39. Chương 39: Cuộc chạm trán 'hí hí'

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 39: Cuộc chạm trán 'hí hí'

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đúng là đồ khốn nạn.” Hướng Bành Bành uống liền tù tì ba cốc lớn, thân mật hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Thẩm Lĩnh, “Đã không thèm giải thích chuyện cũ thì thôi, ngủ với anh xong sáng hôm sau đã chuồn mất. Anh đã nghĩ bụng, thôi kệ mẹ nó đi, coi như bị chó cắn vậy. Ai dè sau đó nhà anh chuẩn bị giới thiệu đối tượng cho anh, gã ta biết tin liền xộc thẳng đến nhà!”
Tuy chưa nói thẳng ra, nhưng ý của Thẩm Lĩnh là gã rất có thiện cảm với Hướng Bành Bành, mong muốn nhà họ Hướng đừng giới thiệu Hướng Bành Bành cho người khác tìm hiểu.
Đúng là miếng mồi ngon từ trên trời rơi xuống, sao mà ông bố mê hư vinh của Hướng Bành Bành nỡ bỏ qua cơ hội tuyệt vời như vậy? Ông ta lập tức cười toe toét không khép nổi miệng, chỉ thiếu điều đóng gói Hướng Bành Bành gửi hỏa tốc tận nơi cho Thẩm Lĩnh thôi.
Nghe xong chuyện, miệng Đào Tây Hữu há hốc thành chữ O, chỉ thấy huynh đệ chí cốt của mình thật sự thảm thương. Từ bé cha không thương mẹ không yêu, của cải trong nhà định để hết cho thằng em trai dốt nát bất tài, trong khi lại đòi hỏi người anh phải đánh đổi đủ điều.
Từ nhỏ, Hướng Bành Bành đã bị tẩy não rằng mọi việc phải nghĩ cho gia đình, cho em trai, không hề có chút hi vọng nào về tình yêu tự do. Lớn đến ngần này, trầy trật mãi mới gặp được đối tượng hơi hơi thích, thì lại trúng ngay gã trai đểu.
Khó khăn, thật quá khó khăn.
“Đờ mờ…” Hướng Bành Bành đập cốc xuống bàn cái rầm, “Bố gã bắt gã kết hôn, rõ ràng gã đang tìm hiểu bao nhiêu cô gái mà vẫn cứ đòi bám riết lấy anh! Thần kinh!”
“Thần kinh!” Đào Tây Hữu cũng bực bội, chộp chai rượu rót đầy ắp hai chén, “Cái đám công tử nhà giàu này đều dở hơi cám hấp nặng, đùa giỡn tầng lớp chân chất như bọn mình làm quái gì? Huynh đệ bọn mình có động vào ai đâu!”
Bầu không khí vừa đúng lúc, Đào Tây Hữu cùng Hướng Bành Bành sôi nổi góp lời chỉ trích lũ đàn ông tồi tệ bội bạc, rượu cứ thế tu ồng ộc vào bụng.
Hai giờ sáng, mọi người giải tán.
Hướng Bành Bành dìu Đào Tây Hữu, cả hai ngả nghiêng lảo đảo dọc phố, miệng vẫn còn khoác lác rằng tối nay phải gọi hẳn mười cậu trai bao cho thỏa thích.
“Đúng! Đã đời!” Đào Tây Hữu ợ sặc mùi rượu, tầm mắt thấy trời đất quay cuồng, vẫn phải nêu yêu cầu: “Bành Bành, đệ muốn các huynh dáng người thanh mảnh, da trắng tông lạnh!”
“Gọi! Gọi hết!”
Càng lết, hai người càng xiêu vẹo, cuối cùng sóng đôi ngã vật vào bụi cây, ôm nhau khò khò ngủ thiếp đi.
Thỉnh thoảng lại có xe chạy ngang qua, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường như một khúc nhạc thôi miên.
Giữa cơn mơ màng lim dim, Đào Tây Hữu nghe thấy tiếng phanh xe kin kít chói tai. Cậu mới nghĩ bụng: thôi chết rồi, đừng bảo có bợm nhậu nào lái xe gây tai nạn liên hoàn nhé. Vị trí của cậu và Hướng Bành Bành giờ đang nguy hiểm lắm, bất cẩn một chút thôi là sẽ thành cái bánh ép dẹp mất!
Nhưng bất lực thay, vì đã say bí tỉ, dù cố dồn hết sức lực thì Đào Tây Hữu cũng chỉ bật ra được mấy tiếng rầm rì rồi lại ngất ngư tiếp.
Rầm ——
Cửa xe đóng sập, tiếng bước chân tiến lại gần.
Thẩm Lĩnh chỉ vừa kịp thở đều, đứng im lìm trên gờ dải cây xanh, nhìn xuống hai con ma men nằm trong bụi cây thấp. Cơn giận vẫn đùng đùng trên mặt gã, chẳng khác nào quỷ dữ dưới cột đèn đường.
“Đúng là…”
Thẩm Lĩnh bực mình quá hóa phì cười. Gã nghiêng đầu châm điếu thuốc, rít một hơi thật mạnh rồi nhả hai vòng khói về phía hai người, u ám hồi lâu rồi mới cảm thán.
“Hai đứa nhóc con không biết ngoài đường nguy hiểm đến mức nào.”
*
Nắng rọi vào mông Đào Tây Hữu cứ nong nóng, cái chân buông thõng ở mép giường bèn nhúc nhích rụt về phía bóng râm.
Cảm giác đầu óc như chứa đầy vụn thủy tinh vỡ nát, chỉ cần trở mình là chúng lại lắc lư đau nhói khắp nơi. Đào Tây Hữu nhắm mắt xuýt xoa thật kêu, bò lồm cồm ngồi dậy.
Căn phòng vừa lạ vừa quen, đây chính là phòng khách nhà Hướng Bành Bành.
Được được được, không hổ là huynh đệ cột chèo, Đào Tây Hữu tấm tắc trong bụng. Tối qua hai người say bét nhè đến thế mà Hướng Bành Bành vẫn đủ sức cõng cả hai về nhà an toàn.
Xỏ dép lê, Đào Tây Hữu ngáp ngắn ngáp dài chui vào nhà tắm. Đánh răng rửa mặt xong, cậu không buồn mặc áo mà ở trần ló ra, định sang phòng Hướng Bành Bành mượn cái khác mặc tạm.
“Bành Bành —— dậy đi thôi~”
Đào Tây Hữu đứng ở cửa phòng, nâng tông giọng léo nhéo: “Còn không dậy nữa để huynh đây vào đến nơi là sẽ hí hí đó nha ——”
Lạch cạch ——
Cửa bật mở, tự dưng Đào Tây Hữu thấy rùng mình hết cả. Ngẩng đầu lên, đập vào mắt cậu là một gương mặt xa lạ.
Thẩm Lĩnh khoác áo ngủ, cổ áo lệch lạc xốc xếch phanh ra toang hoang, để lộ lồng ngực chi chít vết cào. Tóc tai gã hơi rối, mặt mũi cáu bẳn, gã nhìn Đào Tây Hữu, giọng hằm hè: “Hí hí?”
Bộ não trì trệ chậm chạp vận hành. Đào Tây Hữu trợn đôi mắt to tướng, sững sờ hóa đá tại chỗ. Cậu suy luận ra được hai điều: một, người phía trước chính là Thẩm Lĩnh; hai, cậu từng gặp Thẩm Lĩnh ở nghĩa trang.
Thẩm Lĩnh không phải hạng tử tế gì. Hàng loạt gạch đầu dòng mà Hướng Bành Bành liệt kê tối qua khiến Đào Tây Hữu lúc này bỗng dưng nhớ ra phải cảnh giác. Cậu lập tức siết chặt hai nắm đấm, lùi chân phải ra sau, vào tư thế phòng ngự.
Nhóm động tác này lọt vào mắt Thẩm Lĩnh trông cứ như đang nghịch mô hình, người bé tí trắng trẻo đáng yêu ghê chứ. Thế là cơn gắt gỏng vì mới ngủ dậy của gã cũng bay sạch.
“Tiểu Hữu đúng không?” Thẩm Lĩnh đổi biểu cảm, chuyển sang trạng thái hòa nhã lịch sự: “Chào cậu nhé, tôi là Thẩm Lĩnh.”
“Không biết ngại.”
Ba người ngồi vào bàn ăn. Thực đơn là đồ ship ngoài do Thẩm Lĩnh gọi, Hướng Bành Bành chẳng hề nể nang: “Biệt danh Tiểu Hữu này để huynh gọi chắc?”
Mặt Thẩm Lĩnh rất nghiễm nhiên: “Chẳng phải bạn đệ cũng chính là bạn huynh à? Chúng ta là một đôi mà, đúng không?”
“Mẹ nó, ai đôi điếc gì với huynh? Huynh chuẩn bị kết hôn đấy còn gì? Chưa cưới đã ngoại tình trước luôn đấy à?”
Thẩm Lĩnh không hề tức giận, nhấc một tay lên giải thích: “Bé cưng, huynh cũng nói với đệ rồi mà? Cưới xin chỉ là quy trình hình thức thôi, huynh vẫn chỉ ở bên đệ.”
“Xuống âm trì địa ngục ấy!” Hướng Bành Bành không có nhu cầu nghe gã lèo nhèo, quay mặt đi, hớ hênh để lộ vết cắn nghiến đỏ gắt từ tối qua trên cổ.
Đào Tây Hữu ngó nghiêng từ phải sang trái, thở dài thật sâu trong bụng.
Thực ra Hướng Bành Bành nào có ghét bỏ thù hằn Thẩm Lĩnh được như tuyên bố đâu, chủ yếu vẫn cứ là bất lực, bất lực mà lại thích.
Thẩm Lĩnh thích cậu ta, đeo bám cậu ta nhưng không thể cho cậu ta một lời cam kết đàng hoàng, chính đáng, giống như kiểu nổi hứng chơi bời vậy thôi. Hướng Bành Bành thì căm ghét cái dạng quan hệ nhập nhèm, mơ hồ này, song bất đắc dĩ lại không thể cự tuyệt.
Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên.
“Tiểu Hữu mở shop online à?” Thẩm Lĩnh nâng tay chọc cằm Hướng Bành Bành trêu chọc, rồi bắt chuyện với Đào Tây Hữu.
Tuy trong bụng cũng chẳng ưa Thẩm Lĩnh, song Đào Tây Hữu không phải nhóc con ngông nghênh ếch ngồi đáy giếng. Thẩm Lĩnh vui giận thất thường, nhỡ gây xích mích khiến gia đình thêm kẻ thù thì không hay chút nào, vậy là cậu đáp qua quýt: “Ờ.”
“Vậy thì hay quá, dạo này tôi rỗi rãi nhàn hạ, có khi chúng ta hợp tác được đấy.” Thẩm Lĩnh búng tay cái tách.
Đề nghị đường đột bất thình lình làm Đào Tây Hữu đần cả mặt. Cậu duỗi ngón tay chỉ vào bản thân: “Huynh với tôi? Hợp tác à?”
Hướng Bành Bành cũng sửng sốt ngoái đầu nhìn Thẩm Lĩnh.
“Đúng vậy, giờ đã qua cái thời nhắc đến chuyện ấy là biến sắc từ lâu rồi. Tôi định tiến quân vào ngành này, chúng ta chung tay làm cho lớn hẳn lên, hứa hẹn lắm chứ?”
Bàn tới việc làm ăn, gương mặt Thẩm Lĩnh nghiêm túc hơn hẳn, cử chỉ phong thái ngập tràn tự tin: “Mở hai cửa tiệm online nho nhỏ thì có gì vui? Chỉ đủ để trang trải sinh hoạt tạm bợ chứ muốn cải thiện cuộc sống thì khó lắm. Theo ý tôi, phải lập công ty, tự thầu hết các khâu nghiên cứu phát triển, thiết kế sản xuất đồ dùng cho người đồng tính nam, mở rộng đại lý khu vực, phân phối cả kênh truyền thống lẫn thương mại điện tử, đẩy mạnh tiêu thụ và gây dựng thương hiệu đàng hoàng.”
“Cậu nghĩ mà xem, sau này giới gay hễ nhắc đến chuyện ấy là tất cả đồng lòng khen ngợi thương hiệu do chính cậu lập nên, thành tựu biết bao, đúng không?”
Thẩm Lĩnh dẫn dắt tuần tự: “Đến lúc đó, vừa có tiếng vừa có miếng, ra ngoài ai dám xem thường cậu nữa? Biết đâu một số kẻ phụ bạc nào đó còn buộc phải dùng loại dầu bôi trơn do cậu nghiên cứu luôn chứ, thấy đã chưa, hả hê chưa?”
“Huynh tốt bụng đến thế cơ à?” Hướng Bành Bành tương đối ngờ vực: “Chẳng phải nhà huynh với họ Bùi vừa bắt tay chung dự án đấy à? Huynh không đi giúp đỡ huynh trưởng đi? Tự dưng mò sang nhúng chân vào sự nghiệp của huynh đệ tôi, chẳng lẽ huynh đang âm mưu gì đấy à?”
Nghe nhắc đến họ Bùi, Đào Tây Hữu bất giác dỏng tai lên.
“Ấy ấy.” Thẩm Lĩnh xua tay lia lịa: “Toàn bộ vốn liếng huynh chi, Tiểu Hữu cứ việc yên tâm làm là được. Với lại huynh chỉ xin bốn mươi phần trăm lợi nhuận thôi, vì đúng là bình thường huynh khá bận, chưa chắc có thời gian sát sao mọi lúc mọi nơi. Nếu sợ huynh gài bẫy thì thuê luật sư theo dõi cùng xuyên suốt cũng được. Đơn giản là huynh thấy vụ này hay hay nên muốn thử xem sao ấy mà.”
Thẩm Lĩnh cong khóe môi nhún vai, nói rất vô tội: “Tuy nhà tôi với nhà họ Bùi có hợp tác, nhưng đó là việc của họ chứ. Tôi quen biết gì cái cậu Bùi Hạc Kinh kia đâu.”