115. Chương 115: Mượn Thọ

Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất

Chương 115: Mượn Thọ

Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sở Hoàn không đi lấy bánh mà bước thẳng đến trước mặt Hoàng Bảo Trân, nói: "Chào cô, tôi là Sở Hoàn."
Hoàng Bảo Trân nghi hoặc nhìn cậu: "Có chuyện gì ạ?"
"Tôi muốn nói chuyện một chút về bố cô..."
Chưa dứt lời, sắc mặt cô đã biến đổi, lập tức quát lên: "Cút đi, tôi không muốn gặp ông ta!"
"Tôi đã nói rõ rồi, trừ khi ông ta nằm trong quan tài, chứ còn sống đừng hòng gặp tôi!"
"Ha, cứ đến tìm tôi mãi, sắp chết rồi à? Bây giờ mới nhớ ra còn có tôi sao, vì mấy đứa con chính thất không chịu mặc áo tang cho ông ta? Bảo ông ta tự đến xin tôi đi!"
"Đừng có nói tôi bất hiếu, nếu tôi bất hiếu thì trời đánh chết tôi luôn đi! Tôi muốn xem trời đánh chết tôi trước hay đánh chết ông ta trước! Tốt nhất là cả hai cùng chết, xuống dưới gặp Diêm Vương mà nói cho ra nhẽ!"
"Hoàng Dịch Đức chết là đáng đời!"
Sở Hoàn há hốc nhìn cô, không nhịn được lùi lại một bước. Chặt quá! Này là nữ chiến thần à?
Tề Triêu Dương thì thầm bên tai cậu: "Cô ấy rất hận Hoàng Dịch Đức. Hôm qua cũng chửi y như vậy, nghe nói trợ lý của ông ta bị mắng đến mức lăn ra khỏi cửa."
Sở Hoàn gật gù: "Thấy rồi..."
Một lúc lâu sau, Hoàng Bảo Trân mắng đến mệt, cô nhìn hai người rúm ró đứng trước mặt, cau mày: "Sao còn chưa đi? Mang lời của tôi về nói với Hoàng Dịch Đức: 'Trên đầu ba thước có thần linh', tôi đang chờ ngày ông ta xuống mồ!"
Sở Hoàn thở phào, cẩn trọng nói: "Hoàng Dịch Đức đúng là sắp chết thật, nhưng chúng tôi không phải người của ông ta."
Hoàng Bảo Trân ngước lên: "Vậy hai người là ai?"
Sở Hoàn hơi do dự: "Có thể gọi là... người qua đường chính nghĩa?"
Hoàng Bảo Trân: "???"
Hai phút sau, Sở Hoàn và Tề Triêu Dương đã ngồi quanh bàn tròn trong tiệm bánh.
Hoàng Bảo Trân đặt một chiếc bánh kem dâu trước mặt Sở Hoàn, bánh việt quất trước mặt Tề Triêu Dương, kèm theo mỗi người một chai sữa.
"Xin lỗi nhé, lúc nãy nóng giận quá."
Cô ngồi xuống đối diện Sở Hoàn, áy náy nói: "Sao hai người không nói sớm là không phải người của Hoàng Dịch Đức?"
Tề Triêu Dương nhỏ giọng: "Cô có cho cơ hội đâu..."
"Thì tại hôm qua có người đến tìm tôi, tôi hơi bị kích thích."
Sở Hoàn múc một thìa bánh kem vào miệng, vị ngọt thanh, dịu dàng khiến cậu khẽ nheo mắt. Hoàng Bảo Trân có tài làm bánh thật.
Hoàng Bảo Trân thở dài, rồi tò mò hỏi: "Anh nói Hoàng Dịch Đức sắp chết? Mai chết luôn hả?"
Sở Hoàn ngẩng lên: "Chưa đến mức đó, nhưng đang bệnh rất nặng."
Hoàng Bảo Trân nghe xong hớn hở kêu lên: "Thế thì tốt quá!"
Sở Hoàn nói: "Nhưng ông ta không muốn chết."
"Dĩ nhiên là không, nhưng đó là báo ứng!"
"Chính vì không muốn chết nên mới tìm đến cô, cũng là lý do chúng tôi đến đây."
Sắc mặt Hoàng Bảo Trân lập tức thay đổi: "Anh muốn nói... ông ta muốn tôi hiến tạng?"
Trong đầu cô hiện lên cảnh bị mổ cưỡng bức. Cô tin Hoàng Dịch Đức làm được điều đó – ông ta chính là loại người như vậy!
Sở Hoàn đặt thìa xuống: "Chắc không phải vậy. Ông ta sắp hết thọ, muốn sống thêm phải dùng đến những phương pháp... không khoa học lắm."
Hoàng Bảo Trân: "...Không khoa học?
Sở Hoàn nghiêm túc nhìn cô: "Cô tin vào ma quỷ thần linh không?"
Hoàng Bảo Trân trừng mắt nhìn lại, vài giây sau mới nói: "Đừng tưởng anh đẹp trai là tôi sẽ không báo cảnh sát vì anh truyền bá mê tín dị đoan đâu."
Tề Triêu Dương kéo áo Sở Hoàn, thì thầm: "Sở Hoàn, đừng diễn nữa, diễn đến công an bắt bây giờ!"
Sở Hoàn: "Ừ rồi, hiểu rồi."
Cậu liếc ra ngoài rồi quay lại: "Tối cô có nghe thấy tiếng động lạ từ tấm biển tiệm ăn sáng bên kia không?"
"Hả?"
Hoàng Bảo Trân vô thức quay đầu. Bên trái đường có một quán ăn sáng, biển hiệu ghi: "Ngũ Cốc Tạp Lương – Ăn Sáng".
Nghe Sở Hoàn nhắc, cô chợt nhớ ra. Đúng là có vài lần đi làm về khuya, cô nghe thấy tiếng bộp bộp kỳ lạ phát ra từ biển hiệu, nhưng ngẩng lên thì chẳng thấy gì.
Lúc đó cô nghĩ là chuột, nhưng giờ nghĩ lại, thân hình chuột làm sao gây ra tiếng động lớn đến thế? Nếu không phải chuột, vậy là gì?
Hoàng Bảo Trân rùng mình, hít một hơi lạnh: "Anh nói là...?"
Sở Hoàn gật đầu: "Tòa nhà đó từng có người nhảy lầu, rơi xuống đập trúng biển hiệu, hóa quỷ, không chịu đi đầu thai."
"Nếu cô không tin, tôi có thể đưa cô một lá bùa, tối nay cô ra đó kiểm chứng... À, nửa cái chân của anh ta vẫn còn treo trên biển hiệu ấy."
Hoàng Bảo Trân: "..."
Sở Hoàn lấy ra một lá bùa đưa cho cô, dặn thêm: "Dù cô có tin hay không, thì việc Hoàng Dịch Đức tìm đến cô cũng không phải chuyện tốt. Đừng nhận bất cứ thứ gì từ ông ta, càng không được đồng ý điều gì."
Hoàng Bảo Trân bán tín bán nghi nhận lấy lá bùa.
"Tôi biết rồi. Dù sao tôi cũng chẳng định đồng ý gì với ông ta."
Sở Hoàn đứng dậy: "Vậy chúng tôi đi trước. Đây là số điện thoại của tôi, có chuyện gì thì liên lạc."
"Ừ."
Hoàng Bảo Trân đứng trước cửa tiệm, nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần. Khi không còn thấy nữa, cô cúi đầu nhìn lá bùa trong tay, mày nhíu chặt.
*
Cùng lúc đó, Hoàng Dịch Đức vừa uống xong chén thuốc do Bồ Tụng dâng lên, thì nhận được cuộc gọi từ đạo trưởng Thanh Trúc. Nghe xong, ông suýt nữa phun sạch chén thuốc đắng ra ngoài.
"Cái gì? Bị cảnh sát bắt vì tuyên truyền mê tín phong kiến?"
"Đồ ngu! Đúng là thằng ngu!"
Hoàng Dịch Đức ôm ngực, suýt nghẹn thở. Không ngờ mình lại thuê một tên ngốc như vậy để chữa bệnh.
Bồ Tụng vội vàng khuyên: "Ông Hoàng, giờ không thể tức giận ạ!"
Đầu dây bên kia, đạo trưởng Thanh Trúc tức đến nỗi muốn hộc máu: "Là hai người hôm qua làm! Chính họ báo cảnh sát tố cáo tôi!"
Gã nào có nói mình sống trăm tuổi, cũng chẳng tự xưng là thần tiên. Chỉ là diễn sâu quá, mấy bà già tự tưởng tượng ra thôi.
May mà chưa lừa tiền ai, cảnh sát chỉ cảnh cáo rồi thả.
Hoàng Dịch Đức hỏi: "Ai làm?"
"Tên Đoan Công và đệ tử xuất mã đó! Hai đứa đi cùng nhau, chắc chắn là ghen tị với năng lực của tôi!"
"Hai đứa đó?"
Hoàng Dịch Đức trầm ngâm. Hôm qua ông đối xử rất lễ phép với Sở Hoàn và Tề Triêu Dương, còn tiễn họ về với tiền cảm ơn. Làm sao chọc giận họ được? Hay là tên ngốc này tự đắc tội?
Đạo trưởng Thanh Trúc tiếp tục: "Ông Hoàng yên tâm, nhất định là do ghen ghét. Năng lực của tôi rõ như ban ngày!"
Hoàng Dịch Đức trong lòng có quá nhiều điều phải suy nghĩ, dần nguôi giận. Ông chưa rõ lý do hai người kia hành động, nhưng giờ cần tính toán lại.
"Được rồi, nếu ông không có gì thì đừng lảng vảng ngoài đó nữa. Ba đứa con tôi đã về nhà rồi."
"Ông Hoàng, tôi sẽ lập tức đến biệt thự!"
Sau khi cúp máy, đạo trưởng Thanh Trúc chỉnh lại áo bào, gọi hai đạo đồng lên xe, thẳng đến biệt thự của Hoàng Dịch Đức.
Hoàng Dịch Đức ra hiệu cho trợ lý. Chẳng bao lâu sau, người trợ lý dẫn theo ba thanh niên trẻ tuổi bước vào.
Ba người này rõ ràng có nét giống Hoàng Dịch Đức, là huyết thống ruột thịt.
Họ đứng trước mặt ông, dù thật lòng hay giả tạo, gương mặt ai nấy đều hiện vẻ lo lắng.
Hoàng Dịch Đức nhìn từng người, ánh mắt không nói gì, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Ba người con dần lộ vẻ hoang mang.
Cuối cùng, Hoàng Anh Nghĩa lên tiếng: "Bố, sức khỏe bố vẫn ổn chứ?"
"Phương pháp trước không còn hiệu quả, nên bố phải đổi cách chữa trị..."
Ánh mắt Hoàng Dịch Đức dừng lại ở Hoàng Anh Nghĩa, sắc mặt dịu lại.
Anh là con trai cả, đứa con ông yêu thương và kỳ vọng nhất. Mẹ anh là vợ tào khang, yêu nhau từ thời đại học, kết hôn rồi sinh con. Nhưng vì ngoại tình bị phát hiện, vợ ông kiên quyết ly hôn.
Sau ly hôn, ông hối hận, đối với Anh Nghĩa cũng mang theo áy náy.
"Bố nhất định phải giữ gìn sức khỏe! Bố như vậy, chúng con đau lòng lắm. Mẹ cũng vậy, mấy hôm nay bà ấy không ăn uống gì."
Thấy ông dịu đi, hai người kia vội phụ họa:
"Bố, hay là con ở lại chăm sóc bố."
"Nếu giúp bố khỏi bệnh, con làm gì cũng được."
Hoàng Dịch Đức nhìn Hoàng Anh Tuyết — người vừa nói sẵn sàng hy sinh — rồi chậm rãi nói: "Con nghĩ được như vậy, bố rất vui."
Không hiểu sao, nghe câu này, Hoàng Anh Tuyết bỗng thấy lạnh sống lưng. Cô vô thức nép sát vào người anh trai là Hoàng Anh Hiên.
Hoàng Anh Hiên chẳng thấy gì lạ, cười nói: "Tất nhiên rồi, bố là bố của chúng con mà."
"..."
Đúng lúc đó, đạo trưởng Thanh Trúc bước vào, chứng kiến cảnh cha từ con hiếu.
"Ông Hoàng, tôi đến rồi."
Gã bước đến, nụ cười cao nhân đắc đạo như thường lệ.
Hoàng Dịch Đức giới thiệu: "Đây là đạo trưởng Thanh Trúc, cao nhân tinh thông thuật dưỡng sinh. Ông ấy có cách chữa bệnh cho bố, nhưng cần sự giúp đỡ của các con."
Đạo trưởng Thanh Trúc khoát tay: "Không dám, không dám xưng là cao nhân."
"Thật vậy sao?" Hoàng Anh Nghĩa mừng rỡ hỏi, "Ông thật sự chữa được cho bố tôi?"
Thanh Trúc gật đầu, thần bí nói: "Bệnh tật chỉ là do hết thọ. Chỉ cần kéo dài thọ mệnh thêm vài năm, bệnh sẽ tự khỏi."
"Vậy chúng con phải làm gì?"
"Mượn tuổi thọ của các vị. Mỗi người nhường hai năm, ông ấy sẽ sống thêm sáu năm."
"..."
Phòng im lặng như tờ.
Hoàng Anh Tuyết mặt tái. Cô không ngờ cha mình đã tuyệt vọng đến mức tin vào chuyện 'mượn thọ'?
"Bố, chuyện này..."
Cô định phản đối, nhưng Hoàng Anh Hiên kéo tay cô. Cô quay sang, thấy anh trai nghiêm mặt, liền im lặng.
"Được, đây là bổn phận làm con." Hoàng Anh Nghĩa gật đầu, dứt khoát đồng ý.
"Đúng vậy, bọn con cũng sẵn lòng."
Hoàng Anh Hiên kéo Hoàng Anh Tuyết, nhanh chóng thể hiện lòng trung thành.
Hoàng Dịch Đức mỉm cười: "Bố tin tưởng các con."
Đạo trưởng Thanh Trúc nói: "Tôi sẽ chuẩn bị đồ cúng, các vị mang đến miếu Thành Hoàng cầu nguyện, khóc lạy trời cao, dùng lòng hiếu thảo cảm động thần linh, nguyện dâng tuổi thọ cho cha mình."
"Phải thật lòng, không được miễn cưỡng... Nếu lừa dối thần linh, nhất định bị trừng phạt."
Ánh mắt sắc lạnh của gã quét qua từng người: "Vì vậy, hãy suy nghĩ kỹ trước khi đi."
Ba người gật đầu: "Tất nhiên."
Thanh Trúc hài lòng: "Rất tốt, quả là những đứa con hiếu thảo."
Hoàng Dịch Đức nói thêm: "Bố sẽ ghi nhớ sự hy sinh của các con..."
......
Sở Hoàn biết toàn bộ sự việc từ một con quỷ.
Tối đó, Hoàng Bảo Trân cầm lá bùa ra tiệm ăn sáng tìm con quỷ treo trên biển hiệu. Không ngoài dự đoán, cô bị dọa đến phát khóc, nửa đêm gọi điện cầu cứu Sở Hoàn.
Sở Hoàn bị đánh thức, vừa an ủi: "Con quỷ đó chết lâu rồi, giờ chỉ lặp lại cảnh trước khi chết, không hại được ai... Cô yên tâm đi, giờ tin tôi chưa?"
"Ừ... em về ngủ đây."
Cậu vừa cúp máy, chợt thấy ngoài cửa sổ một con quỷ bay vội qua, miệng lẩm bẩm: "Chết rồi, chết rồi, sắp trễ rồi!"
Sở Hoàn tò mò hỏi: "Sao thế? Sắp lỡ chuyến đầu thai à? Cần tôi tiễn không?"
Con quỷ quay lại, thấy Sở Hoàn đứng bên cửa sổ, ngạc nhiên vì người sống thấy mình mà không sợ.
Nó bay lại gần: "Không phải. Có mấy người đang khóc ở miếu Thành Hoàng, nói bố sắp chết, không nỡ để bố chết, muốn dâng tuổi thọ cho ông ta... Thành Hoàng nghe xong phải hiện thân, giờ đang kiểm tra lòng hiếu thảo. Sắp trễ rồi, tôi phải đi xem!"
Sở Hoàn: "???"
"Cái gì?"
Con quỷ lặp lại: "Có vài người đang khóc lóc ở miếu Thành Hoàng, nguyện dâng tuổi thọ để bố mình sống thêm. Thành Hoàng sắp kiểm chứng lòng hiếu thảo của họ."
Sở Hoàn: "..."
Cậu lập tức quay người, chạy đến đập cửa phòng Tề Triêu Dương.
Tề Triêu Dương chưa ngủ, mở cửa ngạc nhiên: "Sở Hoàn?"
Sở Hoàn nói vội: "Tôi biết rồi, đạo trưởng Thanh Trúc đang lừa con cái Hoàng Dịch Đức dâng thọ cho ông ta."
"Dâng thọ?"
Tề Triêu Dương ngơ ngác: "Chuyện đó làm được thật sao?"
"Tất nhiên là không. Họ đang ở miếu Thành Hoàng, đi xem ngay."
"Đi!"
"Tôi cũng đi!"
Bạch Vô Diện từ sau chạy theo, còn ngái ngủ, tay nắm vạt áo Sở Hoàn.
Sở Hoàn để nó hóa hình nhỏ, nhét vào ba lô, rồi cùng hai người gọi xe đến miếu Thành Hoàng.
Khi đến nơi, hai người thấy bên ngoài miếu chật ních quỷ hồn – toàn cô hồn dã quỷ bám trên cổng, trên tường, ai nấy đều háo hức hóng chuyện. Không thấy âm sai đuổi.
Tề Triêu Dương rùng mình: "Lạnh quá."
Sở Hoàn cũng thấy lạnh, dán một lá bùa lên người cho ấm, rồi nói: "Vào trong."
Khó khăn lắm mới chen qua đám quỷ, vào bên trong thì càng đông hơn – quỷ hồn, âm sai, âm binh chất như núi. Thành Hoàng cũng có mặt, chính điện chật kín người.
"Nhường chút, nhường chút."
Sở Hoàn len đến hàng đầu, cuối cùng thấy rõ.
Ba người đang quỳ trước tượng Thành Hoàng, nước mắt giàn giụa, dùng ly nhỏ hứng nước mắt từ khóe mắt.
Trước mặt họ đặt mấy vật phủ vải đỏ – có lẽ là lễ vật cúng.
Sở Hoàn hỏi một âm sai bên cạnh: "Giờ tới bước nào rồi?"
Âm sai đang say sưa theo dõi: "Thành Hoàng đi lấy cân, sắp cân lòng hiếu thảo. Giờ đang thu nước mắt. Thu đủ, đặt lên cân là biết được bao nhiêu phần hiếu. Ê ê, con nhỏ kia khóc giả rồi!"
Sở Hoàn: "Mượn thọ cần bao nhiêu phần hiếu?"
"Ít nhất tám phần, tốt nhất là mười."
"À."
Sở Hoàn lại hỏi: "Đồ trước mặt họ là gì? Cúng Thành Hoàng à?"
"Không, là gạo. Trong đó còn có đòn cân và kéo... Này, sao cậu hỏi nhiều vậy? Chuyện này cũng không biết?"
Âm sai bực mình, trừng Sở Hoàn.
Sở Hoàn cười nhẹ: "Tôi không rành mấy chuyện này."
"Người sống?"
Âm sai nhìn kỹ: "Cậu vào đây từ lúc nào? Khoan đã, cậu là ai?"
Hắn dí sát mặt, nhìn hồi lâu, bỗng tái mặt, thét lên: "Cậu là Sở Hoàn!!!"
Sở Hoàn: "..."
Chưa kịp nói gì, âm sai đã vội vàng thanh minh: "Bọn tôi làm đúng quy trình! Đồ đó tuyệt đối không phải hối lộ cho Thành Hoàng! Ngài nhất định phải minh giám!!!"