35. Chương 35: Khổ đau và đẹp đẽ

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 35: Khổ đau và đẹp đẽ

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau này Trương Ngọc nghe người ta nói Bùi Hạc Kinh là cháu đích tôn của nhà họ Bùi, có địa vị cao quý nhất trong số các con cháu. Nhưng điều đó thì có sao chứ? Trương Ngọc chẳng quan tâm, cậu chỉ thấy Bùi Hạc Kinh thật đáng thương, không có bạn bè, nên cậu vẫn thường xuyên đến rủ chơi cùng.
Cậu đơn phương kết bạn với Bùi Hạc Kinh, dù đối phương chưa bao giờ đồng ý. Thế nhưng, mỗi lần Trương Ngọc ra sau núi, Bùi Hạc Kinh đều ở đó, thỉnh thoảng còn mang theo món bánh dứa mà Trương Ngọc thích.
Trương Ngọc vừa trò chuyện với Bùi Hạc Kinh vừa nhét bánh vào miệng. Phần lớn thời gian, Bùi Hạc Kinh chỉ ngồi nghe với vẻ mặt không cảm xúc, nhưng nếu Trương Ngọc bị nghẹn, anh sẽ đưa cho cậu một chai nước.
Dần dà, Bùi Hạc Kinh cũng bắt đầu nói chuyện với Trương Ngọc, tuy anh nói ít và cụt ngủn, nhiều lúc Trương Ngọc chẳng hiểu gì, chỉ biết cười xòa hì hì.
Mãi cho đến vụ việc Bùi Hạc Kinh tự sát năm 12 tuổi, để thay đổi môi trường sống cho cậu, Bùi Tuyên quyết định đưa anh ra nước ngoài. Từ đó trở đi, anh hiếm khi quay về, có những quãng dăm ba năm cả hai không hề gặp mặt.
“Hàng năm, thiếu gia Hạc Kinh về ăn Tết, hễ thấy Trương Ngọc là chắc chắn phải mừng tuổi cậu một bao lì xì dày cộp.” Hồi tưởng lại chuyện xưa, giọng bác Trịnh hoài niệm xa xăm. “Hồi ấy, lão gia cũng không can thiệp việc hai cậu ấy kết bạn. Người trẻ mà, với cả Trương Ngọc là người nhà mình nuôi nấng từ bé, không lo gì phải đề phòng.”
Bất ngờ xảy ra vào năm Bùi Hạc Kinh 17 tuổi.
Một buổi chiều oi bức, tất cả mọi người đều đang nghỉ trưa. Chú chó Táo đã lớn tuổi định chạy ra ngoài. Đây là chú chó Bùi Hạc Kinh nuôi, dù ở lại nhà họ Bùi mà không theo anh ra nước ngoài, vẫn có người chăm sóc riêng.
Người làm vội đứng dậy đuổi theo. Nắng gắt chói chang rọi thẳng đỉnh đầu, nóng đến bốc khói. Tuy Táo đã già nhưng rất dai sức, nó há miệng thở hồng hộc, nhấc chân phóng đi thật nhanh, thoáng cái đã mất dạng.
Người làm đành chịu, sợ nó bị cảm nắng hoặc rơi xuống nước, phải gọi thêm đồng nghiệp cùng vào trang viên tìm.
Sau núi có một vườn nho nhỏ, cây nho bám kín giàn, đan xen vào nhau tạo thành một chiếc lều xanh mướt tự nhiên. Một người làm vốn đã chóng mặt vì phơi nắng bèn định trú tạm nghỉ ngơi một lát. Ai ngờ vừa qua ngã rẽ, chuẩn bị đến giàn nho thì giật mình hô toáng lên vì cảnh tượng đập vào mắt.
Trương Ngọc và Bùi Hạc Kinh đang ôm lấy nhau, khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ vỏn vẹn vài centimet, không rõ là chưa kịp chạm hay vừa mới dứt nụ hôn.
Tiếng kêu hốt hoảng của người làm khiến đồng nghiệp gần đó chú ý, sự việc vỡ lở.
Dù Trương Ngọc đã run lẩy bẩy giải thích rằng hai người họ không hề lén lút vụng trộm và Bùi Hạc Kinh cũng lắc đầu phủ nhận, nhưng Bùi Tuyên vẫn ra vẻ định đuổi Trương Ngọc khỏi nhà, không trọng dụng cậu nữa. Vậy mà Bùi Hạc Kinh hiếm khi gắt gỏng với Bùi Tuyên đến thế.
Anh chỉ trích Bùi Tuyên vô lý, vì một chuyện chưa được chứng thực rõ ràng mà lại giận cá chém thớt bừa bãi.
“Thực ra lão gia chỉ hù dọa hai người họ thôi. Chuyện này quá hoang đường, bất kể thật hay giả thì lựa chọn tốt nhất vẫn là dập tắt mồi lửa vốn chưa từng bùng cháy, vậy là xong.”
Tiếng dế kêu râm ran nối nhau trầm bổng, bác Trịnh nhìn về phía sâu trong dãy hành lang, cảm thán: “Về sau quả nhiên họ xa cách dần, bao nhiêu năm nay gần như không tiếp xúc liên lạc nữa. Chỉ tiếc là không ngờ thiếu gia Hạc Kinh lớn lên lại công khai là thích người đồng giới thật.”
Giờ đây xem ra vụ bê bối chưa rõ thật giả năm xưa cũng đáng tin phần nào.
Đào Tây Hữu im lặng nghe hết, cảm giác cay xè dâng trào nơi chóp mũi rồi xộc lên cả khóe mắt. Nhưng cậu hít một hơi sâu ghìm nó lại, nhẹ giọng bảo: “Cảm ơn bác Trịnh ạ, nhưng cháu vẫn còn dại dột, sao tự dưng bác lại kể những chuyện này cho cháu thế ạ?”
Trông gương mặt mịt mờ và đau thương của Đào Tây Hữu, ngón tay bác Trịnh khẽ động đậy, bác nhớ tới cuộc đối thoại với Bùi Tuyên trước đó.
Lúc ấy, bác tưởng Bùi Tuyên sẽ tận dụng cơ hội lý tưởng này để đuổi Đào Tây Hữu khỏi nhà họ Bùi. Nhưng kỳ lạ thay, Bùi Tuyên lại cho phép Đào Tây Hữu tạm trú tiếp.
“Đuổi nó đi? Mọi thứ đột ngột và cập rập quá. Nhỡ đâu tương lai Hạc Kinh hối hận thì e rằng lại quay về luẩn quẩn với nó thôi. Cứ cho nó ở lại, tận mắt chứng kiến Hạc Kinh thân thiết với người khác, phải ghen ghét khổ sở rồi ầm ĩ, gây lục đục với Hạc Kinh, như vậy mới lộ rõ bộ dạng xấu xí nhân danh tình yêu ấy chứ.”
Bùi Tuyên nhàn nhã uống trà, tự tin chắc thắng.
Nhìn Đào Tây Hữu đỏ hoe mắt như vậy, bác Trịnh nghĩ thầm Bùi Tuyên đã thành công thật rồi. Thành công khiến cậu trai trẻ tuổi trước mặt phải khổ đau, thất vọng.
Có điều, đến tận giờ Đào Tây Hữu cũng không hề quấy nhiễu. Cậu chỉ lặng lẽ nép vào một góc, dõi theo Bùi Hạc Kinh và Trương Ngọc mỗi lúc một gần nhau thêm.
“Tình cảm là thứ hiếm hoi xa xỉ nhất chốn thế gia hào môn này.” Sau cùng, bác Trịnh nâng tay vỗ vai Đào Tây Hữu, nói với vẻ phức tạp: “Dừng lại đúng lúc thì hơn con ạ.”
Sức nặng ở vai biến mất rất nhanh. Đào Tây Hữu biết bác Trịnh muốn tốt cho cậu, nhưng đây mới là lần đầu cậu yêu một người, khó tránh khỏi sự cố chấp và liều lĩnh.
“Cháu biết ạ, cảm ơn bác Trịnh, nhưng mà…”
Đào Tây Hữu hơi cúi đầu, nhưng giọng nói vẫn kiên định: “Nhưng cháu phải tự tai nghe anh ấy nói rõ ràng với cháu đã. Cháu không muốn cứ chấm dứt với anh ấy một cách mập mờ, không rõ ràng như thế.”
Cậu vẫn muốn chờ cơ hội, cơ hội để trao đổi thẳng thắn một cách bình tĩnh lý trí với Bùi Hạc Kinh.
Nhưng mãi mà cơ hội ấy chưa đến.
Ngược lại, những người làm ở nhà chính đều dần nhận ra hiện nay địa vị của Trương Ngọc trong mắt Bùi Hạc Kinh đã khác, thái độ của Bùi Tuyên cũng có vẻ ngầm đồng ý.
Còn “bạn trai” từng được Bùi Hạc Kinh công nhận thì giờ trở thành người ở nhờ lỡ dở, khách không ra khách, mà người nhà cũng chẳng ra người nhà.
May sao, dù có bàn tán sau lưng thì ngoài mặt mọi người vẫn rất khách sáo với Đào Tây Hữu, chẳng ai không dưng khiến cậu phải ấm ức những chuyện lặt vặt. Đám Bùi Nguyên, lạ lùng thay, cũng không thấy đến gây sự với cậu.
Tình hình nội bộ nhà họ Bùi bảo mật cực kỳ kín kẽ, người ngoài hoàn toàn không hay biết gì, chỉ thấy nhà họ Bùi bất ngờ ra tay đánh cho họ Tiền sứt đầu mẻ trán, khiến cơ nghiệp lâu năm của họ lung lay nguy ngập.
Ngày tháng cứ trôi vùn vụt, thoáng cái đã đến mùng 1 tháng 5, ngày cưới của Đào Vĩ.
Cánh hoa hồng trải dài uốn lượn dọc theo thảm đỏ, tiếng đàn violin du dương vang vọng, cô dâu chú rể chầm chậm bước ra sân khấu.
Vợ chồng họ Đào tốt bụng lương thiện, nhà họ Lý cũng có chỗ đứng nhất định ở thành phố Ninh Tân, sảnh tiệc vô cùng sôi nổi, tiếng nâng ly, cười nói đan xen rộn ràng.
Không ít người nâng chén tâng bốc Đào Gia Vượng, ca ngợi chú sinh được hai người con trai đều là rồng phượng ưu tú, quá đỗi xuất sắc. Thậm chí có người còn cất công tìm Đào Tây Hữu để mời rượu, khen cậu trẻ tuổi mà giỏi giang.
Biểu cảm họ chân thành, lời lẽ tha thiết, như thể Đào Tây Hữu là nhân vật ghê gớm lắm thật. Thế nhưng cậu hiểu rõ, đối tượng những người này nịnh nọt không phải cậu, họ chỉ đang lấy lòng nhà họ Bùi đằng sau cậu thôi.
Tất cả mọi người đều tưởng Đào Tây Hữu ở lại nhà họ Bùi lâu như vậy chứng tỏ địa vị đã vững chắc, tương lai hứa hẹn.
Đào Tây Hữu nốc hết ly rượu này sang ly rượu khác, không từ chối ai, nhưng im lặng không nói gì trước mọi câu tò mò thăm dò liên quan đến nhà họ Bùi.
Bố mẹ Lý Tuyết Đình lại càng ngóc cổ trông ngóng từ đầu buổi tiệc, hỏi Đào Tây Hữu mấy lần rằng không biết bao giờ Bùi Hạc Kinh sẽ đến?
Hờ, Bùi Hạc Kinh không đến đâu.
Đào Tây Hữu cười khẩy trong lòng, ngoài mặt vẫn phải làm ra vẻ rầu rĩ: “Hôm nay anh ấy có vẻ bận lắm, chắc là gặp việc gì gấp, chẳng biết liệu có kịp chạy qua không nữa. Anh ấy dặn bọn cháu là không cần đợi anh ấy đâu ạ.”
Tuy sắc mặt trầm hẳn xuống, nhưng rốt cuộc hai vợ chồng họ Lý cũng tỏ vẻ thông cảm.
Sau vài lượt rượu, tiếng cười nói của khách khứa từ từ trở nên mờ ảo như có lớp kính mờ ngăn cách. Ngược lại, tiếng thở của Đào Tây Hữu mỗi lúc một nặng nề hơn.
Cậu biết rất đông người đang đợi, đợi Bùi Hạc Kinh xuất hiện tại đám cưới không quá hoành tráng này. Cậu cũng biết rất đông người đang âm thầm đánh giá mình.
Chịu thôi…
Đào Tây Hữu nằm gục xuống bàn, chầm chậm nhắm mắt lại. Thực ra đã bảy tám hôm cậu chưa hề gặp Bùi Hạc Kinh.
Tin nhắn Weixin như hòn đá chìm nghỉm đáy biển sâu. Vốn dĩ cậu định mở lời mời nhưng chẳng tìm được cơ hội thích hợp, sau cùng đành thôi.
Không phải cậu mong Bùi Hạc Kinh đến để nở mày nở mặt, chỉ là… cậu thấy đây là đám cưới anh cả, người nhà nên tham dự đầy đủ.
Đúng vào lúc Đào Tây Hữu đang lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê, đám cưới cũng trôi dần về cuối thì bỗng có một khoảnh khắc nào đó, đám đông đang nhốn nháo đột nhiên im bặt, lặng ngắt vài giây đầy quái lạ.
Đào Tây Hữu tưởng tai mình có vấn đề, nhấc tay ngoáy tai thử rồi ngồi thẳng người dậy. Sau đó cậu sững sờ khựng lại.
Một bóng dáng cao lớn thon gầy đang bước vào từ cửa chính. Bộ vest cắt may sắc sảo ôm trọn vóc người cao gầy, khiến ánh sáng phía sau như bị gọt thành những đường nét góc cạnh. Anh bước lại gần trên cánh hoa hồng đỏ tươi trải đầy mặt sàn, khiến toàn thể quan khách có mặt tại đây đều phải nín thở.
Đào Tây Hữu hé môi, trái tim đập dồn dập cuồng dại, tai cũng ầm ầm ù vang.
Bùi Hạc Kinh đến rồi!
Giây lát sau, đám đông trong tiệc như choàng tỉnh giấc mộng. Mọi người ríu rít cầm ly rượu ào vào định bắt chuyện với Bùi Hạc Kinh, chỉ chớp mắt thôi, họ đã túm tụm vây kín xung quanh anh.
Đào Tây Hữu cũng giật mình bừng tỉnh chạy vội sang, ra sức chen lấn xô đẩy, cà vạt cũng lệch, cuối cùng mới tới được cạnh Bùi Hạc Kinh. Cậu giơ tay gạt người phía trước ra, cố giành giật một chút không gian cho Bùi Hạc Kinh.
Cậu biết Bùi Hạc Kinh không thích người khác tiếp cận quá sát.
“Mọi người nhường đường chút, nhường đường chút đi ạ!” Đào Tây Hữu hô to. Đào Gia Vượng và Đào Vĩ vòng ngoài cũng bắt đầu giải tán bớt nhóm khách khứa đang chen chúc nhau.
Sau một hồi vật lộn, tình hình tạm thời ổn định bớt.
Bùi Hạc Kinh chúc mừng đơn giản cha mẹ của hai bên gia đình rồi đưa tặng quà cưới của mình, ấy là một căn biệt thự nằm ở khu vườn tược hoa lệ, giá trị lên tới tám con số khiến người ta phải chặc lưỡi kinh ngạc.
“Không, không, không được, quý giá quá!” Đào Vĩ thoái thác liên tục, Lý Tuyết Đình cũng không dám nhận bừa chiếc chìa khóa đựng trong hộp quà rất tinh xảo.
Bùi Hạc Kinh bước lên đặt hộp quà vào tay Đào Vĩ, thấp giọng nói: “Chúc mừng hạnh phúc.”
Đã đến nước này, dưới bao ánh mắt chăm chú theo dõi mà còn đùn đẩy nữa thì sẽ làm mất mặt Bùi Hạc Kinh. Đào Vĩ đành phải cầm, nhẩm tính trong bụng rằng chờ xong đám cưới sẽ đem trả lại.
Đào Tây Hữu đứng ngay bên cạnh Bùi Hạc Kinh, đầu óc cậu hơi choáng váng, nhịp tim vẫn chưa thể chậm lại. Cậu vô cùng kinh ngạc trước sự có mặt của Bùi Hạc Kinh, không kìm được mừng rỡ háo hức, còn thấp thoáng nảy sinh chút xíu hi vọng.
Liệu đây có phải tín hiệu cho thấy họ vẫn còn cơ hội cứu vãn hay không?
Hai nhà Đào và Lý đều không rõ chuyện nội bộ của nhà họ Bùi, càng không biết Đào Tây Hữu đã bị Bùi Hạc Kinh bỏ, chỉ nghĩ tình cảm của hai người tốt đẹp thật.
Bùi Hạc Kinh không định nán lại, đám cưới đông đúc, phức tạp, không tiện ở lâu. Đằng nào cũng đã đến phần cuối, Đào Gia Vượng mới đẩy vai Đào Tây Hữu bảo cậu về cùng Bùi Hạc Kinh luôn.
Bùi Hạc Kinh không cự tuyệt.
Lỡ uống nhiều quá, Đào Tây Hữu ngất ngưởng đi theo Bùi Hạc Kinh lên xe. Xe nổ máy chưa được bao lâu, cậu đã lim dim gà gật, ngoẹo cả đầu, phần gáy tựa vào ghế bọc da thật, lông mày hơi nhíu lại.
Lòng cậu cứ canh cánh vì Bùi Hạc Kinh ngồi cạnh, muốn nói chuyện với anh, vậy nên thực tế cậu ngủ cũng chẳng ngon.
Giữa lúc mơ màng, Đào Tây Hữu nghe thấy những tiếng loạt soạt đan xen, nối tiếp từng đợt.
Cậu chậm chạp mở mắt ra. Cảnh đập vào mắt là màn mưa nghiêng nghiêng tạt qua cửa sổ xe, lớp kính phản chiếu ánh sáng vàng vọt của đèn đường. Xe đã đỗ lại trên một con đường lớn thuộc khuôn viên biệt thự nhà họ Bùi, đã ở rất gần nhà chính.
Đào Tây Hữu giật mình bật dậy, nghiêng đầu tìm bóng dáng Bùi Hạc Kinh. Thấy đối phương vẫn ngồi cạnh, cậu thở phào nhẹ nhõm.
“Ánh sao” trên trần xe chảy trôi lấp lánh, mùi xông hương thoang thoảng vấn vít khắp khoang xe. Tài xế đã xuống từ lúc nào không hay, hiện giờ chỉ còn mỗi Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh ngồi lại. Ngoài tiếng mưa rơi, chỉ còn nghe tiếng thở của nhau.
Không còn thời cơ nào thích hợp hơn khoảnh khắc này nữa, Đào Tây Hữu nghĩ thầm.
Cậu lắc cái đầu vẫn còn ong ong, gắng sắp xếp suy nghĩ của mình cho mạch lạc.
Bùi Hạc Kinh đang cúi đầu lướt điện thoại, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những góc cạnh sáng tối. Đào Tây Hữu dõi theo giây lát, rồi mở miệng cất lời.
“Định chia tay thật?”
Dường như nghe vậy, Bùi Hạc Kinh mới phát hiện ra là Đào Tây Hữu đã dậy. Anh nhấn tắt điện thoại, tiện tay cầm luôn trong tay. Anh nghiêng đầu qua nhìn Đào Tây Hữu, ánh mắt hờ hững hệt như mọi khi, không có ý định lên tiếng.
“Trả lời em.” Đào Tây Hữu cứng rắn một cách hiếm thấy. “Nếu anh muốn em dừng việc bám riết anh.”
“Ừ.” Đôi môi mỏng của Bùi Hạc Kinh khẽ hé, đưa ra đáp án.
Dù đã dự đoán trước, nhưng khi phải chính tai nghe Bùi Hạc Kinh thừa nhận thì trái tim Đào Tây Hữu vẫn vô thức thắt lại, đau đớn chậm rãi lan dần khắp tứ chi.
“Tại sao?” Đào Tây Hữu thắc mắc, hít một hơi rồi run rẩy thở hắt ra. “Cũng không thể là tại đống chứng cứ ‘ngoại tình’ đó thật chứ?”
Toàn thân Đào Tây Hữu đều đang run bần bật khe khẽ, có lẽ do rượu cồn nữa nên gò má cậu vẫn còn ửng đỏ, hàng mi ướt nhèm vì vừa mới ngủ dậy.
Bùi Hạc Kinh nhìn cậu, hồi lâu sau đáp: “Thật giả không quan trọng.”
Chân tướng không quan trọng ư? Đào Tây Hữu bỗng bật cười, tiếng cười ngắn ngủi. Cậu thấp giọng lặp lại: “Không quan trọng… Thế nên anh hoàn toàn chẳng bận tâm, chỉ vừa khéo mượn cớ để đá em đi à?”
Bùi Hạc Kinh trầm mặc một lát, nhưng rồi bảo: “Đám cưới anh cả cậu xong xuôi rồi, mọi việc ổn thỏa, nhà họ Lý khó lòng chia cắt họ được nữa.”
Đúng vậy, Lý Tuyết Đình đã mang thai, giờ cũng đã tổ chức đám cưới, mọi việc đã êm đẹp, nhà họ Lý không thể nuốt lời mà đổi ý.
“Thế cho nên?”
Cho nên hiện tại nhắc lại để thể hiện điều gì đây?
“Cho nên cậu đi được rồi.” Bùi Hạc Kinh bình tĩnh tuyên bố.
Câu nói chui vào tai Đào Tây Hữu, khuấy đảo đầu óc cậu thành một mớ hỗn độn.
Những ký ức đẹp đẽ của cậu và Bùi Hạc Kinh không ngừng vụt qua trước mắt: triền miên quấn quýt trên giường, những lời tình tứ thầm thì bên tai, nhiệt độ ấm áp từ hai trái tim nương tựa…
Tại sao vào giờ phút khổ đau đến thế con người ta lại cứ tự động hồi tưởng về những điều đẹp đẽ vậy nhỉ?
Đào Tây Hữu duy trì động tác cứng ngắc, lưng hơi còng, hai tay đặt trên đầu gối, mặt vẫn đang quay về phía Bùi Hạc Kinh.
Biểu cảm của cậu không quá khổ sở mà có phần đờ đẫn nhiều hơn, như thể thứ gì đó đã hút mất hồn phách của cậu.
Mãi rất lâu sau, lông mày Đào Tây Hữu mới nhúc nhích khe khẽ. Bùi Hạc Kinh nói gì ấy nhỉ?
À, Bùi Hạc Kinh đang đuổi cậu đi.