Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 28: Trận Đua Ngựa Và Lời Yêu Cầu Bất Ngờ
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dụ Lương từng học cưỡi ngựa để đóng phim, còn các thiếu gia nhà họ Bùi thì đã được luyện tập từ nhỏ. Điều bất ngờ là Trương Vân Dật, người trông thư sinh điềm đạm, cũng nói mình biết sơ qua.
Cả nhóm ra sân nuôi ngựa. Bùi Hạc Kinh không mấy hào hứng nên lên khán đài ngồi xem cùng Đào Tây Hữu.
“Huynh không tham gia cùng họ sao?” Đào Tây Hữu nhìn xuống bốn người trên bốn con ngựa dưới đường đua. Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên có ngựa riêng cố định, Dụ Lương chọn con ngựa tương đối hiền lành, còn Trương Vân Dật lại chọn một con có tốc độ và sức bền khá tốt. Đào Tây Hữu nhớ tên nó là “Lưu Tinh”.
“Không có hứng.” Bùi Hạc Kinh cụp mắt nhìn đĩa hoa quả trên bàn. Việc huynh ấy ngồi đây đã là nể mặt Bùi Tuyên lắm rồi.
“Ôi chà, tính tình Lưu Tinh cũng không vừa đâu. Trương Vân Dật trông nhỏ nhắn vậy liệu có ổn không?” Đào Tây Hữu nhận lấy miếng lê Bùi Hạc Kinh đưa, ánh mắt chăm chú dõi theo tình hình dưới đường đua, lơ đãng nói: “Nhắc mới để ý, mùi của cậu ta cứ quen quen nhỉ.”
Bùi Hạc Kinh còn chưa kịp trả lời thì cuộc đua đã bắt đầu, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Hóa ra Đào Tây Hữu đã đánh giá thấp Trương Vân Dật. Đối phương tuy không hẳn là cực kỳ thông thạo nhưng rõ ràng đã dụng công học tập.
Cả nhóm thử chạy một vòng, người và ngựa đều phối hợp ăn ý.
Bùi Nguyên cởi mũ bảo hiểm ở vạch đích, vẫy tay về phía hai người trên khán đài: “Hạc Kinh, huynh không xuống làm vài vòng sao? Trên đó chán chết.”
“Mọi người cứ chơi đi.” Bùi Hạc Kinh đáp một câu với vẻ mặt nhạt nhẽo, rồi quay sang nhìn Đào Tây Hữu: “Hôm tiệc tối, cha cậu ta có dẫn theo sang chào hỏi tôi.”
Nếu không phải hôm nay đối phương ghé nhà, về cơ bản Bùi Hạc Kinh còn chẳng nhớ có nhân vật này. Trong bữa tiệc tối, Trương Vân Dật bị phục vụ va phải nên đã chạm nhẹ vào huynh ấy.
Bùi Hạc Kinh đã quá quen với kiểu mánh khóe vụng về tương tự. Huynh ấy không buồn nhìn Trương Vân Dật đang rối rít xin lỗi mà đã xoay người bỏ đi.
“Hừm hừm.” Thực ra trong lòng Đào Tây Hữu cũng biết Bùi Hạc Kinh vốn chẳng thèm ngụy trang gì. Nhưng xét cho cùng, phải nghe đối phương nói rõ thì lòng mới thoải mái được. “Xem ra đây là con giáp thứ mười ba dự bị tìm đến tận nhà rồi.”
Ở dưới, Bùi Sa Xuyên thấy hai người đang thì thầm bèn lập tức cất cao giọng: “Chơi suông thế này có gì hay, làm ván lớn hơn không?”
“Đệ muốn chơi gì nào?” Bùi Nguyên tiếp lời.
“Làm hẳn một ván lớn. Người thắng có thể chọn một trong số những người thua để yêu cầu một việc, đối phương không được phép từ chối, thế nào?” Bùi Sa Xuyên cao giọng gọi: “Đào Tây Hữu không biết cưỡi ngựa thì thôi khỏi tham gia. Huynh Hạc Kinh xuống chung chứ?”
Mí mắt Đào Tây Hữu giật giật, đầu óc nhanh chóng hoạt động.
Đệ từng nghe kể về kỹ năng cưỡi ngựa của Bùi Hạc Kinh rồi, cực kỳ ưu tú. Nhưng Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên trên sân cũng tiếp xúc với ngựa từ bé, biết đâu lại giở trò gì ngáng chân. Cái vụ yêu cầu người thắng kia nghe bất ổn vô cùng.
“Anh Hạc Kinh đừng chối mất vui mà, lâu lắm em không được đua với anh một trận rồi đấy, huống hồ hôm nay còn có khách ghé nhà nữa.” Dứt lời Bùi Sa Xuyên ngó sang Đào Tây Hữu, “Ê, đừng bảo là cậu ghen tuông vớ vẩn không cho anh ấy đua nhé? Ông nội đã dặn bảo bọn tôi chơi chung với nhau hẳn hoi.”
Nói đến nước này rồi, Bùi Sa Xuyên đúng là hạng tiểu nhân giỏi thêm mắm dặm muối, mách lẻo thật.
Thấy Bùi Hạc Kinh chuẩn bị đứng dậy, Đào Tây Hữu giơ tay ấn huynh ấy ngồi lại.
“Ta thay Bùi Hạc Kinh.” Đào Tây Hữu hô to xuống dưới.
Nhóm người ở dưới không ngờ Đào Tây Hữu sẽ bất ngờ ra mặt, nhất thời cứ ngơ ngác nhìn nhau.
“Đừng nghịch.” Bùi Hạc Kinh cũng cau mày, nắm lấy tay Đào Tây Hữu không cho đệ ấy đi.
“Em chơi được.” Đào Tây Hữu nắm chặt cổ tay Bùi Hạc Kinh đầy kiên định: “Đám này giăng bẫy rõ ràng chờ huynh chui đầu vào rọ, em không muốn huynh phải chịu rủi ro.”
Bùi Hạc Kinh không đồng ý: “Ta sẽ thắng.”
Tất cả mọi người đều biết Bùi Hạc Kinh sẽ thắng, nhưng cũng chính vì thế Đào Tây Hữu càng thấy đây là âm mưu bày sẵn nhắm vào huynh ấy.
“Em đại diện cho huynh. Em không biết cưỡi ngựa, họ không mạnh tay với em được đâu.” Đào Tây Hữu toét miệng cười: “Với cả chúng thả lỏng cảnh giác thế, có khi em lại gây bất ngờ cho huynh đấy.”
“Không được.”
“Bùi Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu nhướng mày thật cao, hạ thấp giọng nói: “Tin em được không? Giống như em tin huynh ấy, để em chơi với chúng xem sao.”
“Đệ thay mặt huynh Hạc Kinh sao?” Giờ Bùi Sa Xuyên kịp phản ứng lại, vội hô hào ở dưới: “Thế đừng có mà kêu ca bọn này bắt nạt nhé. Huynh Hạc Kinh đang nhận thua trước luôn đấy à…”
Mặc kệ tiếng sủa của Bùi Sa Xuyên, Đào Tây Hữu bóp tay Bùi Hạc Kinh một cái trấn an.
“Chọn Thục Vân.” Bùi Hạc Kinh dặn đệ.
Thục Vân là con ngựa hiền lành nhất đàn. Bùi Hạc Kinh không bận tâm thắng thua mà chỉ muốn Đào Tây Hữu an toàn. Tính tình Thục Vân chậm rì rì, nhỡ kẻ khác giở mánh chơi xấu thì nhìn thấy rõ ngay, ngu lắm mới ra tay.
Thay trang phục xong, Đào Tây Hữu kẹp mũ bảo hiểm ở khuỷu tay, soi gương sờ lên mái tóc chỉ còn một đoạn màu vàng ngắn ngủn. Thấy mình đẹp trai ngất ngây, đệ ấy không kìm được mà nấn ná ngắm nghía bản thân một hồi.
Nhóm người ngoài sân chờ mãi chẳng thấy người đâu, Bùi Sa Xuyên ngứa ngáy giễu cợt: “Thằng nhóc này đi lâu thế, đừng bảo đang giữa đường bị ngựa hất xuống đấy nhé?”
Đang cười dở thì nó bất chợt im bặt, tiếng nhạo báng nghẹn cứng trong họng.
Ánh nắng nghiêng nghiêng rọi xiên khán đài, mạ đường đua thành lớp vàng lỏng tan chảy. Đào Tây Hữu mặc trang phục cưỡi ngựa màu đen, bộ đồ tôn lên vóc dáng vai lưng thẳng tắp, eo thon duyên dáng, gương mặt thanh tú trẻ trung ngập tràn vẻ tự tin lạ kỳ, trở nên rực sáng khác thường.
Đệ ấy quấn một đầu dây cương trong lòng bàn tay. Chú ngựa đua thuần màu nâu hạt dẻ đang kiêu ngạo ngẩng cao đầu, bộ lông toàn thân tựa tơ lụa thượng hạng óng ánh những quầng sáng trùng điệp dưới nắng theo từng bước chân đi.
Mắt Bùi Sa Xuyên từ từ trợn to, ngay cả Bùi Hạc Kinh trên khán đài cũng hơi nhíu mày.
Đào Tây Hữu đang dắt trong tay chính con ngựa ương ngạnh chỉ nghe lời chủ, tính tình nóng nảy nhất và cũng sở hữu hình thể hoàn hảo cùng sức rướn mạnh mẽ nhất toàn bộ bãi nuôi ngựa —— Truy Nguyệt.
Đệ ấy thổi một nụ hôn gió về phía Bùi Hạc Kinh, ra hiệu mình rất ổn.
Cuối cùng… cuối cùng cũng chờ được đến ngày hôm nay!
Đào Tây Hữu nâng tay giả vờ lau môi, thực ra là đang phải cố ấn khóe miệng cong cong khó nén hơn cả lò xo của mình xuống. Không ai ngoài ông trời biết đệ ấy đã bồi đắp tình cảm ngần nào với Truy Nguyệt. Cái đám người ngoài đường đua tưởng đệ ấy ở nhà họ Bùi lâu thế hàng ngày chỉ biết ngủ lăn ngủ lóc chắc? Há há há há há…
Đào Tây Hữu đội mũ bảo hiểm, trở mình lên ngựa đầy phóng khoáng, thong thả đi tới vạch xuất phát.
Cảnh tượng Đào Tây Hữu bị Truy Nguyệt tung móng hất văng sấp mặt mà Bùi Sa Xuyên hằng mong không hề xuất hiện. Hiện giờ trông Truy Nguyệt tương đối bình tĩnh nhưng tính nó dữ thế nào thì người nhà họ Bùi rõ nhất. Bao năm nay ngoài Bùi Hạc Kinh ra, nó chưa từng nghe lời ai.
Bùi Nguyên tặc lưỡi, đưa mắt trao đổi thật nhanh với Bùi Sa Xuyên: bất kể Đào Tây Hữu vờ vịt làm bộ làm tịch gì, lát nữa cứ trực tiếp đẩy đối phương ngã trước.
Thắng Bùi Hạc Kinh khó chứ thắng Đào Tây Hữu thì đơn giản như không.
Đường đua là dạng truyền thống, mấu chốt cạnh tranh trên đường bằng là so tốc độ. Đào Tây Hữu ghì chặt dây cương, khom mình đến gần tai Truy Nguyệt: “Truy Nguyệt ngầu nhất thế giới, lần này mình chỉ được thành công không được thất bại, đừng để mất mặt chủ nhân mày đấy nhé!”
Khoảnh khắc phát súng hiệu lệnh vang lên, cả năm chú ngựa lao vọt đi hệt mũi tên rời cung, móng ngựa đạp trên mặt đất rung chấn rầm rập.
Đào Tây Hữu cúi rạp áp sát lưng ngựa, tập trung tinh thần phóng tầm mắt về phía trước. Gió hun hút thốc vào cổ áo thổi bay toàn bộ những suy nghĩ thừa thãi, chỉ còn trái tim đập mạnh trong lồng ngực đang hòa nhịp cùng Truy Nguyệt.
Sắp sửa tới khúc quanh. Giờ phút này, Đào Tây Hữu và Truy Nguyệt đang ở vị trí thứ ba, Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên tụt lại sát sau đệ ấy, một trái một phải.
“Có biến,” Đào Tây Hữu chửi thầm trong bụng, kẹp chặt bụng ngựa tăng tốc, chuẩn bị xông ra từ kẽ hở giữa Dụ Lương và Trương Vân Dật đằng trước ở thời điểm vào cua: “Truy Nguyệt, lên!”
Truy Nguyệt cất tiếng hí, chẳng những không tăng tốc mà trái lại còn giảm tốc. Tình thế chuyển thành Đào Tây Hữu bị kẹt ngay giữa Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên.
“Đù, đùa nhau đấy à!” Đào Tây Hữu bắt đầu căng thẳng. Con Truy Nguyệt này đứt xích ngay đoạn then chốt ư?
Chỉ giây lát sau, đoàn ngựa tới khúc rẽ. Bùi Sa Xuyên ở mé phải bất thình lình nghiêng người, phần ngọn chiếc roi ngựa sượt sát qua vai Đào Tây Hữu làm đệ ấy giật bắn mình, siết gấp dây cương sang trái. Bùi Nguyên đã chờ sẵn bên trái, bụng ngựa gần như sắp cọ vào đầu gối Đào Tây Hữu.
Khóe miệng Bùi Sa Xuyên bên phải toét ra cười đểu. Nó áp chân phải sát bụng ngựa rồi dồn sức quất roi, con ngựa đang cưỡi bất chợt chuyển hướng húc bả vai chắc nịch vào Truy Nguyệt.
Va chạm mạnh khiến Đào Tây Hữu lệch người suýt ngã ngựa. Đệ ấy vội quay ngoắt đầu sang, phát hiện Bùi Nguyên cũng đang định tái diễn mánh cũ. Chúng đâm sầm liên hoàn hai phía trái phải, sớm muộn đệ ấy sẽ nếm mùi tan tành.
Bùi Hạc Kinh trên khán đài siết chặt nắm đấm, sắc mặt trầm xuống. Quá nguy hiểm, cứ thế này thì chưa đầy mười giây nữa Đào Tây Hữu sẽ gặp nạn.
Tiếng thở hồng hộc và tiếng vó ngựa lẫn lộn lao nhao, khúc cua thứ hai đã ở ngay trước mắt.
Đào Tây Hữu nghiến chặt răng hàm. Đúng vào lúc Bùi Sa Xuyên điều khiển ngựa tiến lại gần đệ ấy lần nữa thì đệ ấy quặp chân vào bụng Truy Nguyệt, đồng thời thả dây cương ra, gào lên thật to: “Đi!”
Cơ bắp dọc cổ Truy Nguyệt căng phồng như thép lỏng sục sôi, bốn vó tung bay, cơ mông gồng cứng thành một độ cong sửng sốt. Chỉ cần vẻn vẹn hai giây, nó đã kịp lao vút hệt quả tên lửa, xông pha khỏi vòng vây của Bùi Sa Xuyên và Bùi Nguyên.
Vẫn chưa đủ. Giờ đây Truy Nguyệt chẳng khác nào đứa học sinh ngủ giữa giờ học bị đánh thức, đột ngột bùng nổ sức mạnh đáng gờm. Nó cắt vào làn trong bằng tư thế gần như ngả chéo, vượt qua luôn cả Trương Vân Dật và Dụ Lương đang dẫn đầu.
Đằng trước thênh thang, Truy Nguyệt hí dài, đôi mắt đỏ quạch đăm đăm nhắm thẳng mục tiêu.
Đào Tây Hữu cao giọng hô không ngớt: “Đỉnh! Truy Nguyệt đỉnh cao!” Hình như nó nghe hiểu thật hay sao mà càng cắm đầu chạy thật lực, dần dà kéo giãn khoảng cách xa tít tắp với những thí sinh bám gót.
Bứt tốc nốt đoạn thẳng cuối, Đào Tây Hữu cho tất cả hít khói. Đệ ấy phấn khích dành ra ít thời gian giơ ngón giữa về phía sau.
Kết quả đã quá rõ ràng. Bùi Sa Xuyên tụt lại mắm môi mắm lợi cũng chẳng đuổi kịp. Tiếng còi cất vang, Đào Tây Hữu giành vị trí số một.
Lao hết vạch đích xong, Truy Nguyệt từ từ giảm tốc. Lồng ngực nó phập phồng dữ dội, mũi nở thành hai lỗ đen, từng nhịp thở đều nhả ra sương trắng nóng bỏng. Chốc chốc nó lại hất đuôi quệt nhè nhẹ qua bắp chân Đào Tây Hữu, như thể muốn im ỉm khoe khoang.
“Rồi rồi rồi, hòa rồi!” Đào Tây Hữu thân thiết vỗ về cổ nó: “Truy Nguyệt ngầu ghê!”
Từ lần đầu tiếp cận bị Truy Nguyệt hất ngã đau chân, hễ có thời gian Đào Tây Hữu lại mon men sang bãi ngựa “tẩy não” Truy Nguyệt: “Mày trông mày đi! Tao tử tế với mày như thế, chẳng lẽ mày không thấy áy náy à?”
“Mày đẹp trai ngời ngời như kia, chẳng lẽ mày không có lương tâm ư?”
“Hôm nay cho tao cưỡi thử tí thôi… rồi rồi rồi đừng cáu mà, không cưỡi vậy, không cưỡi…”
“Hế lô Truy Nguyệt, vẫn là tao đây, đồ xui xẻo bị mày hất ngã thê thảm đây, hôm nay mày đã biết ăn năn chưa?”
Ngày tháng lâu dần, không rõ là do Truy Nguyệt làm quen với Đào Tây Hữu hay do phát ngán màn càm ràm của đệ ấy. Tóm lại, một hôm nào đó Đào Tây Hữu thử kéo nó, nó không chống đối nữa. Chờ thêm một đợt, cưỡi nó nó cũng chịu luôn.
Bốn người còn lại cũng nhanh chóng đến đích với biểu cảm muôn hình vạn trạng: Bùi Nguyên chau mày, Bùi Sa Xuyên hằm hằm rõ rệt, Dụ Lương không dám tin vào mắt mình còn Trương Vân Dật thì ngó nghiêng xung quanh, rụt cổ vào.
Không ai dám ngờ Đào Tây Hữu sẽ giành chiến thắng. Theo hình dung ban đầu của họ, giả sử Bùi Hạc Kinh có nhất, với tính cách huynh ấy, khả năng cao huynh ấy sẽ chẳng thèm đòi hỏi gì.
Còn nhỡ Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên thành công cản trở huynh ấy làm Bùi Hạc Kinh tụt hậu, để Dụ Lương hoặc Trương Vân Dật cướp lấy ngôi đầu thì đó sẽ là cục diện lý tưởng hoàn hảo.
Vậy mà giữa đường tự dưng có Đào Tây Hữu đáng ghét xen ngang, chó ngáp phải ruồi đoạt hạng nhất.
“Ấy dà, ta thắng rồi.” Đào Tây Hữu giữ hờ dây cương, cười tí tởn với Bùi Hạc Kinh, người có sắc mặt vẫn không đẹp đẽ cho lắm trên khán đài, rồi quay về hướng bốn người còn lại: “Mấy người không chơi trò nuốt lời đâu ha? Ta nêu yêu cầu nhé?”
“Dám chơi dám chịu, nhanh nhanh lên nào!” Bùi Sa Xuyên cắn răng: “Cơ mà ta nói cho đệ biết, đừng có quá đà đấy.”
Đào Tây Hữu bĩu môi gật đầu, tầm mắt lượn lờ giây lát quanh nhóm này, sau đó dừng lại ở vị trí Trương Vân Dật đang hơi cúi mặt: “Trương Vân Dật, ta thích đệ ghê á, hôm nay ngủ lại nhà họ Bùi không? Ở chung với ta.”