Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 9: Cứ mặc em đi
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Tây Hữu vốn dẻo dai, cú ngã trông thảm thiết vậy mà hóa ra không sao cả, chủ yếu chỉ bị xây xát ngoài da. Duy có mắt cá chân bị trẹo khá nặng, vừa sưng vừa tím.
“Lần này thì thành giò heo thật rồi.” Đào Tây Hữu nằm dài trên tay vịn ghế chạm khắc, dõi theo đôi tay thoăn thoắt của người đối diện đang thành thạo băng bó thuốc lên chân mình. Cậu cười hì hì bắt chuyện: “Làm phiền anh quá bác sĩ Trương à.”
Đây là lần thứ hai Đào Tây Hữu gặp Trương Ngọc, phải công nhận là càng nhìn đối phương, cậu càng thấy vừa ý, một vẻ tĩnh lặng, trong veo sạch sẽ tựa dòng suối mát.
Đầu ngón tay Trương Ngọc thoăn thoắt thắt nơ, hương thảo dược lẫn với mùi nước khử trùng len vào mũi Đào Tây Hữu. Trương Ngọc cười nhẹ đáp: “Cậu Đào khách sáo quá, đây là việc của tôi mà. Mấy ngày tới cậu chịu khó dùng nạng tạm nhé.”
“Ừm, được thôi được thôi.” Đào Tây Hữu vội gật đầu lia lịa, co chân lên ngắm nghía “chiếc giò heo” của mình.
Trương Ngọc đứng dậy, gật đầu chào Bùi Hạc Kinh đang ngồi cạnh đó, thu dọn hộp đồ rồi lẳng lặng rời đi.
Bác sĩ đã về, trong phòng cuối cùng chỉ còn Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh. Giờ cậu mới thấy ngại ngùng muộn màng, cố tìm chuyện để nói cho đỡ gượng gạo: “Hơ hơ… Truy Nguyệt, mạnh mẽ ghê ha.”
“Đừng làm những chuyện thừa thãi.” Bùi Hạc Kinh khoanh tay ngồi im lìm, ánh mắt găm thẳng vào ấn đường của Đào Tây Hữu, toát ra sự áp đảo khiến người ta ngạt thở. Anh thờ ơ nói: “Có hiểu không?”
Chẹp, thiếu gia bực rồi kìa. Mà nghĩ cũng đúng thôi, ban đầu Bùi Hạc Kinh tưởng Đào Tây Hữu có thể làm một chiếc bình hoa trang trí yên tĩnh, tiếc thay đối phương lại là con ếch, nhảy nhót loạn xạ đã đành, lại còn ồm ộp ồm ộp đinh tai nhức óc nữa.
“Hiểu ạ.” Đào Tây Hữu cụp mắt ngay, miệng méo xệch, giọng cũng trở nên nũng nịu hẳn: “Em không cố ý đâu, em biết lỗi rồi mà anh Hạc Kinh.”
Giả vờ buồn tủi là kỹ năng Đào Tây Hữu đã thành thạo từ bé, cậu diễn cực kỳ nhập tâm, cứ như thể giây tiếp theo sẽ rơi nước mắt đến nơi.
Bùi Hạc Kinh nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cậu giây lát, rồi cầm lấy tấm thẻ trong ngăn kéo đưa cho cậu: “Lúc nào chán quá thì bảo bác Trịnh gọi người dẫn cậu ra ngoài mà mua sắm.”
Đào Tây Hữu ngoan ngoãn nhận, nghe thấy Bùi Hạc Kinh lạnh lùng cảnh cáo thêm: “Đừng ồn ào quá.”
Chân cẳng bất tiện, bữa tối Đào Tây Hữu được bác Trịnh mang vào phòng cho. Đến tận 10 giờ Bùi Hạc Kinh mới về, hai người ai nấy tự đi ngủ mà không nói một lời nào.
Vốn đang yên đang lành, tới nửa đêm Đào Tây Hữu bừng tỉnh vì muốn đi vệ sinh, quên béng mất chân mình đang bị thương, vén chăn ra xuống giường một cách dứt khoát.
Chân vừa chạm đất là đau buốt nhức nhối, Đào Tây Hữu chỉ kịp kêu toáng một tiếng “Ôi đù” rồi cả người đổ ập về trước, ngã vồ ếch.
Trán đập sàn hoa mắt xây xẩm, Đào Tây Hữu dang tay dang chân nằm sấp ra đất. Cậu duỗi tay mò mẫm tứ tung cố định vị trí cây nạng mà không thấy, lát sau bèn định ngồi dậy trước đã.
Cậu còn chưa kịp cử động thì bỗng thấy hai nách bị kéo căng, có lực tác động nhấc bổng cậu lên.
Hơi thở sượt qua gáy cậu, mùi cỏ cây thoang thoảng, mang theo vẻ mất kiên nhẫn.
Chờ Đào Tây Hữu miễn cưỡng đứng vững, Bùi Hạc Kinh mới thả tay rồi bật đèn lên.
May mà anh bật đèn bàn nên không bị chói mắt. Đào Tây Hữu giải thích là mình muốn đi vệ sinh: “Xin lỗi nha, làm anh thức giấc.”
Bùi Hạc Kinh không đáp, đưa chiếc nạng ở bên cạnh cho cậu rồi lại quay về giường.
Thôi vậy, Đào Tây Hữu quyết định đơn phương tha thứ cho sự lạnh nhạt hồi chiều của Bùi Hạc Kinh, dẫu sao người ta vẫn không nỡ lòng bắt mình phải vặn vẹo bò dưới đất.
Không ghé bãi chăn ngựa được nữa, sau vài ngày nghỉ ngơi Đào Tây Hữu bắt đầu chống nạng đi dạo khắp nơi, định làm quen với người làm nhà họ Bùi.
Nào ngờ có vẻ mấy người này ai nấy đều như vừa tốt nghiệp khóa huấn luyện đặc công, cực kỳ tôn trọng cậu nhưng cái gì không nên nói thì tuyệt nhiên không tiết lộ một chữ.
Một hôm nhàn rỗi, Đào Tây Hữu buồn chán ngồi tựa lan can chạm khắc ở đình nghỉ mát rắc thức ăn cho cá. Gió thổi thốc mái tóc vàng óng của cậu, để lộ cả mạch máu xanh nhạt sau tai.
Đàn cá sặc sỡ óng ánh dưới hồ thì quẫy đuôi mượt mà, uyển chuyển tựa tơ lụa, thong thả lượn vòng đầy vẻ biếng nhác. Đào Tây Hữu rải một nắm thức ăn, cuối cùng chúng cũng chịu tăng tốc phần nào, há to miệng đớp mồi.
“Ơ, bác sĩ Trương!” Bỗng Đào Tây Hữu đặt hộp thức ăn cho cá xuống, vẫy tay về phía đối diện: “Anh đang đi đâu đó?”
Trương Ngọc dừng chân, cũng nhấc tay đáp lời chào của cậu rồi chậm rãi đến gần đình nghỉ.
“Tôi vừa châm cứu cho lão gia xong.” Trương Ngọc đáp ngắn gọn, rồi quan tâm hỏi: “Hôm nay cậu Đào thấy mắt cá chân thế nào rồi?”
“Nhờ có thuốc của anh, cả đắp cả ngâm tôi thấy phải hồi phục được quá nửa rồi ấy!” Đào Tây Hữu vỗ đùi mình, nói rồi mời Trương Ngọc ngồi xuống cùng: “Nếu bác sĩ Trương không bận thì ngồi đây nói chuyện một lúc đi, mấy ngày nay tôi bí bách quá, sắp điên mất thôi!”
Trương Ngọc đặt hộp thuốc xuống, ngồi xuống cạnh Đào Tây Hữu, cũng vốc một nắm thức ăn thả xuống hồ: “Chờ khỏi chân xong cậu có thể bảo bác Trịnh gọi người dẫn đi loanh quanh chơi, nhà họ Bùi rộng lắm, rất nhiều cảnh đẹp hay ho, hoặc là vào kho sách đọc sách.”
“Ây dà, cứ động đến sách là tôi bị đau đầu.” Đào Tây Hữu gãi tóc, nói nửa thật nửa đùa: “Tại Bùi Hạc Kinh cứ nhốt tôi ở nhà đấy, anh ta thì suốt ngày bận rộn bên ngoài, bực cả mình.”
Trương Ngọc phủi sạch vụn thức ăn cá dính trên tay, cười bảo: “Cậu ấy bận lắm, thực ra để cậu ở nhà cũng tốt, đi theo cậu ấy cậu chỉ tổ thấy vừa ngán ngẩm vừa bức bối.”
Nói cũng có lý, tập đoàn to như Khôn Nguyên chắc hẳn ngày nào cũng ngồn ngộn trăm công nghìn việc, Bùi Hạc Kinh chưa bị hói là đã may mắn lắm rồi.
“Bác sĩ Trương ở đây bao lâu rồi thế?” Đào Tây Hữu cười híp mắt: “Trông anh trẻ măng à.”
“Tính ra cũng phải gần 20 năm.” Trương Ngọc giới thiệu: “Tôi là học sinh được nhà họ Bùi tài trợ, học y theo thầy tôi. Năm ngoái thầy nghỉ hưu nên tôi được giao phụ trách chăm sóc sức khỏe cho lão gia.”
Địa vị Bùi Tuyên cao quý nhường nào, từ thời còn trẻ đã phải có người chuyên môn chăm sóc riêng. Có thể nói Trương Ngọc là do nhà họ Bùi đặc biệt bồi dưỡng để làm việc cho họ.
Trương Ngọc bộc lộ năng khiếu từ nhỏ, lọt vào tầm ngắm nhà họ Bùi. Suốt quá trình trưởng thành được tiếp cận nguồn tài nguyên vượt trội, nay cũng nhận mức thù lao hậu hĩnh. Đương nhiên đổi lại, y phải toàn tâm toàn ý dốc sức vì nhà họ Bùi.
“Thực ra cũng ổn lắm mà, việc không nặng mà lương lại cao.” Đào Tây Hữu cười nói: “Giá mà tôi giỏi giang như anh thì tốt quá.”
“Đâu có.” Trương Ngọc rất khách sáo: “Cậu Đào ắt hẳn có ưu điểm của riêng mình chứ.”
“Ầy…” Đào Tây Hữu rầu rĩ. Cậu là kiểu người rất sợ sự nhàm chán, nhưng vì nghĩ đến đại cục nên miễn cưỡng chịu đựng ở lại nhà họ Bùi hàng ngày.
Mỗi tội sau vụ ngã ngựa, cậu thỉnh thoảng bắt đầu lo lắng. Cậu hiểu rõ tính mình nhất, không hề dễ mến hay dễ chịu. Lâu lâu nảy ra ý tưởng táo bạo nọ kia mà chưa làm thử là sẽ ngứa ngáy cuồng chân.
Ban đầu Bùi Hạc Kinh nói thời gian không lâu lắm nhưng chưa đưa ra thời hạn cụ thể, cũng chưa đảm bảo sẽ không thay người khác. Cậu sợ nhỡ mình bất cẩn chọc giận Bùi Hạc Kinh, đêm hôm bị bắt gói ghém đồ đạc đuổi ra đường mất.
Thành ra dạo này cậu cứ không biết phải chung sống với Bùi Hạc Kinh thế nào. Khách sáo quá thì giả tạo. Mà thân thiết quá lại sợ người ta bài xích.
Biết mình biết ta trăm trận trăm thắng, mấy ngày nay cậu đã ngọt nhạt gãy lưỡi để nghe ngóng thông tin về Bùi Hạc Kinh, khổ nỗi chẳng có ai giải đáp cho cậu dù chỉ một chút.
Bây giờ gặp được Trương Ngọc chịu tán gẫu với mình, Đào Tây Hữu tự động lải nhải nhiều hơn, bộc bạch nỗi lòng sầu muộn gần đây của bản thân.
“Bác sĩ Trương, kể ra không sợ anh chê cười, tuy quen Bùi Hạc Kinh nhưng tôi thấy anh ấy là người kín đáo khó đoán quá đi thôi, chẳng biết anh ấy thích gì hay là ghét gì. Ngày nào tôi cũng cảm giác như đang bước trên đất bùn nhão nhoẹt ấy, không biết lúc nào sẽ đạp hụt ngã lăn lông lốc.”
Gió thổi qua ngọn cây cuốn theo một đợt lá rụng, những phiến lá rơi vào mặt hồ, đám cá tưởng đó là đồ ăn nên rối rít đuổi theo.
“Ngôi cao ắt lạnh lẽo.”
Trương Ngọc ngắm đàn cá vờn nhau, tụ tập rồi lại tản ra, một lúc sau mới nói: “Ở vị trí như cậu ấy thì phải quen trang bị cho mình hàng tầng hàng lớp từ lâu, đừng để lộ sở thích lẫn nhược điểm của bản thân, để đối thủ sẽ không có sơ hở mà tận dụng.”
“À,” Đào Tây Hữu ngẫm nghĩ theo hướng này, “nhưng người đã đứng trên chỗ cao nhất như anh ấy thì chắc cũng đâu cần thận trọng dè dặt mọi lúc mọi nơi chứ nhỉ?”
Quyền lực hàng đầu tuyệt đối đã nắm trong tay, ai còn dám thách thức kẻ bề trên nữa đây?
Trương Ngọc cười, hơi nghiêng đầu suy tư một lát rồi lên tiếng: “Chắc cậu có để ý là các món ăn ở nhà họ Bùi trước giờ rất thanh đạm, hoàn toàn vắng bóng vị cay đúng không?”
Việc này thì Đào Tây Hữu phát hiện ngay từ lần đầu ghé dùng bữa. Tuy đồ ăn ngon đấy nhưng lâu dần cậu cũng chẳng chịu nổi, muốn đi mua riêng ít ớt về ăn kèm: “Tại sao?”
“Năm 12 tuổi Bùi Hạc Kinh uống thuốc độc tự tử, cứu lại được xong thì bị tổn thương dạ dày. Từ đó toàn bộ đồ ăn trên bàn đều phải là các món ôn hòa, bổ dạ dày.”
“Tự tử?!” Suýt thì Đào Tây Hữu nhảy dựng lên, mà thình lình nhớ ra cổ chân còn đang bị thương, phải ép mình dừng khựng lại: “12 tuổi thì biết cái gì mà làm thế chứ, sao lại làm thế?”
“Không rõ nữa, hôm đó sinh nhật cậu ấy, trên bàn bày hẳn tám mươi mấy món mà cậu ấy chẳng thiết tha gì, chỉ nhấm nháp một chút, ăn hết mỗi bát mì trường thọ lão gia tự tay nấu. Chẳng bao lâu sau thì biến cố xảy ra.”
Trương Ngọc kể: “Tỉnh lại xong mất hai hôm cậu ấy chẳng nói chẳng rằng, trông rất tiêu cực, mọi người mới đoán là do chính cậu ấy nghĩ quẩn.”
Song rốt cuộc chân tướng ra sao thì e chỉ có bản thân Bùi Hạc Kinh mới biết.
Gió thổi làm chóp mũi Đào Tây Hữu chợt cay cay, cậu thấp giọng nói: “Chắc anh ấy không như thế đâu nhỉ? Tôi cảm giác anh ấy sẽ không như thế.”
Trương Ngọc không khẳng định hay phủ nhận lời Đào Tây Hữu nói, chỉ đáp: “Tính người phức tạp mà.”
“Cậu không phải lo quá đâu, tuy tôi cũng không hiểu cậu ấy mấy nhưng cậu ấy đã chọn cậu, thiết nghĩ có lẽ là bởi cậu sở hữu một thứ mà mọi người trong khu biệt thự này đều đang thiếu.”
Đào Tây Hữu thắc mắc, “Là gì cơ?”
“Cái ‘thật’.”
Trương Ngọc cong khóe môi lên đầy hứng thú, mang theo một thoáng êm dịu không dễ phát hiện: “Cười là cười thật, quấy là quấy thật, tất cả ở cậu đều là thật. Kể cả cậu đeo mặt nạ, cố đóng giả thì vẫn giống như đang báo cho người khác ‘Đây không phải thật đâu nhé’, vậy nên trước mặt cậu ấy, cậu là một thể trong suốt.”
Bởi thế không cần hao tổn tâm trí để dò xét, để đề phòng toàn diện.
“Cậu không cần kính cẩn cứng nhắc với cậu ấy, miễn là đừng buông tuồng quá, cứ bình thường thôi.” Trương Ngọc nói: “Vậy thì ngược lại cậu mới đặc biệt nhất.”
Nhất thời Đào Tây Hữu thảng thốt sững sờ, cậu đã ngộ ra, thực ra cậu chỉ cần duy trì chính bản thân mình là được. Dù gây rắc rối thì cùng lắm Bùi Hạc Kinh cũng chỉ mắng mỏ mấy câu.
Nhưng nhỡ cậu học được cách ngụy trang hoặc đột ngột ra sức lấy lòng với toan tính khác, ấy mới thật là khởi đầu cho ngày bị Bùi Hạc Kinh hất cẳng khỏi cửa.
“Cảm ơn anh nhé bác sĩ Trương, tôi hiểu rồi.” Đào Tây Hữu chân thành nói.
Trương Ngọc xua tay rất thoải mái: “Tán gẫu cho vui ấy mà. Gia tộc họ Bùi lớn mạnh, cơ mà họ hàng dòng nhánh chắc cậu không chạm mặt nhiều đâu. Chủ yếu sẽ hay gặp con cháu hai phòng còn lại của lão gia. Phòng nhì tương đối sắc bén, bao năm nay vẫn giằng co với Bùi Hạc Kinh cả trong tối lẫn ngoài sáng. Phòng ba thì yên phận hơn, về cơ bản không can dự vào chuyện đấu đá. Cậu xem xét tình hình để cư xử là được.”
Nhớ đến chuyện Bùi Nguyên từng làm, Đào Tây Hữu gật đầu vô cùng thấu hiểu: “Tôi sẽ đề phòng, cảm ơn, cảm ơn.”
“Tôi ở ngay căn biệt thự nhỏ cuối mé tây ấy, thường buổi chiều trong tuần là tôi có mặt. Cậu Đào chán quá có thể ghé chỗ tôi, cơ mà phòng tôi toàn sách thôi, đồ chơi mới lạ thì xin chịu.”
Trương Ngọc đứng dậy, chào tạm biệt Đào Tây Hữu, “Tôi về trước đây.”
“Ừ!” Đào Tây Hữu cũng vặn mình lóng ngóng đứng lên: “Tôi sẽ ghé. Đến đây lâu thế rồi, anh là người đầu tiên chịu nói chuyện với tôi nhiều như vậy đó. Nếu anh không chê thì mình kết bạn đi, sau này đừng khách sáo nữa, gọi thẳng tên nhau thôi!”
“Thế mình là bạn rồi đấy nhé!”
Đào Tây Hữu hớn hở tung tăng báo cáo chuyện hôm nay gặp Trương Ngọc với Bùi Hạc Kinh vừa về nhà, cũng biết giấu những đoạn không nên nói: “Ây dà, nói chuyện với ảnh đúng là thoải mái thư thái ghê.”
Bùi Hạc Kinh cúi đầu lẳng lặng lật trang sách, hình như đọc thêm vài dòng xong anh mới nêu ý kiến: “Thi thoảng ghé thì được, đừng suốt ngày mò sang quấy rầy sự yên tĩnh của người ta.”
Thiếu gia Bùi nói năng hơi chối tai.
Đào Tây Hữu bĩu môi, nghĩ bụng chắc Bùi Hạc Kinh không có người bạn nào nên hẳn khó lòng thông cảm. Bạn bè chơi chung kể cả ngồi cắn hạt dưa cả tiếng cũng vẫn vui.
Đào Tây Hữu rộng lượng không chấp nhặt, chẳng buồn so đo với đối phương.
Đến giờ ăn tối, cả hai cùng xuống nhà thì có một gương mặt xa lạ xuất hiện ở phòng khách.
Đây là con trai của chú ba Bùi Hạc Kinh, tên Bùi Tĩnh, nghe nói chỉ lớn hơn Bùi Hạc Kinh 1 tuổi. Đào Tây Hữu ngó nghiêng tỉ mỉ, phát hiện Bùi Tĩnh là người duy nhất trong lứa cháu chắt có ngoại hình hơi tương tự Bùi Hạc Kinh, đặc biệt là lông mày và mũi.
“Hạc Kinh.” Bùi Tĩnh lên tiếng chào trước, giọng nhẹ nhàng, hòa nhã, đúng là hệt cách một người anh trai đối xử với em trai trong gia đình bình thường. Nhìn thấy Đào Tây Hữu anh ta cũng nở nụ cười thân thiện: “Tây Hữu đúng không? Chào cậu.”
Bùi Hạc Kinh gật đầu đơn giản rồi ngồi vào chỗ. Đào Tây Hữu vội đáp lời đối phương: “Em chào anh hai ạ.”
“Gọi thân mật thế.” Bùi Nguyên cạnh đó cười vỗ vào lưng Bùi Tĩnh, dùng sức mạnh quá tay làm người ta nghiêng ngả về phía trước.
“Bùi Nguyên.” Lâm Sương liếc nhìn sắc mặt Bùi Tuyên, nhẹ giọng gọi: “Đừng có trêu em.”
Lâm Sương là vợ hai của Bùi Tuyên. Vợ cả Bùi Tuyên mất sớm, vợ ba thì sức khỏe kém, ốm yếu nằm cả ngày. Hiện giờ bà ta nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân đứng hàng đầu từ trong ra ngoài.
Hôm nay không phải lần đầu Đào Tây Hữu gặp bà ta, cậu ngờ vực chẳng biết hàng năm Lâm Sương phải đổ bao nhiêu tiền vào cho gương mặt ấy nữa. Tóm lại, tuổi đã ngoài 60 mà trông chỉ như hơn 40, sóng mắt lúng liếng còn gợi vẻ nhu mì thiếu nữ.
Cơ mà Đào Tây Hữu không ưa đối phương, cậu thấy bà ta y hệt loài hoa ăn thịt người màu sắc nền nã, chỉ cần hơi bất cẩn thôi sẽ bị cạp thủng một lỗ ngay.
Mọi người đã tề tựu, bác Trịnh vỗ tay báo hiệu lên món. Trong lúc chờ đợi thì Lâm Sương vừa chu đáo phục vụ Bùi Tuyên rửa tay, vừa nhỏ giọng rủ rỉ: “Lão gia, ông trông tay ông này, lao lực cả đời rồi, giờ phải nghỉ ngơi đàng hoàng đi chứ. Tối qua hãy còn làm việc muộn thế. Con trai cháu trai cả đống ra đấy, cũng nên thả tay bớt cho chúng nó rèn luyện dần chứ.”
“Tiểu Tĩnh à, cháu cũng lớn rồi, bắt đầu cân nhắc dần chuyện cưới xin là vừa.” Giữa câu Lâm Sương còn liếc sang Bùi Hạc Kinh một cái rất kín đáo: “Đàn ông con trai là phải có dòng dõi của bản thân. Cơ ngơi nhà mình lớn mạnh, gắng gia tăng thành viên cho đông đảo không bao giờ thừa đâu.”
Bùi Tĩnh khẽ khàng đáp lời, không nghe ra là có nghiêm túc đến đâu: “Bà hai nói đúng ạ.”
Mọi người ở đây đều biết đối tượng câu này nhắm tới không chỉ có mình anh ta.
Đào Tây Hữu lẳng lặng quay qua nhìn Bùi Hạc Kinh, quả nhiên đối phương có màn che tự động, thế giới bên ngoài hoàn toàn không thể quấy nhiễu anh.
Vốn đang định cúi gằm làm ngơ thôi, ai ngờ Lâm Sương thình lình chuyển sang chuyện khác: “Thứ 7 này tôi định mời mấy đứa cháu nhà họ Lưu sang nhà mình uống trà chiều, nghe nói con gái út bên đó còn là bạn học cấp 1 với cháu hả Hạc Kinh, đến hôm ấy cháu rảnh chứ nhỉ?”
Úi xùi, Đào Tây Hữu nhướng mày, nghĩ bụng hoa ăn thịt đang sắp xếp cho Bùi Hạc Kinh xem mắt với con gái kìa.
Đột nhiên Đào Tây Hữu thấy rùng mình ớn lạnh, khóe mắt liếc sang, cậu lập bập ho khan mấy tiếng, vội nhập vai nói toáng lên với Bùi Hạc Kinh: “Anh Hạc Kinh, em nghe anh hết, anh làm theo ý bà hai là được ạ, cứ mặc kệ em!”
Dứt lời, một giọt nước lăn dài từ đuôi mắt phải của Đào Tây Hữu. Cậu rụt vai co rúm cứ như thể trời vừa sập xuống đổ rầm lên người mình vậy.
Bùi Hạc Kinh nghiêng đầu quan sát Đào Tây Hữu giây lát rồi nâng tay ôm vòng qua vai cậu, quay sang trả lời Lâm Sương: “Không rảnh, chân Hữu Hữu sắp khỏi rồi, tôi chuẩn bị dẫn em ấy đi công tác cùng.”