Chương 10: Dê Non

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Cao cho biết, nguyên nhân chuyến công tác lần này là vì một công ty con thuộc tập đoàn Khôn Nguyên gặp phải chút rắc rối.
Người phụ trách công ty đã lén lút chia gói thầu hai tuyến đường phụ cùng các hạng mục hạ tầng liên quan của một khu dự án cho người nhà mình thực hiện. Kết quả là người nhà vì ham lợi nhỏ mà ra sức cắt xén nguyên vật liệu, bị phát hiện nhưng thái độ vẫn vô cùng ngang ngược, cuối cùng sự việc bị báo cáo thẳng lên công ty mẹ.
Thực ra đây chỉ là một chuyện nhỏ, chỉ cần phái người đến xử lý là xong, không đáng để tổng giám đốc phải phí thời gian. Thế nhưng, không hiểu sao Bùi Hạc Kinh lại quyết định đích thân đi kiểm tra.
Dù nguyên nhân là gì, tóm lại được ra ngoài hóng gió là Đào Tây Hữu đã rất vui rồi. Công ty con nằm ở thành phố D ven biển, khỏi cần nghĩ cũng biết bình minh và hoàng hôn ở đây chắc chắn sẽ đẹp tuyệt vời.
Đào Tây Hữu đã lên sẵn danh sách những nơi muốn đi chơi. Thành phố D có hòn đảo Tình Nhân, cậu lập tức đặt khách sạn 3 ngày 2 đêm ở đó. Thưởng thức cảnh đẹp là một chuyện, nghe nói buổi tối trên đảo còn tổ chức nhiều hoạt động, đến lúc đó sẽ có hàng loạt trai xinh gái đẹp nóng bỏng nhảy múa bên bãi cát.
Trước khi đặt khách sạn, cậu đã xin phép Bùi Hạc Kinh và được phê duyệt. Nguyên văn lời cậu nói là:
“Anh Hạc Kinh à, các anh đi làm việc, tôi cũng chẳng giúp được gì, cứ lẽo đẽo theo chỉ tổ phiền phức. Hay là thế này đi, tôi tự ra đảo chơi, chờ các anh xong việc quay về rồi chúng ta tập hợp lại.”
Nghe vậy, Bùi Hạc Kinh cụp mắt xuống, khiến Đào Tây Hữu lập tức dựng tóc gáy. Cậu vội vàng rụt vai lại, dường như ngay cả cọng tóc vểnh trên đỉnh đầu cũng phải héo rũ theo.
“Vậy thì, tôi không đi cũng không sao…” Đào Tây Hữu bổ sung, giọng đầy tủi thân.
Nhìn cậu một lúc, Bùi Hạc Kinh cảm thấy, nếu cái đầu vàng chóe này là một người, chắc chắn giờ nó đang hậm hực đảo mắt khinh bỉ cho xem.
“Đi đi.” Bùi Hạc Kinh dời tầm mắt sang chỗ khác, rủ lòng từ bi nói: “Cần gì thì cứ nhờ Tiểu Cao đặt giúp.”
Đôi mắt Đào Tây Hữu đảo tròn xoe một vòng, hai tay khoanh lại ngoan ngoãn. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu tức khắc sáng bừng, không chỉ dừng lại ở mức tạnh ráo sau cơn mưa mà còn tỏa nắng chói chang chỉ trong tích tắc, cứ như vẻ mặt ủ rũ vừa nãy chỉ là một ảo ảnh chợt lóe qua vậy.
*
Thành phố D là một thành phố cấp ba, nhịp điệu cuộc sống không dồn dập như ở Ninh Tân.
Gần đây nhiệt độ giảm dần, khách du lịch trên đảo Tình Nhân không quá đông đúc. Đào Tây Hữu vừa được thả chân đã lượn lờ khắp nơi như cưỡi Phong Hỏa Luân, mặc sức ăn chơi, vui quên lối về.
Đáng lẽ đây phải là một chuyến du lịch ngắn ngày sung sướng chỉ dành riêng cho cậu. Tiếc thay, cái cụm từ 'Nếu không gặp sự cố bất ngờ' luôn ám chỉ rằng kiểu gì cũng sẽ có sự cố bất ngờ xảy ra.
Đêm đen như mực, sóng vỗ bờ cát miên man từng đợt không ngừng nghỉ, văng vẳng những âm thanh đều đặn. Đèn đóm nơi thành phố đằng xa loang ra thành những dải sáng nhòe nhoẹt ở nơi giao thoa giữa trời và biển.
Ngọn lửa đỏ cam khuấy động bầu không khí, bữa tiệc lửa trại chính thức bắt đầu.
Âm nhạc sôi động hòa cùng gió biển len lỏi qua đám đông. Nhóm nam nữ thanh niên ăn mặc tươi tắn, rực rỡ lắc lư cơ thể theo nhịp điệu. Những cánh tay giơ cao phản chiếu ánh lửa, tựa như những đám tảo biển đẹp đẽ đang uốn lượn phất phơ.
Đào Tây Hữu cầm chai bia ngồi xuống bãi cát, ngắm nhìn trai xinh gái đẹp say sưa đến quên chớp mắt. Thỉnh thoảng cậu lại huýt sáo mấy tiếng, “Uây, mê thật chứ!”
Vốn dĩ đang là một buổi tối cực kỳ thảnh thơi và vui sướng, nào ngờ một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng Đào Tây Hữu.
“Bặc Tây Hữu? Đúng là cậu rồi!”
Đã vài năm rồi chẳng ai gọi cậu bằng cái tên này nữa, thành ra ban đầu Đào Tây Hữu trợn tròn mắt. Phải mất hai giây cậu mới nuốt trôi ngụm bia còn dang dở trong miệng.
Cậu đang định quay đầu lại thì thấy một làn gió nhẹ sượt qua sát bên. Người đàn ông ngồi xuống cạnh cậu, tỏa ra mùi rượu nồng nặc.
“Trương Văn Lương?” Đào Tây Hữu sửng sốt nhìn sang gã đàn ông để chỏm râu nhỏ dưới cằm đang ngồi cạnh.
Trương Văn Lương cười hì hì, “Anh đây mà, bao nhiêu năm rồi chưa gặp mặt nhỉ. Không ngờ lại gặp cậu ở đây, cậu đi chơi à?”
“Ừ.” Đào Tây Hữu lẳng lặng nhích người một cách kín đáo, kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra một chút.
Điều nằm ngoài dự đoán là Trương Văn Lương lại vòng tay sang bá cổ cậu, cười khẽ như thể anh em thân thiết lắm: “Sao lại khách sáo thế? Đi nào, hiếm khi gặp nhau, nể mặt uống với anh một bữa.”
Đào Tây Hữu cảm thấy mông mình nặng trịch, không muốn nhúc nhích. Trương Văn Lương hơi dùng sức, đồng thời xoay cánh tay trái của mình ra, trên đó có một vết sẹo. “Cậu vẫn nhớ vết sẹo này chứ hả, Bặc Tây Hữu?”
Nhíu mày lại, mặc dù trong lòng khá bài xích nhưng Đào Tây Hữu vẫn vịn tay Trương Văn Lương đứng dậy, đi cùng gã vào một quán bar.
Quán bar cực kỳ nhỏ hẹp, máy xông tinh dầu liên tục phun ra mùi hương nồng đậm, tiếng nhạc ồn ào đến mức thiếu điều muốn thổi bay nóc nhà. Đào Tây Hữu đi theo Trương Văn Lương đến bàn. Quanh bàn đã có mấy người nam nữ trang điểm đậm, lòe loẹt đang ngồi sẵn.
“Đây là đứa em tôi, lâu lắm không gặp, tình cờ chạm mặt.” Trương Văn Lương giới thiệu với họ. Nhóm người kia nhao nhao hò hét đòi mời rượu, Đào Tây Hữu đành cười trừ ha hả để đối phó.
Vài chén rượu xuống bụng, cổ họng nóng bỏng.
Sự hiện diện của Trương Văn Lương ngay cạnh cậu quá rõ rệt. Giữa khoảng nghỉ lúc hạ chén, Đào Tây Hữu vô thức hồi tưởng về quá khứ liên quan đến gã.
Cậu từng được Trương Văn Lương giúp đỡ rất nhiều. Trương Văn Lương lớn hơn cậu 6 tuổi. Gã từng mua cơm cho Đào Tây Hữu khi cậu đói, ra mặt bảo kê cho Đào Tây Hữu khi cậu bị người ta bắt nạt, thậm chí còn bị gãy tay vì chuyện đó. Hồi đó, Đào Tây Hữu vô cùng sùng bái gã.
Nếu không phải về sau…
“Ngơ ngẩn gì thế?” Bỗng giọng Trương Văn Lương thình lình áp sát, cắt ngang dòng suy nghĩ của Đào Tây Hữu. “Vẫn chưa hỏi thăm dạo này cậu phát triển ở đâu thế?”
Đào Tây Hữu nói bừa tên một thành phố, bảo mình đang làm thêm ở đó.
“Cậu không học đại học à?”
“Không.” Đào Tây Hữu nói dối tỉnh bơ.
Trương Văn Lương gật gù, vẻ mặt có chút tiếc rẻ. “Cũng đúng, thiết nghĩ mẹ cậu cũng chẳng bỏ tiền cho cậu đi học đâu.”
Đề tài dừng lại ở đây. Trương Văn Lương kể tiếp sang mấy chuyện như mình chính là ông chủ của quán bar nhỏ này, mấy năm nay gã đã gầy dựng được chút thành tựu, tiết kiệm được một khoản kha khá, mua được xe cộ các thứ.
Hình như những kẻ lưu manh từng bị xã hội phỉ nhổ, khi lớn lên có chút tiền đồ là hay thích khoe khoang mọi mặt với người quen cũ. May sao đèn đóm tối tăm, Đào Tây Hữu lười chẳng buồn vờ vịt ra vẻ hâm mộ, chỉ qua loa ngoài miệng: “Thế à? Giỏi thật đấy.”
Tửu lượng của Đào Tây Hữu rất tốt. Khi ngồi vào bàn và trông thấy nhóm người đó, cậu đã nhẩm tính trong bụng rằng mình sẽ chỉ say nhẹ thôi, vẫn đủ sức tỉnh táo để đi về khách sạn. Đến lúc đó, cậu định sẽ mua thêm quả dừa, vừa đi bộ vừa uống.
Thế nhưng, thời gian trôi dần, tự dưng cậu cảm giác mình hơi hoa mắt, tai cũng như bị một lớp màng mỏng che phủ. Đào Tây Hữu âm thầm giật mình.
Đù! Rượu có vấn đề rồi!
Đúng vào lúc cậu đang muốn bật dậy ngay lập tức thì đột nhiên tầm nhìn xoay chuyển đảo ngược, cả người cậu ngã ngửa ra sau, đập thẳng vào bàn.
Giữa cơn nửa mê nửa tỉnh, cậu nghe thấy giọng Trương Văn Lương vang lên đứt quãng:
“Say rồi… Tửu lượng kém cỏi, để tôi đưa thằng bé… đi nghỉ ngơi.”
Đào Tây Hữu chửi bậy trong bụng nhưng đành bó tay vì toàn thân đã mềm nhũn. Vài giây sau, cậu mất hẳn ý thức.
Biến thành con dê non chờ bị làm thịt.