Hời Hợt - Vu Triết
Khi nỗi sợ và sự gắn kết đan xen
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phàn Quân nhìn đồng hồ, mới hơn chín giờ một chút, đi xem dụng cụ cần thiết sẽ mất thời gian... anh mở bản đồ, cửa hàng đó nằm ở khu mới, tuyến đường gợi ý mất hai mươi sáu phút lái xe, cả đi lẫn về mất khoảng một tiếng...
Anh thay đồ, đeo rọ mõm cho Tiểu Bạch, buộc nó vào một góc trong khu tập luyện. Đàm Như vốn thích chó, còn đặc biệt mua tấm lót mát để ở đây cho nó.
"Trưa nhớ cho nó ăn nhé." Phàn Quân xoa đầu nó.
Đi ngang qua phòng múa, anh nhìn vào, hôm nay khá đông. Chủ tịch Dung đang hướng dẫn mấy cô gái quay video, nhảy đến ướt đẫm mồ hôi.
"Quân!" phía sau có người gọi lớn.
"Ừ." Anh quay lại, thấy là chị Tần, chủ tiệm mẹ và bé gần đó.
"Các cậu đã chọn địa điểm chưa?" Chị Tần vẫy anh lại.
"Chưa chốt hạ hoàn toàn, nhưng cũng sắp rồi." Phàn Quân đi tới. Buổi sáng tiệm mẹ và bé vắng khách, chỉ có mình chị ngồi trước cửa.
"Các cậu mà đi, chỗ này của tôi coi như tiêu đời." Chị Tần thở dài.
"Không đâu." Phàn Quân nói.
"Đằng sau tôi trống hết rồi, tôi là tiệm cuối cùng," Chị nói, "cũng nhờ có các cậu mà không bị lẻ loi, giờ các cậu mà dọn đi, ba gian liền kề đều bỏ trống..."
Phàn Quân im lặng, nhìn kỹ thì đúng thật. Nếu võ quán dọn đi, tiệm của chị sẽ bị tách biệt, lẻ loi một góc.
"Cái khu nhà nát này, sớm muộn cũng vắng hết." Chị Tần nói.
"Tôi thấy tầng một có chỗ cho thuê." Phàn Quân nói.
"Không kiếm ra tiền, thuê tầng này cũng chỉ vì giá rẻ, giờ ngay cả tiền thuê ở đây tôi cũng xoay sở khó khăn, tầng một thì sao chịu nổi..." Chị Tần than.
Nói chuyện thêm vài câu, Phàn Quân xuống tầng một, bất chợt nhận ra không biết từ khi nào, quán trà sữa kia đã dọn đi, cửa lại dán biển cho thuê.
Phàn Quân dừng bước.
Nơi này đúng là...
Khi chuẩn bị rời bãi xe phía sau cửa hậu, anh gặp Khỉ đang định vào trung tâm thương mại.
"Khỉ!" Anh gọi.
"Anh Phàn!" Khỉ chạy lại, "anh đi ra ngoài à?"
"Ừ," Phàn Quân nhìn nó, "sắp thi cuối kỳ rồi, sao còn ở đây?"
"Em thư giãn chút thôi," Khỉ gãi đầu, rồi xích lại gần, "Anh Phàn, anh có tiền không? Cho em mượn năm mươi đi, tháng sau em sẽ trả anh."
"Hết tiền rồi à?" Phàn Quân nhìn nó.
Nhà nó tháng nào cũng cho tiền tiêu vặt, bình thường nó lại ít xài, còn tiết kiệm được kha khá.
"Em cho bạn mượn, nó làm rơi hỏng điện thoại của người ta, phải đền." Khỉ nói.
"Mẹ em biết chưa?" Phàn Quân lấy điện thoại ra.
"Biết rồi." Khỉ đáp, "mắng em một trận, nói rằng trước khi phát tiền tiêu vặt tháng sau thì có đói chết cũng không cho em một xu nào."
Phàn Quân gửi cho nó một bao lì xì: "Tí nữa anh sẽ hỏi mẹ em."
"Vâng." Khỉ nhận rồi chạy lên thang cuốn, "chiều tập với em nhé——"
"Không rảnh." Phàn Quân nhìn theo bóng nó một lúc, rồi nổ máy xe.
Xe len lỏi qua những con phố nhỏ của Nam Châu Bình. Trong tầm mắt anh, những người đi đường mang những dấu hiệu đặc trưng của nơi này, chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay.
Nhưng khi xe chạy lên con đường lớn hơn, đi xa thêm chút nữa, cảnh vật quen thuộc dần biến mất, hương vị của Nam Châu Bình cũng dần phai nhạt, cuối cùng tan biến, để lại một thế giới xa lạ.
Xem mặt bằng, kiểm tra thiết bị, những việc này Phàn Quân làm đã không còn cảm thấy khó khăn gì. Thỉnh thoảng có lúc hoảng loạn, anh chỉ cần dừng xe ven đường một lát là ổn.
Hôm nay mọi việc đều thuận lợi, anh thậm chí không đội mũ bảo hiểm, chỉ đeo một cặp kính râm.
Giờ đây anh không còn sợ Phàn Cương tìm thấy mình.
Điều anh sợ là Phàn Cương sẽ tìm thấy người khác trước khi tìm được anh.
Trước khi tìm thấy anh, nếu Phàn Cương gặp phải chú Lữ, gặp chị San, gặp Lữ Trạch, hay gặp bất cứ ai thân thiết với anh, thì chắc chắn họ sẽ không tránh khỏi tổn thương.
... Gặp Trâu Dương.
Đó mới là điều anh sợ nhất.
Nỗi sợ khiến tim anh run rẩy mỗi khi nghĩ đến.
Nỗi sợ khiến anh hoảng hốt bật dậy từ trong giấc mơ.
Chỉ cần một ngày Phàn Cương chưa có tung tích, thì một ngày đó anh không thể yên ổn, và những người bên cạnh anh cũng không thể an toàn.
Nếu cả đời này không bắt được Phàn Cương, thì cả đời này anh chỉ có thể sống cô độc một mình.
Đó là một quả bom hẹn giờ kề bên, mang lại cảm giác ngạt thở và tuyệt vọng.
Anh có thể mặc kệ, cứ sống như thể nó không tồn tại, có lẽ cả đời cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Nhưng chỉ cần nó phát nổ, hậu quả sẽ là điều anh không thể gánh chịu.
Anh không thể mất thêm bất kỳ người quan trọng nào nữa.
Chỉ cần tưởng tượng thôi, anh cũng không thể nào chấp nhận được.
"Thiết bị chỗ tôi tuy để không hơn một năm, nhưng thực tế sử dụng chưa đến hai năm," Ông chủ Vương là một người mê tập gym, thân hình cực kỳ vạm vỡ, đi đứng cũng phải dang tay ra, "cậu nhìn là biết, còn rất mới, bảo dưỡng một chút là như mới."
Phần lớn đều là thiết bị tập gym. Kế hoạch cơ sở mới của Lữ Trạch là kết hợp võ quán và phòng tập cá nhân, nên thiết bị vẫn dùng được, nhưng không cần nhiều đến vậy.
"Không lấy trọn gói đâu." Phàn Quân nói.
"Không trọn gói thì không bán, tách ra tôi bán dần, giá sẽ cao hơn nhiều." Ông chủ Vương nói.
"Anh tách ra bán hơn một năm rồi," Phàn Quân khẽ sờ lên cái máy tập bướm bên cạnh, đầu ngón tay đầy bụi, "cũng chưa bán đi được mấy cái..."
"Cậu nói cái gì vậy?" Ông chủ Vương cau mặt.
"Chúng tôi chắc có thể..." Phàn Quân đảo mắt nhìn qua một lượt thiết bị, trong lòng nhanh chóng tính toán, "lấy hơn một nửa, còn lại anh cứ bán dần, cũng đỡ phải thuê chỗ lớn thế này để chứa."
"Không được." Ông chủ Vương dứt khoát.
Phàn Quân khẽ nhíu mày, nhìn đồng hồ trên điện thoại.
"Mấy tháng nay chỉ riêng khu này đã có hai phòng gym đóng cửa, chẳng có cái nào mở mới," anh nói rất nhanh, "tất cả đều bán thiết bị, có những cái cũ hơn chỗ anh, nhưng giá rẻ hơn nhiều. Dù sao chúng tôi cũng không chắc sẽ mở được bao lâu, có khi sắp đóng cửa, mới hay cũ cũng không khác biệt là bao."
Xin lỗi ông chủ Lữ.
"... Gì cơ?" Ông chủ Vương nhìn anh, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Phàn Quân không để ý đến anh ta, lấy ra danh sách thiết bị cần mua mà Lữ Trạch đã viết sẵn. Anh liếc qua, rồi đưa cho ông chủ Vương: "Những cái này, anh xem có được không, không thì tôi đi ngay, tôi đang rất gấp."
"Cái thái độ này của cậu...." Ông chủ Vương không nhận lấy ngay.
"Chúng tôi giờ cũng đang sắp đóng cửa, sắp bị giải tỏa rồi," Phàn Quân nói, "thực sự rất gấp."
Ông chủ Vương im lặng một lúc, rồi mới nhận lấy tờ giấy xem.
"Khó nuốt thật." Lưu Văn Thuỵ nhăn mặt, từng đũa từng đũa gắp mì xào.
"Là mày đòi ăn đấy, tao đã bảo chỗ đó không ngon rồi mà." Trâu Dương cúi đầu ăn cơm sườn heo. "Ăn hết cho tao."
"Mày đi thật à?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.
"Ừm," Trâu Dương đáp, "tao đã đặt buổi tập rồi."
"Đi thì mày cũng không tập được, hai người cứ đứng đó không thấy gượng gạo sao?"
"Tao chỉ là..." Trâu Dương ngập ngừng một chút, "chỉ là không muốn ở một mình thôi."
"Ể..." Lưu Văn Thuỵ bĩu môi.
Trâu Dương liếc cậu ta một cái, không nói thêm.
Thế nên có những chuyện, cho dù là bạn nối khố, cũng không thể nói hết được, rất nhiều điều chỉ có thể tự mình giữ lại mà dần dần chấp nhận và tiêu hóa.
"Tao không phải người chắc chắn sao? Tao có thể cả kỳ nghỉ hè không làm gì, ở bên mày cũng được mà." Lưu Văn Thuỵ nói.
Đôi khi bạn nối khố quả thật khiến người ta cảm động.
"Không giống." Trâu Dương nói.
"Đệt mợ." Lưu Văn Thuỵ nhét một đũa mì lớn, khó nhọc nuốt xuống.
Trâu Dương lấy điện thoại, gọi thêm một phần cơm sườn heo nữa.
Đúng là không giống, mặc dù hắn không nói rõ được là khác chỗ nào.
Khi hắn ở bên Phàn Quân, cho dù không nói chuyện, cũng thấy rất thoải mái, cái cảm giác an toàn, ấm áp như nắng chiếu ấy.
Thậm chí là sự an toàn mà đến ngôi nhà hắn khao khát nhất cũng chưa từng mang lại.
"Trong vài ngày nữa tôi sẽ cho xe qua chở đi," Phàn Quân nói, "lúc đó phiền ông chủ Vương ở đây trông coi việc chất hàng."
"Ừm," Ông chủ Vương thở dài, "tôi lỗ nặng rồi đây."
"Thiệt thòi là phúc." Phàn Quân quay người đi ra.
"Thế sao cậu không hưởng cái phúc này đi?" Ông chủ Vương tặc lưỡi.
"Chưa từng hưởng phúc, quen rồi." Phàn Quân đáp.
Một giờ chiều.
Chỗ này mặc cả, kiểm tra thiết bị, rà soát một lượt cũng tốn rất nhiều thời gian. Lữ Trạch vì giá cả mà còn mặc cả mãi, vốn dĩ trong tay cũng chỉ có chừng ấy tiền.
Phàn Quân phóng xe quay về.
Xe vừa rẽ vào Nam Châu Bình thì anh mới giảm tốc, nhìn quanh tìm xem ven đường có chỗ nào mua được cơm trưa mang về.
Vừa qua ngã tư, anh đã thấy một chiếc xe máy bắt mắt phía trước.
Y hệt chiếc xe của Trâu Dương.
Nhưng đồng thời, anh thấy người lái chiếc xe đó có cái chân trái đang bó bột.
Anh sững sờ.
Đi xe kiểu gì mà đến được đây vậy?
Điên rồi à!
Anh lập tức vặn ga, đuổi theo.
Sợ làm Trâu Dương giật mình, anh không dám gọi khi xe chạy song song, chỉ vượt lên trước, dừng lại ở phía trước một đoạn, chống chân xuống đất rồi quay người ra hiệu cho hắn.
Trâu Dương đeo kính râm, khuôn mặt lạnh nhạt không chút biểu cảm, nhìn thẳng về phía trước.
Đến khi thấy anh, khuôn mặt hắn mới thoáng biến đổi, cũng ngẩn người ra.
Rồi vội vã tấp vào lề, chống chân phải xuống đất, chân trái vẫn treo lơ lửng.
Phàn Quân xuống xe, đi đến trước mặt hắn: "Cậu thật là..."
"Bản lĩnh." Trâu Dương nói.
"... Ừm," Phàn Quân lại nhìn chân hắn, "xuống đi, để xe lại đây."
"Làm gì?" Trâu Dương hỏi.
"Tôi sẽ chở cậu qua." Phàn Quân nói.
"Tôi đã từ nhà chạy đến tận đây rồi," Trâu Dương không nhúc nhích, "nếu có ngã thì cũng ngã sớm rồi chứ."
"Xuống đi." Phàn Quân nhìn hắn.
Trâu Dương ngừng lại một chút, tặc lưỡi, rồi từ phía bên phải nhảy xuống xe.
Phàn Quân ngồi lên xe của hắn, lái lên vỉa hè, dựng vào chỗ đỗ xe.
Trâu Dương nhảy tới đứng cạnh xe anh.
"Sao không gọi xe?" Phàn Quân lên xe.
"Không tiện." Trâu Dương đặt tay lên vai anh, ngồi vào yên sau.
"Nếu gặp tình huống khẩn cấp là ngã ngay, còn đeo thêm kính râm, có nhìn rõ được không?"
Trâu Dương khẽ nâng gọng kính, gỡ miếng tròng màu ra: "Nhìn rõ."
"... Nam châm hít à?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
Phàn Quân không nói thêm, chỉ khẽ thở dài, vặn ga chạy đi.
"Hôm nay tập gì?" Trâu Dương chống một chân đứng trong khu tập, tay bám vào bao cát, nhìn anh.
"... Ngực, vai." Phàn Quân đáp.
"Trời ơi Trâu Dương," Đàm Như đi ngang qua, kinh ngạc vòng quanh hắn một vòng, "cậu đúng là... đúng là..."
"Ý chí kiên cường." Trâu Dương nói.
Phàn Quân cũng chẳng biết nên nói gì, lấy một sợi dây đàn hồi đưa cho hắn: "Khởi động vai giãn cơ trước."
"Ừm." Trâu Dương nhận lấy dây đàn hồi.
Phàn Quân kéo một cái thùng tập nhảy tới: "Chân trái quỳ lên đây."
Trâu Dương một chân đứng, một chân quỳ, nghiêm túc xoay vai bằng dây đàn hồi.
Phàn Quân nhìn hắn.
Trên mặt Trâu Dương không biểu hiện gì, nhưng rõ ràng trạng thái của hắn không giống bình thường.
Phàn Quân muốn nói điều gì đó, nhưng lại chẳng biết nói gì.
Chỉ có thể im lặng đứng cạnh, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó tả.
"Giờ tập gì?" Trâu Dương xoay vai xong, ngẩng đầu hỏi anh.
"Hít đất khởi động." Phàn Quân vừa nói vừa đưa tay ra.
"Ừm." Trâu Dương nắm lấy tay anh.
Khoảnh khắc bàn tay hai người nắm chặt, Phàn Quân thoáng ngẩn ngơ, cảm giác đầu ngón tay Trâu Dương đặt trên mu bàn tay anh tối qua lại ùa về.
Anh ổn định lại, từ từ hạ hắn xuống.
"Tập một chân thôi." Anh nói, thấy hắn đã chống vững tay còn lại xuống đất, liền buông tay ra.
"Còn một tuần nữa là tháo bột rồi," Trâu Dương chống tay xuống sàn, "chân trái có thể chạm đất, miễn không dùng lực."
"Tập một chân." Phàn Quân lặp lại.
"Ừm." Trâu Dương thở dài, gập chân trái ra sau.
Mười lăm cái một hiệp, năm hiệp.
Giữa chừng ba hiệp còn đặt thêm tạ đĩa năm ký lên lưng hắn.
"Khốn kiếp." Trâu Dương nghiến răng. Còn bốn cái cuối, hắn chống xuống không đi tiếp, cảm giác xuống nữa thì không dậy nổi.
Huấn luyện viên Phàn chẳng hề giảm cường độ chỉ vì hắn giờ là người tàn tật và đã nghỉ tập khá lâu.
"Nhà nào khởi động mà khắt khe thế này?" Trâu Dương nghiêng đầu.
"Bốn cái cuối," Phàn Quân một chân ngồi xổm cạnh hắn, tay đưa xuống hờ ở bụng hắn, "không được thì tôi giúp đỡ."
Trâu Dương cắn răng, tiếp tục hạ xuống.
Nhưng ngay khi bụng hắn chạm vào bàn tay Phàn Quân, hơi ấm từ lòng bàn tay lập tức xuyên qua lớp áo. Dù hắn nghĩ chắc chỉ là ảo giác, nhưng cái ấm áp ấy vẫn nhanh chóng lan từ bên hông ra sau lưng.
Chỉ một thoáng phân tâm, cánh tay hắn liền mềm nhũn, chưa kịp xoay mặt đã bổ nhào xuống.
Phàn Quân phản ứng cực nhanh, một tay đỡ bụng hắn, một tay nhanh chóng luồn xuống dưới mặt hắn.
Mặt Trâu Dương đập thẳng vào lòng bàn tay anh.
"... Mẹ kiếp." Hắn úp mặt trong lòng bàn tay Phàn Quân mà thốt ra một câu.
Phàn Quân không nói gì, bàn tay đang đỡ bụng hắn liền dùng thêm lực. Trâu Dương mượn sức chống xuống thảm rồi ngồi thẳng người dậy.
Quỳ trên thảm một lúc, hắn ngẩng đầu nhìn Phàn Quân đang đứng ngay trước mặt.
Phàn Quân do dự hai giây, rồi bước sang bên cạnh một bước.
"... Đệt." Trâu Dương không nhịn được bật cười.
"Nghỉ một chút đi." Phàn Quân cũng cười theo, đẩy cái thùng tập nhảy tới trước mặt hắn.
"Ê, hôm nay tập tới đây thôi." Trâu Dương chống tay vào thùng tập nhảy, ngồi lên, tháo kính ra nhìn, tròng kính đã trầy xước, mờ đi.
"Hả?" Phàn Quân hơi sững người.
"Không tập nổi nữa." Trâu Dương nói.
"Bốn hiệp." Phàn Quân nói.
"Chuyển nhân viên trực đi," Trâu Dương bĩu môi, "số 003 ra đây."
Phàn Quân cười: "Số 003 đang lên kế hoạch huấn luyện cho cậu."
"Được thôi." Trâu Dương thở dài.
Bốn hiệp đẩy tạ xong, Trâu Dương nằm luôn trên ghế tập, không đứng dậy.
Phàn Quân ngồi trên thùng tập nhảy bên cạnh nhìn hắn.
Trâu Dương nhìn trần nhà. Trước khi đến lớp, hắn đã tự dặn mình rằng đi học thì chỉ là đi học, trước kia thế nào bây giờ cứ thế.
Nhưng rất khó.
Có những thứ không thể quay đầu lại được.
Hắn khẽ thở ra, nghiêng đầu: "Phàn Quân."
"Ừ." Anh đáp.
"Hôm nay tôi đặt lớp," hắn thấp giọng nói, không đeo kính nên không thấy rõ biểu cảm của Phàn Quân, "không có ý gì khác... tôi chỉ là không muốn ở một mình."
"Ừ." Phàn Quân đứng dậy, đi đến ngồi xổm cạnh hắn.
"Sau này tôi vẫn sẽ đặt lớp," hắn nói, "tôi đang nghỉ hè."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
Trâu Dương còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra.
Phàn Quân có thể cảm nhận được, nhưng cũng không hoàn toàn chắc chắn.
Những bài tập tiếp theo, Trâu Dương không hề lười biếng, toàn bộ đều hoàn thành.
"Chút nữa..." Phàn Quân liếc thời gian.
"Tôi về nhà luôn." Trâu Dương nói.
"Có muốn đến võ quán cũ không?" Phàn Quân hỏi, "cậu cũng khá lâu rồi chưa gặp chị San nhỉ?"
"Không, tôi cũng chưa nói với bà ấy là tôi qua đây tập," Trâu Dương ngồi trên ghế, chân gác lên thùng tập nhảy, "ai cũng có cuộc sống của riêng mình, lúc nào bà ấy về nhà thì hãy nói."
"Để tôi đưa cậu về," Phàn Quân nói, "đừng đi xe nữa, lát tôi gửi xe ở đây, chờ tháo bột xong rồi hãy nói."
"Tôi gọi xe," Trâu Dương cười, rồi rất nhanh khẽ nói thêm một câu, "không phải anh sợ tôi quá thân thiết với anh thì sẽ gặp nguy hiểm sao?"
Phàn Quân không nói gì, bàn tay anh khẽ run một chút.
Câu nói ấy của Trâu Dương như có thứ gì đó siết chặt lấy tim anh.