Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Tình Nghĩa Không Thể So Bì
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Tây Hữu không tài nào nhớ nổi mình đã về phòng bằng cách nào, tâm trí cậu rối bời, trái tim quặn thắt từng cơn.
Nỗi đau ấy xuất phát từ câu nói “không liên quan”.
Người từng ôm cậu ngủ, từng hôn và dặn dò cậu “phải ngoan”, từng bận rộn trăm công nghìn việc nhưng vẫn sắp xếp thời gian cho cậu, kiên nhẫn dung túng cậu mọi điều, giờ lại vô tình rạch ròi coi cậu như người xa lạ.
Người lạ, không liên quan, đã bước chân ra khỏi cuộc đời và cả tương lai của cậu.
Thế nhưng, rõ ràng họ từng thân thiết đến vậy, những ký ức ngọt ngào lần lượt hiện về trong tâm trí, rồi dần dà bị một lớp màu xám xịt bao phủ.
Đào Tây Hữu cuộn tròn người lại, chỉ cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Nhiệt độ trong phòng không hề thấp, nhưng cậu lại có cảm giác mình đã đóng băng từ trong ra ngoài.
Kể từ hôm đó, Đào Tây Hữu bắt đầu âm thầm ẩn mình, lén lút quan sát mọi động thái giữa Bùi Hạc Kinh và Trương Ngọc, như thể tự hành hạ chính mình.
Sau vụ trúng độc, sức khỏe Bùi Hạc Kinh không được ổn định lắm, nên gần đây Trương Ngọc phải phụ trách chăm sóc anh. Người làm cho biết, hiện giờ Trương Ngọc đã dọn sang căn phòng sát cạnh phòng Bùi Hạc Kinh.
Bùi Hạc Kinh đối xử rất rộng rãi với Trương Ngọc, có thể nói là khác biệt rõ rệt so với trước đây.
Trương Ngọc từng bất cẩn làm đổ bát do vết thương ở tay, nhưng phản ứng đầu tiên của Bùi Hạc Kinh không phải là kiểm tra quần áo mình có bị dính bẩn hay không, mà là lập tức nắm lấy tay Trương Ngọc, xem xét liệu có khiến vết thương trở nên nghiêm trọng hơn không.
Có người làm ở gần đó, nên Trương Ngọc vội giằng tay ra, vẻ mặt hơi kinh hãi. Y lễ phép nói mình không sao, định đi đổi bát thuốc khác.
“Không sao.” Khóe môi Bùi Hạc Kinh khẽ cong lên, tựa vết mờ của ánh trăng loang trên giấy, thoáng chốc đã vụt tắt. Anh điềm đạm nói: “Nghỉ ngơi đi, để Thượng Tuy mang sang.”
Ánh mắt và giọng điệu ấy vô cùng giống với giai đoạn đầu khi anh còn yêu Đào Tây Hữu.
Đào Tây Hữu không còn tâm trí nào đi tìm chứng cứ minh oan cho mình nữa, cậu dần trở nên lờ đờ, mơ màng.
Hôm đi chọn hộp kẹo làm quà đáp lễ đám cưới với Lý Tuyết Đình, chị nhận ra vẻ thẫn thờ của Đào Tây Hữu nên đưa tay huých cậu, “Sao thế? Dạo này hồn phách cứ để đâu đâu.”
Hai người ngồi xuống trong tiệm, trên bàn bày mười mấy loại hộp để chọn, đỏ tươi chói mắt. Nhân viên bưng hai cốc nước ra, Đào Tây Hữu vội đứng dậy nhận lấy, áp tay thử nhiệt độ xem có nóng quá không rồi mới cẩn thận đặt xuống chỗ của Lý Tuyết Đình.
“Làm gì mà kỹ tính thế?” Lý Tuyết Đình cười nói: “Chị có phải động vật quý hiếm đâu mà.”
“Sao lại không ạ?” Đào Tây Hữu cũng cười, “Giờ chị và em bé trong bụng đều là đối tượng được mọi người quan tâm đặc biệt đấy.”
Lý Tuyết Đình đã mang thai gần bốn tháng, bụng đã cong lên thấy rõ. Cũng phải sau này Đào Tây Hữu mới hiểu câu Lý Tuyết Đình nói cần thêm ít thời gian khi chị nhờ cậu giúp có nghĩa là gì.
Ban đầu Lý Tuyết Đình dự định cứ mang bầu trước, chưa cưới đã chửa, đồn đãi lan ra thì còn ai chịu rước chị về nhà nữa? Thế thì bố mẹ sẽ hết cách ép chị liên hôn theo mong muốn của họ.
Nhưng chị cần thời gian, còn phải thận trọng dè dặt tránh để bất kỳ ai phát hiện, bao gồm cả người yêu mình là Đào Vĩ, vì nếu biết thì Đào Vĩ tuyệt đối sẽ không tán thành với cách làm của chị.
Đào Tây Hữu giúp chị tranh thủ được khá nhiều thời gian, nhưng càng sốt ruột lại càng khó. May mắn thay, sự có mặt của Bùi Hạc Kinh đã tác động khiến bố mẹ chị đồng ý hôn sự. Không lâu sau đó, chị cũng kiểm tra ra hai vạch.
Nay tất cả các công đoạn chuẩn bị đã xong, sẽ không còn gì ngăn trở chị và Đào Vĩ nữa, chỉ có điều…
“Tiểu Hữu, trong lòng chị vẫn luôn rất áy náy.” Lý Tuyết Đình nhìn sang Đào Tây Hữu với ánh mắt sâu sắc, “Nếu không phải vì bọn chị thì em cũng chẳng…”
“Chị Tuyết Đình, sao chị cũng giống mọi người thế hahaha.” Đào Tây Hữu xua tay cười rất vô tư, “Chủ yếu là em vẫn vì bản thân em thôi mà, giờ em tiền đầy túi tiêu mãi không hết, khá khẩm gấp trăm lần so với cảnh ba chìm bảy nổi bên ngoài rồi ấy chứ.”
Lý Tuyết Đình cầm cốc nước nhấp một ngụm, không vạch trần lời nói dối thiện ý của Đào Tây Hữu, chỉ dặn: “Chờ lấy được thứ mình cần rồi, nếu không vui thì về nhà đi, gia đình mãi mãi ở đó, mọi người sẽ luôn đứng sau em.”
Gia đình không tính toán nợ nần, mãi mãi mở rộng cánh cửa ấm áp dành riêng cho đứa con xa nhà.
“À, em còn vài việc chưa rõ, đợi làm xong…” Đào Tây Hữu dừng một lát, rồi nói: “Làm xong sẽ về nhà thôi ạ.”
Hai người nhanh chóng chốt mẫu mã. Cũng đúng lúc này, Đào Vĩ lái xe tới chờ ngoài cửa tiệm. Lý Tuyết Đình ngứa miệng than phiền, “Cái đồ ngốc kia, đã dặn anh ấy không cần phải đến mà! Đúng là xa một giây thôi cũng chẳng chịu được, dính như keo!”
Tuy chê bai là vậy, nhưng nụ cười trên mặt Lý Tuyết Đình vẫn sáng bừng hạnh phúc. Đào Tây Hữu cũng cong môi theo.
Hàn huyên vài câu với Đào Vĩ, Đào Tây Hữu đi đường khác với hai anh chị nên từ chối để Đào Vĩ chở.
Nhìn theo bóng lưng đôi tình nhân dắt tay âu yếm ra về, một dòng chảy ấm áp tràn qua đáy lòng Đào Tây Hữu. Đó chính là tình yêu mà cậu hằng mong mỏi tìm kiếm.
Cậu tưởng mình đã có được nó, đã sở hữu nó, nhưng rồi nó lại như một cơn mơ dễ vỡ, đã tan tành tro bụi.
Buổi tối, tám giờ Đào Tây Hữu mới về đến nhà họ Bùi, trời vừa tối mịt.
Gió đêm vun vút qua rừng trúc, tiếng lá trúc thì thầm xào xạc hòa lẫn với tiếng côn trùng lao xao đứt quãng. Đào Tây Hữu vừa đi vừa giẫm lên cái bóng loang lổ của mình. Cột đèn đường phía trước bị cành cây che khuất, khu vực phía dưới tối hơn hẳn phần còn lại.
Đào Tây Hữu rảo bước sang, dừng chân ở vùng bóng râm xám xịt đó. Cậu ngửa đầu nhìn thử, ánh sáng bị cành lá vướng víu cắt xẻ thành các hình thù bất quy tắc, tỏa ra xung quanh. Con thiêu thân bền bỉ lao vọt lên, va đập hết lần này đến lần khác không biết mệt mỏi.
Đào Tây Hữu nghĩ tới chuyện giữa mình và Bùi Hạc Kinh. Suốt thời gian vừa rồi, cậu cứ hoài nghi bản thân, lật đi lật lại, suy nghĩ vẩn vơ không ngừng. Tình yêu giữa họ hệt như một bài hát đang tới đoạn cao trào thì đột nhiên đứt phựt.
Chấm dứt quá đỗi vội vã, quá đỗi chỉnh chu, thành ra Đào Tây Hữu thấy như nằm mơ, lênh đênh chưa kịp hạ cánh. Cậu vẫn còn tơ tưởng nhiều thứ, dù cho chúng đã bị Bùi Hạc Kinh phủ định.
Tiếng bước chân vang lên từ đằng xa xen ngang dòng suy nghĩ của Đào Tây Hữu. Cậu tưởng là người làm đi ngang nên định vòng đường khác quay về.
Một giọng nói quen thuộc văng vẳng vọng lại.
“Dạ dày ổn không? Có lạnh hay đau không?”
Đây là Trương Ngọc.
Bùi Hạc Kinh sóng vai cạnh y, chậm rãi bước dọc con đường lát đá. Anh đáp: “Vẫn ổn.”
Trương Ngọc yên tâm, gật đầu nói: “Ăn xong đi dạo một lúc, tối sẽ ngủ ngon hơn.”
Đêm nay trời hơi se lạnh, y mặc áo ngắn tay khá mỏng. Bùi Hạc Kinh liếc sang một hồi, bèn nâng tay định cởi áo khoác của mình, nhưng Trương Ngọc vội đè lại, “Cậu đừng bỏ bê bản thân nữa, không chốc lại lạnh. Cuộc chiến với họ Tiền đang ở giai đoạn then chốt, cậu mà ốm thì chết dở.”
“Tôi gọi người lấy thêm cái áo sang.” Bùi Hạc Kinh không miễn cưỡng, bước về phía hành lang dài kín gió. Trương Ngọc cũng đi theo.
Vị trí Đào Tây Hữu đang đứng cách họ không xa lắm, vậy nên cuộc đối thoại vừa rồi lọt vào tai cậu rất rõ ràng.
Khoảng thời gian vừa rồi, Đào Tây Hữu cứ như kẻ nghiện nhìn trộm, nấp trong bóng tối dõi theo họ. Bất luận đã chứng kiến bao nhiêu lần, cậu vẫn không thể không hụt hẫng trước bầu không khí thân mật giữa Bùi Hạc Kinh và Trương Ngọc.
Con thiêu thân lại lao vào đến lần thứ mười ba. Đào Tây Hữu nhúc nhích đôi chân cứng đờ, rời khỏi nơi đó, bước tới phía dưới một cột đèn đường khác. Mấy luồng sáng lẻ tẻ hắt xuống hàng mi buông thõng của cậu, tách mảng xám mờ ngưng đọng nơi đáy mắt thành các đốm vụn.
“Ăn cơm chưa thế?”
Giọng nói già nua của bác Trịnh thình lình vang lên sau lưng Đào Tây Hữu khiến cậu giật mình, vội quay phắt đầu lại. Cậu nhìn thấy bác Trịnh đang vắt chiếc áo ở cổ tay, đây là đồ của Bùi Hạc Kinh. Chắc bác Trịnh lo Bùi Hạc Kinh bị lạnh nên tự mình mang thêm áo đến trước.
Đào Tây Hữu nghĩ bụng, chắc chắn lát nữa chiếc áo này sẽ bị Bùi Hạc Kinh đưa cho Trương Ngọc mặc.
“Bác Trịnh, cháu ăn rồi ạ.” Cậu trả lời rất khẽ, đứng sang một bên để nhường đường cho bác Trịnh.
Bác Trịnh chưa đi mà nhìn cậu, thở dài một tiếng đầy sâu xa, từ tốn hỏi: “Cậu ngạc nhiên lắm đúng không? Về chuyện thiếu gia Hạc Kinh và Trương Ngọc.”
Đào Tây Hữu sửng sốt ngước mắt, đôi môi hơi nhợt nhạt mấp máy tựa cánh bướm thoi thóp đang tốn sức giãy giụa vô ích, nhưng chẳng thốt ra được tiếng nào.
Thanh niên trước mặt mới vừa tròn hai mươi hai tuổi. Trong mắt bác Trịnh, cậu chỉ là đứa trẻ con non dại ngây ngô, mà cũng chính vì thế, bác Trịnh khẽ lắc đầu.
“Hai đứa nó quen nhau từ nhỏ, dĩ nhiên tình nghĩa thuộc dạng người ngoài không thể nào so được.”
Thực ra Đào Tây Hữu đã hỏi thăm riêng vài người làm về họ, nhưng không ai dám kể cho cậu hết, chỉ đáp qua quýt là không nắm rõ.
Giờ đây, cuối cùng Đào Tây Hữu đã có thể nhìn thoáng qua quá khứ của Bùi Hạc Kinh qua lời kể của bác Trịnh, về phần liên quan đến Trương Ngọc.
Trương Ngọc theo thầy học nghề từ hồi bé xíu. Ngày đó, thầy cậu ta ở lại nhà họ Bùi nên thỉnh thoảng Trương Ngọc cũng ghé sang.
Bùi Hạc Kinh vừa mồ côi bố mẹ được hai năm, thường xuyên ngồi lầm lì một mình chẳng nói chẳng rằng. Tính tình cậu bé lạnh nhạt bẩm sinh, không hoạt bát hiếu động như các bạn khác. Anh em trong nhà đều xa cách với cậu nên chẳng có ai chơi cùng.
Trương Ngọc thời đó còn ngây thơ hồn nhiên, chỉ để ý thấy bạn nhỏ này toàn ngồi thẫn thờ cạnh bờ hồ sau núi. Cậu ta thì thích đi bắt chuồn chuồn ở đây nên thường xuyên chạm mặt.
Dù thầy đã dặn dò nhiều lần không cho cậu ta tiếp xúc với các thiếu gia nhà họ Bùi, nhưng Trương Ngọc chơi một mình chán quá. Cậu ta cũng tưởng Bùi Hạc Kinh là con cháu người làm thôi, bèn chủ động bắt chuyện với đối phương.
Ban đầu, Bùi Hạc Kinh hoàn toàn ngó lơ cậu ta. Trương Ngọc không bỏ cuộc, ngồi xuống bên cạnh là bắt đầu thao thao bất tuyệt kể đủ thứ chuyện, kể về gia đình nghèo túng bất hạnh của mình, kể về sự nghiêm khắc của thầy, kể bản thân học hành vất vả ra sao.
Những câu chuyện nghe đắng cay cực kỳ mà Trương Ngọc lại cứ cười mãi. Cuối cùng, Bùi Hạc Kinh cũng đáp lời cậu ta.
“Cậu cười xấu chết.”
“Tại vì trời không chặn đường sống của người ta, thầy tớ bảo tớ thế.” Trương Ngọc bứt một cọng cỏ cho vào miệng nhai, “Giờ tớ sống tốt lắm mà. Này, hai bọn mình kết bạn đi, nhà họ Bùi to đùng nhưng chả có gì hay cả.”
Bùi Hạc Kinh thấy Trương Ngọc nói đúng, nhà họ Bùi to đùng chứ có gì hay ho, người ở đều đeo mặt nạ, cười mà chẳng biết là vui thật hay là đóng giả nữa