Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 15: Chẳng bao giờ thích
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù sao thì lời Hướng Bành Bành nói cũng phần nào an ủi Đào Tây Hữu, thực ra về cơ bản cũng chẳng phải chuyện gì quá lớn, chủ yếu là do cậu phản ứng thái quá thôi.
Hơn nữa, Bùi Hạc Kinh người ta chỉ mới dùng tay.
Còn tiến tới á… cúp điện thoại rồi Đào Tây Hữu mới lẳng lặng than vãn, cậu muốn tiến tới là được sao?
Chưa bàn đến việc cậu mới là quân cờ trong tay người khác, sớm muộn cũng có ngày bị gạt ra khỏi cuộc chơi. Bùi Hạc Kinh rõ ràng là tảng băng ngàn năm không tan, e rằng tiên nữ hạ phàm cũng khó lòng sưởi ấm nổi trái tim anh ta.
Thật ra thì, kể cả Bùi Hạc Kinh có muôn vàn điểm tốt thì cũng chẳng điểm nào đủ sức khiến Đào Tây Hữu rung động, cậu sẽ không thích đâu. Cậu không ham những thứ vật chất mọi người khác thèm muốn, cái cậu mong mỏi là một loại cảm giác.
Nhưng tạm gác những chuyện đó sang một bên, giờ cậu phải theo Tiểu Cao đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đã.
Dọc đường Đào Tây Hữu hỏi han Tiểu Cao về tăm hơi Trương Văn Lương, Tiểu Cao chỉ đáp rất khó hiểu: “Đang khống chế tạm thời.”
“Ôi, các anh làm vậy không ổn đâu, lỡ hắn kiện các anh tội giam giữ người trái phép thì sao?” Đào Tây Hữu lập tức ngồi thẳng người lên, tương đối kích động, “Hay để tôi báo công an trước cho, tiên hạ thủ vi cường!”
“Cứ đến bệnh viện kiểm tra đã.” Tiểu Cao lắc đầu nói: “Nếu không tìm ra dấu vết thuốc còn sót lại trong người cậu thì có báo công an cũng chẳng tác dụng gì.”
Về lý mà nói là vậy, sau đó tình hình cũng đúng như Tiểu Cao dự đoán, cơ thể Đào Tây Hữu không có vấn đề gì cả.
Ra tới cổng bệnh viện Đào Tây Hữu lại bắt đầu rủa xả tổ tông mười tám đời nhà Trương Văn Lương, Tiểu Cao gọi điện báo cáo xong liền đưa cậu đến gặp Bùi Hạc Kinh.
Nhờ Đào Tây Hữu mà Bùi Hạc Kinh bận rộn cả ngày trời, xử lý xong vụ việc ở công ty con, anh lắc nhẹ cổ tay đang hơi mỏi rồi ấn nút thang máy, gương mặt không chút biểu cảm.
Trong lúc chờ cũng không hề rảnh rỗi, Bùi Hạc Kinh lấy điện thoại ra đọc lướt các tin nhắn liên quan tới công việc, hệt như một cỗ máy làm việc không biết mệt mỏi.
Không gian hành lang khách sạn thoang thoảng mùi hương tuyết tùng phảng phất, bước trên tấm thảm dày gần như không một tiếng động, Bùi Hạc Kinh hơi cúi đầu, bước chân vững vàng.
Màn hình điện thoại trắng lóa tựa một làn sương mỏng phủ lên xương lông mày góc cạnh rõ nét của người đàn ông, luồng sáng bị sống mũi cao thẳng che khuất nửa bên, in bóng dưới môi trên thành một đường gấp sắc bén, khóe môi hơi mím khiến cơ hàm căng cứng.
“Anh Hạc Kinh.” Một giọng nam bất ngờ vang lên phía sau, “Đúng là anh ạ?”
Bùi Hạc Kinh xoay người nhìn lại, trông thấy chàng trai trẻ đứng cách đó không xa đang cười rất tươi tắn.
Dụ Lương bước nhanh đến gần, hương hoa quả thanh mát thoảng đến quanh Bùi Hạc Kinh, “Anh không nhớ em ạ? Em là Dụ Lương, dạo này em đang ghi hình show bên này, trùng hợp quá đi ạ, lại được gặp anh ở đây.”
Bùi Hạc Kinh cúi mắt nhìn người phía trước, đương nhiên anh nhớ Dụ Lương, Bùi Nguyên định gán người này cho anh.
Trước ánh mắt dò xét lạnh lẽo như băng từ Bùi Hạc Kinh, Dụ Lương vẫn đứng thẳng tắp, độ cong khóe môi chuẩn mực như thể đã được đo đạc cẩn thận, ngay đến khóe mắt cũng toát ra vẻ ngoan hiền, nhún nhường đến lộ liễu.
Ngày nào Bùi Hạc Kinh cũng gặp kiểu biểu cảm tương tự, chán ngán đến phát ngấy.
Đám người này luôn rất ngu ngốc, cho dù hiểu rõ khả năng cao Bùi Hạc Kinh đã nhìn thấu ý đồ của mình rồi họ vẫn cứ lao vào thử như thiêu thân lao vào lửa, muốn chứng minh bản thân sẽ là ngoại lệ được trời chọn.
Thành công thì lời lớn, thất bại cũng chẳng mất gì. Nhưng Bùi Hạc Kinh không có thời gian, cũng lười chẳng buồn xem màn lấy lòng khôn khéo mà họ trăm phương ngàn kế tìm cách thể hiện đâu.
Vậy nên Bùi Hạc Kinh chỉ thản nhiên quay mặt đi, lờ đi mọi lời bắt chuyện của Dụ Lương, rồi rời đi.
“Ấy anh Hạc Kinh!” Thấy Bùi Hạc Kinh định đi Dụ Lương liền vội vàng chạy mấy bước, đuổi theo sát phía sau đối phương, “Hôm nay làm việc xong chắc mệt lắm ạ, thấy bảo bơi lội xong sẽ ngủ ngon hơn, đi chung không ạ?”
Vo ve bên tai chẳng khác gì một con muỗi đáng ghét, sắc mặt Bùi Hạc Kinh trầm xuống.
Dụ Lương quan sát thấy rõ nhưng vẫn phải cắn răng, Bùi Hạc Kinh khó tiếp cận quá, cậu ta không thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời thế này được.
Đúng lúc Dụ Lương đang định nói thêm thì bỗng một loạt tiếng bước chân gấp gáp tiến đến gần chỗ họ.
Bùi Hạc Kinh vừa xoay người thì một bóng người đã nhào thẳng vào lòng anh.
“Anh Hạc Kinh, cuối cùng anh cũng xong việc rồi!” Đào Tây Hữu ôm chặt lấy eo Bùi Hạc Kinh, ngẩng mặt lên nũng nịu: “Ghét quá đi, đưa em đi công tác cùng mà cuối cùng lại bận rộn một mình, suốt ngày bảo Tiểu Cao dẫn em đi chơi, lát nữa anh phải bồi thường đàng hoàng cho em đấy!”
Dứt lời Đào Tây Hữu mắt chữ O mồm chữ A như thể giờ mới phát hiện có người đứng cạnh, cậu nói với Dụ Lương bằng giọng cực kỳ khoa trương: “Ối, là anh hả đại minh tinh, trùng hợp quá trùng hợp quá!”
Mí mắt Dụ Lương giật mạnh một cái, cậu ta chỉ có thể cười xòa: “Đúng là trùng hợp thật.”
“Anh Hạc Kinh à~” Đào Tây Hữu dốc hết sức lực nâng cao giọng sao cho õng ẹo tới độ đến bố ruột cũng chẳng dám nhận con, “Tại tối qua anh ấy ấy quá đó, giờ em còn đang đau nhức toàn thân đây này, mình về phòng nghỉ ngơi thôi được không?”
Đừng bảo Dụ Lương, đến cả Tiểu Cao đi theo sau cũng thấy vầng trán mình giật liên hồi, cậu Đào Tây Hữu này đóng vai giả nai lố bịch đúng là muôn hình vạn trạng, gương mặt thì lại cứ phải trong sáng bẩm sinh thế kia, khiến người ta chẳng thể ghét nổi.
Người trong lòng còn đang cố tình ưỡn ẹo, uốn éo, Bùi Hạc Kinh đặt tay lên vai Đào Tây Hữu như thể nhấn một công tắc, cảm nhận được đối phương lập tức dừng ngay mọi động tác làm màu thêm thắt, anh mới thấp giọng đáp: “Biết rồi, đi thôi.”
Thế là Dụ Lương bị bỏ lại bơ vơ lần nữa, chẳng khác gì không khí, thậm chí Tiểu Cao đi ngang qua cậu ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Họ lại đồng loạt ngó lơ cậu ta… à đâu, cũng không hẳn, vì tranh thủ lúc Bùi Hạc Kinh đưa một tay sang ôm eo Đào Tây Hữu bước tiếp, Đào Tây Hữu đã lén lút ngoảnh đầu lè lưỡi trêu chọc Dụ Lương.
*
Cánh cửa phòng vừa khép lại, tay Bùi Hạc Kinh cũng rời khỏi vai Đào Tây Hữu, đối phương bước thẳng về phía sofa, vừa đi vừa tiện tay nới lỏng cà vạt.
Đào Tây Hữu đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đăm đăm dõi theo Bùi Hạc Kinh, thấy đối phương thoải mái ngồi xuống sofa, đôi chân dài duỗi trên thảm, gác lên nhau, cổ áo sơ mi trắng đã cởi bớt hai nút để lộ đường nét xương quai xanh và làn da tông lạnh, chiếc đồng hồ bạc ở cổ tay lấp loáng ánh bạc mượt mà, dây đeo che bớt vết hằn đỏ, chỉ còn thấp thoáng chút phần đuôi.
Đầu óc lại tự động tua lại cảnh tượng tối qua, mặt Đào Tây Hữu “đùng” một cái đỏ bừng bừng, cậu vội vàng dời mắt sang chỗ Tiểu Cao bên cạnh.
Đột ngột nhận được ánh nhìn làm Tiểu Cao ngớ người ra, anh ta cũng vội lên tiếng báo cáo công việc của mình, phải nói là run cầm cập.
Tiểu Cao vừa dứt lời thì bỗng Bùi Hạc Kinh quay sang nhìn Đào Tây Hữu, bảo: “Cậu muốn xử lý Trương Văn Lương như nào.”
Đào Tây Hữu chớp mắt, hơi nghi ngờ tai mình, Bùi Hạc Kinh đang… hỏi ý kiến mình đấy à?
Để tránh hiểu lầm, Đào Tây Hữu chần chừ lặp lại, “Anh đang hỏi tôi muốn xử lý Trương Văn Lương như nào á?”
Bùi Hạc Kinh nhướng mày không đáp, ngụ ý rằng Đào Tây Hữu hỏi thừa.
Đúng là thế lực nhà họ Bùi tại thành phố Ninh Tân gần như đã vươn tới mức thao túng cục diện, một tay che trời, kể cả hiện đang ở thành phố D, muốn trị tên côn đồ tép riu thì cũng chỉ đơn giản như giẫm chết con kiến mà thôi.
Quy định, luật lệ ràng buộc đại đa số người bình thường trên đời, nhưng sẽ luôn có một vài nhân vật đủ sức bẻ cong phép tắc, đây là thực tế khắc nghiệt.
Quyền lực đã đến tay, cớ gì Đào Tây Hữu lại không trút giận? Cậu nghĩ ngợi xong, nghiến răng nói: “Tôi muốn đích thân tét hắn mỗi tay hai trăm phát đại bản, đánh toác da, rữa thịt ra thì thôi.”
Khóe mắt Tiểu Cao giật giật, xét cho cùng, tuổi vẫn còn nhỏ, gặp cảnh sỉ nhục như vậy, không đòi chặt tay hay xẻo mất cơ quan nào đó của đối phương mà chỉ đòi đánh vào lòng bàn tay, trong khi biểu cảm lại dữ tợn đến thế.
“Được.” Bùi Hạc Kinh dựa người ra sau, xoa xoa giữa hai lông mày với vẻ mệt mỏi, “Sáng mai đi.”
Tiểu Cao chưa sắp xếp chỗ ở tối nay cho Đào Tây Hữu, để cậu lại trong phòng Bùi Hạc Kinh rồi rời đi.
Đào Tây Hữu suy tư, rón rén lặng lẽ đi vào tắm trước, ngoan ngoãn nằm lên giường.
Bùi Hạc Kinh xử lý xong công việc, tắm rửa sạch sẽ vào phòng nhìn thấy cậu cũng chẳng có vẻ bất ngờ, anh nằm xuống phía bên kia giường giống hệt lúc ở nhà.
Căn phòng yên tĩnh khoảng mười mấy phút, dù nhịp thở của Bùi Hạc Kinh rất đều đặn, êm ả nhưng Đào Tây Hữu biết chắc đối phương chưa ngủ.
“Cảm ơn anh đã cứu tôi.” Đào Tây Hữu thu hết dũng khí mở miệng: “Nếu không có anh thì giờ tôi…”
Cậu không nói nốt, vì không muốn tưởng tượng đến hậu quả đó.
“Phải thế mới biết đường rút kinh nghiệm.” Bùi Hạc Kinh mở mắt ra giữa bóng tối, nói thẳng thừng, không hề nể nang: “Tốt nhất cậu đừng để sợi dây kinh nghiệm cứ rút mãi không thôi.”
“Có đâu…” Đào Tây Hữu lẩm bẩm một câu, nhằm chứng minh mình không hề ngu ngốc, cậu bèn lải nhải kể lại hết đầu đuôi ngọn ngành chuyện Trương Văn Lương và cậu hồi bé cho Bùi Hạc Kinh nghe.
“Nên tôi cứ lo là năm xưa mình nghĩ nhiều quá nên hiểu lầm hắn, tôi mới đi theo hắn đấy chứ.”
Bùi Hạc Kinh không nói gì mà trở mình đưa lưng về phía Đào Tây Hữu, nhắm mắt lại.
Chăn bị xốc lên trống một khoảng nhỏ, Đào Tây Hữu lặng lẽ đảo mắt, ngán ngẩm trong lòng, đẹp trai thì đã sao, tính tình lạnh lùng khác gì một cỗ máy vô cảm đâu, còn lâu mới có người thích cho mà xem.
Đào Tây Hữu lúc này chưa thể ngờ rằng, chỉ ngay hôm sau thôi, cậu sẽ phải đạp đổ quan điểm của chính mình.