Hồi Sinh Thập Niên 70: Gả Cho Đại Lão
Chương 41: Tin Vui
Hồi Sinh Thập Niên 70: Gả Cho Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sở Vị thấy Sở Việt Xuyên bước ra ngoài, vội vàng xử lý xong việc cá nhân, rửa tay rồi chui ngay vào chăn.
“Anh ơi, em xong rồi.” Sở Vị gọi, Sở Việt Xuyên liền quay vào bưng chậu nước và bô ra ngoài.
Sở Vị hít sâu vài hơi, cảm giác dễ chịu hơn chút. Lúc này cậu mới nhớ đến vật nhỏ Sở Việt Xuyên đeo vào tai mình, liền đưa tay tháo ra xem kỹ. Đó là một chiếc máy trợ thính dạng vành tai, trông khá hiện đại.
“Anh, cái này anh mua à? Đắt lắm phải không?” Sở Vị hỏi khi thấy Sở Việt Xuyên quay lại.
“Không phải. Anh cùng bác sĩ hôm trước từng làm máy trợ thính cho em, lần này hai người hợp tác nghiên cứu thêm. Cái này được điều chỉnh theo thông số của em, mai thử đeo cả hai bên xem sao. Khi nào có phiên bản tốt hơn, anh sẽ đưa em dùng thử.” Sở Việt Xuyên giải thích.
Ban đầu còn lo sợ món đồ nhỏ này khiến anh tốn kém, giờ nghe vậy, trong lòng Sở Vị ấm áp hẳn. Nó không còn là vật xa xỉ, mà là thành quả của chính anh trai cậu.
“Anh làm à? Anh giỏi quá!” Sở Vị nâng niu chiếc máy trong lòng bàn tay, giọng đầy trân trọng.
“Có ích cho em là tốt rồi. Hiện tại pin còn nhỏ, dùng được khoảng sáu tiếng, đang nghiên cứu loại tốt hơn.” Sở Việt Xuyên nói.
“Không cần vội đâu anh. Có cái này là quá tốt rồi. Không nặng nề như cái hộp trước, cũng không cần dây tai nghe dài ngoằng.” Sở Vị nói rồi cẩn thận đặt chiếc máy lên bàn.
Nhìn ánh mắt Sở Việt Xuyên – ánh mắt muốn ôm, muốn hôn mình – Sở Vị lại nghĩ đến đôi môi sưng rộp và cái lưỡi còn vướng víu, đành gạt bỏ ý nghĩ đó. Để mai tính sau.
“Anh ơi, em buồn ngủ rồi. Em ngủ trước đây, anh tắt đèn đóng cửa giúp em nhé.” Sở Vị cuộn mình trong chăn, ngoái lại nói với Sở Việt Xuyên.
Sở Việt Xuyên thấy em trai chui vào chăn, lòng dâng lên cảm giác trống vắng. Ngực và môi đều trống rỗng. Thấy Sở Vị đã dứt khoát, anh ngoan ngoãn tắt đèn, đóng cửa, không nói thêm gì.
Nằm trong chăn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể nghe thấy hơi thở, ngửi thấy mùi hương thân thuộc của Sở Vị. Anh khao khát được tới gần hơn.
“Anh, có phải anh lạnh lắm không, muốn chui vào chăn em không?” Giọng nói của Sở Vị bất ngờ vang lên trong bóng tối.
“… Không, không lạnh.” Sở Việt Xuyên vội đáp. Anh đâu phải vì lạnh, chỉ muốn ôm cậu vào lòng mà thôi…
Trong đêm tối, Sở Việt Xuyên nghe thấy tiếng động khẽ, rồi cảm giác góc chăn mình bị vén ra. Một cơ thể ấm áp, mềm mại lách vào, cuộn tròn bên anh.
“Anh, anh không lạnh, em lạnh.” Sở Vị khẽ nói, dù không nghe được, cũng biết anh đang xấu hổ. Trêu người thật thà thì thật thà càng hoảng. Không còn cách nào, người chủ động vẫn phải là cậu.
Sở Việt Xuyên cứng người, rụt rè né tránh, căng thẳng hơn cả Sở Vị. Cậu thấy vậy liền thấy dễ chịu hơn chút, đưa tay xoa cổ, rồi xoa nhẹ mặt anh.
“Anh, trước mặt em, anh không cần kiềm chế, càng không cần căng thẳng. Cứ thả lỏng một chút…” Sở Vị nói, lại tiến gần thêm, không ngờ chạm trúng chỗ nhạy cảm.
“…” Sở Vị cứng đờ.
“Không cần ngại. Đây là chuyện bình thường, chứng tỏ anh là người trưởng thành khỏe mạnh. Hiện tượng này… em có thể giúp anh dịu lại. Tin vào chuyên môn của em.” Một lúc sau, thấy Sở Việt Xuyên vẫn lảng tránh, Sở Vị lấy lại bình tĩnh, nói khẽ với giọng điệu nghiêm túc, như thể đang đóng vai người “lớn tuổi” hơn. Dù sao thì, tuổi thật của cậu cũng hơn anh vài tuổi ở thời điểm này.
Sở Việt Xuyên vốn đã xấu hổ, giờ bị Sở Vị ôm như vậy, lại cảm thấy như mình không tôn trọng em trai. Nghe cậu nói vậy, anh sững người – Sở Vị đang nói cái gì thế?
Không ngờ việc này lại mệt hơn bẻ ngô, lại đau rát. Bàn tay cậu đỏ ửng, gần như tê liệt, không còn cảm giác.
Sở Việt Xuyên bưng nước ấm tới, lấy khăn mặt của mình lau nhẹ bàn tay cho Sở Vị. Sở Vị tựa vào gối, mắt long lanh như ứa nước.
Người kia lại hôn cậu, hôn mạnh đến mức cậu biết chắc mai mốt không dám ra đường. Dù mệt, nhưng nhìn đôi mắt rạng rỡ của Sở Việt Xuyên, Sở Vị cảm thấy lòng mình cũng được lấp đầy.
Sở Việt Xuyên lau xong, đặt bàn tay cậu vào lòng bàn tay mình, hôn nhẹ lên mu bàn tay, lòng bàn tay, rồi từng đầu ngón tay.
Sở Vị ngượng chín, rụt tay lại – vừa rồi đã bị dày vò đau rát, da non còn bỏng rát.
Cậu rụt tay, nhưng vẫn bị giữ chặt, lại bị hôn thêm một cái nữa.
“Vị Vị… có phải anh làm em đau không? Em không muốn thì anh dừng lại… Anh có thể…” Sở Việt Xuyên nhìn cậu, tiến lại gần.
“Không có, hoàn toàn không!” Sở Vị vội nắm tay anh, giọng hơi run.
Sở Việt Xuyên nhớ lại lời thím Lý, chẩn đoán của Tạ Tân Nho và chính Sở Vị, tay anh dừng lại, trong lòng đau nhói.
Em trai anh sao lại khổ thế này?
Anh lại hôn Sở Vị, lần này nhẹ nhàng, dịu dàng.
“Anh… đau.” Sở Vị khẽ gọi, chỉ vào môi, sợ anh lại hôn mạnh như lúc nãy.
“Đừng sợ, anh không hôn nữa. Em ngủ đi, anh sẽ làm em thoải mái ngay.” Sở Việt Xuyên xoa gáy cậu, dỗ dành. Anh cảm giác Sở Vị vẫn còn sợ mình.
Trước giờ anh luôn kiềm chế, chính là sợ làm tổn thương, dọa cậu. Vừa rồi quá kích động, quên mất kiềm chế, hôn quá mạnh.
Anh đắp chăn kỹ cho Sở Vị, hôn lên trán, rồi đứng dậy dọn dẹp. Sở Vị nhìn anh đi, má phồng lên, nhưng khóe miệng không nhịn được cong lên.
Cậu cứ tưởng vì biết mình là con trai nên anh không muốn hôn, nhưng vừa rồi anh vẫn hôn – chắc chắn là rất thích. Trước đây, anh chỉ cố nhịn. Nhưng làm sao mà nhịn được cơ chứ?
Sở Vị hé mắt nhìn cửa, một lúc sau Sở Việt Xuyên đã quay lại, khép cửa cẩn thận.
Anh nằm lại chăn mình, Sở Vị không chịu, phồng má.
“Anh… ôm ngủ đi…”
“Đợi chút, người anh còn lạnh. Làm ấm lên đã rồi ôm em…” Sở Việt Xuyên nói, xoa xoa đôi tay vừa bị gió đông buốt.
Khi thân nhiệt ấm lại, Sở Vị như con mèo nhỏ chui vào chăn anh, cuộn tròn trong ngực.
“Anh, lần này em thật sự buồn ngủ… cũng không còn sức nữa…” Sở Vị lẩm bẩm, tìm tư thế thoải mái rồi thiếp đi ngay.
Sở Việt Xuyên nhìn Sở Vị ngủ say sưa, không chút đề phòng trong lòng, ngẩn người ra.
Sở Vị ngủ ngon lành, còn Sở Việt Xuyên thì chưa thể chợp mắt. Đầu cậu tựa vào hõm vai anh, tay vòng qua eo, chân kề chân để sưởi ấm – anh biết rõ tư thế này khiến mình khốn khổ đến mức nào.
Anh hít thở đều đặn, cố gạt bỏ tạp niệm. Được ôm Sở Vị như thế này, nghe tiếng thở đều đều, anh cảm thấy như đang mơ.
Sở Vị ỷ lại tự nhiên, thân mật đến thế, lại còn tự tay “giải quyết khó khăn” cho anh. Giá như hè trước cậu rủ anh ngủ chung, thì đã có thể sớm như hôm nay rồi.
Sở Việt Xuyên hôn nhẹ lên đỉnh đầu, ôm chặt cậu hơn.
Không biết bao lâu sau, anh cũng thiếp đi.
Tuyết rơi suốt đêm, đến sáng mới tạnh.
Sở Vị tỉnh dậy, thấy Sở Việt Xuyên đã rời giường. Giường sưởi nóng, chăn ấm, nhưng hơi khô. Cậu nằm thêm một lúc rồi mới từ từ mặc đồ. Nghĩ anh có lẽ đang nấu cơm, cậu vội vàng hơn – cổ tay còn hơi đau, khẽ rên lên.
Đúng lúc đó, rèm cửa bật mở. Sở Việt Xuyên bước vào, tay bưng bình nước nóng.
Thấy Sở Vị nhăn mặt cố cài cúc, anh đặt bình xuống, xoa tay rồi nắm tay cậu hôn nhẹ, rồi giúp cậu cài từng nút.
“Mấy giờ rồi, anh dậy từ bao giờ?” Sở Vị để anh chăm sóc, cảm thấy rất thích cách sống này. Cậu nhớ kiếp trước, anh cũng từng giúp cậu tắm rửa, thay đồ.
“Em tự xem đi. Cái này, cho em. Xem giờ cho tiện.” Sở Việt Xuyên cài xong nút cuối, nghiêng người lấy từ túi sau một chiếc hộp, rút ra một chiếc đồng hồ bạc trắng mới tinh.
Sở Vị ngạc nhiên nhìn chiếc đồng hồ. Đồng hồ đeo tay lúc này rất hiếm, đặc biệt là loại tinh xảo, nhỏ nhắn như vậy.
“Xem mấy giờ rồi?” Sở Việt Xuyên đưa mặt đồng hồ cho cậu.
Sở Vị không nhìn kim, mà chú ý đến chữ “love” được in hoa văn bên trong mặt đồng hồ. Trong lòng cậu nghĩ, đây là lời tỏ tình của anh.
Cậu ngẩng lên nhìn Sở Việt Xuyên – anh nghiêm túc, trịnh trọng. Từ khi nào anh trai cậu lại lãng mạn thế này?
“Anh, em thấy rồi…” Sở Vị nói, rồi ghé lại hôn nhẹ lên má anh.
Mặt Sở Việt Xuyên còn lạnh, bị môi ấm chạm vào, anh giật mình, đồng tử run lên.
Anh nhìn đôi mắt cong như trăng của Sở Vị, không nhịn được muốn hôn.
Sở Vị vừa sợ vừa thích trêu, bị anh áp sát hôn vội lên môi, tim đập thình thịch, đỏ mặt lùi lại, tay chặn lên môi anh.
“Anh, em phải đi đánh răng… Anh dậy sớm thế, có phải lén làm bữa sáng không?”
“Không có. Tuyết tạnh rồi, anh đi quét trước. Dư Vi Hồng với Triệu Mộng Tây đang nấu. Chưa xong đâu, không cần vội.” Sở Việt Xuyên nói, vừa đeo đồng hồ vào cổ tay trái cậu, vừa lấy thuốc rượu xoa bóp nhẹ cổ tay phải.
Sở Vị lắc nhẹ cổ tay trái, ngắm nghía chiếc đồng hồ, không giấu nổi niềm vui.
“Đỡ hơn chưa?” Sở Việt Xuyên vừa xoa vừa hỏi.
“Khá hơn rồi, không sao… Thiếu luyện tập, vận động nhiều là được.” Sở Vị nói xong, mặt bỗng đỏ bừng.
“Em xuống rửa mặt đây!” Cậu nói vội, trượt khỏi giường sưởi, xỏ giày.
Sở Việt Xuyên đỡ cậu xuống, ôm chặt một cái rồi buông ra.
“Rửa mặt trong phòng đi, nước nóng sẵn rồi. Đánh răng thì nhổ vào thùng. Ngoài kia lạnh lắm…” Anh sắp xếp gọn gàng, không để cậu phải ra ngoài.
Sở Vị rửa mặt xong, anh lấy chiếc máy trợ thính hôm qua đã thử, đeo cho cậu. Tóc Sở Vị dài, buông xuống che kín, không để ý kỹ thì không thấy, đội mũ lên là che hoàn toàn, lại còn giữ ấm.
“Em thử đeo xem, chỗ nào không thoải mái thì nói anh biết.”
Sở Vị cười híp mắt gật đầu. Chiếc máy đã được cải tiến – nhỏ hơn, âm thanh rõ hơn.
Ra ngoài, cậu nhớ đến môi còn sưng, liền đeo khẩu trang.
Ngoài trời tuyết đã tạnh. Sân và mái nhà đều được dọn sạch. Ánh sáng chói chang, không khí lạnh buốt, lạnh hơn hôm qua.
Sở Vị vào bếp, thấy Dư Vi Hồng và Triệu Mộng Tây đang bận. Cậu xắn tay vào phụ, nhưng Sở Việt Xuyên đã bước tới trước.
“Cần làm gì, em nói anh làm.”
Sở Vị buông tay áo, để anh xử lý nước rửa rau.
“Vị Vị, sao cổ tay cậu lại xức thuốc rượu? Hôm qua làm gì mà bị thương?” Dư Vi Hồng tinh ý hỏi.
“… Không sao. Hôm qua xoa bóp cho anh nên dùng sức quá, sáng nay xoa lại.” Cậu nói xong vội nép đi, may mà đeo khẩu trang nên không ai thấy mặt đỏ.
Sở Việt Xuyên liếc cậu một cái, bưng chậu nước bẩn ra đổ. Dư Vi Hồng kiểm tra cổ tay cậu, thấy không sao mới yên tâm.
“Vị Vị, đồng hồ cậu đẹp quá! Trước giờ không thấy đeo?” Triệu Mộng Tây chú ý ngay.
“Anh trai tặng!” Sở Vị hào phóng đưa tay trái ra khoe.
“Hai người thân thiết quá, ghen tị chết được!” Triệu Mộng Tây thốt lên, trong lòng chua xót – Sở Việt Xuyên giỏi giang, đáng tiếc không phải của cô.
“Anh trai còn làm cho tớ máy trợ thính mới nữa, các cậu không thấy đúng không? Xem này, chính là cái này… Có lợi hại không? Công nghệ cao đấy!” Sở Vị hất mũ khoe.
“Lợi hại, quá đỉnh!”
Sở Vị đang khoe khoang, Sở Việt Xuyên bước vào. Thấy em cười tít mắt, khóe miệng anh cũng bật lên, cảm thấy mọi vất vả ngày đêm đều xứng đáng.
Bữa sáng gần xong, Sở Việt Xuyên theo chỉ đạo của Sở Vị giúp nốt, rồi cùng ăn cơm.
Sở Vị dắt Tạ Tân Nho và ông nội ra ăn, cố ý khoe đồng hồ, chỉ vào chữ “love”.
“Tôi nghĩ cậu ta không hiểu chữ đó đâu. Mèo mù vớ được chiếu lụa mà vui thế!” Tạ Tân Nho dội gáo nước lạnh.
“Không phải! Anh trai giỏi thế chắc chắn biết!” Sở Vị phồng má.
“Thế cậu hỏi thử xem.”
Sở Vị im lặng, dắt Tạ Tân Nho vào, mọi người cùng ăn.
Thấy Tống Dực Dương đến, Sở Vị cũng khoe luôn.
“Anh Xuyên giỏi quá, tôi muốn chuyển giới để gả cho anh Xuyên!” Tống Dực Dương đùa.
“Không muốn cậu.” Sở Việt Xuyên gạt phắt, đẩy Tống Dực Dương ra khi bị ôm. Sở Vị cười khúc khích, phụ họa đẩy luôn.
Ăn cơm, Sở Vị tháo khẩu trang, cúi đầu ăn. Không ai để ý đến môi cậu.
Xong bữa, dọn dẹp xong, Sở Vị kéo Sở Việt Xuyên vào phòng.
“Chữ này đọc là gì?” Cậu chỉ vào chữ “love” trên mặt đồng hồ.
“Cái này… là gì vậy?” Sở Việt Xuyên hơi ngượng.
“… Chữ tiếng Anh, anh không biết à?” Sở Vị đã hiểu.
“Anh chỉ biết bảng chữ cái. Tưởng là hoa văn thôi…”
Sở Vị nhìn vẻ ngốc nghếch của anh, chợt hiểu – anh dành bao nhiêu thời gian nghiên cứu máy trợ thính, sửa thiết bị điện, làm gì có thời gian học tiếng Anh.
Hóa ra lúc nãy anh bảo cậu xem giờ là thật sự muốn cậu xem giờ. Cậu lại suy nghĩ quá nhiều.
Biết là lãng phí cảm xúc, nhưng thấy buồn cười, cậu tiến lại, nắm mặt anh, hôn lên trán rồi cười.
Sở Việt Xuyên không hiểu, chỉ thấy em cười đẹp, định ôm hôn thì ngoài cửa vang lên tiếng hét.
“Anh! Anh! Đi chơi tuyết đi!” Sở Thanh chạy vào.
Sở Vị vội đẩy Sở Việt Xuyên ra.
“Vào nhà phải gõ cửa.” Sở Việt Xuyên liếc đứa em trai, mặt nghiêm.
“Anh Vị nói không cần!” Sở Thanh rụt rè, né sau lưng Sở Vị.
“Từ nay về sau, phải gõ.”
“Anh đừng nghiêm với em ấy, em bảo em ấy không gõ mà. Tuyết rơi rồi, muốn ra ngoài trượt tuyết, nặn người tuyết.” Sở Vị che chở.
“Em không sợ lạnh à? Cảm thì sao?”
“Năm nay em khỏe hơn nhiều, không sao. Em mặc ấm, sẽ cẩn thận.”
“Em sẽ bảo vệ anh Vị!” Sở Thanh hét vang.
Sở Thanh kéo Sở Vị ra ngoài, Sở Việt Xuyên cầm khăn quàng theo sát, vừa bước ra đã quàng cho cậu.
Tuyết tạnh, mọi người ra ngoài – kẻ chơi, người dọn.
Sở Vị và Sở Thanh ném tuyết, Sở Việt Xuyên mang bình giữ nhiệt đi theo canh chừng.
Ban đầu, không ai ném trúng Sở Vị – Sở Việt Xuyên chặn hết. Cậu thấy không công bằng, anh chơi quá nghiêm túc.
Sở Vị và Sở Thanh cùng nặn một quả cầu tuyết to ném anh, xong chạy trốn. Sở Việt Xuyên bị trúng đòn đầy người, rũ tuyết, định đuổi thì lại bị ném tiếp. Lần này anh né được, nhưng Sở Vị cứ ném tiếp.
Thấy em cười vui, anh nặn một quả nhỏ ném lại. Hai đứa kéo nhau chạy, vẫn bị trúng. Rồi quay lại phản công, kéo luôn Sở Việt Xuyên vào cuộc.
Chơi một lúc, người đội sản xuất gọi anh. Sở Việt Xuyên gọi em trai và Sở Thanh về uống nước, lau mồ hôi.
“Nghỉ ngơi chút, đừng cảm lạnh. Anh đi dọn tuyết, cần gì thì gọi. Chăm sóc tốt anh Vị.” Anh dặn.
Sở Vị hơi mệt, dắt Sở Thanh vào nghỉ.
Chỉ trong buổi sáng, tin mấy người Đào Câu thi đỗ đại học đã lan truyền.
Sở Vị đến đội sản xuất sưởi, vô tình nghe mọi người bàn tán. Ai thấy cậu cũng ái ngại – vì cậu vẫn chưa nhận giấy báo.
“Tiếc thật, lúc trước anh Sở nhường chỉ tiêu cho Xuyên, giờ cậu ấy không đỗ thì sao?”
“Tiểu Sở dạy kèm cho họ, có phải vì thế mà không ôn được?”
“Chắc hôm đó sức khỏe không tốt. Các cô đừng nói nữa, kẻo cậu ấy buồn.”
Những người kia quay đi, tưởng Sở Vị không thấy khẩu hình, không ngờ hôm nay cậu đeo máy trợ thính “vô hình”, nghe rõ từng lời.
Sở Vị không để tâm. Hôm nay cậu vui. Thi không đỗ thì lỡ nửa năm cũng không sao – chỉ là sẽ nhớ anh rất nhiều.
Cậu bị kéo ngồi bên bếp lửa, người này cho bánh hồng, người kia nhét hạt dưa, đậu phộng, dỗ dành cậu vui.
Nghỉ ngơi xong, Sở Vị và Sở Thanh lại ra chơi.
Sở Việt Xuyên quét tuyết cùng mọi người, cũng nghe thấy bàn tán. Mấy người chưa nhận giấy báo thì có người khóc cả sáng, người mất ngủ cả đêm. Sở Vị vẫn bình thản, trong lòng chắc chắn không dễ chịu.
Anh không muốn xa Sở Vị thêm lần nào nữa. Anh tin cậu nhất định đỗ. Nếu không, anh sẽ tìm cách đưa cậu đi cùng.
Sở Việt Xuyên lập tức nghĩ đến việc đi công xã. Anh theo đội vận tải dọn con dốc về Đào Câu, vận chuyển hàng hóa xuống. Dọn xong đường, mọi người có thể xuống công xã – anh sẽ tra điểm, tìm giấy báo cho Sở Vị.
Buổi trưa, Sở Vị nghỉ ngơi, giúp nấu cơm. Sở Việt Xuyên chưa về. Thím Lý đến, mới biết anh đã đi theo đội vận tải.
“Thằng Xuyên này thật thà quá. Quan hệ lương thực nó đã chuyển đi rồi, không có công điểm mà vẫn làm nhiệt tình.” Thím Lý nói với Sở Vị.
Sở Vị biết anh phải chiều mới về, lòng đau. Hôm qua đã mệt, lại không nghỉ ngơi.
“Con yên tâm, nhất định phải ghi nợ cho thằng nhà tôi. Đến lúc nó đi, con cũng đến lĩnh…” Thím Lý vỗ miệng, rồi nói: “Thím nói bậy. Qua Tết sẽ thanh toán hết. Vị Vị ngoan thế, nhất định phải cùng đi đại học!”
“Vâng, thím nói đúng.” Sở Vị cười híp mắt, khiến thím càng thương hơn.
Buổi chiều hơn ba giờ, Sở Việt Xuyên theo người đội sản xuất trở về.
Sở Vị đang bận, bị anh tìm thấy, gọi ra ngoài.
“Anh, sao vậy?” Cậu thấy Sở Việt Xuyên vội vã, mắt sáng lấp lánh, không biết chuyện gì.
Sở Việt Xuyên đẩy mọi người ra, ôm Sở Vị quay một vòng.
“Em đỗ rồi! Điểm toàn huyện đứng đầu! Xã trưởng công xã cầm giấy báo, bảo sẽ tự tay trao cho em, còn khen thưởng nữa! Đường thông rồi, mình đi ngay!” Sở Việt Xuyên nói, mắt rực rỡ tự hào và vui sướng.
Biết em trai đỗ đại học, anh còn vui hơn cả bản thân mình. Sở Vị thở phào, vui mừng khôn xiết, thấy trán anh ướt mồ hôi, liền lấy tay lau.
“Anh xuống đó để tra điểm, tìm giấy báo đúng không? Có mệt không?”
“Biết sớm thì vui sớm.”
Sở Vị nhìn anh – ánh mắt lại muốn hôn mình.
Bên ngoài có người gọi, nói người công xã đến tìm. Hai người vội ra gặp.
Biết Sở Vị đỗ, ai cũng vui lây. Cả nhà họ Sở tối đó rộn ràng. Chiều nay, hai người không có thời gian ở riêng. Mãi đến tối, mọi người đi ngủ, không khí mới yên tĩnh.
Sở Vị vừa về phòng, lập tức bị Sở Việt Xuyên ôm chầm.