Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất
Chương 20: Lừa Già Hóa Thú Bông
Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngưu Quốc Cần nói: "Chứ còn gì nữa, nếu không thì lão Ngụy đã chẳng thanh toán sòng phẳng đến thế."
Thẩm Lạc Thu kinh ngạc: "Bọn họ chỉ một vụ mà kiếm được hai trăm vạn à?"
Sở Hoàn nhíu mày: "Nhưng chi phí ban đầu cũng lớn, lại làm theo nhóm. Mỗi lần xong việc mà rút lui thì tốn kém không ít."
Dù sao cũng phải dựng danh tiếng, chuẩn bị đạo cụ, đủ thứ việc.
"Nhưng vẫn kiếm được nhiều hơn mình."
"Ừ… cũng phải công nhận là vậy."
Hai người đều lộ vẻ thèm khát tiền bạc. Ngưu Quốc Cần thấy họ càng nói càng lạc đề, đành ngắt lời: "Chuyện là thế này, tôi muốn nhờ cậu đi một chuyến."
Ông nhấn mạnh: "Lão Ngụy rất hào phóng."
"Được chứ."
Chỉ là đi công tác thôi mà, lại còn là khách hàng lớn đầu tiên!
Ngưu Quốc Cần lập tức tươi cười: "Tuyệt quá! Mai tôi cũng về, tiện thể đưa cậu luôn. Tôi đến đón cậu nhé?"
"Được ạ."
Xong việc, Sở Hoàn liền cưỡi lừa, cùng Thẩm Lạc Thu tiếp tục đi giao cơm.
Con lừa bước đi nhẹ nhàng, vẫy đuôi liên tục, trông cực kỳ linh hoạt. Khi nhìn bóng lưng họ khuất dần, Ngưu Quốc Cần bỗng hoa mắt — hình ảnh con lừa như bị vặn vẹo một chút. Nhưng chớp mắt đã trở lại bình thường, vẫn cường tráng và sống động như cũ.
Lòng ông bỗng căng thẳng. Ông chợt nhớ lúc nãy con lừa kêu "Oang oang", mũi không phả ra hơi, như thể không cần hô hấp.
Ngưu Quốc Cần im lặng hồi lâu, rồi bật cười khẽ: "Đại sư quả nhiên là đại sư."
Vừa ra cửa đã nhận được đơn hàng lớn, tâm trạng Sở Hoàn cực kỳ hưng phấn. Cậu định sau khi giao cơm xong sẽ đào ít đất, làm cho lừa già một cái xác mới chắc chắn hơn.
Xác giấy thì dễ hỏng, mới cưỡi vài hôm mà móng đã rách bươm.
Về đến nhà, cậu xách cuốc, xách xô ra sau vườn, đào một xô đất vàng ẩm về sân, bắt đầu nặn. Thẩm Lạc Thu đứng bên xem suốt hai mươi phút, cuối cùng không nhịn được: "Nhóc Hoàn, tay nghề của cậu..."
Sở Hoàn đang mải mê nặn, nghe vậy liền dừng lại, cúi đầu nhìn "tác phẩm" trong tay.
Cậu ngập ngừng, cố chọn từ nhẹ nhàng: "... Khá trừu tượng nhỉ."
Cổ dài thượt, mặt méo, bụng phệ, đuôi thì một đầu to một đầu nhỏ, lơ lửng như sắp rụng, bốn chân thì cái ngắn cái dài… so với quái vật còn quái vật hơn.
Nói thật thì, xấu hơn cả hình dạng ban đầu của lừa già.
Sở Hoàn: "..."
Cậu hơi chột dạ nhưng vẫn cố biện minh: "Thật ra cũng chẳng sao. Dù sao đây cũng chỉ là cái vỏ chứa hồn. Luyện hóa xong thì cũng giống nhau cả."
Thẩm Lạc Thu nhìn cậu: "Câu này, cậu tin thật không?"
"Tin chứ."
Sở Hoàn nhìn lại bằng ánh mắt ngây thơ, trong sáng.
"Thôi được rồi..."
Cuối cùng, tác phẩm "trừu tượng" cũng hoàn thành. Dù xấu khủng khiếp, nhưng bề mặt nhẵn, kết cấu chắc, rõ ràng là có cố gắng, chỉ tại tay nghề kém nên hỏng.
Vì một số lý do, Sở Hoàn không dám cho lừa già xem trước.
Cậu chấm máu vào mắt tượng đất, rồi bỏ vào lò nung.
Nếu trộn thêm tro cốt lừa già vào thì hiệu quả sẽ tốt hơn. Nhưng cậu không muốn đến nhà họ Từ xin xương, nên đành làm đại.
Nung suốt một ngày, hôm sau tượng đất cứng lại. Hình dạng vẫn xấu tệ, nhưng đôi mắt lại sống động đến kỳ lạ. Sở Hoàn ngắm nghía một hồi, rồi bê nó đi tìm lừa già.
Lừa già đứng dưới gốc cây quýt, không dây buộc, dù muốn chạy cũng chẳng thèm chạy.
"Lừa già, này, thân xác mới của mày đây, có phải đẹp hơn cái bằng giấy không?"
Lừa già nhìn chằm chằm vào vật thể bốn chân trong tay Sở Hoàn, sững người giây lát, rồi bỗng thét lên một tiếng thê lương.
"Ó..."
Sở Hoàn cười toe toét: "Xem ra mày thích lắm nhỉ? Nhanh đổi đi, tao tự tay làm cho mày đấy."
Lừa già điên cuồng lắc đầu: "Ó! Oang Oang!"
"Tao hiểu mà, mày vui quá nên không biết nói gì đúng không? Không cần khách sáo, tao khác mấy tên chủ nhân keo kiệt kia, cái này miễn phí. Hỏng thì tao làm lại."
Lừa già yếu ớt rên rỉ: "Ó..."
Sở Hoàn vung tay. Con lừa dưới gốc cây quýt biến mất. Trên mặt đất chỉ còn một đống da lừa và một mảnh giấy bay lả tả.
Trong nhà, Sở Trạch Dương nghe động tĩnh, liền ra cửa đứng nhìn con trai mình bận rộn.
Sở Hoàn dùng da lừa bọc lấy tượng đất. Bỗng, một bóng đen vặn vẹo hiện lên trên lớp da. Khuôn mặt quỷ lừa bị kéo giãn, méo mó, co rút, rồi bị tái tạo lại.
Một lúc lâu sau, nó nhỏ dần, cuối cùng nhập hoàn toàn vào tượng đất. Da lừa cũng co lại, ôm khít lấy bức tượng.
Trên đất chỉ còn một con thú bông nhỏ xíu.
"Xong."
Sở Hoàn nhặt lên, ngắm nghía, rồi quay người, thấy bố mình đứng đó.
"Bố, bố ra từ lúc nào vậy?"
"Vừa ra."
Sở Hoàn hớn hở khoe: "Bố xem, con làm được ngay lần đầu luôn!"
"Hừ."
Sở Trạch Dương liếc một cái: "Vì con lừa này không phản kháng. Con thử đổi với lệ quỷ xem?"
Sở Hoàn nhún vai: "Con không quan tâm."
"Đúng rồi, bố ơi, mai con đi công tác, một vụ làm ăn lớn!"
Cậu kể lại chuyện của Ngụy Hoa, rồi chớp mắt hỏi: "Bố nghĩ thứ quấy phá là gì?"
Sở Trạch Dương cau mày: "Chưa thấy tận mắt thì cái gì cũng có thể."
"Con cũng nghĩ vậy."
Ông suy nghĩ rồi nói: "Đây, lấy thứ này đi."
"Dạ? Cái gì vậy?"
Sở Trạch Dương dẫn cậu đến bàn thờ thần, mở ngăn tủ góc, lấy ra một chiếc túi nhỏ. Sở Hoàn mở ra, thấy bên trong có một con dao găm và một túi thêu hình hồ điệp.
Cậu rút con dao khỏi vỏ da mềm. Lưỡi trong suốt, nhẹ tênh. Sở Hoàn vuốt dọc lưỡi, hỏi:
"Là sừng trâu?"
"Ừ."
Đạo sĩ thường dùng sừng trâu. Sở Trạch Dương có bộ quẻ sừng trâu đã dùng nhiều năm. Con dao này là bảo vật gia truyền, toàn thân làm bằng sừng trâu, hình lưỡi liềm, chuôi quấn dây đỏ, màu như máu tươi chưa phai.
Lưỡi dao không lạnh lẽo như kim loại, mà ấm như ngọc, vuốt mãi không đứt tay. Nhưng Sở Hoàn không nghi ngờ uy lực của nó.
Sừng trâu vốn linh, huống chi là pháp khí nuôi dưỡng lâu năm.
Cậu thử dao, mím môi: "Con thích nó."
Sở Trạch Dương gật đầu: "Nó có duyên với con."
Sở Hoàn mở túi hồ điệp, đổ ra bàn tay một nhúm lông.
Cậu ngơ ngác hỏi: "Cái này là gì?"
"Lông chuột."
Sở Hoàn im lặng hai giây, rồi hỏi: "Nhà mình nghèo đến mức coi lông chuột là báu rồi à?"
Sở Trạch Dương búng trán cậu một cái.
"Á!"
Sở Hoàn ôm đầu, rồi chợt hiểu. Nhúm lông này là từ thầy bói ở Tây Hà. Con chuột già đó từng ăn mất cả thùng kinh thư, tu luyện thành tinh, giỏi nhất là "cắn văn nhai chữ".
Xưa kia nó giả thần giả quỷ, bị Sở Trạch Dương trị một trận. Giờ làm thầy bói kiếm tiền, còn nhúm lông này là lễ vật dâng lên.
Chuột thông minh, sống lâu thì hiểu ý người, nghe hiểu cả lời nói xấu. Người xưa có câu: "Không được nói xấu chuột trong nhà", vì chúng biết trả thù. Lại sinh sôi nhanh, hoạt động rộng — là nguồn tin tức tuyệt vời.
"Sao bố không nói sớm?"
Sở Hoàn lẩm bẩm, cẩn thận cất lông vào túi. Dùng để dò hỏi tin tức rất tiện.
"Còn nữa."
Sở Hoàn háo hức ngẩng đầu: "Còn à?"
Sở Trạch Dương rút ra một cuốn sách, đưa cho cậu: "Ra ngoài đừng quên học hành."
Sở Hoàn: "..."
"Con biết rồi."
Cầm đồ, cậu chán nản đi ra. Sở Trạch Dương quay lại nhìn tượng thần. Tượng vừa được tu sửa, màu sắc tươi hơn, thần lực cũng mạnh hơn.
Ông đứng đó hồi lâu, rồi bói ba quẻ. Kết quả khiến ông dịu mặt.
Quay người rời đi, cánh cửa lớn từ từ khép lại.
*
Sáng hôm sau, Ngưu Quốc Cần lái xe đến nhà Sở Hoàn theo hướng dẫn của Thẩm Lạc Thu.
Dừng xe ngoài sân, ông bước xuống, thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế bập bênh.
Gầy gò, tóc điểm bạc, khí chất đặc biệt. Ngưu Quốc Cần nhìn kỹ mới nhận ra — khí chất này rất giống Sở Hoàn. Không, đúng ra là Sở Hoàn mới giống ông.
Sở Trạch Dương mở mắt: "Anh tìm ai?"
Ngưu Quốc Cần cung kính: "Tôi tìm Sở Hoàn, Sở đại sư."
"Đại sư?"
Ông ta thấy người đàn ông khẽ cười như nghe chuyện buồn cười, rồi nghiêng đầu gọi vào nhà: "Sở Hoàn, có người tìm."
"Con ra đây."
Sở Hoàn đeo ba lô bước ra, gật đầu với Ngưu Quốc Cần: "Xin lỗi, tôi đang dọn đồ."
"Không sao, không sao!"
"Đi thôi."
Lên xe, Sở Hoàn hạ cửa sổ, vẫy tay: "Bố, con đi đây!"
Sở Trạch Dương lười biếng phẩy tay: "Nhớ thắp hương."
"Con biết rồi."
Sở Hoàn không mang nhiều đồ — chỉ một túi nhỏ: bùa chú, bút lông, giấy bùa trắng, chu sa, hạt đậu vàng, lông chuột và dao găm sừng trâu bố đưa.
Tre trên ba lô một con thú bông kỳ lạ, toàn thân phủ lông ngắn màu xám nâu.
Ngay khi lên xe, Ngưu Quốc Cần đã để ý.
Ban đầu ông tưởng là đồ chơi nhân tạo. Nhưng khi Sở Hoàn vô tình va thú bông vào cửa xe, ông thấy tiếng động quá nặng — như vật rắn, không phải đồ nhồi bông.
Tò mò, ông nhìn kỹ lại.
Thú bông thô ráp, chỉ đôi mắt là quá chân thực, đến mức rợn người. Ông chăm chú nhìn, bỗng thấy con ngươi từ từ xoay về phía mình.
"!"
Phanh gấp, Sở Hoàn suýt đập đầu vào ghế trước, suýt làm rơi điện thoại. Cậu ngẩng lên, thấy không có gì, quay sang: "Sao vậy?"
Ngưu Quốc Cần hoảng hốt chỉ vào thú bông: "Mắt nó! Mắt con thú bông vừa động!"
Sở Hoàn: "?"
Cậu tháo xuống, hỏi: "Chú nói cái này hả?"
Ngưu Quốc Cần gật đầu lia: "Đúng, chính nó!"
Sở Hoàn ngạc nhiên: "Nhưng chú đã thấy nó rồi mà, quên rồi sao?"
Ngưu Quốc Cần: "Hả?"
Ông không nhớ từng thấy con thú bông này. Với tạo hình đặc biệt thế này, một lần nhìn là không thể quên. Mà màu lông này... sao quen vậy?
Khoan đã! Con lừa Sở Hoàn từng cưỡi cũng màu này chứ?
"A!"
Ngưu Quốc Cần há hốc: "Đây là con lừa đó?!"
Sở Hoàn gật đầu: "Ừ."
Ngưu Quốc Cần ngơ ngác: "Nhưng... rõ ràng tôi nhớ nó cao to, oai vệ, tuấn tú lắm, chứ đâu dị dạng thế này..."