Hời Hợt
Chương 12
Hời Hợt thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay từ lúc Lữ Trạch bước vào võ quán, Trâu Dương đã nhìn ra anh ta đến là để gây sự. Ban đầu mấy câu nói với Phàn Quân hắn còn chưa nghe rõ lắm, nhưng nửa câu cuối thì từng chữ một hắn đều nghe không sót.
Ngọn lửa bùng lên trong chớp mắt, cảm xúc Trâu Dương dâng trào gần như không kịp kiểm soát.
Nếu không phải Phàn Quân chặn ở giữa, việc ném thẻ gần như không xảy ra, hắn đã chẳng thèm ném thẻ mà lao vào ngay.
Vài giây sau Lữ Trạch mới kịp phản ứng, anh ta đá ghế, đi vòng ra sau quầy lễ tân: "Mua khóa học phải không? Lại đây, để tôi xem cậu có bao nhiêu bản lĩnh mà dám mua khóa của tôi..."
Phàn Quân vội đưa tay chặn ngực anh ta: "Anh đừng..."
Lữ Trạch vung tay hất mạnh tay anh ra.
Ngay giây sau, Phàn Quân lại chặn trước ngực hắn, lần này trực tiếp túm chặt cổ áo anh ta, rồi quay đầu lại đưa tay chắn trước mặt Trâu Dương: "Trâu Dương..."
Trâu Dương hoàn toàn không nhìn mặt anh, chỉ chăm chăm nhìn Lữ Trạch, đưa ngón trỏ gẩy nhẹ sống mũi, tháo kính xuống.
"Đừng đứng xem kịch nữa!" Phàn Quân gầm lên, hướng về phía đám Lưu Văn Thụy vốn đã bước lại gần nhưng vẫn khoanh tay lạnh lùng quan sát, "Kéo cậu ấy lại!"
"Ê!" Lưu Văn Thụy đáp một tiếng, lập tức lao hai bước tới bên Trâu Dương, vỗ nhẹ vào lưng hắn: "Dương à, bình tĩnh đi..."
Trâu Dương đưa kính cho cậu ta, cậu ta theo bản năng đưa tay đón lấy.
Chưa kịp để Lý Tri Việt và Trương Truyền Long đứng chắn hẳn bên cạnh, lợi dụng khoảnh khắc Phàn Quân quay đầu nhìn Lữ Trạch, Trâu Dương bất ngờ lao lên một bước, dậm chân mạnh bật người, chống tay vào vai Phàn Quân rồi nhảy vọt lên.
Tung một cú đấm thẳng vào mặt Lữ Trạch.
Lữ Trạch quả không hổ danh quán quân, dù ban đầu tầm nhìn bị Phàn Quân che khuất, cổ áo cũng bị túm chặt, nhưng đến phút chót anh ta vẫn kịp nghiêng mạnh đầu né đòn.
Cú đấm nhắm thẳng sống mũi đã trượt xuống gò má anh ta.
Ngay sau đó, cổ tay Trâu Dương đã bị Lữ Trạch tóm chặt.
Chiêu này cùng môn phái với Phàn Quân, nhưng rõ ràng ra tay tàn nhẫn hơn nhiều. Trâu Dương xoay cổ tay, phát hiện không thể nào giãy thoát.
Sau đó Lữ Trạch bắt đầu vặn và ép mạnh cổ tay hắn xuống.
"Lữ Trạch!" Phàn Quân quát lớn, đồng thời nắm chặt lấy cổ tay Lữ Trạch, "Buông ra!"
Một mình Lữ Trạch không thể chống lại sức của cả Phàn Quân và Trâu Dương, anh ta không thể tiếp tục ép xuống, nhưng vẫn không chịu buông tay, trong mắt lửa giận bùng cháy.
Lúc này đám Lưu Văn Thụy mới thật sự cuống quýt, nhào lên định kéo Lữ Trạch ra.
Nhưng Lữ Trạch cực kỳ vững vàng, không hề lay chuyển, còn quét tay hất Trương Truyền Long ngã phịch xuống đất.
"Đệt!" Trương Truyền Long ngồi phịch xuống và chửi thề một tiếng.
Phàn Quân nghiến răng, lợi dụng lúc Lữ Trạch phân tâm hất Trương Truyền Long, anh tung một cú đấm vào xương sườn anh ta.
Lữ Trạch hít mạnh một hơi, lực siết trên tay cuối cùng cũng lơi lỏng ra, Trâu Dương lập tức giật mạnh cánh tay, hất tay anh ta rời ra.
Phàn Quân cũng buông hắn, đồng thời đẩy hắn ra và lùi lại một bước.
Lữ Trạch còn định lao lên thêm một cú thì một bóng người lao thẳng vào giữa anh ta và Phàn Quân, hai tay đồng thời tóm chặt lấy cánh tay anh ta.
"Hai vị tiền bối!" Đàm Như xoạc chân thành thế tấn, gồng chặt cánh tay Lữ Trạch, "Tôi mới đi làm ngày đầu tiên, ngày đầu tiên thôi, đừng làm khó tôi!"
Lữ Trạch nghiến răng nhìn cô một cái, giằng co hai giây rồi mới chịu rút tay lại.
"Tao sẽ nhớ cú đấm này." Lữ Trạch chỉ tay vào Trâu Dương.
"Vậy nhớ kỹ đi," Trâu Dương nhìn hắn, "cú này tao thay mẹ tao đánh."
"Tao làm gì bà ấy nào! Tao nói bà ấy cái gì nào!" Lữ Trạch nghe vậy lập tức gào lên.
"Không gọi đích danh," Trâu Dương nhìn hắn chằm chằm, "nhưng câu nào cũng ám chỉ, từng câu một. Đúng là mày nên đi học khoa Hán ngữ thì hơn."
"Mày còn chưa chịu thôi hả?" Lữ Trạch nói rồi định lao tới.
"Ngày đầu tiên!" Đàm Như vốn không dám rời, luôn đứng giữa, lúc này cả người cô dồn thẳng chắn trước Lữ Trạch.
Trâu Dương thì không bước lên, nhưng mấy người Lưu Văn Thụy kéo hắn mấy lần cũng chẳng lay chuyển được.
Phàn Quân xoay người, đối mặt trực diện với hắn, tay vòng qua dưới hai cánh tay hắn, siết chặt thân thể hắn, rồi đẩy hắn áp sát vào tường, tay còn lại chống mạnh lên tường.
Cánh tay Trâu Dương bị giơ cao, vùng vẫy vài lần đều không tìm được điểm tựa để dùng sức, cũng chẳng thể đá vào chỗ hiểm của Phàn Quân, giằng co vài giây cuối cùng hắn đành buông xuôi, dựa lưng vào tường.
"Bình tĩnh chưa?" Phàn Quân hơi nghiêng mặt, khẽ hỏi.
"Ừm," Trâu Dương đáp, "Thỏa mãn rồi."
"Tôi buông tay mà cậu còn lao lên nữa," Phàn Quân vẫn thấp giọng, "tôi sẽ khiến cậu nằm bẹp dưới đất."
"Ừm." Trâu Dương ngửa đầu ra sau, toàn thân thả lỏng, không nhúc nhích.
Phàn Quân rút tay chống tường về, quay sang nhìn Lữ Trạch: "Mọi người bình tĩnh lại, về nghỉ đi."
Lữ Trạch im lặng, rõ ràng đang cố nén lửa giận, cuối cùng xoay người đẩy cửa kính đi ra ngoài.
Lý Tri Việt theo ra cửa ngó nhìn: "Đi rồi."
"Đệt," Trương Truyền Long ngồi phịch xuống ghế, "đệt..."
"Mày đúng là ghê gớm," Lưu Văn Thụy đi tới trước mặt Trâu Dương, đưa kính lại cho hắn, "mày thật... kinh khủng."
"Cậu em này," Một học viên của Đàm Như vốn nãy giờ trốn ở góc cửa gọi Trâu Dương, "cậu em này!"
"Hả?" Trâu Dương đeo kính lên, quay đầu nhìn người đó.
"Tập bao lâu rồi?" Người kia hỏi.
"...Năm năm." Trâu Dương tiện miệng đáp.
"Hết giờ rồi," Đàm Như đẩy người kia một cái, "mau về đi, về nhà ôn lại động tác hôm nay, buổi sau tôi sẽ kiểm tra đấy."
"Huấn luyện viên Đàm vất vả rồi, cô cũng về đi," Phàn Quân nói, "để lát nữa tôi dọn dẹp cho, rồi khóa cửa là được."
"Ok." Đàm Như gật đầu.
Sau khi Đàm Như và học viên rời đi, trong phòng mấy người đều im lặng, Phàn Quân mở tủ lạnh, lấy mấy chai coca ra: "Uống không?"
"Uống." Lưu Văn Thụy nhận, phát cho mỗi người một chai.
"Mấy đứa tiếp tục đi chơi đi." Trâu Dương hất cằm với cậu ta.
"Chơi gì nữa," Lưu Văn Thụy nói, "giờ tao thấy tim đập loạn xạ cả lên rồi."
"Đi kiểm tra đi," Trâu Dương nói, "đừng để hôm nào chết ngay trên giường tầng của tao."
"Ban đầu các cậu cứ đứng đó bất động," Phàn Quân nói, "tôi còn tưởng các cậu muốn xem anh ta ra tay thật."
"Đúng là muốn xem anh ta ra tay thật," Lý Tri Việt nhấp một ngụm coca. "nói thật nha, huấn luyện viên Lữ bên các anh á, gặp hai lần thì lần nào mặt cũng dài như cái thước. Tôi mà không phải dạng văn nhược thư sinh, tôi đã ra tay từ lâu rồi."
Phàn Quân thở dài, nhặt lại chiếc thẻ ngân hàng vẫn còn nằm trên quầy lễ tân, đi đến trước mặt Trâu Dương.
Trâu Dương vẫn dựa tường, không đón lấy thẻ, nhìn anh: "Mua khóa học."
Phàn Quân không nói gì.
"Mua khóa của anh." Trâu Dương nói.
Phàn Quân im lặng thật lâu mới cất lời: "Quét bằng điện thoại đi, tôi không biết dùng máy POS đó."
"Hay đấy." Trâu Dương bật cười.
Phàn Quân đặt hợp đồng mở thẻ trước mặt hắn: "Ký tên, ngày là hôm nay."
"Ừm." Trâu Dương không thèm đọc nội dung, cúi đầu ký tên mình ngay.
"Đọc kỹ điều khoản." Phàn Quân nhắc.
"Không đọc." Trâu Dương đáp.
"Vậy cậu có muốn tập thật không?" Phàn Quân hỏi, "Hay chỉ để chọc tức Lữ Trạch thôi?"
Trâu Dương ngẩng mắt nhìn anh.
"Nếu tập thật, tôi phải sắp xếp trước thời gian." Phàn Quân nói.
"Tập." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân không nói thêm, cầm hợp đồng ký tên mình.
Trâu Dương vốn luyện chữ lâu năm, chữ viết hắn rất đẹp, cũng thường chú ý đến chữ của người khác. Sau khi Phàn Quân ký xong, hắn liếc mắt nhìn một cái.
Thật bất ngờ khi phát hiện chữ của Phàn Quân viết cũng khá đẹp, trông rất phóng khoáng.
"Anh từng luyện chữ à?" Trâu Dương hỏi.
"Chưa." Phàn Quân đáp.
"Chữ đẹp đấy." Trâu Dương gập bản hợp đồng của hắn lại bỏ vào túi, rồi tiện tay lấy khăn lau mắt kính, chùi sạch dấu vân tay mà Lưu Văn Thụy đã bóp đầy lên.
"Tôi cũng muốn mua khóa học." Trương Truyền Long chen vào.
Phàn Quân chống tay lên quầy nhìn cậu ta một cái: "Huấn luyện viên Đàm có bạn trai rồi."
"Đệt." Lưu Văn Thụy và Lý Tri Việt cùng lúc phá ra cười lớn.
"Cười cái quái gì!" Trương Truyền Long trừng mắt với hai người, "Tôi đâu phải vì cái đó."
"Vậy thì HLV Thiết hay HLV Phàn," Trâu Dương hỏi, "mày mua khóa của ai?"
"Nữ hán tử, HLV Đàm." Trương Truyền Long đáp.
"Mày chết đi cho rồi." Trâu Dương không nhịn được bật cười.
Sau một trận náo loạn như vậy, cả đám cũng chẳng còn hứng thú đi chơi nữa. Vài người đợi Phàn Quân dọn dẹp xong dụng cụ trong võ quán, tắt hết đèn rồi mới cùng rời đi.
"Có cần tôi lái xe đưa mọi người ra đường lớn không?" Phàn Quân hỏi.
"Không cần không cần," Lưu Văn Thụy vội xua tay, "giờ cũng chẳng còn ai, tôi cứ chạy từ từ là được."
"Chó của anh đâu?" Trâu Dương nhìn quanh, hai bên cửa tiệm đều đã đóng, trước đó con chó vẫn loanh quanh ở tiệm bên cạnh để mọi người vuốt ve, giờ thì chẳng thấy đâu.
"Ở võ quán cũ," Phàn Quân đáp, "nay bên này bận quá, tôi bảo Khỉ mang qua đó rồi."
"À." Trâu Dương nhìn Lưu Văn Thụy và mấy người kia đi thang máy xuống dưới, mới khẽ nói: "Lúc nãy... xin lỗi anh nhé."
"Không sao." Phàn Quân nói.
"Ngày mai tôi sẽ qua giải thích với chú Lữ." Trâu Dương nói.
"Không cần," Phàn Quân đáp, "chuyện này anh ta sẽ không nói với chú Lữ đâu."
"Anh vừa rồi không..." Trâu Dương nhớ lại cảnh lúc trước, "không làm anh ta bị thương chứ?"
"Không," Phàn Quân khẽ chạm vào cổ tay hắn: "Về nhớ chườm đá đi."
"... Xì," Trâu Dương tỏ vẻ khinh khỉnh, "bị anh ta túm có mấy giây mà cũng phải chườm đá chắc?"
Trong ngăn đá tủ lạnh có hai túi chườm, mẹ hắn dùng để chườm mắt. Trâu Dương lấy cả hai ra.
Trước đó lời hắn nói với Phàn Quân quả thật quá lớn, về nhà mới phát hiện cổ tay bầm tím một mảng, nền xanh, trên đó in hằn bốn dấu ngón tay tím đỏ rõ mồn một.
Hắn xoay xoay thử cổ tay, cơ bắp bị căng cứng, đau nhức rõ rệt.
Đệt.
Chỉ vài giây ngắn ngủi mà nội lực quán quân quả là thâm hậu thật.
Tắm rửa xong, Trâu Dương dùng băng chun cố định hai túi chườm đá trên dưới cổ tay, nằm xuống giường, nhắm mắt thở ra một hơi dài.
Chưa bao lâu đã ngủ thiếp đi, đến khi điện thoại mẹ gọi vang mãi hắn mới nghe thấy.
"Alo?" Hắn ngáp dài, liếc nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ.
"Ồ, con ngủ rồi à?" Mẹ hắn nói, "Mẹ còn sợ con đang làm bài tập, cố tình gọi muộn một chút."
"Không, con chỉ chợp mắt thôi." Trâu Dương đổi điện thoại sang tay trái.
Túi chườm ở cổ tay phải đã mềm nhũn ra, vậy mà sao vẫn chẳng thấy đỡ đau chút nào, quán quân đó có bỏ thuốc độc vào người hắn không vậy? "Ngủ sớm đi," Mẹ hắn dặn, "mai chắc tầm trưa mẹ..."
"Ngày mai con qua." Trâu Dương nói.
"Qua đâu?" Mẹ hắn hơi ngẩn ra.
"Võ quán, con mua khóa học rồi." Trâu Dương nói.
"Con mua khóa học? Sao con lại..." Mẹ hắn thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng quay lại chủ đề chính: "Con mua của ai? Nếu mua của Lữ Trạch thì mau xem có đổi được không, đổi sang Phàn Quân..."
"Hửm?" Trâu Dương bật cười, "Lữ Trạch chắc lợi hại hơn Phàn Quân chứ?"
"Tính khí nó không tốt, đừng học của nó, nó nóng lên là chửi ầm ĩ, nên nó chỉ dạy mấy học viên cũ có nền tảng rồi thôi," Giọng mẹ hắn như đang cau mày, "Quân dạy kỹ, tính tình lại tốt hơn nhiều."
"Con mua của Phàn Quân rồi." Trâu Dương đáp.
"Thế thì được," Mẹ hắn nói, "vậy nếu con qua thì mẹ sẽ ở bên này nhé."
"Dạ." Trâu Dương đáp.
"Nếu qua thì về võ quán cũ ăn cơm đi, cuối tuần mẹ có mua được thịt ngon lắm, tươi rói, còn hơn mấy đồ ăn nhanh chẳng lành mạnh."
"Vâng." Trâu Dương vừa đáp vừa nhìn cổ tay mình, càng lúc càng đau.
Shh... sao trông có vẻ không ổn lắm nhỉ?
ִ ࣪𖤐
Phàn Quân cúi đầu nhìn cổ tay hắn, thật lâu sau mới ngẩng lên nói: "Đợi một chút."
"Sao vậy?" Trâu Dương hỏi.
"Cậu..." Phàn Quân đẩy cửa kính võ quán ra, đứng ngoài hành lang, ngoắc hắn lại, "ra đây."
Ở giữa trung tâm thương mại là khoảng không gian trống, lúc này nắng rất đẹp, sáng rực rỡ.
Dưới ánh sáng chói chang, Phàn Quân lại nhìn cổ tay hắn: "Cái này... cậu lấy nước sôi chườm đá đấy à?"
"Anh thử nghe lại xem mình vừa nói cái gì đi." Trâu Dương đáp.
"Đây là bỏng lạnh rồi," Phàn Quân nói, "chỉ túm vặn một cái mà thôi, cho dù Lữ Trạch có bốn cánh tay cũng không thể để lại vết như thế này được."
"Chườm đá xong thì thành ra thế này luôn." Trâu Dương cũng nhìn cổ tay sưng đỏ, chỗ thì trắng bệch, thật khó mà tin là do bị bóp mà thành.
"Cậu chườm kiểu gì?" Phàn Quân hỏi.
"Đặt túi đá lên tay, mỗi bên một cái," Trâu Dương mô tả, "rồi dùng băng chun..."
"Dán trực tiếp lên da hả?" Phàn Quân ngắt lời.
"Không thì sao?" Trâu Dương hỏi.
"Không thấy lạnh buốt hả?" Phàn Quân hỏi lại.
"Có chứ," Trâu Dương nói, "sau đó ngủ quên mất thì không thấy nữa."
Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì.
Trâu Dương cũng im lặng, một lúc sau mới kịp phản ứng: "Đệt, chẳng lẽ không được chườm trực tiếp à?"
"Cũng không thể chườm lâu như thế," Phàn Quân thở dài, quay vào võ quán, "Đi, phải bôi thuốc."
"Thuốc trị bỏng à?" Trâu Dương hỏi.
"Thuốc trị bệnh ngốc." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không buồn để ý tới cú sỉ nhục về IQ đó, chỉ thấy lạ khi trong võ quán tháng tư rồi mà vẫn có thể lôi ra một tuýp thuốc trị bỏng lạnh.
"Hết hạn chưa đấy?" Trâu Dương hỏi.
"Chưa," Phàn Quân rất nghiêm túc nhìn nhãn thuốc, còn bóp ra một chút ngửi, "hạn hai mươi bốn tháng, mua từ mùa đông năm ngoái, tai của Tiểu Bạch bị bỏng lạnh."
"...Ồ." Trâu Dương ừ một tiếng.
Phàn Quân bóp một cục thuốc mỡ lên cổ tay hắn, Trâu Dương cẩn thận thoa đều.
"Hôm nay chắc không tập được rồi." Phàn Quân nói.
"Sao lại không, không đeo găng tay là được, luyện chân chẳng phải cũng được sao?" Trâu Dương nói.
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
"Lớp mười giờ đúng không?" Trâu Dương nhìn điện thoại, còn mười phút nữa, hắn cởi áo khoác, để lộ chiếc áo thun ngắn tay bên trong.
"Để đồ ở đây." Phàn Quân dẫn hắn vào phòng thay đồ.
Võ quán mới đúng là hơn hẳn chỗ cũ, bên kia chỉ có hai dãy tủ, ngăn cách với tường một khoảng nhỏ để thay đồ.
Còn võ quán mới thì phòng thay đồ, vệ sinh, phòng tắm đều đầy đủ tiện nghi.
Buổi học đầu tiên hôm nay, kế hoạch của Phàn Quân là xem thử trình độ của Trâu Dương.
"Như vậy sau này tôi mới dễ lập giáo án..." Phàn Quân nói.
"Đá tôi một cước đi." Trâu Dương đứng đối diện, nói thẳng thừng.
"Gì cơ?" Phàn Quân nhìn hắn.
Trâu Dương không nói, chỉ mấp máy môi lặp lại: Đá tôi một cước.
"Tại sao?" Phàn Quân hỏi.
"Để cảm nhận." Trâu Dương đáp.
"Mạnh cỡ nào?" Phàn Quân hỏi.
"Miễn đừng làm tôi chấn thương là được." Trâu Dương nói.
Phàn Quân không đáp, như đang cân nhắc, một lúc lâu mới mở miệng: "Được rồi."
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
Phàn Quân bước lại gần, nhấc chân tung cú đá ngang vào giáp ngực của hắn.
Trâu Dương cảm giác như bị xe tông văng ra ngoài, dù hắn chưa từng bị xe tông bao giờ.
Vì không có HLV Thiết đứng sau đỡ, nên hắn ngã thẳng xuống tấm đệm, phải mất hai giây mới điều chỉnh được hơi thở.
"Đệt," Trâu Dương xoa ngực, "anh thật thà quá đấy."
"Thế nào rồi?" Phàn Quân bước lại gần.
"Bị đá xong rồi còn phải khen anh à?" Trâu Dương hỏi.
"Ý tôi là cậu cảm thấy thế nào." Phàn Quân hỏi.
"Đã." Trâu Dương nói.