Chương 13

Hời Hợt

Chương 13

Hời Hợt thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ hôm đó, sau khi khóc xong, rồi đến lúc Trâu Dương đi tìm mấy kẻ ngốc ở trường cấp ba số 21 gây sự, cho đến hôm qua đánh Lữ Trạch, Phàn Quân cảm thấy hắn luôn kìm nén trong lòng một luồng khí uất ức.
Nhưng anh cũng không hoàn toàn chắc chắn, vì phần lớn thời gian Trâu Dương trông vẫn khá kiềm chế.
Mãi cho đến lúc này, khi hắn ngồi dưới đất, với vẻ mặt không cảm xúc mà thốt ra một tiếng "Đã".
Quả thực là đang dồn nén.
"Có mang găng tay không?" Anh lại kiểm tra cổ tay Trâu Dương một lần nữa, xác định tuy là bị tê cóng, nhưng không phải loại quá nghiêm trọng.
"Hử?" Trâu Dương ngẩng đầu nhìn anh.
"Có mang găng tay không?" Phàn Quân hỏi lại.
"Có mang." Trâu Dương nói.
"Đeo vào đi," Phàn Quân nói, "để tôi xem trình độ của cậu."
Trâu Dương im lặng một lúc, rồi đứng dậy, nhìn cổ tay mình: "Thế chẳng phải đau chết đi được sao."
"Nhịn." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương không nói thêm gì nữa, quay người vào phòng thay đồ, lấy găng tay từ trong túi ra, vừa quấn băng vừa đi ra khu tập luyện.
Hắn không hiểu tại sao Phàn Quân lại đột nhiên đưa ra đề nghị này, mà cũng lười hỏi.
Chỉ mơ hồ cảm thấy hưng phấn.
Dù có lo lắng cho cổ tay, nhưng vẫn hưng phấn, đau hay không cũng chẳng quan tâm lắm.
Phàn Quân đã mặc xong đồ bảo hộ, cầm đệm đỡ đứng chờ hắn trong khu tập luyện.
"Anh không đánh trực tiếp với tôi hả?" Trâu Dương nhìn đệm đỡ trong tay anh.
"Nếu vậy thì cậu chỉ có mà ăn đòn thôi." Phàn Quân nói.
"...Anh đúng là," Trâu Dương lẩm bẩm chửi khẽ, lại liếc nhìn bộ đồ bảo hộ trên người anh, "thế mà anh còn mặc đồ bảo hộ."
"Cậu có nhịn được không đá hay vật tôi không." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không trả lời, chỉ khẽ tặc lưỡi.
"Bắt đầu đi," Phàn Quân nói, "chạy năm vòng khởi động."
"Cái gì?" Trâu Dương ngớ người.
"Chạy năm vòng khởi động." Phàn Quân lặp lại, lần này giọng nghiêm túc hơn hẳn, có chút cảm giác anh là huấn luyện viên của hắn.
... Ờ đúng là huấn luyện viên thật.
Trâu Dương đổi giày, chạy quanh khu tập luyện năm vòng liền.
Học viên của lớp Đàm Như hôm nay cũng đến, trông khá hăng hái, thấy hắn chạy ngang qua còn chào một câu: "Anh em, cậu còn tập chạy đường dài nữa hả?"
... Lớp của cô Đàm quả nhiên cường độ chưa đủ!
Bình thường khởi động sẽ không đơn giản thế này, nhưng hôm nay xem như ngoại lệ. Nhìn Trâu Dương chạy xong trở lại, Phàn Quân vỗ vỗ đệm đỡ: "Lên."
Trâu Dương đưa chân phải về sau, hơi nghiêng người đứng tấn.
Tư thế chờ tấn công trong thực chiến của hắn rất chuẩn, nhìn ra được hắn từng học qua.
Ngay khi đệm đỡ được giơ lên, Trâu Dương tung ngay một cú đấm thẳng trái gọn gàng, dứt khoát vào đệm đỡ, rồi tiếp đó là cú đấm thẳng phải, tốc độ ra đòn và rút về đều cực nhanh, cú đấm phải mang sức mạnh lớn.
Phàn Quân lùi nửa bước, Trâu Dương áp sát theo, tung liên hoàn đấm thẳng rồi móc, Phàn Quân tiếp tục lùi, hắn vẫn theo sát bằng những bước tiến, tung cú đạp thẳng vào ngực anh.
Phàn Quân bị đẩy lùi một bước, liền nói: "Được."
"Câm miệng." Trâu Dương gằn giọng.
Phàn Quân định phản công, Trâu Dương không hề do dự, ngay lập tức xoay người tung cú đá vòng sau, Phàn Quân nhấc gối chặn, hắn liền tung thêm một cú đấm, rồi áp sát bằng đầu gối.
Phàn Quân nhanh chóng xoay người, lại nhấc gối chặn đòn.
Trâu Dương lúc đeo kính và lúc không đeo kính như hai trạng thái hoàn toàn khác. Lúc này hắn liên tục tấn công, mỗi đòn đánh đều mang theo sức gió. Có lẽ cổ tay vẫn ít nhiều ảnh hưởng, nên hắn dùng chân nhiều hơn.
Đạp, đá, quật vòng... Quả thật mặc đồ bảo hộ là cần thiết.
Phàn Quân vừa phối hợp phòng thủ vừa quan sát kỹ động tác kỹ thuật của hắn.
Thật ra, Trâu Dương chắc chắn đã tập khá lâu, còn giỏi hơn nhiều học viên lâu năm ở võ quán. Nhưng lúc này hắn mang theo cảm xúc, sau vài đợt tấn công, bước chân và hơi thở của hắn đôi lúc trở nên loạn nhịp.
Nếu là đang huấn luyện, chắc chắn Phàn Quân sẽ nhắc nhở, nhưng bây giờ anh chỉ lặng lẽ giơ đệm đỡ.
Sau một loạt cú đấm thẳng nữa, chớp lấy khoảng trống, Phàn Quân cũng tung cú đấm thẳng phải phản công. Trâu Dương phản ứng cực nhanh, xoay người né sang trái, cúi người dùng vai thúc vào sườn phải của anh, tay phải chém ngang vào ngực, đồng thời đè xuống, tay trái vòng lấy eo anh.
Một đòn vật ngã bằng vai khá chuẩn mực.
"Hay lắm anh Dương!" Khỉ ở bên cạnh la to.
Khi Phàn Quân bị vật ngã xuống đệm, cánh tay Trâu Dương vẫn còn đè trên ngực anh.
Thật sự sảng khoái.
Cái cảm giác bung hết sức, lao về phía trước tung quyền thật là sướng.
Ngay cả việc hít thở cũng thấy dễ chịu hơn thường ngày.
Phàn Quân vứt đệm đỡ sang một bên, đập tay hai cái xuống đệm.
Trâu Dương chợt bừng tỉnh, vội buông tay, ngồi phịch xuống sàn đệm.
"Nhóc," Phàn Quân vẫn nằm, chỉ tay về phía Khỉ đang hóng chuyện, "nhảy dây đi."
"Em vừa mới đến mà!" Khỉ càu nhàu không nhúc nhích, "Hôm nay em có tập đâu, em đến chỉ là..."
"Một nghìn cái." Phàn Quân nói.
"Ái!" Khỉ vội chạy đi lấy dây, ra hành lang ngoài bắt đầu nhảy.
"Cổ tay thế nào?" Phàn Quân ngồi dậy, đối diện với Trâu Dương.
"Ổn, lúc đó chú ý không đặt ở chỗ này." Trâu Dương tháo găng tay và băng nhìn thử, cổ tay vẫn như cũ, cũng không đau nhiều, ít nhất là bây giờ không cảm thấy gì.
Chỉ là mấy vết hằn do băng quấn trông hơi đáng thương.
"Thấy đã không?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ," Trâu Dương cười, "cảm ơn."
"Cảm ơn gì." Phàn Quân nói.
"Cảm ơn anh đã giả vờ ngã." Trâu Dương đáp.
"Ngã thật đấy," Phàn Quân nói, "tôi không ngờ cậu đá xong còn vật tôi thêm."
"Thế thì anh hơi yếu rồi," Trâu Dương nói, "ngay cả điều này cũng không đoán được."
"Trước đây cậu học ở đâu?" Phàn Quân cười hỏi.
"Không học chính quy," Trâu Dương đáp, "hồi cấp ba hay đi phòng gym, ở đó có huấn luyện viên từng tập, tôi học lỏm theo."
"Khiêm tốn quá." Phàn Quân nói.
"Tôi nghe như anh đang mỉa mai tôi đấy." Trâu Dương liếc anh một cái.
"Không," Phàn Quân đứng dậy, chìa tay ra trước mặt hắn, "vừa nãy tấn công, để tôi chỉnh cho cậu vài chi tiết."
"Ừ." Trâu Dương nắm lấy tay anh đứng dậy.
Mẹ hắn nói không sai, Phàn Quân dạy rất kỹ, cũng rất kiên nhẫn. Một số động tác của Trâu Dương chưa chuẩn đã hình thành thói quen cơ bắp, nếu tập lâu dễ mắc lại sai sót...
Nếu đổi thành Lữ Trạch... Hắn tưởng tượng một chút, có khi đánh nhau ngay tại chỗ.
Không, chắc là mình sẽ ăn đòn ngay tại chỗ.
Nhưng Phàn Quân lại giữ được tâm trạng rất ổn định, chỉnh sửa từng lần, lặp lại từng lần, hắn có bực bội anh cũng không dao động.
Thêm vào đó, những động tác mẫu của anh rất đẹp, giúp học viên ổn định cảm xúc.
Nhìn cũng thấy dễ chịu.
Một tiếng trôi qua mà hắn không hề cảm thấy lâu.
"Chị San bảo cậu trưa sang ăn cơm à?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ." Trâu Dương mở tủ đồ trong phòng thay, lấy quần áo và túi.
Phàn Quân xem đồng hồ: "Có thể đi muộn một chút."
"Sao?" Trâu Dương nhìn anh.
"... Lữ Trạch ăn nhanh." Phàn Quân nói.
"Vậy đi ngay bây giờ." Trâu Dương mặc áo khoác, cầm túi định ra ngoài.
Phàn Quân túm lấy cánh tay hắn.
"Yên tâm," Trâu Dương nói, "tôi hết giận rồi, tôi chỉ không muốn tránh mặt hắn thôi."
Phàn Quân nhìn hắn không nói gì.
"Tôi cũng đâu có đánh lại hắn." Trâu Dương tiếp.
"Cậu chửi thì ăn đứt hắn." Phàn Quân nói.
"Má," Trâu Dương tựa vào tủ đồ mà cười, "tôi không chửi hắn, dù sao cũng phải nể chú Lữ, cũng phải nể mẹ tôi."
"Ừ." Phàn Quân buông tay hắn.
Khi ra khỏi phòng thay đồ, Trâu Dương thấy Đàm Như đang dạy, hắn ghé sát tai Phàn Quân thì thầm: "Ê, bạn tôi thật sự muốn đăng ký lớp cô Đàm đấy."
"Được," Phàn Quân nói, "cô ấy mới đến, học viên ít, sẽ dễ sắp xếp thời gian."
"Trình độ dạy của cô ấy thế nào?" Trâu Dương hỏi.
"Bạn cậu chắc chẳng cần đến trình độ giảng dạy cao siêu đâu," Phàn Quân nói, "cậu cũng có thể dạy được."
Trâu Dương im lặng vài giây: "Anh công kích ghê gớm quá đấy huấn luyện viên Phàn, mắng một mà được hai người."
"... Không có." Phàn Quân nói.
Điện thoại Trâu Dương reo liên tục, hắn lấy ra nhìn nhóm ký túc xá, bình thường hắn tắt thông báo, cả bọn suốt tuần đã dính với nhau, cuối tuần còn như yêu qua mạng mà tám chuyện liên tục, ồn ào không chịu nổi.
Lần này ba người cùng lúc nhắc tên hắn.
【Lý】 Hỏi giùm huấn luyện viên Phàn có dạy lớp nhóm không, tôi với Văn Thuỵ
【Lưu】 Hỏi giùm huấn luyện viên Phàn có dạy lớp nhóm không, tôi với Tri Việt
【Trương】 Hỏi giùm huấn luyện viên Phàn có dạy lớp nhóm không, tôi Tri Việt với Văn Thuỵ
【Trâu】Tụi mày chen vào làm gì
【Lý】 Hôm qua huấn luyện viên Phàn đè mày vào tường, trông ngầu bá cháy luôn.
Trâu Dương lập tức tắt tiếng, hạ giọng gửi tin nhắn thoại: "Ảnh đè tao vào tường hồi nào!"
Đang nhìn về phía trước, Phàn Quân bỗng hơi nghiêng đầu.
"Hả?" Trâu Dương lập tức quay sang nhìn anh.
"Không có gì." Phàn Quân nói.
"Anh nghe được à?" Trâu Dương hỏi.
"... Cậu đứng bên phải tôi." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương nhét điện thoại lại vào túi.
Nói thật, cảnh Phàn Quân đè hắn lên tường thì hắn không thấy, cảm giác duy nhất là khi anh ghé sát nói chuyện, giọng trầm thấp khẽ làm xao động không khí bên tai.
Nhưng cũng dễ tưởng tượng ra được.
Ban ngày cuối tuần, trung tâm thương mại so với thường ngày nhộn nhịp hơn một chút, cửa hàng thì chưa chắc có khách, nhưng người dạo trong trung tâm đông hơn, ở khoảng sân giữa còn có vài cô dì đang nhảy múa.
Trâu Dương vừa định hỏi có dắt chó theo không, thì thấy ngay một cái đầu chó đen ló ra từ cửa phòng nhảy bên cạnh, đeo rọ mõm, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm hắn.
Có sát khí!
Hắn lập tức dừng bước: "Anh... định dắt Tiểu Bạch về sao?"
"Không, chiều tôi còn có tiết." Phàn Quân ra hiệu cho Tiểu Bạch, cái đầu chó lập tức rụt vào trong khe cửa.
"Bình thường con chó ở trong tiệm người khác hả?" Trâu Dương hỏi.
"Không nhất định," Phàn Quân nói, "lúc Dung Dung ở đây thì cô ấy thường dắt nó theo."
"Dung Dung?" Trâu Dương khựng lại.
"Chủ phòng nhảy... đó." Phàn Quân nói.
"... Khá sành điệu," Trâu Dương cười, "mấy cửa hàng ở đây chắc đều quen biết nhau hết rồi nhỉ?"
"Mấy nhà kế bên thì gần như thế," Phàn Quân nói, "còn lại thì không, thay đổi nhanh lắm."
Quả nhiên việc làm ăn khó khăn thật.
Nhắc đến chuyện làm ăn... Trâu Dương hơi muốn hỏi thăm tình hình "đầu tư" của mẹ mình, nhưng lại không tiện mở lời. Dù sao cũng khó mà hỏi người ngoài chuyện này, nói ra thế nào cũng thấy kỳ.
Sau khi cân nhắc mãi, hắn thấy hỏi về lương của Phàn Quân thì hợp lý hơn.
"Anh lương tháng bao nhiêu?" Trâu Dương hỏi.
"Hả?" Phàn Quân ngớ người.
Đến lúc này hắn mới nhận ra câu hỏi quá đột ngột, bởi vì quá trình suy nghĩ đó hắn chưa hề chia sẻ với anh.
"Là..." Hắn lúng túng không biết phải nói sao cho bớt khó xử.
"Không cố định," Phàn Quân trả lời thẳng, "bốn, năm, sáu, bảy ngàn."
"Bốn năm sáu bảy... không cố định thì không cố định, nhưng mức dao động cũng lớn quá." Trâu Dương nói.
Mức lương này nói ra cũng không thấp, tiếp xúc với Phàn Quân mấy lần, hắn thấy anh thường ngày dường như cũng chẳng có khoản chi tiêu nào, hẳn là tiết kiệm được nhiều. Vậy sao máy trợ thính hỏng rồi mà anh vẫn chưa mua lại? ...Vậy nuôi chó tốn kém đến thế sao!
"Đã hai tháng nay chưa lĩnh lương." Phàn Quân nói.
"Tại sao?" Trâu Dương lập tức hỏi.
"Do việc mở võ quán mới đã vượt quá dự toán," Phàn Quân đáp, "tôi và Lữ Trạch đều chưa lấy, mấy huấn luyện viên khác thì vẫn được tính công bình thường."
Trâu Dương khẽ cau mày, bắt đầu hơi lo lắng về khoản tiền của mẹ.
"Tiền của chị San," Phàn Quân nói, "Chú Lữ vẫn chưa động đến."
"Hả?" Trâu Dương quay phắt đầu nhìn lại.
"Cậu lo cái này à?" Phàn Quân cũng nhìn hắn.
"...Nói không lo thì chắc chắn là nói dối." Trâu Dương hơi ngượng.
"Võ quán mới là do Lữ Trạch nhất quyết muốn mở," Phàn Quân nói, "Chú Lữ sợ thua lỗ, nên vẫn chưa dùng đến tiền của chị San, nhưng cụ thể bao nhiêu thì tôi không rõ."
"Lữ Trạch không biết chuyện này sao?" Trâu Dương hỏi.
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Chú Lữ cũng khá là..." Trâu Dương một lúc không tìm được từ thích hợp.
"Cũng không hẳn..." Phàn Quân dừng lại nghĩ một lát, "Tiền lúc nào cần thì rồi sẽ phải dùng đến, nếu không chị San cũng sẽ có ý kiến, dù sao cũng đã quyết định chung sống cùng nhau."
"Ừ." Trâu Dương đáp, "Ví dụ như lúc nào?"
"Ví dụ như khi võ quán phá sản." Phàn Quân nói.
"...Đụ má," Trâu Dương phì cười, "Chú Lữ có biết anh nói vậy không?"
"Không biết." Phàn Quân khẽ nhếch mép cười.
Võ quán cũ trưa nay rất náo nhiệt, với những học viên nhỏ tuổi, ngoài việc rèn luyện sức khỏe, cuối tuần ở đây còn như một lớp giữ trẻ.
Nghe Phàn Quân nói, tiền cơm nước chỉ mang tính tượng trưng, chứ phí giữ trẻ thì không hề có.
Đây có lẽ cũng là lý do Lữ Trạch muốn mở võ quán mới, võ quán ở đây đã nhiều năm, hàng xóm láng giềng đều lớn lên cùng nhau, những tập quán lưu truyền từ xưa đến nay, rất khó thay đổi.
Hôm nay không ăn bánh bao, trên bếp là hai nồi lớn hầm, sườn hầm đậu phụ và thịt heo nấu miến dong. Chú Lữ bên kia còn đang chiên bánh dầu, Khỉ thì đứng canh chảo, sau lưng nó còn mấy đứa trẻ con thèm đến tròn xoe mắt.
Nếu nó không trông chừng, e rằng chiên được cái nào sẽ mất cái đó ngay.
"Đến rồi à," Mẹ hắn quay đầu thấy hai đứa bước vào, cười, "học xong rồi sao?"
"Dạ." Trâu Dương đi đến bên cạnh bà.
"Bưng hai nồi này qua đi," Mẹ bảo hắn, "lót vải vào, nóng lắm đấy."
Trâu Dương nhìn quanh bàn, chẳng thấy tấm vải nào, thế là hắn vung tay, lấy tay áo khoác làm miếng đệm, bưng nồi đi.
"Ôi giời, con đúng là không cần cái áo này nữa sao!" Mẹ ở phía sau nói.
Quay lại định bưng cái nồi kia thì hắn thấy Phàn Quân đã dùng hẳn hai tấm vải lót để bưng qua rồi.
"Anh lấy vải ở đâu ra vậy?" Hắn không nhịn được hỏi.
"Trên bàn đó." Phàn Quân nói.
"Hay là tôi bị mù?" Trâu Dương nói.
"Không đâu," Phàn Quân đáp, "cậu vẫn thấy tôi lấy vải mà."
Trâu Dương khựng lại, không nhịn được bật cười, cười được nửa chừng thì ngẩng mắt lên, chợt thấy ở đầu bàn dài Lữ Trạch đang ngồi nghịch điện thoại, hắn lập tức không cười nổi nữa.
Trong bếp lúc này có bốn năm đứa nhỏ, nào là bếp nào là nồi, trước khi Phàn Quân đến thì chỉ có một mình thằng Khỉ trông coi lũ trẻ...
Có lẽ Lữ Trạch cho rằng lũ trẻ này vốn dĩ không nên có mặt ở đây, tóm lại, hắn chẳng hề có ý định giúp trông chúng chút nào.
Lữ Trạch hẳn là cảm nhận được ánh mắt của hắn, hoặc vốn dĩ hắn ta chẳng tập trung vào điện thoại, dù sao hôm qua vừa đánh nhau xong, lúc này hắn ta ngẩng lên nhìn thẳng hắn.
Trâu Dương liếc nhìn mặt hắn ta, có thể vì da Lữ Trạch đen, hơn nữa hắn ta né nhanh, cú đấm hôm qua của hắn chỉ để lại một vết mờ không rõ ràng.
Ban đầu hắn không muốn lại có thêm xung đột gì với Lữ Trạch, ít nhất là trong cảnh này, nhưng Lữ Trạch dường như không nghĩ giống hắn, cứ nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy chán ghét không hề che giấu.
Thật sự không định nể mặt bố ruột một chút nào sao?
Đã thế thì hắn cũng chẳng định tránh né nữa.
Đang nhìn chằm chằm về phía đó, Phàn Quân bất ngờ đứng chắn ngay trước mặt hắn, gần đến mức mặt đối mặt, hơi thở của anh phả thẳng vào mặt hắn.
"Ngồi ngay ngắn vào." Phàn Quân nhìn hắn, nói một câu.
Hả?
"Ngồi ngay ngắn, ngồi ngay ngắn..." Mấy đứa nhỏ liền chạy về ngồi quanh bàn.
"...Tôi đi rửa tay đã." Trâu Dương nói.
"Ừ." Phàn Quân đáp, nhưng không hề rời khỏi tầm mắt giữa hắn và Lữ Trạch.
Trâu Dương đành quay người, tới chỗ bồn rửa tay rửa sạch.
Khi quay lại bàn, đầu kia Lữ Trạch đã không còn ngồi ở đó, mà đang cầm bát đứng bên nồi múc thức ăn.
Trâu Dương vừa ngồi xuống, Phàn Quân đã đưa cái rổ bánh đến trước mặt hắn.
"Để lát tôi ăn," Trâu Dương nói, "tôi..."
"Cầm đi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương nhìn anh một cái, rồi với tay lấy một cái.
Phàn Quân đặt rổ trở lại bàn, ngay sau đó một đám tay vươn tới, bánh trong rổ lập tức hết sạch.
"Đụ má." Trâu Dương khẽ nói một câu, đặt bánh vào bát, định gắp ít thịt dê.
Vừa mới đưa tay ra, mẹ liền lên tiếng: "Tay con làm sao thế?"
Trâu Dương im lặng, nhất thời chưa nghĩ ra trong tiết trời đầu xuân vẫn còn chút rét đậm này, tại sao tay hắn lại bị tê cóng đến vậy.
Đối diện, Lữ Trạch đang định bước đi thì khựng lại, vẻ kinh ngạc trong mắt hoàn toàn không che giấu nổi.
Bị chính sức mạnh của mình làm cho kinh ngạc rồi sao, quán quân.
Tuyệt chiêu Hàn Băng Chưởng đã luyện thành rồi đấy, quán quân.