Bùi Hạc Kinh Ra Tay

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Văn Lương bị nhốt ở một căn phòng khác thuộc cùng khách sạn.
Đào Tây Hữu đi theo sau Bùi Hạc Kinh sang đến nơi thì thấy Trương Văn Lương ngồi thẳng đơ trên chiếc sofa màu xám. Quần áo gã đang mặc vẫn là bộ hôm qua, nhăn nhúm nhàu nhĩ dính sát vào người. Hai vệ sĩ mặc vest đen, cơ ngực căng phồng như sắp phát nổ, đứng canh hai bên trái phải gã.
Ánh mắt Đào Tây Hữu vô thức nấn ná trên dáng vóc vệ sĩ, bất thình lình bị Bùi Hạc Kinh liếc mắt một cái, cậu mới vội giơ tay phẩy phẩy quạt cho mình, “Nóng quá nóng quá ha.”
“Đào Tây Hữu, huynh sai rồi Đào Tây Hữu!” Gặp Đào Tây Hữu, Trương Văn Lương như vớ được phao cứu sinh. Tối qua gã bị người ta đấm cho bất tỉnh đến khuya mới ngóc dậy, vừa mở mắt đã thấy hai tên vệ sĩ dữ dằn trông nom sát sạt. Gã nghĩ bụng thôi chết rồi, chắc là đụng phải giang hồ rồi.
“Huynh bị ma xui quỷ khiến, đệ nể tình huynh đệ thuở nhỏ thả huynh đi với!” Trương Văn Lương chắp tay vái lấy vái để, “Huynh biết lỗi thật rồi.”
Biểu cảm Trương Văn Lương rất thành khẩn, trông có vẻ giống đã tỉnh ngộ hoàn toàn từ trong ra ngoài, song Đào Tây Hữu không thèm tin một chữ. Cái loại cáo già từng trải bôn ba chợ búa từ bé như gã thì giỏi nhất là đóng kịch.
“Mày có biết lỗi đâu mà là biết mình rắc rối rồi thôi.” Đào Tây Hữu trừng mắt hung tợn nhìn Trương Văn Lương. Đối phương thấy vậy lại liên tục xin lỗi, chỉ thiếu nước nặn ra vài giọt lệ.
Lúc này Tiểu Cao chu đáo giơ một chiếc thước bằng thép lên, rất dày, cầm trong lòng bàn tay nặng trĩu.
“Đánh.”
Phát ngôn rất hàm súc. Nói xong, Bùi Hạc Kinh tự nhiên đi sang bên ngồi xuống, vắt chéo hai chân, lặng lẽ quan sát.
Đào Tây Hữu cầm thử cây thước, ước lượng thấy rất chắc tay. Hai vệ sĩ cũng rất nhanh nhẹn giữ cố định hai tay Trương Văn Lương đè xuống bàn, áp ngửa lòng bàn tay ra.
“Chát ——”
Động tác của Đào Tây Hữu cực nhanh. Cậu vung cánh tay một vòng, chiếc thước thép lướt gió vun vút, quật mạnh vào lòng bàn tay Trương Văn Lương, vang lên rõ mồn một.
“Á!!!”
Cơn đau buốt nhói dữ dội lan khắp lòng bàn tay, Trương Văn Lương phải gào thét lên gần như ngay lập tức.
Gã vặn mặt sang phía Bùi Hạc Kinh, hiển nhiên đã rõ ai mới là người có quyền sinh sát trong toàn bộ căn phòng này. Gã hớt hải nịnh nọt: “Huynh đài ơi, không biết huynh với Tây Hữu là gì của nhau nhưng xin huynh thả tôi đi với, chuyện hôm qua là hiểu nhầm thôi, tôi có thể giải thích mà!”
Ánh mắt Bùi Hạc Kinh chỉ nhìn vào Đào Tây Hữu, không thèm liếc mắt nhìn Trương Văn Lương. Anh ra lệnh, “Đánh tiếp.”
Đào Tây Hữu hít thật sâu, một cảm giác vô cùng lạ lẫm đang dâng trào sâu thẳm trong lòng, vừa hăng hái, vừa kích động nữa.
Từ bé đến lớn cậu bị ức hiếp rất nhiều, dĩ nhiên xưa giờ cậu đều không phải đứa nhịn nhục chịu đựng, cậu sẽ trả thù.
Nhưng quá trình đáp trả này thường sẽ là kiểu địch tổn hại mười thì mình cũng mất tám. Đào Tây Hữu chưa từng có trải nghiệm nào giống giờ phút này: kẻ bắt nạt cậu ngay trước mắt, mất hết sức phản kháng, mặc cậu muốn làm gì thì làm.
Cậu có thể yên tâm báo thù triệt để.
Đánh liền mấy chục phát, Trương Văn Lương giãy giụa liên hồi, thét the thé, giọng cứ như muốn thổi tung nóc nhà. Từng thớ cơ trên má đều đang co giật run rẩy, gã thở hồng hộc, mồ hôi hột liên tục túa ra từ trán.
“Tôi sai rồi!” Cả người bị giữ chặt cứng không tài nào nhúc nhích được, mười đầu ngón tay đau nhói đến tim. Cảm giác thứ quất vào tay không còn giống thước thép nữa mà như một con dao chi chít gai nhọn.
Trương Văn Lương nhìn thấy lòng bàn tay mình rồi các ngón tay liên lụy theo đều đã sưng vù lên, vừa rát vừa đau, không thể chịu đựng nổi dù chỉ một giây. Nước mũi nước mắt giàn giụa, tuôn ra không kiểm soát, gã tan vỡ kêu lên: “Tại huynh cả, huynh không nên bỏ thuốc đệ, huynh sẵn sàng bồi thường cho đệ, bao nhiêu cũng được hết!”
Miệng thì nhận lỗi, nhưng đáy mắt Trương Văn Lương lại ẩn chứa sự độc địa. Không rõ Đào Tây Hữu quen được đám giang hồ này ở đâu, bản thân gã cũng sơ suất nên mới rơi vào tay chúng. Giờ việc quan trọng nhất là thoát thân, về sau nhất định gã sẽ trả đũa xứng đáng, nhất định phải khiến Đào Tây Hữu sống không bằng chết!
Tay Đào Tây Hữu cũng đã hơi mỏi, cậu xoay cổ, vẫy tay vài cái. Cậu đang tận hưởng niềm vui sướng khi báo thù, lời Trương Văn Lương cứ như tiếng ruồi bay vo ve, hoàn toàn vô tác dụng.
“Chát —— chát —— chát ——”
Tiếng thước thép quật vào da thịt và tiếng kêu la đau đớn của Trương Văn Lương hòa lẫn với nhau. Càng vung thước, Đào Tây Hữu càng phấn khích, “Cái tay bẩn thỉu này! Cho mày cái tội dâm ô này! Hồi bé tao còn tưởng mày là huynh trưởng tốt bụng với tao, nào ngờ mẹ kiếp chứ, bụng dạ mày chỉ toàn nhăm nhe mấy thứ đê hèn đó, giờ nghĩ lại thôi đã thấy buồn nôn!”
Đào Tây Hữu còn lâu mới mềm lòng khoan dung kiểu tha được thì tha, cậu muốn kẻ xấu phải bị trừng phạt nhớ đời.
Trương Văn Lương cầu xin khóc lóc thảm thiết mà cơ bản chẳng ai thèm để ý. Bề mặt lòng bàn tay đã đỏ ửng, sắp chuyển sang màu tím bầm, da còn nứt toác mấy vết, bắt đầu rỉ máu rồi.
“Đờ mờ mày!”
Nói gì cũng bằng không, Trương Văn Lương dứt khoát khỏi giả vờ nữa, “Loại gái điếm nhà mày y hệt mẹ mày thôi, có cái mặt mê hoặc người ta, bao năm nay bị chơi nát bét ra rồi chứ gì? Đám này là mẫu thân mày giới thiệu cho mày đấy à? Không thì cái loại như mày vào hộp đêm bán thân cũng chẳng ai mua!”
Tay Đào Tây Hữu khựng lại giữa chừng. Đã bao lâu rồi không ai nhắc đến mẫu thân cậu? Ký ức đột ngột bị xé toạc một vết, tràn ra cùng mùi ẩm mốc – ngày bé trong ngõ sẽ luôn luôn có người chỉ trỏ xì xầm sau lưng cậu, bảo cậu là “con hoang” “đứa rẻ rách do tiện nhân đẻ ra”.
“Bị tao nói trúng tim đen rồi sao?”
Cơn đau thấu tim khiến giọng Trương Văn Lương run rẩy, song gã vẫn cố nặn ra một nụ cười nhăn nhó cực kỳ kinh tởm, “Giả vờ trong trắng với tao á? Từ hồi mày mười mấy tuổi tao nhìn đã biết ngay sau này mày sẽ là loại đĩ rẻ tiền rồi, mày nghĩ sao tao cho mày ăn cơm, để tao còn tranh thủ chơi cho đã trước khi mày nát bét ra giống mẫu thân mày chứ gì hahahaha!”
“Con hoang của tiện nhân đẻ ra như mày thì tử tế vào đâu được?”
Trương Văn Lương dồn sức hít lấy hít để. Thấy Đào Tây Hữu bất động thì có vẻ vớt vát được chút thể diện, được đà nói tiếp: “Mẹ kiếp chúng mày mà có giỏi thì đánh chết tao luôn bây giờ đi, không đánh chết tao nổi thì cứ ngồi đấy mà chờ vào tù nhé! Đám lâu la tép riu chúng mày tưởng mình oai phong lắm sao? Không vác cái mồm đi hỏi thăm thử xem trên đảo Tình Nhân này ai mới là đại ca!”
Với Đào Tây Hữu, những câu sỉ nhục tục tĩu ấy từng là chuyện thường ngày, nhưng không biết có phải tại mấy năm nay quay trở về Đào gia, sống cuộc sống một trời một vực so với trước kia, chấm dứt cảnh vô duyên vô cớ bị người ta mắng chửi, mà giờ phút này đây bất chợt nghe thấy, Đào Tây Hữu lại cảm giác cổ họng nghẹn ứ như có cục bông mắc kẹt, cảm giác bế tắc làm cậu bị sặc đau nhói.
Bất kể nhân phẩm Đào Tây Hữu có thế nào cũng chẳng quan trọng, hễ mẫu thân cậu bất hảo thì cậu chính là thứ cặn bã bẩn thỉu nhất.
Không đúng, Đào Tây Hữu bỗng lắc đầu nguầy nguậy, muốn hất những suy nghĩ tiêu cực ấy ra khỏi đầu. Không phải, giờ đã không còn là ngày xưa nữa…
Đột nhiên một mùi hương rất quen thuộc ập tới, bao bọc lấy cậu. Bùi Hạc Kinh đã bước đến đứng cạnh cậu tự lúc nào không hay, ngón tay thon dài rút chiếc thước thép khỏi tay cậu.
Bùi Hạc Kinh nhẹ nhàng hất thước lên một đoạn để đảm bảo cầm vào đúng vị trí tốt nhất. Ngay giây tiếp theo, chiếc thước thép rạch ngang không khí, vung thẳng về phía gò má Trương Văn Lương đầy dứt khoát theo tiếng gió rít đặc biệt sắc bén.
Quá trình này hiện lên trong mắt Đào Tây Hữu hệt như cảnh quay tua chậm. Cậu nhìn thấy chiếc thước hóa thành thanh kiếm, cắt một đường sâu hoắm bắt đầu từ khóe môi, nối liền sang tận má trái của Trương Văn Lương, lớp da rách toạc, máu thịt bầy nhầy.
Trương Văn Lương hoàn toàn không kịp thốt ra bất cứ âm thanh nào. Lực tác động khiến cả người gã đổ lệch hẳn sang phải. Vệ sĩ thả tay ra, gã liền tê liệt ngã ngửa, mắt liên tục trợn trắng, tứ chi co giật từng cơn như sắp chết.
Chết… Đào Tây Hữu bỗng nhiên tỉnh hồn, nhịp thở chợt gấp gáp hẳn. Cậu vội chộp lấy cánh tay Bùi Hạc Kinh, cái tâm trạng nảy sinh do bị Trương Văn Lương chửi bới vừa nãy đã bay biến sạch trơn, “Gã! Gã chết rồi hay sao vậy?!”
Bùi Hạc Kinh quẳng thước lên bàn, nhấc tay gạt tay Đào Tây Hữu ra bằng động tác vừa phải, chỉ đẩy nhẹ một cái, “Không chết được.”
Quả nhiên chỉ vài giây sau, Trương Văn Lương bắt đầu gào rống lên không khác nào con lợn bị chọc tiết, miệng cứ lải nhải lặp lại là mình sắp chết rồi, đau chết thật rồi.
Bùi Hạc Kinh bước tới gần gã, hơi nhếch cằm, nhìn từ trên cao xuống với ánh mắt đánh giá loài sâu bọ hèn kém, “Ngươi là cái thá gì.”
Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định đầy uy áp.
Đào Tây Hữu tưởng Bùi Hạc Kinh sẽ giống mọi kẻ bề trên khác thôi, chẳng thèm mất thời gian tốn nước bọt với loại người như thế này làm gì. Không ngờ Bùi Hạc Kinh ngưng lại giây lát rồi tiếp lời:
“Cậu ấy là người thế nào không đến lượt ngươi chõ mõm. Còn ngươi là người thế nào thì cứ ngồi vào song sắt nhà tù đi rồi sẽ biết.”
“Ngươi dám… nói năng nhảm nhí… Đào Tây Hữu là cái thá gì mà cũng đáng để ngươi…”
Bất kể Trương Văn Lương còn muốn văng tục gì nữa, Bùi Hạc Kinh cũng không có nhu cầu nghe. Anh quay sang nhìn gương mặt ngơ ngác của Đào Tây Hữu, nói: “Hả giận chưa? Vậy đi thôi, đời này đệ sẽ không gặp lại gã nữa đâu.”
Thực ra trên lý thuyết, Bùi Hạc Kinh không cần thiết và cũng không có chuyện phải nhúng tay vào tất cả những gì khởi đầu từ tối qua, nhưng mà huynh ấy lại lo liệu hết luôn rồi.
Đào Tây Hữu ngây ngẩn ngẩng lên chạm mắt với Bùi Hạc Kinh, nhịp tim bỗng biến thành nhịp trống gõ lệch, thình thịch, thình thịch thình thịch ——
Nhảy từ lồng ngực lên đến màng nhĩ, hệt như con nai bốc đồng đang xông pha ngang dọc dưới lớp gân cốt.
Hồi bé chẳng ai quan tâm Đào Tây Hữu, đến lúc lớn hơn chút, quay về Đào gia, cậu đã quen cố gắng tự mình giải quyết mọi thứ, cảm thấy mình đã chẳng cần ai bận tâm giúp nữa.
Nhưng giờ phút này đây, khi Bùi Hạc Kinh đích thân ra tay tát vỡ cái miệng mạt sát Đào Tây Hữu xong, Đào Tây Hữu mới chợt nhận ra cậu vẫn cần, vẫn vui vẻ, vẫn vững lòng.
Vẫn ao ước, rằng có người sẽ che chở cho cậu.