Hời Hợt - Vu Triết
Cơn Sốt Bất Ngờ
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi các cửa tiệm trong khu thương mại đã đóng cửa, nơi đây yên tĩnh hơn hẳn Nam Châu Bình nhiều. Phố xá vắng bóng người, các tòa nhà im lìm, tĩnh lặng đến mức Phàn Quân có thể nghe rõ tiếng móng vuốt của Tiểu Bạch gõ lách tách trên nền đá xanh.
Nhưng đèn đường lại nhiều và sáng hơn hẳn. Khi anh dắt Tiểu Bạch băng qua đường về nhà, cái bóng của hai người in trên mặt đất khi thì kéo dài, khi thì thu ngắn rất nhanh, rõ ràng hơn hẳn.
Không biết có phải vì phản ứng của Trâu Dương lúc đi trên đường hôm nay hay không, mà giờ đây trong lòng Phàn Quân thỉnh thoảng lại thoáng qua một tia căng thẳng.
Dù cảm giác đó rất nhanh đã bình ổn lại, nhưng anh biết, nó không thường xuyên xuất hiện như vậy.
Anh bấm vào ngón cái tay trái, dùng cơn đau để kéo mình về với thực tại.
Một đêm khuya bình yên, không có nguy hiểm gì, mọi thứ đều bình thường, chỉ là anh về hơi muộn. Ngoài mấy ngón tay hơi đau, mọi chuyện đều ổn.
Cả buổi tối hôm nay Phàn Quân đều luyện tập đục đường nét. Tiểu Long không để anh bắt tay vào làm ngay mà yêu cầu tập trên phế liệu trước. Vì nguyên liệu khá cứng, lực búa tay phải của anh không thể quá nhẹ. Suốt buổi tối anh đã đập trúng tay mấy lần, các ngón tay đều bầm tím.
Công việc này khó hơn anh tưởng. Chưa nói đến việc tay trái chưa đủ vững, ngay cả trước kia anh cũng phải luyện vài ngày mới thực sự làm được.
Về đến nhà, tắm xong, Phàn Quân ngả xuống sofa, cầm điện thoại liếc giờ, đã hơn mười hai giờ.
Cả buổi tối Trâu Dương không hề nhắn tin cho anh, chắc là vẫn đang trò chuyện với chị San.
【Phàn】Ngủ ngon.
Gửi tin xong, anh đặt điện thoại xuống, chuẩn bị đi ngủ. Mai anh còn phải đến bệnh viện. Với tình trạng ngủ của Trâu Dương, chắc anh phải đích thân sang đón hắn.
Anh ngáp một cái, lúc đứng dậy tiện tay gấp cái chăn nhỏ vắt trên sofa. Khi đặt lại lên ghế, động tác của anh khựng lại chưa đầy nửa giây.
Chuyện xảy ra tối qua ở chính chỗ này chợt tràn về toàn bộ trong đầu Phàn Quân.
Trong thoáng chốc, nhịp thở của anh cũng gấp gáp hơn.
Anh đặt chăn xuống, hắng giọng một cái, tắt đèn rồi nhanh chóng bước vào phòng ngủ.
Trước khi Trâu Dương ngủ lại chỗ anh, Phàn Quân luôn nghĩ rằng nếu bên cạnh có người, anh sẽ rất khó ngủ, cảm thấy vô cùng gượng gạo.
Nhưng giờ đây khi Trâu Dương không nằm bên cạnh, anh lại thấy cũng chẳng dễ ngủ chút nào.
Rõ ràng hai người cộng lại cũng chỉ ngủ cùng nhau vài lần.
Phàn Quân thở dài, kéo chăn đắp kín người, nhắm mắt lại.
Buổi tối anh có mơ ác mộng không? Có, nhưng thật sự rất hiếm.
Anh vốn ngủ rất nông, trong tình huống này vốn chẳng dễ mơ.
Hôm nay cũng vậy. Cả đêm Tiểu Bạch vào phòng đi vòng vòng hai lượt, Đại Hắc thì thay nhau nằm giữa hai cái gối, đầu giường, cuối giường, thậm chí còn ngáy khò khò... tất cả Phàn Quân đều biết.
Ngoài cửa sổ, đúng bốn giờ rưỡi, tiếng công nhân vệ sinh quét đường vang lên.
Rồi tiếng động dần nhiều hơn: xe bán đồ ăn sáng đi qua, xe hơi chạy ngang, xe máy điện dùng chung bóp còi, tiếng gà gáy, chó sủa...
Anh bắt đầu nghe không rõ nữa, cũng khó phân biệt từng âm thanh cụ thể.
Lúc đó, anh sẽ tỉnh giấc.
Sáng hôm sau, như thường lệ, Phàn Quân tỉnh giấc trên chiếc giường chỉ có một mình. Tiểu Bạch đã ngồi chờ bên cửa phòng.
Phàn Quân cầm điện thoại xem, Trâu Dương cả đêm không nhắn tin lại.
Vốn là người nói nhiều, vậy mà cả đêm chẳng thấy hắn lên tiếng...
Không biết có phải hắn đã tán gẫu với chị San đến khuya quá không.
Xong xuôi mấy việc sáng sớm cần làm, anh nhìn đồng hồ, cũng đã đến lúc rồi.
Anh gửi cho Trâu Dương một tin nhắn.
【Phàn】Dậy chưa.
Trâu Dương không trả lời. Phàn Quân thở dài, dắt Tiểu Bạch ra ngoài, trước tiên mang chó đến cửa hàng.
Tiểu Bạch vốn rất thích nằm trong cửa hàng, dù đôi lúc đông khách thì nó phải ở hậu viện.
Từ nhỏ đến lớn, ngày nào nó cũng chỉ loanh quanh trong sân quán cũ, hoặc ở quầy lễ tân quán mới, hoặc được Dung Dung dắt sang bên cạnh chơi. Nó đã quen với kiểu cuộc sống mỗi ngày được nhìn người, được xoa đầu.
Anh vừa mở cửa hàng, lau dọn bàn ghế xong.
Hà Lục cưỡi chiếc xe điện nhỏ tới trước cửa: "Chào buổi sáng."
"Chào, sao nay cô lại qua đây? Không phải cô cần trông tiệm phù thủy của mình hả?" Phàn Quân hỏi.
"Hai người thôi đi được không, Hà Xuyên mở miệng là 'cửa hàng bà đồng', anh thì gọi 'tiệm phù thủy'," Hà Lục thở dài. "Hôm nay anh đi bệnh viện phải không? Tôi qua nghỉ chút, bên kia bận quá."
"Buôn bán tốt thế cơ à?" Phàn Quân hơi bất ngờ.
"Người mua đồ thì cũng bình thường thôi, chủ yếu là nhờ xem chuyện dùm nhiều," Hà Lục xua tay. "Giờ người ta sống cực nhọc quá, không thấy hy vọng thì phải đi tìm nguyên nhân bên ngoài, chẳng lẽ tất cả đều do bản thân không ra gì à."
"Ừm." Phàn Quân cười.
"Hôm nay anh đi bệnh viện đúng không?" Hà Lục hỏi. "Hà Xuyên hôm qua có nói rồi."
"Đúng, chiều tôi về." Phàn Quân nói.
"Anh đi đi, tôi ở đây," Hà Lục vươn vai. "Tiểu Bạch! Chào buổi sáng!"
Tiểu Bạch đứng ở cửa hậu viện kêu một tiếng đáp lại. Vì anh em nhà họ Hà đều hơi sợ chó, nên nó không chạy lại để được xoa đầu.
Trâu Dương vẫn chưa nhắn tin lại. Phàn Quân leo lên xe, trực tiếp gọi điện cho hắn.
Đầu dây bên kia chuông reo mãi, nhưng không ai bắt máy.
Phàn Quân bỗng thấy hơi bất an. Do dự một chút, anh lại gọi cho chị San.
Chị San nhanh chóng nghe máy: "A lô? Quân hả?"
"Chị San, là em," Phàn Quân vốn rất ít khi gọi điện cho chị, lần này gọi chỉ để hỏi tình hình của Trâu Dương nên có phần ngượng ngập. "Ờ... em vừa gọi cho Trâu Dương mà em ấy không nghe máy, em ấy... vẫn còn ở nhà chứ?"
"Ở nhà chứ, hôm qua về nhà hai mẹ con mới nói chuyện có tí là thằng bé ngủ ngay. Sáng nay lúc chị đi, thằng bé vẫn còn ngủ," chị San nói, "chắc giờ vẫn đang ngủ."
"Em ấy không sao chứ chị?" Phàn Quân vẫn chưa yên tâm, lại xác nhận thêm.
"Không sao đâu, chỉ là vừa giận vừa... hơi hoảng thôi. Dù sao cũng là bố ruột, lại bị thương nặng thế," Chị San thở dài. "Hai năm nay chẳng hiểu sao, mỗi lần có chuyện lại toàn là chuyện lớn như vậy..."
Phàn Quân im lặng, nhất thời không biết phải nói gì.
"À, nếu em tìm nó thì cứ gọi thêm vài lần đi. Buổi sáng mà không có việc thì nó chắc chắn không dậy nổi đâu." Chị San lại nói.
"Vâng." Phàn Quân đáp.
Dù nguyên nhân khiến Trâu Dương ngủ li bì là gì đi nữa, thì chất lượng giấc ngủ của hắn cũng khiến người ta ít nhiều phải ghen tị.
Phàn Quân gọi liên tiếp, có tới mười cuộc, nhưng bên kia đều không ai nghe máy.
Buổi sáng anh đã đặt lịch khám bác sĩ, nên vừa phải đi bệnh viện vừa tiếp tục gọi cho Trâu Dương.
Thế nhưng cho đến khi anh hoàn tất đủ loại kiểm tra, lại sang khoa phục hồi chức năng vận động trò chuyện với bác sĩ, xác định tình hình hồi phục hiện tại đã khá hơn nhiều so với trước, thì điện thoại của Trâu Dương vẫn chẳng ai nghe máy.
Phàn Quân biết, theo lý thuyết thì bây giờ Trâu Dương đang ở nhà mình. Mà nhà hắn lại ở trong một khu chung cư phải quét mặt mới lên được thang máy, đây vốn là một môi trường tuyệt đối an toàn.
Mà lúc chị San rời khỏi nhà thì Trâu Dương cũng không hề có dấu hiệu gì bất thường. Từ lúc chị đi đến giờ cũng mới chỉ vài tiếng đồng hồ thôi...
Vậy mà Phàn Quân vẫn bất chợt thấy hoảng hốt, gần như không hề do dự, anh liền đạp xe chạy đến dưới lầu nhà Trâu Dương.
Nhưng tiếp đó anh lại không biết phải làm thế nào cho phải.
Gọi cho chị San thì thật sự có chút ngại, cảm giác cũng kỳ kỳ, không chừng còn khiến chị ấy vì anh mà đâm ra căng thẳng vô cớ.
Cuối cùng anh mở khung chat trống trơn của "Rì sờ pếch", bấm gọi thoại cho Lưu Văn Thụy.
"Phàn Quân?" Bên kia, giọng Lưu Văn Thụy nghe đầy kinh ngạc, "Sao thế? Có phải Trâu Dương xảy ra chuyện rồi không?"
"Không không không, mẹ em ấy nói em ấy đang ngủ," Phàn Quân vội vàng đáp, "là tôi... gọi cho em ấy mãi mà em ấy vẫn không bắt máy..."
"Nó đang ngủ thì không nghe thấy điện thoại cũng bình thường thôi..." Lưu Văn Thụy thở phào.
"Tôi đã gọi liên tục từ lúc hơn bảy giờ đến giờ rồi..." Phàn Quân nói.
"Thế thì có chút không bình thường rồi đấy!" Giọng Lưu Văn Thụy lại cao lên. "Buổi sáng đi vệ sinh chẳng lẽ cũng không dậy nổi sao! Anh nói với mẹ cậu ấy chưa?"
"Chưa, tôi sợ dọa chị ấy," Phàn Quân liếc nhìn chú bảo vệ đang đi tuần không xa. "Tôi đang ở dưới lầu nhà em ấy, cậu biết..."
"Dọa cô ấy á? Cô ấy chắc cũng không yếu tim đến vậy đâu." Lưu Văn Thụy lấy làm lạ, chắc còn chưa biết chuyện của ba Trâu Dương, nhưng cũng không hỏi thêm gì. "Không sao, để tôi gọi cho cô ấy, cứ nói là tôi tìm cậu ấy, nhờ ban quản lý mở cửa. Anh đợi một chút, ai hỏi thì cứ nói mình là Lưu Văn Thụy nha."
"Gì..." Phàn Quân còn chưa kịp nói xong thì bên kia đã cúp máy.
Vài phút sau, hai bảo vệ mặc đồng phục chạy xe điện bốn bánh đến. Một người tiến lại hỏi: "Xin hỏi cậu đến tìm ai à?"
"...Đúng." Phàn Quân vội gật đầu.
"Xin hỏi cậu tên gì?" Người kia hỏi.
"Lưu... Văn Thụy." Phàn Quân đành phải làm theo lời Lưu Văn Thụy dặn mà trả lời.
"Chị Bành, là người này phải không?" Người bảo vệ giơ điện thoại lên, hướng vào mặt Phàn Quân: "Lưu Văn Thụy."
"Hả?" Điện thoại bên kia truyền ra giọng chị San.
Khoảnh khắc ấy, Phàn Quân chỉ muốn lao tới giật lấy điện thoại rồi đập ngất bảo vệ. Khi nãy nghe Lưu Văn Thụy bảo gọi chị San thì anh đã hơi không hiểu...
"Quân à," Giọng chị San lại vang lên, "để họ dẫn em lên mở cửa nhé... Các anh đưa cậu ấy lên đi."
"Được thôi." Bảo vệ cúp điện thoại.
Giờ cũng chẳng quản được ngượng ngùng nữa, anh theo bảo vệ vào thang máy lên lầu. Họ dùng chìa khóa dự phòng mở cửa nhà Trâu Dương.
Trong phòng yên tĩnh, đèn đều tắt.
Đợi bảo vệ rời đi, Phàn Quân khép cửa rồi mới hạ giọng gọi: "Trâu Dương?"
Không ai đáp.
Anh chưa từng tới nhà Trâu Dương, cũng không biết phòng nào là phòng ngủ của hắn. Tháo giày xong, anh liền rón rén như kẻ trộm đi tới căn phòng đang đóng cửa.
Anh muốn lắng nghe động tĩnh, nhưng không biết là do tai mình kém hay thật sự chẳng có âm thanh, tóm lại vẫn chẳng nghe được gì.
Cuối cùng cắn răng, anh vặn tay nắm cửa.
Khoảnh khắc mở cửa ra, anh liền chắc chắn đây chính là phòng Trâu Dương.
Anh ngửi thấy mùi quen thuộc của Trâu Dương: mùi hương từ nước giặt, dầu gội, sữa tắm hòa cùng với hương vị riêng của hắn, rất dễ chịu.
Trong phòng tối om, rèm cửa khép chặt, nhưng chỉ liếc mắt một cái, anh đã thấy trên giường có người đang ôm gối ngủ.
Anh thở phào, trông đúng là đang ngủ.
"Trâu Dương?" Anh khẽ gọi, tay lần theo tường tìm công tắc, bật đèn lên.
Trâu Dương khẽ nhúc nhích, vùi mặt vào chăn.
"Trâu Dương, em là thần ngủ hả." Phàn Quân bước lại bên giường, cúi xuống nhìn, đồng thời cảm thấy một luồng hơi nóng phả ra.
Anh sững lại, vội đưa tay chạm nhẹ lên mặt hắn, rồi lập tức lật chăn ra, khẽ vỗ vào mặt hắn: "Trâu Dương!"
Người hắn nóng rực, gương mặt đỏ bừng.
"...Ừm?" Cuối cùng Trâu Dương phát ra tiếng khẽ, quay đầu đi, giơ tay che mắt.
"Là anh, Phàn Quân đây," anh nắm lấy tay hắn, vẫn nóng hầm hập. "Em sốt rồi!"
"Phàn Quân?" Hắn ngái ngủ, "Em... chưa về nhà sao?"
"Em đang ở nhà đấy, anh đến rồi," Phàn Quân kéo tay hắn. "Ngồi dậy được không? Em phải đi bệnh viện."
"Anh đăng ký khám lúc mấy giờ..." Trâu Dương gượng chống dậy.
"Anh vừa từ bệnh viện về," Phàn Quân nâng cằm hắn lên. "Giờ là đến lượt em phải đi bệnh viện, em sốt cao lắm."
"Cái gì?" Trâu Dương dần tỉnh táo, ngẩng nhìn anh. "Sao anh lại tới nhà em?"
"Anh gọi em cả ngàn lần mà không bắt máy," Phàn Quân nói. "Anh sợ em gặp chuyện, nên qua đây."
"Mấy giờ rồi?" Trâu Dương mò kính đeo lên, tìm điện thoại, lẩm bẩm: "Sao em chóng mặt thế này..."
"Em sốt rồi, nghe không hiểu hả?" Phàn Quân chạm trán hắn, lo hắn sốt đến lú rồi. "Nhà em có nhiệt kế không?"
"Trong ngăn kéo dưới bàn trà phòng khách có hộp thuốc..." Trâu Dương nói.
Chưa kịp dứt lời, Phàn Quân đã chạy đi. Lấy nhiệt kế đem lại thì hắn lại nằm vật xuống gối.
Anh vẩy nhiệt kế mấy cái, nhấc tay hắn lên, kẹp nhiệt kế vào nách: "Khó chịu lắm không?"
"Không khó chịu," Hắn nhắm mắt, "chỉ hơi choáng thôi."
"Xem bao nhiêu độ đã," Phàn Quân quỳ bên giường, chống tay nhìn hắn. "Sao em sốt mà không báo cho chị San? Chắc từ tối qua đã sốt rồi?"
"Em chỉ thấy buồn ngủ, chẳng có cảm giác gì khác." Trâu Dương cau mày. "Sao có thể sốt được, hồi nằm viện vết thương còn nặng thế mà em cũng chẳng sốt..."
Có lẽ là do chuyện bố hắn kích động thôi.
Phàn Quân không dám nói, chỉ tháo kính đang lệch xuống sống mũi hắn ra, đặt lên tủ đầu giường.
"Cái gì?" Trâu Dương bất ngờ mở mắt.
"Hử?" Phàn Quân vội cúi xuống.
"Em sốt?" Hắn trừng anh, mắt không rõ tiêu cự. "Chẳng phải đáng lẽ ra anh mới là người sốt..."
"Sao anh lại sốt, còn 'đáng lẽ' gì nữa?" Phàn Quân chưa hiểu.
"Không phải thế à, bị cái đó rồi mới sốt chứ." Trâu Dương nói.
Phàn Quân ngẩn người gần mười giây mới hiểu hắn ám chỉ cái gì: "Hả?"
"Mẹ kiếp," Trâu Dương xoay người nằm nghiêng. "Chắc em không phải sốt đâu."
"Người em nóng bỏng tay." Phàn Quân nói.
Trâu Dương quay đầu nhìn anh: "Lại đây."
"Hử?" Anh ghé sát hơn.
Trâu Dương vòng tay qua sau cổ anh kéo lại, áp môi mình lên trán anh.
Vài giây sau, hắn buông ra.
"Ai nóng hơn?" Phàn Quân hỏi.
"Anh chạy xe điện tới đây đúng không, lạnh cóng hết cả người, mát rượi." Trâu Dương tặc lưỡi.
Phàn Quân mỉm cười, không nói gì thêm.
"Sao anh vào được nhà?" Trâu Dương sực nhớ, bật người muốn nhìn ra phòng khách, nhưng vừa ngẩng đầu đã lại gục xuống. "Mẹ em..."
"Ban quản lý mở cửa," Phàn Quân đè vai hắn. "Em nằm yên đi được không? Đang đo nhiệt độ, giữ yên mười phút đi."
"Ờ." Hắn nhắm mắt, lát sau lại mở ra: "Anh đã tìm mẹ em à?"
"Ừ, tìm hai lần, lần thứ hai là... Lưu Văn Thụy gọi," Phàn Quân nói. "Em không bắt máy, anh lo quá..."
Trâu Dương khẽ cười.
"Cười gì?" Anh hỏi.
"Không có gì," khóe môi hắn vẫn cong. "Khát nước, lấy cho em chai nước lạnh đi."
"Nước lạnh à?" Anh hỏi. "Nước thường thôi."
"Nước lạnh." Hắn đáp.
"Nước thường đi." Anh lặp lại.
"Nhà em không có nước thường," Hắn nói. "Nước lọc đều bỏ tủ lạnh hết."
Phàn Quân bước ra ngoài, nhớ ra quả thật chị San ở Nam Châu Bình cũng toàn lấy nước từ tủ lạnh ra uống...
Anh lục lọi cả phòng khách lẫn bếp, đúng thật không có nước thường.
Đang do dự có nên nấu nước không thì từ phòng ngủ vọng ra tiếng hắn: "Nước—Quân ơi—nước—"
"Đây!" Anh đành mở tủ lạnh, lấy một chai.
Trâu Dương nửa người bò ra mép giường, chìa tay: "Nước... đưa em nước..."
"...Diễn trò với anh à?" Phàn Quân mở nắp, đưa qua. "Em uống từ từ thôi, đừng có tu ừng ực..."
Chưa nói dứt câu, Trâu Dương đã giật lấy, ngửa cổ tu liền mấy ngụm.
"Em..." Phàn Quân kẹp lấy mặt hắn, đoạt chai lại: "Uống chậm thôi!"
"Ah..." Hắn đã nuốt hai ngụm lớn, thoải mái thở ra, ngả xuống giường: "Em ổn rồi, khỏi hẳn rồi."
Phàn Quân nhìn hắn: "Thế nhiệt kế đâu?"
"Không biết," Hắn đáp. "Không phải đang kẹp dưới nách trẫm sao?"
"Vừa rồi loay hoay kiểu gì chắc rơi mất rồi bệ hạ..." Phàn Quân bất đắc dĩ, kéo tay hắn, vén áo tìm.
Không có.
Anh lật hắn nằm nghiêng, đưa tay ra sau lưng sờ soạng.
Cũng... không có.
Nhưng lại có... eo.
Vòng eo Trâu Dương... quả thực quá đẹp...
Rắn chắc, đường nét cơ bắp rõ ràng mà không thô...
Hành vi này thật sự là không nên.
Trâu Dương vẫn đang sốt, toàn thân nóng hầm hập, thậm chí cảm giác như sốt đến phát rồ rồi...
Anh vẫn không nhịn được, đặt tay lên eo Trâu Dương.
"Phàn Quân." Trâu Dương bất chợt bật cười.
"Hửm?" Phàn Quân liếc hắn một cái.
"Anh còn b**n th** hơn em đấy," Trâu Dương nói. "Em là một bệnh nhân mà..."
"Anh tưởng em bảo em khỏi rồi mà." Phàn Quân đáp.
"...Mẹ nó." Trâu Dương bật ra một câu chửi.
Phàn Quân không nói gì, ôm chặt lấy hắn, cúi đầu cắn một cái vào eo hắn.
Anh dùng sức khá mạnh, ngay cả bản thân anh cũng không biết tại sao.
"Shh..." Trâu Dương hít mạnh một hơi.
Khi buông ra, Phàn Quân chạm phải cái nhiệt kế rơi trên giường, đồng thời cũng nhìn thấy trên eo Trâu Dương in một vòng dấu răng tròn.
"Anh điên rồi." Trâu Dương đưa tay sờ eo mình.
Phàn Quân không nói gì, đứng dậy đưa nhiệt kế lên soi dưới ánh đèn, con số hiện lên 38,9 độ.
"Đi," Phàn Quân lại kéo hắn dậy khỏi giường. "Mặc quần áo, đến bệnh viện."
"Anh không tiếp tục nữa à?" Trâu Dương hỏi.
"...Cái gì?" Phàn Quân sững người.
"Nhỡ đâu thật sự là do... cái đó mà phát sốt," Trâu Dương nói. "Anh chi bằng nhân lúc em đang sốt mà... lỡ đâu em sốt hai lượt thì em chịu không nổi đâu."
Khoảnh khắc đó, Phàn Quân thực sự cảm thấy đầu óc Trâu Dương có chút bị sốt hỏng rồi.
"Anh không đến mức... khẩn thiết thế đâu," anh nói. "Ngoan, dậy đi bệnh viện."
"Chiều em còn có tiết," Trâu Dương nói. "Uống ít Ibuprofen là hạ sốt thôi, biết đâu là vì bụng rỗng đói quá, ra ngoài ăn chút gì, đi dạo một vòng thì lại khoẻ ra..."
"Em yêu học thế cơ à?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Chỉ là sốt thôi mà," Trâu Dương nói. "Không cần thiết phải đến bệnh viện. Anh hễ sốt là đi viện sao? Mẹ em sốt còn chẳng đi bệnh viện nữa là."
"Nhưng em sốt hơi cao đấy." Phàn Quân nói.
"Trước tiên đi ăn đã, anh." Trâu Dương dụi trán vào bụng anh, tựa vào đó: "Em đói chết rồi."
"Em muốn ăn gì?" Phàn Quân thở dài.
"Bánh ngọt." Trâu Dương nói.
"...Được thôi," Phàn Quân xoa đầu hắn. "Mình đi ăn bánh."