Đào Ngâm và Mèo Hoang

Hời Hợt - Vu Triết

Đào Ngâm và Mèo Hoang

Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửa nhà ông đóng chặt, tivi bật khá lớn, đang chiếu một chương trình kịch, Phàn Quân đứng ngoài cửa cũng có thể nghe rõ.
Anh gõ cửa vài tiếng.
Tai ông lại thính hơn anh tưởng, ngay lập tức có tiếng đáp lại: "Ai đấy?"
Phàn Quân không lên tiếng, chỉ búng tay một cái, đèn cảm ứng bật sáng, anh lùi lại nửa bước, tháo mũ xuống, đứng ở vị trí mà từ lỗ nhìn trộm trên cửa nhìn ra dễ thấy nhất.
Cửa nhanh chóng mở ra, ông thấy là anh thì có vẻ bất ngờ, nhưng cũng chẳng mấy vui vẻ: "Quân à, đến rồi sao?"
Phàn Quân mỉm cười gật đầu.
Vào trong nhà, ông gạt mấy thứ anh đặt trên bàn sang một bên, rồi kéo anh ngồi xuống ghế sofa, lại vặn nhỏ tiếng tivi, nắm lấy cánh tay anh, vỗ vỗ lên vai, lên lưng một hồi lâu rồi mới thốt lên một câu: "Trông cũng khỏe mạnh đấy... so với lần trước thì trắng ra một chút rồi."
"Cả mùa đông trùm kín người nên mới trắng ra thôi, ông ạ." Phàn Quân đáp.
"Để ông lấy chút gì cho cháu ăn." Ông vừa nói vừa định đứng lên.
"Không cần đâu," Phàn Quân giữ lại, "Cháu vừa ăn xong, không ăn thêm được nữa."
"Ờ," Ông gật gù, nhìn anh, "Dạo này cháu thế nào?"
"Cháu vẫn ổn ạ." Phàn Quân nói.
"Vẫn làm công việc cũ à?" Ông hỏi.
"Vâng." Phàn Quân gật đầu.
Thực ra ông cũng chẳng biết công việc trước đây của anh là gì, từng hỏi nhưng anh không nói.
Anh sẽ không bao giờ tiết lộ bất cứ thông tin nào về mình cho những người có liên quan đến Phàn Cương, và cũng chẳng tin tưởng bất kỳ ai dính dáng đến Phàn Cương.
Ông cũng không tin tưởng. So với đứa cháu trai mà cả đời mới gặp vài lần, đối với ông, đứa con trai đã bặt vô âm tín kia rõ ràng quan trọng hơn nhiều.
Vì vậy ngoài việc biết anh vẫn còn sống, thì về tình hình của anh, ông hầu như chẳng có thêm thông tin gì.
"Có bạn gái chưa?" Ông lại hỏi.
"Cháu chưa có ạ." Phàn Quân đáp.
"Không cần vội," Ông nói, "Cháu mới..."
"Hai mươi ba tuổi ạ." Phàn Quân tiếp lời.
"Hai mươi ba..." Ông ngẫm nghĩ một lúc, "cũng không thể quá thong thả được đâu."
"Vâng." Phàn Quân mỉm cười.
Ông không nói thêm gì nữa, chỉ đưa tay sờ lên vết sẹo do dao trên sống mũi anh, thở dài một tiếng rồi chăm chú nhìn anh từ trên xuống dưới.
Phàn Quân vốn chẳng thân thiết gì với ông, từ khi bắt đầu có ký ức đã không còn thấy bà, còn hình ảnh ông thời thơ ấu cũng chẳng để lại ký ức nào. Trong những ngày anh vật lộn trong bóng tối và nỗi đau, chưa từng có một người thân nào xuất hiện.
Nhưng ông cũng là người thân duy nhất mà anh còn nhớ được. Ngoài ra anh còn có một người dì chỉ tồn tại qua những lời chửi rủa của Phàn Cương.
Cho nên mỗi năm anh đều đến thăm ông một hai lần, vừa để nhìn lại người thân duy nhất còn có thể nhớ đến ngoài Phàn Cương, như để xác nhận cội nguồn sự tồn tại của mình trên thế gian này.
Và hơn hết, là để xem có tin tức gì về Phàn Cương hay không.
Ông đối với Phàn Quân thì khá ôn hòa, nhưng bản chất vốn chẳng phải kiểu ông già hiền lành, mà là người nóng nảy, hay thích chiếm chút lợi lộc, hàng xóm đều tránh xa, còn ông thì lại sống khá hả hê.
Phàn Quân ở cùng ông cũng chẳng có nhiều chuyện để nói, chỉ nghe ông chửi bới, phàn nàn về hàng xóm, trách móc khu phố không quan tâm mình, rồi rủa xả cả hai người con.
Đến đoạn này thì Phàn Quân thường lắng nghe kỹ hơn, hôm nay cũng vậy.
"Dì cháu tuần trước đến thăm ông, chẳng nói được câu nào tử tế," ông thở dài, "chê nhà ông bừa bộn, thế thì sao không tự dọn cho ông đi? Nói mua thuốc diệt gián mà ông không chịu dùng, cái thứ thuốc vớ vẩn ấy ông cũng chẳng biết dùng! Nuôi được thằng con thì nó biến mất biệt tăm, nuôi được đứa con gái thì chỉ biết chê bai ông..."
Nghe đến đây, Phàn Quân đã chắc chắn Phàn Cương vẫn đang mất tích, trong lòng yên tâm hơn không ít.
Lại nghe thêm một lúc, anh ngắt lời ông: "Ông ơi, cháu phải đi rồi."
"Ồ," Ông nhìn anh, "cháu sắp đi rồi à?"
"Dạo này cháu bận lắm," Phàn Quân nói, "cũng chưa nghỉ ngơi được mấy."
"Có việc bận thì cũng tốt, còn hơn cái thằng bố cháu, sống chết chẳng biết," Ông bảo, "thôi đi đi... trên bàn kia là cháu mua cho ông hả?"
"Vâng." Phàn Quân đứng dậy.
"Thế ông để lại nhé," Ông nói, "phải mang ra ngoài tiệm tạp hóa xem bán được bao nhiêu. Sau này cháu đến thăm ông thì đừng có mua linh tinh mấy thứ này..."
"Vâng, cháu biết rồi ạ." Phàn Quân gật đầu.
Rời khỏi nhà ông, anh bước rất nhanh, sải bước dài, có một cảm giác khó tả, như thể sợ có thứ gì đó sẽ bám theo sau lưng.
Vừa đi vừa lấy điện thoại gọi xe, chọn điểm đón ở tòa nhà cách đó hai ngã tư.
Xe còn xa, lúc anh đến nơi thì xe vẫn còn cách hơn bảy trăm mét.
Anh ngồi bệt xuống bậc thang ở cửa hông tòa nhà, thở ra một hơi dài. Mới hơn tám giờ, vậy mà anh lại thấy hơi buồn ngủ.
Anh còn rất đói.
Tối về đến quán cũ, mọi người đã về hết, chỉ còn Tiểu Bạch đứng trước ổ chó vẫy đuôi chào anh.
Anh vào bếp, đun ít nước, ngâm một cốc mì gói, rồi lấy từ tủ lạnh một gói ức gà nhỏ xé ra ném cho Tiểu Bạch.
Trong tủ lạnh có một hộp nhỏ chứa toàn đồ ăn vặt cho Tiểu Bạch, ức gà, đồ hộp này nọ. Lữ Trạch cực kỳ khó chịu với việc anh chiếm chỗ trong tủ lạnh để đồ cho chó, đã nhiều lần yêu cầu anh mang đi.
Yêu cầu nhiều lần rồi, nhưng Phàn Quân vẫn chưa chịu làm.
Để hôm nào mang sang quán mới vậy.
Quán cũ không có người thì đặc biệt yên tĩnh, tĩnh đến mức những âm thanh bên ngoài cũng trở nên mờ nhạt, càng làm không gian thêm yên tĩnh.
Nhưng xung quanh lại là khu dân cư, dạng khu tập thể cũ, tuy ngoài đường không có ai, trong nhà vẫn rất náo nhiệt.
Có người cãi vã, đánh nhau, chửi con, chửi chồng, chửi vợ, đánh con, vợ chồng đánh nhau; cũng có những gia đình quây quần ăn cơm vừa cãi vã vừa cười đùa, rất ồn ào; lại có kẻ uống say làm loạn. Nhưng phần lớn thời gian, anh đều không nghe rõ.
Thỉnh thoảng còn có chai bia bị ném vào sân.
Lữ Trạch tức quá, từng gắn camera trên tường đối diện tòa nhà mà anh ta nghi ngờ, muốn quay được tầng nào ném.
Kết quả chưa đến một tuần, chưa quay được chứng cứ gì, cái camera đã bị một hộp canh từ một vị trí khuất trên cao rơi xuống đập hỏng.
Lữ Trạch từ sau khi học cấp hai đã không còn ở Nam Châu Bình nữa, quả nhiên chưa hiểu rõ Nam Châu Bình.
Phàn Quân ăn xong mì, ngồi ngoài sân một lúc, rồi lấy dây dắt chó.
Tiểu Bạch lập tức nhảy tới, chui thẳng đầu vào vòng cổ.
Anh cởi áo khoác, vươn vai, rồi dắt chó chạy ra khỏi sân.
Thường thì một tuần anh chạy ba buổi, nhưng dạo này ngày nào cũng chạy. Lữ Trạch yêu cầu anh giảm ba cân, yêu cầu không cao, làm xong cho nhanh để khỏi bị cằn nhằn, cũng để chú Lữ đỡ khó xử khi đứng giữa.
Nhưng tối nay lạnh, Phàn Quân cởi áo khoác thì trong người chỉ còn cái áo hoodie, chạy một lúc đã thấy gió lạnh thấm vào, đứng đợi chó đi vệ sinh mà mũi cũng sắp chảy nước mũi.
Tạm chạy chừng năm cây số, anh đưa chó về sân, lại đi xuyên qua mấy dãy nhà cũ lẫn mới đối diện, trở về căn phòng nhỏ của mình.
Máy sưởi đã ngừng, trong phòng cũng lạnh, Phàn Quân khoác chiếc chăn điện lên người rồi nằm xuống sofa. Cái chăn này là chị San mua tặng, nhìn giống đồ của phụ nữ, nhưng cũng có tác dụng.
Không biết chị San có mua cho Trâu Dương không, nhưng với tính cách của hắn, thứ này cho dù có chết cóng ở nhà cũng sẽ không thèm động vào.
Đêm đó anh ngủ ngay trên sofa, chẳng biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, sáng dậy thấy toàn thân đau nhức.
Đang ngồi ngẩn ngơ trên sofa thì điện thoại chú Lữ gọi đến.
"Quân à, lát nữa đi ngang võ quán cũ thì mang ít thuốc cảm qua đây nhé," Chú nói, "chú đang có người đến bàn việc, không đi được."
"Chú bị cảm ạ?" Phàn Quân hỏi.
"Chị San của cháu bị cảm."
"Vâng," Phàn Quân đứng dậy, "cháu qua ngay ạ."
Chị San bị cảm khá nặng, giọng cũng khàn đi, nhưng chị không chịu thừa nhận điều đó.
"Chị nào có yếu ớt đâu, lát uống nhiều nước là được, do lão Lữ cứ làm quá lên thôi."
Phàn Quân lấy nhiệt kế hồng ngoại trong hộp thuốc, chiếu lên trán chị một cái "biu".
Ba mươi tám độ hai.
"Chị San, chị sốt rồi." Anh nói.
"Ối," Bà ngẩn người ra, ghé sát lại nhìn, "không thể nào, chị đã lâu rồi chưa từng sốt."
Với Phàn Quân thì sốt chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng thân thể chị San vốn không phải rèn luyện thường xuyên, chưa đến chiều đã rã rời.
Thế mà bà nhất quyết không chịu đi bệnh viện, cũng không chịu uống thuốc hạ sốt, chỉ uống thuốc cảm rồi ngồi bên bàn bếp uống nước.
Khó khăn lắm anh mới đưa bà về nhà chú Lữ nằm nghỉ.
"Có cần..." Phàn Quân nhìn bà, "báo cho Trâu Dương một tiếng không, chị?"
"Báo làm gì," Bà xua tay, "nó biết thì chị hết sốt chắc?"
Phàn Quân cảm thấy Trâu Dương sẽ muốn biết khi mẹ cậu ấy ốm, nhưng trước giờ anh chưa từng bàn chuyện con cái với chị San, lúc này không biết nói sao.
"Bình thường đến tối thứ Sáu nó mới về nhà, giờ vẫn đang ở trường, đừng làm phiền nó," Bà lại nói, "từ lâu chị đã ít khi bị bệnh, đến lúc đó nó lại nghĩ là do ở đây mà phát bệnh."
"...Không đâu," Phàn Quân nói, "chị đừng... cứ mãi lo lắng cho cậu ấy như thế."
"Thôi kệ," Bà nằm xuống sofa, "ngủ một giấc là khỏe."
Khi Phàn Quân ra ngoài xuống lầu thì gặp chú Lữ vừa bàn xong việc trở về.
"Thế nào rồi?" Chú hỏi.
"Nằm rồi," Phàn Quân ngoái lại nhìn, "Chị ấy nói ngủ một giấc sẽ ổn."
"Thế này nhé, cháu gọi một cuộc điện thoại đi," Chú lấy điện thoại ra, "gọi cho Trâu Dương, bảo nó về chăm mẹ."
"Hả?" Phàn Quân nhìn chú.
"Sáng nay cô ấy khó chịu quá mà bật khóc luôn," Chú thở dài, "có lẽ vừa mệt trong người vừa buồn trong lòng, người ta ốm thì hay nghĩ nhiều, mà cô ấy lại hay lo nghĩ... "
"Cháu gọi ạ?" Phàn Quân hỏi.
"Trâu Dương với chú..." Chú cười, "hai đứa cháu bằng tuổi nhau, cháu gọi nó chắc nó không phản cảm như với chú."
Lần thứ tư Trâu Dương cúp máy, Lưu Văn Thụy chịu không nổi: "Mày nghe máy một cuộc đi, nhỡ đâu có người muốn nhận nuôi con mèo thì sao!"
"Tao còn chưa đăng tin nhận nuôi mà." Trâu Dương vừa nói vừa nhét con mèo vào túi.
Con mèo này ở ký túc nuôi một tuần, bốn đứa trong phòng che giấu mãi vẫn bị quản lý ký túc xá phát hiện, buộc phải đem đi ngay, hắn chỉ có thể tạm đưa về nhà.
"Mẹ mày có cho nuôi không?" Lưu Văn Thụy nói, "Tao mà bế mèo về, mẹ tao chắc cho tao trăm đồng rồi đuổi tao đi cùng mèo luôn."
"Đây là do mày gây phiền cho tao," Trâu Dương chỉ vào cậu ta, "nhớ kỹ, con mèo này mà mang đến bất kỳ rắc rối nào, tao sẽ tính hết lên đầu mày."
"Mày mà bị đuổi thì về nhà tao." Lưu Văn Thụy vỗ ngực.
Điện thoại lại reo, Trâu Dương liếc nhìn một cái, vẫn là số lúc nãy.
Thật dai dẳng.
Hắn bực bội chụp lấy điện thoại, nghe máy: "Ai đấy!"
"Phàn Quân." Bên kia chỉ nói một câu.
Trâu Dương sững lại: "Ai cơ?"
"Phàn Quân." Bên kia nhắc lại lần nữa.
"Ồ, tìm tôi có việc gì không?" Trâu Dương hỏi.
Thực ra ngay từ lúc đối phương cất tiếng, hắn đã nhận ra, chỉ là theo thói quen mà ngạc nhiên một chút.
"Cậu... đang ở trường à?" Phàn Quân hỏi, "hay đã về nhà rồi?"
"Đang chuẩn bị về," Trâu Dương xách túi cùng Lưu Văn Thụy đi ra, việc Phàn Quân gọi điện cho hắn thật quá kỳ lạ, khiến hắn thoáng thấy bất an, "mẹ tôi có chuyện gì à?"
Phàn Quân ngồi ở ghế trước cửa trạm chuyển phát nhanh, nhìn dòng người và xe rẽ từ đầu đường.
Giờ này là lúc náo nhiệt nhất, người tan làm, tan học, người bán hàng rong kéo sạp ra tận vỉa hè.
Hỗn loạn nhưng lại có trật tự mặc định.
Trâu Dương cưỡi xe xuất hiện ở ngã tư, dù đội mũ bảo hiểm và khẩu trang cũng dễ dàng nhận ra, cực kỳ nổi bật, mang một khí chất hoàn toàn xa lạ với Nam Châu Bình.
Chỉ nhìn thôi đã thấy như lạc lõng giữa nơi này.
Phàn Quân đứng dậy bước ra lề đường, vẫy tay về phía Trâu Dương đang nhìn sang trạm chuyển phát.
Xe hắn dừng lại bên cạnh anh.
Phàn Quân nhìn thoáng phía sau xe hắn, phát hiện không có chỗ ngồi sau.
"Anh..." Trâu Dương tháo mũ bảo hiểm cũng ngoái lại nhìn, chắc cũng nghĩ giống anh.
Rồi cả hai cùng nhìn ra xung quanh.
Giờ này, ven đường đừng nói là không có xe chung, mà dù ai muốn dừng cũng chẳng có chỗ, toàn là sạp rau, sạp đồ ăn vặt.
"Xa không?" Trâu Dương phải nói to giữa đám hỗn loạn.
"Đi bộ mười lăm phút." Phàn Quân đáp.
"Thế thì đi bộ." Trâu Dương xuống xe, rồi chợt dừng lại, quay sang nhìn anh.
"Đỗ trong tiệm, đi thôi." Phàn Quân nghiêng đầu, bước vào trạm, gõ bàn.
"Sao đấy?" Đại Đầu Ngư từ sau giá hàng thò đầu ra hỏi.
"Gửi nhờ xe." Phàn Quân nói.
"Để đó đi." Đại Đầu Ngư gật đầu.
Phàn Quân ra ngoài, dắt xe của Trâu Dương vào, dựng sát tường.
"Chiếm chỗ ghê nhỉ," Trâu Dương vừa đi vừa ngoái lại, "tôi thấy nhiều hàng hóa thế kia, có ảnh hưởng người ta làm việc không?"
"Có," Phàn Quân đáp, "ảnh hưởng."
Trâu Dương quay đầu nhìn anh.
"Có chửi thì cũng chửi tôi," Phàn Quân nói, "cậu ta không biết cậu."
Trâu Dương im lặng một lúc, đi thêm vài bước rồi bật cười: "Đệt."
Phàn Quân cũng khẽ cười.
"Mẹ tôi..." Trâu Dương dè dặt hỏi, "có biết tôi đến không?"
"Chú Lữ bảo gọi cậu đến," Phàn Quân nói, "chị ấy còn chưa biết."
"Ồ." Trâu Dương ừ một tiếng, đi lên trước hai bước rồi lại quay đầu nhìn về phía cửa hàng nhỏ bên cạnh, "tôi mua ít... hoa quả... hoặc thực phẩm bổ dưỡng..."
Nói rồi liền bước vào một siêu thị nhỏ gần đó.
"Trâu Dương," Phàn Quân kéo cậu một cái, "không cần đâu..."
"Không cần sao?" Trâu Dương có chút do dự, giọng nhỏ dần, "tôi sợ mẹ không vui."
Câu sau này Phàn Quân chỉ nhờ nhìn khẩu hình mới đoán được.
Anh không nói gì thêm, cuối cùng cùng Trâu Dương đi vào siêu thị.
Trâu Dương rất nhanh đi một vòng trong siêu thị, nói là mua hoa quả hay thực phẩm bổ dưỡng, nhưng cuối cùng chỉ lấy hai hộp đào ngâm đem ra quầy tính tiền.
"...Không lấy gì khác sao?" Phàn Quân có chút khó hiểu, không mua thì sợ mẹ không vui, mà đã mua thì lại chỉ lấy hai hộp đào ngâm.
"Ừm," Trâu Dương gật đầu, "hồi nhỏ mỗi lần tôi bị sốt mẹ đều mua cái này cho tôi ăn, nói là ăn xong thì bệnh sẽ hết."
"Ồ... vậy sao?" Phàn Quân hơi sững lại.
"Anh không biết món này à?" Trâu Dương liếc nhìn anh.
"Không biết," Phàn Quân nói, "tôi chưa từng ăn."
"Anh..." Ánh mắt Trâu Dương vừa rời đi lại quay trở lại, im lặng hai giây rồi cũng không nói thêm gì, xoay người bước ra khỏi siêu thị, "đi thôi."
Nhà của chú Lữ ở ngay dãy khu dân cư đối diện võ quán cũ, đã có tuổi đời khá lâu, nhưng tường ngoài chắc mới được sơn lại, hành lang cũng không chất đống đồ đạc linh tinh.
Không có thang máy, may mà tầng cũng không cao, ở tầng ba.
Trước khi vào cửa, Trâu Dương hơi ngập ngừng, tháo balô xuống, giơ về phía Phàn Quân, lắc lắc, rồi ghé sát về phía tai phải anh.
"Hửm?" Phàn Quân lập tức hơi nghiêng mặt sang.
"Cái balô này," Trâu Dương hạ giọng nói, "anh giúp tôi cất đi, tìm chỗ nào để tạm, đừng để mẹ tôi nhìn thấy... đừng để mẹ tôi nghe thấy..."
"Nghe thấy gì?" Phàn Quân cũng hạ giọng hỏi, đưa tay nhận lấy balô.
"Con mèo," Trâu Dương nói, "anh không nghe thấy nó kêu suốt sao?"
Phàn Quân hơi ngạc nhiên nhướng mày, nhấc balô lên sát tai nghe thử: "Cậu nhặt được mèo à?"
"Ừm," Trâu Dương gật đầu, "chưa tìm được chỗ nhận nuôi, mẹ tôi không thích trong nhà có động vật."
"Biết rồi." Phàn Quân lấy chìa khóa mở cửa.
Căn hộ hai phòng không lớn, nội thất và đồ đạc đã cũ, nhưng được dọn dẹp gọn gàng.
Trâu Dương lúc bước vào nhà có chút gò bó.
Đây là nhà của người khác, một người đàn ông trung niên xa lạ, là nơi mẹ cậu thường ở nhưng cậu chưa từng bước chân vào.
Phàn Quân mang balô của cậu vào bếp, rồi quay ra chỉ vào một cánh cửa: "Mẹ cậu ngủ trong phòng khách."
Chữ "phòng khách" này khiến dây thần kinh nào đó trong người Trâu Dương được thả lỏng đôi chút, cậu nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào nhìn.
Mẹ đang nằm trên giường, không ngủ, gối tay nhìn trần nhà xuất thần.
Nghe tiếng mở cửa, bà quay đầu lại, thấy Trâu Dương thì rõ ràng ngẩn người ra, sau đó ngồi dậy: "Ôi, sao con lại đến đây?"
"Mẹ," Trâu Dương đi vào đến bên giường, "Phàn Quân nói mẹ bị ốm, nên con đến."
"Trời ơi," Bà vuốt tóc, rồi hướng ra ngoài gọi một tiếng, "Phàn Quân! Sao em lại nói cho nó biết hả!"
Trâu Dương liếc nhìn ra phòng khách, Phàn Quân đang đứng ở cạnh cửa, khoảng cách này, giọng nói này chắc chắn anh nghe rõ, nhưng anh không lên tiếng.
...Dù thính lực có kém, nhưng lúc cần giả vờ không nghe thấy thì lại có ưu thế.