Hời Hợt - Vu Triết
Phàn Quân gặp chuyện
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trâu Dương đã lâu lắm rồi mới được ăn cơm nhà cùng mẹ liên tiếp hai bữa như vậy.
Cậu cảm thấy khá vui vẻ, nhưng cũng hơi bất an. Dù sao mẹ cậu đang yêu đương, còn chuẩn bị kết hôn kiểu đó, giờ lại thế này, không biết là cãi vã nhất thời hay đã chia tay thật rồi.
Trâu Dương chưa từng yêu đương, mà mấy người như Lưu Văn Thụy thì đến lễ Tình nhân cũng chỉ ru rú trong ký túc xá. Bởi vậy, cậu chẳng biết tình trạng này là bình thường hay bất thường nữa.
Trâu Dương nằm trên giường ôm gối, không rõ là do sáng nay luyện tập quá mệt, hay vì mấy lời Phàn Quân nói quá kích thích, chỉ thấy cả người rã rời, ăn xong cơm trưa liền ngủ thẳng đến gần năm giờ chiều.
Khi tỉnh dậy, điện thoại cậu đầy tin nhắn.
Cậu lướt nhanh một lượt, toàn là tin nhắn của Lưu Văn Thụy và nhóm ký túc xá, thêm hai tin từ nhân viên bán hàng hôm đi mua quần áo.
Cậu còn cố ý kéo danh sách xuống tận cùng để xem, vẫn không thấy tin nhắn nào của Phàn Quân.
Trâu Dương mở từng tin nhắn ra đọc. Lưu Văn Thụy gọi cho cậu mấy cuộc, còn nhắn tin chửi bới bảy tám tin liền.
Trong nhóm cũng chẳng có gì mới, đám bạn kia đổ hết nguyên nhân buổi chiều không thể leo núi lên đến đỉnh cho việc cậu không nghe điện thoại.
Cả nhóm thi nhau “tố cáo tập thể” cậu.
“Mấy thằng khùng,” Trâu Dương bật cười khẽ, tiện tay mở khung chat của Phàn Quân ra xem.
Tên WeChat của Phàn Quân rất đơn giản, chỉ độc một chữ 'Phàn'. Ảnh đại diện thoạt nhìn như một hình vẽ hoạt hình nào đó, nhưng khi cậu bấm vào xem kỹ mới phát hiện đó là một con 'Nhai Tí' (một loại thần thú trong truyền thuyết Trung Hoa, biểu tượng của sự hung hãn và thích tranh đấu).
Không ngờ Phàn Quân lại dùng một ảnh đại diện như vậy.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy nó có thể đá bay con heo mà cậu tự vẽ đến tám trăm lần...
“Dương à!” Mẹ cậu gọi từ phòng khách, “Mẹ đi mua rau đây.”
Trâu Dương suy nghĩ một lát, nhảy xuống giường, mở cửa phòng: “Hai mẹ con mình ra ngoài ăn một bữa đi.”
“Ra ngoài ăn à?” Mẹ cậu ngẩn người, “Thế thì tốn tiền quá.”
“Con muốn ra ngoài ăn,” Trâu Dương nói.
“Ừ, vậy thì ra ngoài ăn,” Mẹ cậu im lặng một lát, rồi quay người vào phòng ngủ, “để mẹ thay bộ quần áo đã.”
“Vâng,” Trâu Dương gật đầu.
“Con cũng thay đi, đừng mặc bộ đồ tập quyền buổi sáng nữa,” Mẹ cậu nói vọng ra từ trong phòng.
Thực ra cậu đã thay sang đồ thể thao rồi, nhưng Trâu Dương vẫn lấy thêm một bộ khác để mặc.
Hai mẹ con cùng thay xong đứng trong phòng khách, mẹ cậu cười: “Ôi, chỉ ra ngoài ăn một bữa cơm mà cũng phải thay đồ riêng, long trọng thế.”
“Ngày lễ mà,” Trâu Dương ngáp một cái.
Đứng bên đường chờ xe, mẹ cậu liếc nhìn Trâu Dương: “Sinh nhật con... có cần mua một chiếc xe không?”
“Cái gì cơ? Sinh nhật con lại mua xe á?” Trâu Dương sững người, “Mua xe làm gì, mẹ cũng đâu biết lái.”
“Không biết nữa,” Mẹ cậu nói, “nhưng con lái được mà.”
“Con lái xe đi học à? Một tuần về có một lần,” Trâu Dương nói, “chắc cũng không đủ cho con đem đi đâm người ta đâu.”
“Ăn nói tầm bậy!” Mẹ cậu tát nhẹ một cái, nghĩ rồi lại thở dài: “Dì hai mua cho Tiểu Lâm một chiếc rồi...”
“Chị Lâm sắp tốt nghiệp, đi làm thì cần xe,” Trâu Dương nói, “con gấp cái gì chứ.”
Mẹ cậu im lặng.
Trâu Dương biết mẹ với mấy anh chị em ruột vốn chẳng thân thiết lắm, bình thường ít qua lại, nhưng vẫn luôn có chút so bì, nhất là sau khi ly hôn.
“Tiền mẹ cứ để dành đi, đợi con tốt nghiệp rồi mua cho con một chiếc xịn hơn,” Trâu Dương khoác tay lên vai mẹ, “được không ạ? Khởi điểm hai trăm ngàn nhé.”
“Mơ đẹp quá,” Mẹ cậu nói, “chiếc của Tiểu Lâm có sáu vạn là lấy được về rồi.”
“Thế thì con chê,” Trâu Dương tặc lưỡi, “người ham hưởng thụ như con chịu không nổi mấy thứ đó đâu.”
“Con đúng là lắm mồm,” Mẹ cậu cười mắng.
“Chịu thôi chứ sao giờ,” Trâu Dương nói, “vẫn là con trai mẹ mà.”
Mẹ cậu bật cười: “Cái miệng này, y như...”
Trâu Dương lập tức lấy tay bịt miệng bà lại: “Ê ê ê, đừng có mà nói bậy, lát nữa lại tức không nuốt nổi cơm rồi đổ tại con, con biết đi đâu kêu oan giờ.”
٠࣪⭑
“Món này có phải hơi mặn không ạ?” Phàn Quân hỏi Chú Lữ.
“Chú thấy ổn mà,” Chú Lữ nói rồi liếc nhìn Lữ Trạch, “Con thấy mặn không?”
Lữ Trạch không nói, chỉ lắc đầu, bưng bát ăn lấy ăn để.
Hôm nay không có trẻ con, ba người họ ăn cơm yên lặng và nhanh chóng, giống như quay về mấy năm trước, lúc Chú Lữ còn chưa quen chị San.
Lữ Trạch như thường lệ, vài phút đã xong, đặt bát xuống rồi đi ra ngoài.
Phàn Quân đang ăn thì cảm giác điện thoại rung, liền lấy ra nhìn một cái. Không hề. Anh đặt điện thoại xuống bàn tiếp tục ăn. Là ảo giác sao?
“Hôm nay...” Chú Lữ kéo ghế lại gần anh hơn, “Trâu Dương tới học đúng không?”
“Vâng,” Phàn Quân gật đầu, “sáng nay ạ.”
“Nó có...” Chú Lữ quay đầu nhìn ra cửa, “có nói gì không?”
“Cậu ấy hỏi Lữ Trạch có chửi chị San không,” Phàn Quân đặt bát xuống, hạ giọng, “cháu nói không, chỉ chửi cậu ấy thôi.”
“Cái thằng này,” Chú Lữ bật cười, lát sau lại thở dài: “Chửi Trâu Dương cũng chẳng đúng, con người ta có làm gì sai đâu, còn tốt bụng giúp đỡ, lại bị mắng, không giận mới lạ.”
“Chú không gọi cho chị San sao?” Phàn Quân hỏi.
“Có gọi,” Chú Lữ nhíu mày, “cô ấy không nghe.”
“Thì gọi nữa đi,” Phàn Quân nói.
Đối phương không nghe, con trai người ta còn có thể gọi hơn ba nghìn lần cơ mà.
“Bao giờ thì Trâu Dương tới học nữa?” Chú Lữ hỏi.
“...Cháu chịu, hết nghỉ rồi chắc cậu ấy sẽ lại bận học, thời gian cũng chẳng còn nhiều.” Phàn Quân cầm điện thoại, vuốt vuốt vài cái, cuối cùng mở ảnh đại diện của Trâu Dương ra nhìn.
Trước đây anh chưa nhìn kỹ, bây giờ phóng to mới phát hiện ở góc phải phía dưới còn có chữ ký. Trâu Dương. Ảnh này là Trâu Dương tự vẽ ư? Cậu ấy còn biết vẽ tranh sao?
“Hả?” Chú Lữ nói gì đó bên cạnh.
“Dạ?” Anh cũng hời hợt đáp lại.
“Về nghỉ đi,” Chú Lữ cao giọng, “ở đây để chú dọn cho.”
“Cháu qua võ quán mới xem chút,” Phàn Quân đứng dậy, “tối nay Thiết Bang có hai tiết, con chó cũng còn ở bên đó.”
“Ừ,” Chú Lữ gật đầu.
Chú Lữ dọn dẹp bát đĩa đem đi rửa, Phàn Quân đi ra khỏi bếp.
Lúc này trời đã tối, trong sân không bật đèn, nhìn còn yên tĩnh hơn cả nghe thấy.
Phía trung tâm thương mại so với thường ngày thì náo nhiệt hơn, chắc giờ vẫn còn người, nhưng khu Bắc Tiểu Nhai này thì không mấy bị ảnh hưởng, ban ngày thoáng náo nhiệt một chút, trời vừa sụp tối, mọi âm thanh cũng theo vệt hoàng hôn cuối cùng mà biến mất.
Phàn Quân đứng trong sân, chẳng hiểu sao lại thấy rất trống vắng. Trước đây lúc chị San không có ở đây, anh cũng không thấy thế, nhưng hôm nay thì khác, cảm giác thay đổi rõ rệt.
Anh ngẩng đầu, hơi nâng vành mũ lên, nhìn lên bầu trời đêm.
Từ xa vọng lại tiếng huyên náo.
Phàn Quân nghiêng đầu, vểnh tai phải về hướng đó, từ xa đến gần, anh nghe thấy có người hô hoán, xen lẫn vài tiếng mơ hồ.
“Lão Tôn lại đánh con nữa rồi,” Chú Lữ thò đầu ra từ cửa sổ bếp nói, “vừa về đến nhà đã đánh... Để chú đi xem...”
“Để cháu đi,” Phàn Quân bước ra phía cổng.
Ngay sau đó, bóng dáng Tôn Húc Lỗi lóe qua trước cổng, chạy nhanh như chớp, người đã lao ra xa hơn chục mét, nhưng tiếng gào khóc vẫn còn văng vẳng sau lưng.
“Á—á—”
Tiếp đến là cha cậu ta đuổi theo từ cổng lao qua.
Phàn Quân bước ra thì thấy không ít hàng xóm đã tụ tập, có người còn chạy theo can: “Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”
“Gọi là dạy dỗ gì chứ, rõ ràng là trút giận lên con thôi!”
Tôn Húc Lỗi hôm nay không chạy vào võ quán kêu “anh Phàn cứu em”, mặc dù tháng nào cũng bị ăn một trận, nhưng không phải lần nào cũng tìm đến Phàn Quân.
“Quân à!” Lão Tứ phóng chiếc xe ba bánh điện tới, “chạy hướng nào?”
Nhà Lão Tứ sát bên nhà bà nội Tôn Húc Lỗi, hôm nay chắc là thấy không chịu nổi nữa.
“Theo đường...” Phàn Quân liếc nhìn hướng Tôn Húc Lỗi chạy, rồi nhảy lên xe ba bánh, “quành lại, vòng từ sau.”
Tôn Húc Lỗi rẽ trái ở ngã tư phía trước. Theo hiểu biết của Phàn Quân thì thằng nhóc này khá lanh, không chạy xa, chỉ chạy quanh mấy con ngõ Bắc Tiểu Nhai để còn có hàng xóm can thiệp.
Cho dù không ai giúp, thì với thể lực này, chỉ cần chạy loanh quanh chỗ quen thuộc cũng đủ làm bố nó hụt hơi.
Lão Tứ quay đầu xe, chạy vòng theo hướng ngược lại.
Quả nhiên, vừa rẽ phải ở ngã tư, từ xa đã thấy Tôn Húc Lỗi đang vòng một vòng rồi lao ngược lại phía họ.
Lão Tứ chạy thêm đoạn rồi dừng, Phàn Quân nhảy xuống đứng giữa đường.
Tôn Húc Lỗi đang chạy, ngẩng lên thấy anh thì lập tức òa khóc, vừa khóc vừa gọi: “Anh Phàn—anh Tứ—”
“Lại đây!” Lão Tứ gọi.
Tôn Húc Lỗi tăng tốc lao tới, Phàn Quân né sang một bên: “Qua chỗ anh Tứ đi.”
Thằng bé vừa qua, anh lại chắn giữa đường.
Ngay sau đó, cha cậu nhóc vừa thở hổn hển vừa chửi rủa lao đến: “Mày đừng có xen vào chuyện nhà người khác!”
Phàn Quân không đáp, cũng không nhúc nhích.
Gã nghiêng vai định tông thẳng vào ngực anh, lúc ấy Phàn Quân mới giơ tay đỡ.
Gã từng tập vài ngày với Chú Lữ mười mấy năm trước, dù giờ rượu chè làm hỏng người, nhưng sức vạm vỡ vẫn còn, cú húc này cũng chẳng nhẹ.
Hơn nữa lúc húc tới, gã còn vòng tay ôm ngang hông Phàn Quân, đầu gối thẳng vào bụng dưới anh mà thúc.
Phàn Quân đã đề phòng. Hôm nay gã uống còn nhiều hơn thường ngày, như cái xe bơm đầy dầu mà lao tới, khác hẳn mọi khi.
Dù đã phòng bị, cú đó vẫn rất nặng, anh nhíu mày: “Phạm quy.”
“Tao phạm vào mẹ mày ấy...” Gã chửi tục, vẫn ôm chặt không buông, còn muốn thêm cú gối nữa.
Phàn Quân lập tức tát mạnh vào miệng gã, tay kia ghì chặt đầu gã xuống, đồng thời gỡ tay ra khỏi người mình, rồi đẩy mạnh.
Gã loạng choạng ngã phịch xuống đất, trợn mắt nhìn anh.
Phàn Quân chỉ thẳng: “Nói năng cho cẩn thận.”
Vừa định quay sang hỏi Tôn Húc Lỗi thì phía sau, gã đã vùng dậy, lần này mục tiêu không phải anh.
“Mày qua đây cho tao! Hôm nay tao không đánh chết mày thì...” Gã gào lên, “mày chết chắc rồi!”
Phàn Quân khựng lại.
Mỗi lần gã đánh con đều ầm ĩ, thành cảnh tượng đặc sản Bắc Tiểu Nhai, mấy câu dọa kiểu này chẳng hiếm lạ gì.
Nhưng chỉ hôm nay, ngay câu đó, lại như cây kim chọc thẳng vào nơi sâu nhất trong tim anh.
Một tiếng ù tai chói gắt vang lên.
“Anh nói gì?” Phàn Quân nghiêng mặt, giọng khàn hỏi lại.
“Liên quan chó gì đến mày, tao dạy con tao...” Gã lại lao về phía Tôn Húc Lỗi đang trốn sau lưng Lão Tứ.
“Mày đi chết đi.” Phàn Quân giơ chân đá thẳng, trúng ngay ngực gã.
Gã bị hất văng ra hơn một mét. Ngã xuống đất, đầu còn nhấc được một chút rồi tay chân xuội lơ, bất động.
Phàn Quân nhìn chằm chằm, giữa tiếng ù tai mơ hồ nghe thấy giọng Lão Tứ: “Đệt mợ... Phàn Quân mày...”
٠࣪⭑
“Hôm nay mà không hẹn thì sau này chẳng còn thời gian đâu!” Lưu Văn Thụy ngồi trên ghế quảng trường bảo tàng, một tay cầm kem một tay xem thời khóa biểu trên điện thoại, “lịch kín thế này, học phí tao còn thấy nộp ít.”
“Chúng mày đâu phải khách, đầu tư cả rồi,” Trâu Dương lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Phàn Quân, “cổ đông mà còn đòi hưởng ké học phí.”
“Đấy là phúc lợi cổ đông, hiểu không,” Lý Tri Việt nói.
“Tao có cần đặt lịch với huấn luyện viên Đàm không?” Trương Truyền Long cầm điện thoại, mặt đầy khó xử.
“Không đặt,” Trâu Dương nói, “thì mày cứ đứng đó xem Đàm Như dạy người khác là được.”
【Trâu yang】Đặt lịch, bọn tôi muốn hẹn lớp nhóm.
“Mày nói thế nghe có lọt tai không hả!” Trương Truyền Long trừng cậu.
“Thế mày nghe lại xem mày vừa nói cái chó gì đi,” Trâu Dương đáp, “mày mua gói huấn luyện của Đàm Như, rồi lại không hẹn, thì mày định làm gì?”
“Tao hơi sợ chị ấy,” Trương Truyền Long thú thật.
“Thằng nhỏ nhát gái,” Lý Tri Việt vỗ đầu cậu ta.
“Tao nhát hồi nào,” Trương Truyền Long đưa điện thoại đến trước mặt Lý Tri Việt, “mày nhìn vòng bạn bè của cô ấy đi, sát khí ngùn ngụt!”
Phàn Quân không trả lời tin nhắn, Trâu Dương lại gửi thêm một cái.
【Trâu yang】Huấn luyện viên Phàn, tỉnh đi, kiếm giờ dạy thôi.
Chờ mấy phút bên kia vẫn không có bất kỳ hồi âm nào.
Trâu Dương tặc lưỡi, ấn gọi thoại, nhưng bên đó mãi không nhận máy.
“Sao thế? Bận dữ vậy à?” Lưu Văn Thụy ghé qua nhìn.
“Không biết, để tao gọi điện thử,” Trâu Dương bấm số của Phàn Quân.
Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, Sorry! The number...
Trâu Dương cúp máy, nhìn sang Lưu Văn Thụy.
“Sao vậy, cưng à,” Lưu Văn Thụy cũng nhìn cậu.
“Tắt máy rồi,” Trâu Dương nói.
“Hết pin chăng?” Lưu Văn Thụy đoán.
“Không rõ,” Trâu Dương nhíu mày, lại bấm gọi lần nữa, kết quả vẫn như cũ, báo tắt máy.
Cậu mở vòng bạn bè của Phàn Quân xem, chẳng thấy gì bất thường, bài cuối cùng là trưa hôm qua hai người ăn sủi cảo với bánh bao, có vẻ cố ý muốn chọc tức Lữ Trạch.
... Chẳng lẽ lại va chạm với Lữ Trạch nữa?
“Qua đó xem đi,” Lý Tri Việt nói, “dù sao bọn mình cũng tham quan xong hết mục lục của bảo tàng rồi, chiều nay cũng chẳng có việc gì.”
“Đi,” Trâu Dương quay người đi về phía bãi đỗ xe.
Trên đường, khách từ xa là Lưu Văn Thụy ôm vô lăng, vừa nghe dẫn đường vừa cực nhọc điều khiển xe, thì điện thoại của Trâu Dương reo.
“Anh ấy gọi lại hả?” Lưu Văn Thụy liếc cậu một cái.
Trâu Dương vừa rút điện thoại vừa cùng hai đứa ngồi sau hét lên: “Nhìn đường!”
“Ê! Nhìn đây, nhìn đây rồi!” Lưu Văn Thụy mắt dán chặt phía trước.
“Là mẹ tao,” Trâu Dương nói.
Khoảnh khắc bắt máy, cậu hơi hụt hẫng.
... Không thể để mẹ biết được.
“Mẹ qua bên võ quán một chuyến,” Mẹ cậu nói, “tối về muộn, con tự lo ăn nhé.”
“Có chuyện gì hả mẹ?” Trâu Dương lập tức ngồi thẳng lên, “Con gọi cho Phàn Quân thì toàn báo tắt máy.”
“Cũng... chưa rõ lắm,” Mẹ cậu nói, “lão Lữ cũng không nói cụ thể, mẹ qua đó hỏi cho rõ rồi báo con.”
“Bọn con cũng đang qua đó,” Trâu Dương nói, “vốn định đến tập.”
“Thế thì đi đi,” Mẹ cậu dặn, “lái xe cẩn thận đó.”
“Vâng,” Trâu Dương cúp máy, cảm giác mơ hồ choáng váng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lý Tri Việt hỏi.
“... Không rõ,” Trâu Dương đáp.
Với trình độ lái xe của Lưu Văn Thụy, con đường Bắc Tiểu Nhai cậu ta tuyệt đối không thể lái vào, chỉ có thể tìm được một chỗ đỗ gần võ quán cũ nhất rồi dừng xe.
Mấy người thở hổn hển chạy vào sân võ quán cũ.
Mẹ cậu vẫn chưa đến.
Giờ này võ quán nhìn bề ngoài vẫn như thường, trong phòng tập có người đang lên lớp, tiếng “bùm bùm” vang vọng.
Nhưng Trâu Dương chỉ liếc mắt lần hai đã thấy có chỗ bất ổn.
Con Tiểu Bạch đang đứng trước ổ chó vẫy đuôi điên cuồng chào cậu — lại bị xích lại.
... Phàn Quân gặp chuyện rồi.
Lữ Trạch trong phòng tập nhìn thấy bọn họ, liền bước ra, hỏi một câu: “Sao cậu đến đây.”
“Phàn Quân đâu?” Trâu Dương hỏi.
Lữ Trạch nhìn cậu một cái, rồi đảo mắt qua mấy người phía sau, hạ thấp giọng: “Bị tạm giam rồi.”