Hời Hợt - Vu Triết
Bữa ăn, cơn giận và món quà bí mật
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trâu Dương chở Phàn Quân, lái xe về phía trường học, đi ăn khoai tây nghiền.
Thật ra các món ở quán đó đều khá ngon, không hiểu sao Trâu Dương lại cứ vương vấn món khoai tây nghiền.
Nhưng đúng là khoai tây nghiền ở đó đặc biệt ngon thật.
Tuy đã là buổi chiều, nhưng hôm nay nắng rất đẹp, con đường chạy qua lại chẳng có chỗ nào rợp bóng, nắng chiếu chói chang, sáng lóa cả mắt.
Phàn Quân ngồi phía sau ôm lấy eo hắn, nghiêng đầu tựa lên vai hắn.
Đến đèn đỏ, bên cạnh có một bác trung niên cứ nhìn chằm chằm hai người, Trâu Dương liếc lại, bác ta còn chau mày.
Trong ánh mắt kia đầy vẻ chán ghét kiểu "thật chẳng ra thể thống gì", khiến hắn chợt nhớ tới bố mình.
Bố hắn bây giờ vẫn đang nằm trong phòng hồi sức đặc biệt, vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, sẽ không còn có cơ hội nhìn hắn bằng ánh mắt như thế nữa.
Nghe ý của dượng hai thì tình hình cực kỳ tồi tệ, từ đầu đến chân đều bị bỏng nặng, cho dù hiện giờ có cứu được thì con đường điều trị sau này sẽ rất dài, gần như không thể phục hồi hoàn toàn, còn nỗi đau đớn do bỏng gây ra thì không vết thương nào sánh bằng.
Trâu Dương chống chân xuống đất, nhìn mặt đường phía trước chói chang đến mức trắng bệch, ngẩn ngơ.
Bố hắn mỗi tuần đều có hai ngày đi công ty từ rất sớm để xử lý công việc, chắc chắn Lưu Xảo biết rõ điều này.
Cho nên sáng hôm đó, khi Lưu Xảo xách can xăng vào văn phòng, trong phòng chỉ có bố hắn cùng với vị trợ lý bị nghi là tình nhân mới, ngoài ra trong công ty chỉ có hai nhân viên khác.
Dượng hai nghe nhân viên có mặt kể lại sự việc thì chỉ nắm được đại khái: Lưu Xảo đi vào phòng, khóa cửa lại, dưới ánh mắt kinh hoàng của chồng, bà ta dội thẳng xăng lên người ông ấy.
Cô trợ lý từ phòng bên cạnh chạy sang thì bà ta lại tạt phần xăng còn lại lên người cô trợ lý, sau đó châm lửa, rồi mở cửa bước ra khỏi phòng làm việc.
Trong lúc công ty hỗn loạn, bà ta ngồi ở quầy tiếp tân, chờ cảnh sát đến.
Trâu Dương không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng đó rốt cuộc đã diễn ra như thế nào, chỉ thấy lạnh buốt xương sống.
Bên cạnh vang lên tiếng còi xe, lại có tiếng người than phiền lớn hơn.
Hắn giật mình bừng tỉnh, phát hiện đèn xanh đã bật được một lúc lâu, mà xe của hắn vẫn đứng yên, chắn đường các xe khác.
"Chết tiệt, em vừa thất thần," Hắn nghiêng đầu nói một câu, vội vàng vặn ga phóng đi, "sao anh không nhắc em."
"Phía trước rẽ phải," Giọng Phàn Quân vang lên sát bên tai hắn, bàn tay đang ôm eo hắn khẽ vỗ nhẹ vào đùi hắn, "có một ngã rẽ, rẽ vào đó."
Đầu óc Trâu Dương đang rất hỗn loạn, cũng không hỏi tại sao, cứ thế rẽ vào ngã đó.
"Dừng bên đường đi." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương đáp, giảm tốc độ, dừng xe ở lề đường.
Phàn Quân xuống xe, đứng bên cạnh giữ lấy tay lái: "Để anh lái, em nghỉ chút đi."
"Em làm sao..." Trâu Dương thấy hơi khó hiểu, nhưng chưa kịp nói xong, đột nhiên dạ dày hắn quặn thắt, như có ai đó đang dùng dao cùn cào vào thành dạ dày.
Hắn vội vàng nhảy xuống xe, lao đến bên đường, còn chưa kịp chạy tới thùng rác cách đó hai bước, đã vội bám vào một thân cây mà khạc khan.
"Ôi chết tiệt?" Hắn ngẩn người.
Phàn Quân dắt xe máy điện lên vỉa hè, vào cửa hàng tạp hóa gần đó mua một chai nước, quay lại đứng bên cạnh hắn.
"Không nôn ra được gì, chỉ khạc khan thôi, đột nhiên em thấy buồn nôn," Trâu Dương nhận chai nước từ tay anh, ngửa đầu tu một ngụm lớn, cau mày, "cũng chẳng rõ là bị làm sao."
"Vừa rồi em nghĩ đến chuyện của bố à?" Phàn Quân khẽ vỗ lưng hắn.
"...Ừ." Trâu Dương dừng lại một lát, rồi không nói gì thêm.
Nhưng phản ứng dữ dội đến vậy không chỉ vì chuyện của bố, khi Phàn Quân chưa hỏi thì hắn thậm chí còn chưa nhận ra.
Có lẽ vì chuyện của Phàn Cương cũng đã trôi qua khá lâu, phần lớn thời gian, chỉ cần không gặp ác mộng, hắn dường như cũng sẽ không nhớ lại những cảnh tượng kinh hoàng đó nữa.
Hắn dựa vào gốc cây nghỉ một lúc, nhìn sang Phàn Quân, do dự vài giây mới lên tiếng: "Có lẽ em vừa nhớ tới chuyện trước kia, bản thân em không ý thức được, nhưng có thể..."
"Ừ." Phàn Quân đưa tay chạm lên mặt hắn, "anh đoán được rồi."
"Anh..." Trâu Dương nhìn anh, "có còn nghĩ đến những chuyện đó không? Ý em là... anh có bị ảnh hưởng không?"
"Cũng có chứ, nhưng không nhiều lắm," Phàn Quân khẽ nói, "có lúc đột nhiên sẽ thấy, phải nói sao nhỉ, giống như trở lại trạng thái trước kia, nhưng... rất nhanh sẽ ổn thôi."
"Anh có hay gặp ác mộng không?" Trâu Dương hỏi.
"Không thường xuyên lắm." Phàn Quân nói.
"Anh đừng có lừa em nhé, nhỡ nửa đêm anh tỉnh dậy em cũng chẳng biết đâu." Trâu Dương nói.
Phàn Quân cười cười.
"Anh vốn chẳng ngủ sâu được, có chút động tĩnh là tỉnh ngay." Trâu Dương nói.
"Cũng không hẳn," Phàn Quân đáp, "chỉ là đồng hồ sinh học của anh khá chuẩn xác thôi."
"Đi thôi, đi ăn nào." Trâu Dương uống thêm một ngụm nước, "cái cảm giác vừa nãy của em cũng đã qua rồi."
Quán khoai tây nghiền này thực ra là một quán lẩu cá nước trong chuyên bán các món cá, làm ăn rất tốt, nhưng khách tìm đến chỉ vì món khoai tây nghiền chắc là chỉ có hai người bọn họ.
"Trước hết gọi mấy cân cá phi lê đi," Trâu Dương nhìn thực đơn, "cá ở đây rất tươi."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Có mấy loại cá vậy anh," Trâu Dương vừa nói vừa đặt món trên điện thoại, "ăn thử hết đi, đều không có xương dăm đâu."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Còn rau thì để em gọi tùy ý nhé?" Trâu Dương lại hỏi.
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Anh có món nào muốn ăn đặc biệt không?" Trâu Dương liếc nhìn anh.
"Khoai tây nghiền." Phàn Quân nói.
Trâu Dương sững người một chút, rồi bật cười: "Em chịu thua anh luôn, khoai tây nghiền thì khoai tây nghiền, để em gọi ngay."
"Anh muốn ăn riêng một phần." Phàn Quân cười.
"Được thôi." Trâu Dương đáp.
Nồi lẩu cá nước trong này trông quả thực rất thanh đạm, nước dùng gần như trong suốt như nước lã, chỉ có vài khúc hành và vài sợi gừng nổi lềnh bềnh để khử mùi tanh, trông không mấy hấp dẫn, nhưng mùi hương lại rất thơm.
Thực tế cũng đúng là ngon thật, Phàn Quân gắp một lát cá nhúng qua, chưa chấm nước sốt đã nếm thử một miếng. Vị rất tươi ngọt, nước dùng có vị chứ không phải chỉ là nước trắng.
"Thấy thế nào?" Trâu Dương nhìn anh.
"Ngon lắm." Phàn Quân vừa nói vừa gắp thêm một miếng.
"Quán này là do Lưu Văn Thụy phát hiện ra đó," Trâu Dương nói, "nó như chó săn vậy, phát hiện được là bắt em phải mời."
Phàn Quân cười: "Em còn có quỹ riêng mà."
"Sau này cũng chẳng biết sẽ thế nào," Trâu Dương thở dài, "tiền bạc của em chắc chắn sẽ không bao giờ xin từ bố em nữa, ông ấy bây giờ thế này rồi..."
E là còn chẳng biết có sống nổi không.
Phàn Quân lập tức ngoái đầu nhìn về phía nhân viên phục vụ đang bưng đồ, vội đánh trống lảng: "Khoai tây nghiền sao vẫn chưa mang ra?"
"Phục vụ!" Trâu Dương giơ tay gọi lớn một tiếng.
"Không cần..." Phàn Quân bị tiếng gọi đó làm giật mình.
"Ơi." Nhân viên phục vụ vội chạy tới.
"Giục giúp chúng tôi món khoai tây nghiền với, chúng tôi đến đây chủ yếu là vì món đó thôi," Trâu Dương nói, "ăn gần xong hết rồi mà vẫn chưa mang lên."
"... Vâng," Nhân viên nhìn bàn họ đầy những đĩa cá, rồi gật đầu, "tôi đi giục ngay đây."
Nói dối tỉnh bơ cũng khá hiệu quả, chẳng mấy chốc hai phần khoai tây nghiền đã được mang ra.
Trông chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một bát khoai nghiền sệt sệt, ngửi cũng chẳng thấy mùi gì đặc biệt, toàn là hương cá lẩu tỏa ra trước mặt.
Phàn Quân cầm muỗng múc một thìa bỏ vào miệng.
"Sao sao!" Trâu Dương chống khuỷu tay lên bàn, rướn người lại gần anh.
Rất thơm, nhưng không thể nói rõ được là thơm kiểu gì, hơi thoảng mùi sữa, nhưng phần lớn hương vị dường như đã hòa quyện vào chính khoai tây nghiền, ăn vào vẫn nhận rõ là khoai tây, nhưng lại hoàn toàn vượt xa mùi vị của khoai tây nghiền thông thường.
"Thật sự ngon lắm." Phàn Quân múc thêm thìa nữa, rồi liếc sang bát trước mặt hắn.
"Cho anh tất." Trâu Dương đẩy bát qua.
"Anh ăn không nổi đâu." Phàn Quân cười.
"Anh đừng có khiêm tốn vô nghĩa trong mấy chuyện này." Trâu Dương nói.
Nếu vậy thì chẳng cần khiêm tốn nữa.
Phàn Quân ăn hết sạch cả hai phần khoai tây nghiền, nếu không phải vì Trâu Dương đã gọi nhiều cá rồi, anh còn muốn gọi thêm một phần nữa.
"Em hơi no rồi." Trâu Dương nói.
"Anh còn chưa than thở gì đây." Phàn Quân xoa bụng.
Trâu Dương bật cười, đưa tay qua sờ bụng anh: "Này, chuyện này không thể để Lữ Quán Quân thấy được đâu, anh mà không chạy mười cây thì chẳng xuống nổi đâu."
"Sáng mai anh chạy." Phàn Quân nói.
"Ngày mai em cùng anh đến bệnh viện," Trâu Dương nói, "mai em không cần tới Trung học số Bảy, buổi chiều em mới có tiết."
"Ok." Phàn Quân không hề do dự chút nào.
Điện thoại trên bàn của Trâu Dương reo lên.
Hắn cầm lên nhìn: "Mẹ em... em quên mất chưa gọi điện cho mẹ."
"Đừng kể quá chi tiết." Phàn Quân nhắc.
"Ừm," Trâu Dương nhấc máy, "Mẹ ạ?"
"Chiều nay con đi bệnh viện rồi hả?" Giọng mẹ hắn có chút mệt mỏi, lại hơi khàn.
"Vâng," Trâu Dương đáp, "không gặp được ông ấy, ông ấy vẫn đang trong phòng chăm sóc đặc biệt, mẹ làm sao thế?"
"Ôi, bác của con gọi cho mẹ, lải nhải suốt hơn một tiếng đồng hồ..." mẹ hắn thở dài.
"Bà ta bị bệnh chắc!" Trâu Dương bùng nổ ngay, giọng không kiềm chế được, "ly hôn rồi, ông ta sống hay chết thì liên quan gì đến vợ cũ chứ!"
Mấy bàn bên cạnh đều ngoái đầu nhìn lại.
Phàn Quân đưa tay nắm lấy tay hắn.
"Dương à, con đừng giận, chắc là bà ấy cũng chẳng biết nói với ai khác," Mẹ hắn nói, "con xem, giờ Lưu Xảo bị bắt rồi, còn cô trợ lý kia thì..."
"Liên quan gì đến mẹ chứ, nhà họ có cả đống anh chị em thì tự nói với nhau, tìm mẹ làm gì chứ!" Trâu Dương tức giận không nguôi, "mẹ đang ở Nam Châu Bình sao?"
"Ở nhà thôi," Mẹ hắn nói, "mẹ về nhà tìm lại cái... thỏa thuận ly hôn... xem có nhắc tới những việc này không... chuyện này đừng ảnh hưởng đến con nhé..."
"Ảnh hưởng cái gì chứ," Trâu Dương gắt, "anh chị em của ông ta đi chăm sóc là được, công ty của ông ta có sụp đâu, con không có thu nhập... lát nữa con sẽ về nhà."
"Không cần, không cần," Mẹ hắn vội vàng nói, "Dương à, con bận thế này, không cần về đâu."
"Mẹ đừng lo nữa." Trâu Dương cúp máy.
"Giờ em về hả?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Ừm," Trâu Dương vừa bấm số vừa đứng dậy đi ra ngoài, "anh thanh toán nhé."
"Ừ." Phàn Quân lập tức quét mã thanh toán, rồi theo hắn ra khỏi quán.
"Bác ơi, cháu chẳng có chuyện gì khác," Trâu Dương vừa bước ra cửa vừa gọi điện, "chỉ muốn nhắn nhủ lại với mọi người, mẹ cháu và bố cháu đã ly hôn, không còn bất cứ quan hệ hay nghĩa vụ gì nữa..."
Phàn Quân đi đến gần, ghé tai phải lại gần chiếc điện thoại để nghe.
"Tiểu Dương, cháu đừng nói năng khó nghe như thế, dù sao ông ấy cũng là bố cháu, giờ bị thương nặng như vậy..."
"Vậy thì chỉ liên quan đến cháu thôi, không liên quan đến mẹ cháu," Trâu Dương khoác tay ôm eo anh, nghiêng người tựa vào anh, "sau này có chuyện gì cứ nói với cháu là được, đừng gọi điện cho mẹ cháu nữa."
"Cháu vẫn còn nhỏ, vẫn đang đi học, có chuyện gì tìm cháu cũng không tiện đâu."
"Cháu hai mươi mốt tuổi rồi, là người trưởng thành rồi," Giọng Trâu Dương rất lạnh, "chẳng có gì là không tiện cả, nếu không ai trông coi được thì thuê người chăm sóc, bố cháu có cả công ty lớn như vậy, đâu phải không có tiền thuê hộ lý, tìm mẹ cháu là có ý gì?"
"Ôi chao đứa nhỏ này, bác không có ý đó đâu..."
"Vậy ý bác là gì?" Trâu Dương không để lại chút thể diện nào, "mẹ cháu không có việc làm, không có thu nhập, bác tìm bà ấy chẳng phải để bà đi chăm sóc thì là để bà ấy đưa tiền chắc?"
"... Thôi được rồi, bác không nói nhiều nữa, sao bây giờ cháu lại ăn nói gay gắt thế này..."
"Không liên lạc với nhà cháu nữa thì sẽ chẳng có ai gay gắt với bác cả." Trâu Dương nói xong liền cúp máy.
"Em bớt giận đi." Phàn Quân khẽ nhéo cằm hắn.
"Em không giận mà!" Trâu Dương nói.
"... Ừ." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương liếc nhìn anh: "Có phải em rất gay gắt không?"
"Ừm," Phàn Quân gật đầu, "hơn nữa còn rất hung dữ."
Trâu Dương im lặng một lúc rồi bất chợt bật cười: "Chết tiệt."
"Không sao đâu," Phàn Quân vòng tay qua ôm vai hắn, "đừng bận tâm nữa, chắc họ sẽ không dễ dàng gọi điện tới nữa đâu... có cãi nhau cũng chẳng cãi lại em."
Trâu Dương thở dài: "Để em gọi xe về, anh về thẳng trung tâm đi."
"Anh đưa em về." Phàn Quân nói.
"Không cần đâu," Trâu Dương đáp, "vòng vèo lắm."
"Không chịu đâu." Phàn Quân bỗng buột miệng.
Trâu Dương giật mình quay phắt sang: "Phàn Quân?"
"Ừ?" Phàn Quân đáp.
"Anh vừa nói cái gì thế?" Trâu Dương hỏi được nửa câu đã không nhịn được cười, "nói lại lần nữa đi?"
"... Không chịu đâu." Phàn Quân cũng không nhịn được mà bật cười.
"Ông nội anh," Trâu Dương rùng mình một cái, "suýt nữa thì làm em nổi da gà chết mất."
"Còn giận không?" Phàn Quân xoa lưng hắn.
"Vốn dĩ cũng chẳng giận gì..." Trâu Dương vừa cười vừa thở dài, "chỉ là tính em nóng thôi."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu, "anh đưa em về nhé."
"Sao thế?" Trâu Dương liếc nhìn anh, "không nỡ xa em à?"
"Ừm." Phàn Quân lại gật đầu, "dù sao bây giờ quan hệ cũng khác rồi..."
"Dừng lại đi." Trâu Dương liếc qua một cái, quay người đi về phía xe, "đi thôi, anh đưa em về."
Phàn Quân cười rồi theo sau.
Suốt dọc đường Trâu Dương không nói gì, chỉ tựa sát phía sau anh, chẳng rõ là đang nghĩ chuyện gì hay là ăn no rồi buồn ngủ, có lẽ là cả hai.
Nhưng khi Phàn Quân đưa tay ra định chạm vào chân hắn, lập tức bị Trâu Dương nắm chặt lấy cổ tay: "Anh vốn đã lái xe bằng một tay rồi, còn định buông cả hai tay ra sao?"
Phàn Quân cười khẽ: "Em im lặng mãi, anh cứ tưởng em ngủ rồi."
"Làm gì có ai ngủ ngon như thế chứ." Trâu Dương đáp.
"Chà." Phàn Quân không nhịn nổi.
"Biến đi." Trâu Dương cười.
Đưa Trâu Dương về tới dưới nhà, nhìn hắn lùi dần vào thang máy, Phàn Quân mới quay xe đi, chạy thẳng về cửa hàng của Hà Xuyên.
"Tưởng cậu nói tối nay có việc mà?" Hà Xuyên đang ngồi bên bàn uống trà.
"Xong rồi, nếu anh không có việc gì thì tối nay anh cứ đóng cửa nhé, tôi xin nghỉ nốt buổi tối luôn." Phàn Quân ngồi xuống bàn, lấy một cái chén đặt bên cạnh Hà Xuyên.
"Buổi tối không tính là cậu xin nghỉ đâu, cũng chẳng có việc gì cả." Hà Xuyên liếc anh một cái, rót cho anh một chén trà.
"Không làm tư bản nữa à?" Phàn Quân nhấp một ngụm trà.
"Chỗ buôn bán nhỏ của tôi sao dám bấu víu vào danh xưng tư bản được chứ," Hà Xuyên tặc lưỡi một tiếng, "À đúng rồi, lần này đi Lâm Gia Độ cậu làm khá lắm, ông chủ Đinh bỗng dưng nhiệt tình hơn hẳn trước đây, cậu cho ông ta uống thuốc gì rồi?"
"Không có," Phàn Quân nói, "đều là học từ anh cả."
"Còn giả bộ nữa," Hà Xuyên chỉ chỉ vào anh, "trước mặt tôi mà còn giả vờ à?"
"Khúc gỗ bị sét đánh to tướng chở đến sáng nay ấy," Phàn Quân không bắt lời hắn, "có thể để lại cho tôi một miếng nhỏ không?"
"Nhỏ cỡ nào?" Hà Xuyên hỏi.
"Chỉ để làm bùa hộ mệnh thôi," Phàn Quân dùng ngón cái và ngón trỏ ước lượng, "cỡ này."
"Ngón tay cậu dài thế cơ à." Hà Xuyên nhìn anh.
"Sao anh keo kiệt thế?" Phàn Quân nói.
Hà Xuyên bật cười: "Được rồi, khúc to thế kia bán cũng kiếm được khối tiền, cho cậu mấy miếng cũng chẳng sao."
"Một miếng nguyên liệu là đủ rồi," Phàn Quân nói, "tôi tự làm."
"Ừm." Hà Xuyên đáp lại.
Uống xong hai chén trà, Phàn Quân dắt Tiểu Bạch ra khỏi cửa hàng, đi về tiệm rèn cũ, vừa đi vừa dắt chó.
Buổi tối thường chỉ có Tiểu Long ở tiệm cũ rèn đồ, còn cửa hàng trong thành thương mại đã có người trông coi.
Khi Phàn Quân bước vào, cô nàng đang mặc đồ bảo hộ, mồ hôi nhễ nhại trên mặt.
"Ồ?" Thấy anh vào, Tiểu Long hơi bất ngờ, "Tôi tưởng ngày mai anh mới rảnh cơ chứ?"
"Tiện thì qua luôn," Phàn Quân nhìn cô, "cô bận lắm à?"
"Vừa xong một món đồ lớn," Tiểu Long lau mồ hôi, "anh ra chỗ bàn thao tác chờ tôi một lát, tôi đi rửa mặt đã."
"Ừ." Phàn Quân đi tới chỗ bàn thao tác.
Tiệm cũ vì phải rèn đồ nên trên sàn vương vãi đủ loại mảnh vụn, tro bụi, anh tìm một vòng cũng chẳng thấy cái thùng giấy nào để Tiểu Bạch ngồi, bèn chỉ vào chiếc ghế nằm bên cạnh: "Khẽ thôi, qua đó nằm đi."
Tiểu Bạch đi tới ghế, cẩn thận nhảy lên rồi nằm xuống.
"Nói cho anh biết nhé Phàn Quân," Tiểu Long lấy hai tờ giấy ra đặt lên bàn thao tác, "thực ra độ khó không lớn, nhưng với tay của anh thì..."
"Có lẽ sẽ chậm một chút?" Phàn Quân dùng tay trái cầm lấy một cái đục, "trước cuối tháng sáu xong là được."
"Thế thì thừa thời gian rồi, tôi làm thì tầm một tuần là xong." Tiểu Long nói.
"Ừ." Phàn Quân cầm hai tờ giấy lên xem.
Một tờ là bản phóng to in hình vẽ, chính là cái đầu Tỳ Hưu mà Trâu Dương đã giúp anh vẽ.
Sau khi phóng to thì trông vừa dễ thương vừa dữ tợn.
Còn một tờ là bản phác thảo đường nét mà Tiểu Long vẽ lại dựa trên cái đầu này.
Tiểu Long cầm tờ giấy, đưa lên so sánh với mặt anh: "Khá giống đấy, cái mặt nạ này mà đem tặng người ta thì ngầu phết."
"Ừ." Phàn Quân mỉm cười.
"Cái đầu này ai vẽ vậy?" Tiểu Long hỏi, "Cơ mà phải nói rằng, trông thì đơn giản nhưng vẽ rất có hồn đấy."
"Bạn tôi, chính là người... hôm đó cô gặp ở cửa hàng ấy." Phàn Quân nói.
"Ồ..." Tiểu Long gật gù, "Vậy cái này... anh định tặng ai thế?"
"Tặng cho em ấy." Phàn Quân nói.