Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Kế Sách Của Ông Nội Bùi
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ban đầu, khi tổ chức bữa tiệc, nhà họ Bùi không hề công khai mục đích. Dù Đào Tây Hữu hay bất kỳ ai khác được chọn, họ cũng chỉ là những người "giải trí", làm nền cho Bùi Hạc Kinh mà thôi.
Đào Tây Hữu thừa hiểu điều đó, nhưng giờ cậu biết mọi chuyện đã khác. Cậu và Bùi Hạc Kinh đang yêu nhau.
“Thưa ông.” Đào Tây Hữu mím môi hỏi: “Vậy giờ ông muốn cháu làm thế nào ạ?”
Ông định tống thêm tiền để cậu cuốn gói đi ngay? Hay muốn uy hiếp cậu làm những gì khác?
Những nếp nhăn trên gương mặt Bùi Tuyên khẽ rung động. Ông cụ thờ ơ lắc đầu, chỉ nhẹ nhàng xua tay mấy cái, ý bảo Đào Tây Hữu có thể đi.
Đào Tây Hữu quay người, bước chân nặng nề, chậm chạp. Ánh mắt Bùi Tuyên dõi theo sau, xoáy sâu vào bóng lưng cậu. Một cơn lạnh vô cớ râm ran bò lên sống lưng, Đào Tây Hữu vội móc điện thoại ra, định báo cho Bùi Hạc Kinh nhưng rồi cuối cùng cậu kìm lại.
Chờ đến tối rồi nói vậy, ban ngày Bùi Hạc Kinh đã bận rộn rồi, nếu không phải chuyện gấp thì nên tránh quấy rầy anh.
Nhưng buổi tối Bùi Hạc Kinh không về nhà đúng giờ, điều này thật lạ lùng.
Đào Tây Hữu đi đi lại lại, tự dưng cảm thấy hơi bất an.
Gió đêm đông gào thét lướt qua cửa sổ, thổi tán lá cây sơn trà lao xao sột soạt.
Gần 11 giờ Bùi Hạc Kinh mới về.
Vừa bước vào cửa, Đào Tây Hữu đã ngửi thấy hương nước hoa thoang thoảng quanh người anh, mùi hoa dành dành.
Đây không phải mùi hương thường thấy ở Bùi Hạc Kinh, chắc hẳn anh đã tiếp xúc ở khoảng cách rất gần mới lưu hương lâu như vậy.
Lòng Đào Tây Hữu trĩu xuống, khóe môi dẩu lên cao rõ rệt, cậu khoanh tay im lặng, mặt hiện rõ hai chữ “Không vui”.
Bùi Hạc Kinh cởi áo khoác, nhìn cậu một cái, hiếm khi mở miệng giải thích: “Có bữa tiệc tối thông báo sát giờ, anh quên chưa nói với em.”
Thật sự là quên, ban ngày Bùi Hạc Kinh bận rộn đủ mọi thứ chuyện đến từng phút, xưa nay anh cũng không có thói quen báo cáo với người khác. Trước đây, khi chưa xác định quan hệ với Đào Tây Hữu, cũng thỉnh thoảng gặp tình huống tương tự, anh lơ đễnh không để ý mấy.
Kết thúc tiệc tối mới nhớ ra Đào Tây Hữu, Bùi Hạc Kinh mở điện thoại lên, suy nghĩ rồi lại đặt xuống, thấy giải thích qua điện thoại cũng thành thừa, thà về nhà nói trực tiếp còn hơn.
Chưa giải thích thì thôi, trình bày xong Đào Tây Hữu liền xẹp miệng, nói: “Người anh mùi nồng nặc thế kia, có phải còn con hồ ly tinh nào khác không hả? Anh có biết hôm nay em phải trải qua những gì chưa? Khổ thân em quá đi mất thôi… sao em lại thảm thương thế này… ông nội anh đáng sợ dã man!”
Bùi Hạc Kinh phải bóc tách ý chính từ những lời lan man loạn xạ của Đào Tây Hữu, cũng tương đối vất vả. Anh nâng ngón tay chặn cái miệng nhỏ nhắn còn đang thao thao bất tuyệt lại: “Ông nội tôi gọi em à? Cứ kể từ từ.”
Như bị dán bùa vào trán, Đào Tây Hữu nhanh chóng nguội bớt, môi cậu múa máy thần tốc lảm nhảm, kể lại chuyện hôm nay Bùi Tuyên đến tìm cậu.
“Đảm bảo ông ấy nhìn ra anh rung động với em thật rồi nên muốn tách hai đứa mình ra. Có khi ngay ngày mai sẽ dúi cho em mấy triệu tệ bắt em biến mất, hoặc dứt khoát trùm cái bao bố quẳng em vào chốn rừng thiêng nước độc luôn!”
Đào Tây Hữu bấu chặt cánh tay Bùi Hạc Kinh, đôi mắt mở tròn xoe, rõ ràng là đáng thương nhưng cũng hơi diễn: “Mình đúng là cặp uyên ương số khổ mà… Tương lai không còn em nữa liệu anh có nhớ em không? Em là nụ hôn đầu, mối tình đầu của anh đấy nhé…”
Đột nhiên Bùi Hạc Kinh cúi xuống chạm môi với Đào Tây Hữu, cuối cùng cũng tắt được cái đài xàm xí viển vông đó.
Cắn khẽ một cái rồi rút lui, giọng Bùi Hạc Kinh vẫn phẳng lặng như thường nhưng lấp ló thêm vẻ bất lực lẫn nuông chiều.
“Không đâu,” Bùi Hạc Kinh nói. “Em do tôi chọn, ông nội sẽ không tự tiện đuổi em đi khi chưa được sự đồng ý của tôi. Sau này bất luận có xảy ra chuyện gì, em chỉ cần tin tôi, đừng mắc bẫy ông là được.”
Hôm nay Đào Tây Hữu cũng đã nghĩ thử rồi, nếu muốn đuổi cậu đi thật thì thiếu gì cách, nhưng Bùi Tuyên chưa làm. Điều này chứng tỏ Bùi Tuyên vẫn rất để tâm đến Bùi Hạc Kinh nên chỉ lên tiếng cảnh cáo Đào Tây Hữu. Dẫu sao, nếu Đào Tây Hữu mà biết thân biết phận, ngộ ra xong sẽ tự giác rời xa thôi.
Tiếc thay, Đào Tây Hữu không hề có tính năng "biết thân biết phận", thế là cậu lại hớn hở cười híp mắt với Bùi Hạc Kinh: “Ừ, em biết rồi, miễn hai đứa mình bền vững, sớm muộn gì đất trời cũng phải cảm động.”
“Em cứ yên tâm ở nhà, bình thường đừng sang địa bàn của mấy họ hàng dòng nhánh chơi. Tôi sẽ sắp xếp hai người theo em, họ sẽ đảm bảo an toàn cho em, muốn ra ngoài cũng cứ dặn họ.”
Hiếm khi Bùi Hạc Kinh nói dài dòng như thế. Thấy Đào Tây Hữu hoang mang, anh cứ vô thức mềm lòng. Anh nâng tay xoa mái đầu mềm mại của cậu: “Tiệc tối đông người nên khó tránh dính ít mùi. Đừng nghĩ ngợi lung tung, chỉ nghe tôi, nhìn tôi là được.”
“Chưa được.” Đào Tây Hữu cắt lời ngay, “Còn phải nhớ anh, yêu anh nữa.”
Bùi Hạc Kinh cười nhẹ nhàng. Đào Tây Hữu đẩy lưng anh xua đuổi: “Đi đi đi, mau mau tắm cho sạch mùi còn trả bài nào!”
*
Đúng là Bùi Tuyên sẽ không đuổi thẳng cổ Đào Tây Hữu ra ngoài. Ban đầu chính ông đã gật đầu cho cậu vào nhà, nếu không nói không rằng mà chèn ép cậu đi mất thì biết ăn nói sao với Bùi Hạc Kinh.
Bùi Hạc Kinh được ông nội đưa ra nước ngoài từ bé, xa nhà nhiều năm, tình cảm hai ông cháu đã phai nhòa nhiều. Bùi Tuyên không muốn xa cách với Bùi Hạc Kinh thêm nữa.
Nhưng món "đồ chơi" mang tên Đào Tây Hữu đã hiển hiện nguy cơ tiềm ẩn, đến lúc phải thay thôi.
“Lão gia,” Bác Trịnh bưng phần thuốc bắc hôm nay tới, cầm thìa khuấy nhẹ cho nguội bớt. “Cậu ấy chỉ là một cậu nhóc choai choai, có khi dọa dẫm mấy câu xong là tự động chạy mất ấy mà ạ.”
Thời gian Đào Tây Hữu đến nhà họ Bùi đã khá lâu, tính ra mối quan hệ giữa cậu với người làm và cả bác Trịnh đều khá tích cực. Cậu dẻo miệng, gặp ai cũng cười tươi roi rói hỏi thăm, vẻ ngoài thì ngoan ngoãn hiền lành, dễ gây thiện cảm.
Tuy câu này bác Trịnh nói nghe giống như đang góp ý cho Bùi Tuyên, nhưng xét ra cũng giấu lòng riêng. Bác từng chứng kiến vô số thủ đoạn của Bùi Tuyên thời trẻ, nhỡ áp dụng vào Đào Tây Hữu thì có phần thê thảm quá.
Chẳng lẽ Bùi Tuyên lại không nhận ra sự mủi lòng của bác Trịnh? Ông đỡ bát thuốc cầm trong tay, chỉ cười cười: “Chú Trịnh, chú nghĩ gì thế? Tôi ngần này tuổi đầu, chưa đến nỗi tàn ác với một đứa cháu chắt đâu. Huống chi, kết quả tôi mong muốn cũng không phải là cậu ta tự động chùn bước.”
“Chẳng phải lão gia muốn chia cắt hai người họ sao ạ?” Bác Trịnh thắc mắc.
Bùi Tuyên thổi vụn thuốc, mùi thuốc tỏa ra cuồn cuộn: “Chúng nó buộc phải tách ra, nhưng cái tôi cần là Hạc Kinh chán ngấy trước.”
Ban đầu Bùi Hạc Kinh tuyên bố thích phái nam, giả sử phản đối quyết liệt chỉ tổ khiêu khích thêm tâm lý phản kháng và ham muốn tìm tòi ở người trẻ, chẳng thà chấp thuận cho thử luôn. Dẫu sao, chơi bời ngay sát bên mình vẫn còn kiểm soát được, vẫn hơn là chui vào chỗ khuất mắt nào khác.
Theo hình dung trước đó của Bùi Tuyên, người được chọn đến tiếp cận Bùi Hạc Kinh ắt sẽ tìm đủ mọi cách bòn rút lợi ích, vơ vét đòi hỏi. Bùi Tuyên hiểu tính cháu trai nhà mình, Bùi Hạc Kinh ghét nhất dạng người như thế.
Chẳng cần chờ quá lâu, Bùi Hạc Kinh sẽ chứng kiến rõ bộ mặt tham lam của đám người này. Bất kể nam hay nữ, bản chất vẫn là một, có thể bất chấp tất thảy chỉ vì lợi lộc.
Nhìn thấu rồi, dĩ nhiên về sau sẽ không lãng phí thời gian vào những chuyện này nữa.
Ngay từ đầu, Bùi Tuyên đã nhận định thẳng Đào Tây Hữu là mẫu người ăn hại. Chính ra cũng đỡ rắc rối, càng đốt cháy giai đoạn khiến Bùi Hạc Kinh nhanh chán ngán hơn.
Nhưng điều vượt ngoài dự liệu của Bùi Tuyên là tuy nhà họ Đào hưởng ké kha khá từ việc này, nhưng bản thân Đào Tây Hữu không hề mở miệng yêu cầu gì thật. Chiếc thẻ đen không hạn mức mà Bùi Hạc Kinh đưa cho cậu, cậu cũng chưa từng động đến.
Hơn nữa, thời gian trôi dần, vẻ giả tạo lúc đóng kịch trước đây giữa cả hai phai đi, thay vào đó ánh mắt nhìn nhau lại thêm phần quyến luyến. Bùi Hạc Kinh cũng thay đổi nhiều.
Bùi Tuyên nghĩ bụng không ổn, e là cháu trai nhà mình đã rung động thật rồi.
May sao hiện giờ vẫn còn sớm, vẫn kịp.
“Tình cảm, ha.”
Bùi Tuyên chậm rãi xoay chiếc bát, cặn thuốc sót dưới đáy xoáy tròn theo động tác của ông: “Tình cảm rặt những thứ vặt vãnh phiền toái. Rồi Hạc Kinh sẽ hiểu yêu đương chỉ là chuyện phí phạm thời gian công sức, nhạt nhẽo tột độ.”
Cuối tuần, cái khoảng thời gian "nhạt nhẽo tột độ" đó lại là lúc Đào Tây Hữu yêu thích nhất. Vì Bùi Hạc Kinh không phải đi làm, hai người có thể ôm nhau ngủ nướng.
Bùi Hạc Kinh sẽ sắp xếp sẵn từ trước, đảm bảo dành toàn bộ thứ Bảy và Chủ Nhật cho Đào Tây Hữu, cùng ra sau núi bắt thỏ hoặc đi câu cá ven hồ.
Tất cả những việc lãng phí thời gian, khi hai người làm chung nhau thì bỗng trở nên hay ho hẳn.
Nhưng thứ Bảy hôm nay lại khác, bác Trịnh gõ cửa bên ngoài gọi cả hai dậy từ rất sớm, nhắc là có khách ghé nhà.
Khách gì mà hoành tráng thế, đến mức bắt Bùi Hạc Kinh phải dậy?
Thắc mắc nảy ra lơ lửng trong cái đầu còn mơ màng của Đào Tây Hữu. Cậu khẽ nhúc nhích, cánh tay Bùi Hạc Kinh bất chợt siết chặt, ghì cậu làm cậu phải kêu khẽ một tiếng.
“Muốn nữa à?” Giọng Bùi Hạc Kinh buổi sáng rất trầm, hơi nóng nhả ra phả vào trán Đào Tây Hữu, ngứa ngáy vô cùng.
Nãy trời còn chưa sáng, Đào Tây Hữu dậy đi vệ sinh xong quay lại trằn trọc khó ngủ, đã quấy Bùi Hạc Kinh làm một hiệp rồi.
“Anh lăng nhăng thế!”
Vành tai Đào Tây Hữu đỏ bừng, cậu xô lồng ngực Bùi Hạc Kinh bảo: “Anh không nghe thấy bác Trịnh nói à? Có khách đến kìa, e là nhân vật lớn nào hả? Dậy đi mau lên.”
Nhân vật lớn mấy cũng phải chờ cơn gắt gỏng sáng sớm của thiếu gia Bùi tan bớt đã. Đào Tây Hữu hôn hít mười mấy cái liền mới dỗ được anh chịu mở mắt.
Hai người rời giường đánh răng rửa mặt, thong thả xuống nhà ăn sáng.
Trùng hợp Bùi Tuyên cũng đang ở đây.
“Thằng bé nhà họ Trương có lòng, nhà lấy được ít trà hầu khôi thượng hạng, sáng sớm đã mang sang cho ta.” Bùi Tuyên ho khan mấy tiếng, dặn: “Hôm nay ta hơi mệt, Hạc Kinh, cháu gọi thêm đám Sa Xuyên, hội trẻ trẻ các cháu chơi chung, đừng để thất lễ với khách khứa.”
Bùi Hạc Kinh bỏ thìa xuống, “Hôm nay cháu phải…”
Chưa chờ Bùi Hạc Kinh đùn đẩy, Bùi Tuyên đã chặn lời ngay: “Ta biết, hai đứa thiếu gì thời gian dính lấy nhau, dành ra một lúc đãi khách hẳn cũng được chứ hả?”
Dứt lời, Bùi Tuyên mặc kệ Bùi Hạc Kinh có đồng ý hay không, chống gậy rời phòng ăn trước.
Chờ đối phương đi khuất hoàn toàn, Đào Tây Hữu mới uốn người lại gần bên tai Bùi Hạc Kinh: “Ai thế? Phải bắt thái tử anh ra tiếp, ghê vậy luôn.”
Dĩ nhiên nhà họ Trương chưa đủ tầm, chẳng qua đây là ý của Bùi Tuyên.
“Người không quan trọng.” Bùi Hạc Kinh quay sang nhìn Đào Tây Hữu, phát hiện cậu vương hạt vừng trắng ở mép bèn tiện tay rút giấy lau cho cậu: “Muốn chơi chung không?”
“Đương nhiên.” Đào Tây Hữu gật đầu, “Anh ở đâu em ở đó.”
Trong sảnh đón khách.
Bùi Sa Xuyên và Bùi Nguyên đã đến sẵn từ sớm, đang trò chuyện dở dang.
Đào Tây Hữu đi theo sau Bùi Hạc Kinh vào phòng, phát hiện ra Dụ Lương, người lâu lắm chưa xuất hiện, cũng có mặt. Ngồi cạnh Dụ Lương là một người trẻ tuổi trông cũng chỉ tầm hơn hai mươi.
Tuy là nam nhưng mắt đối phương rất to, bọng mắt rõ nét, ngoại hình rất dễ nhớ.
“Anh Hạc Kinh, anh đến rồi à.” Bùi Sa Xuyên đứng dậy trước tiên, liếc xéo Đào Tây Hữu một cái khá kín, nói: “Bọn em với Trương Vân Dật ngồi cà kê mãi này, hôm nay trời đẹp phết, mình đi đua ngựa đi!”
Vừa khéo có cơn gió thổi luồn qua, Đào Tây Hữu ngửi thấy mùi hoa dành dành quen thuộc.