40. Chương 40: Tình thế éo le

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lĩnh nói năng trôi chảy, có sức thuyết phục, nhưng Đào Tây Hữu dù có chút dao động vẫn giữ thái độ dè dặt, chưa vội nhận lời.
Ngược lại, Hướng Bành Bành thấy cậu có hứng thú thì để tâm, quay về liên hệ một luật sư giỏi giúp Đào Tây Hữu thẩm định. Anh ta nói: “Gã Thẩm Lĩnh này chỉ giỏi ba hoa chích chòe với anh thôi chứ làm ăn thì đảm bảo đâu ra đấy, nếu cậu muốn thì cứ tiến hành đi.”
Hướng Bành Bành còn nói thêm: “Nếu cái tên khốn này mà dám làm gì tệ bạc với cậu, tối ngủ anh sẽ cắn đứt tai hắn để trả thù cho cậu!”
Đào Tây Hữu cũng cân nhắc kỹ lưỡng, mình nghèo xác xơ, chưa từng gây thù chuốc oán với ai, nên Thẩm Lĩnh chắc không đến mức phải tốn công giăng bẫy mình một cách phức tạp như vậy.
Thế là hai bên nhanh chóng đi đến thống nhất hợp đồng, cùng thành lập thương hiệu “Vô Giới” chuyên về sản phẩm dành cho đối tượng đồng tính nam trưởng thành.
Thích không giới hạn, chạm Vô Giới.
Bắt đầu gây dựng thương hiệu, chớp mắt một cái, lịch trình hàng ngày của Đào Tây Hữu đã trở nên bận rộn và dày đặc.
Còn về Thẩm Lĩnh, tuy cậu ta hay hứa suông nhưng những mối quan hệ mà cậu ta cam kết thì đúng là đổ về ào ạt. Tuy nhiên, nếu nói cậu ta uy tín thì không hẳn, vì cậu ấm này mười lần thì chín lần ngủ nướng không dậy, thế nên hàng ngày chỉ có Đào Tây Hữu cùng với trợ lý của cậu ta phải bôn ba khắp nơi.
Sự bận rộn nhưng cũng rất viên mãn ấy khiến ba tháng trôi qua nhanh như chớp mắt. Nếu không phải một hôm tình cờ lướt qua tin tức, Đào Tây Hữu đã suýt quên bẵng luôn hai chữ “họ Bùi”.
—— Nguồn tin nội bộ tiết lộ, Tổng giám đốc tập đoàn Khôn Nguyên, Bùi Hạc Kinh, sắp đón tin vui kết hôn cùng thiên kim tập đoàn Đông Bảo.
Cuộc liên hôn giữa hai gia tộc giàu có không chỉ là sự kết nối giữa hai bên mà còn mang lại sức sống và cơ hội mới cho giới kinh doanh, khơi dậy kỳ vọng của nhiều bên về khả năng phát triển hợp tác trong tương lai.
Tiếng bình luận ồn ào gần như tràn ngập màn hình, đủ thấy mẩu tin này đã gây ra chấn động lớn đến mức nào.
Đào Tây Hữu không đọc kỹ bất kỳ dòng nào, đầu ngón tay thoăn thoắt tắt màn hình thật nhanh. Nhưng tâm trạng cậu vẫn như mặt hồ bị tảng đá khổng lồ khuấy động, mãi lâu sau vẫn không thể yên tĩnh trở lại.
Cậu nghĩ Bùi Hạc Kinh đúng là đang từng bước thực hiện kế hoạch ban đầu rồi, có khi… chiếc giường mà họ từng ôm ấp, lăn lộn vô số lần ấy, giờ người nằm ngủ ở phía còn lại chắc là Trương Ngọc.
Lâu lắm rồi không nghĩ đến chuyện quá khứ đau thương, bỗng dưng bắt gặp tin tức liên quan, Đào Tây Hữu vẫn cảm thấy hụt hẫng và thẫn thờ cả buổi chiều. Ngay sau đó, cậu nhận ra mình nên tìm cách làm quen với những người mới, mọi người đều đang tiến về phía trước, cậu không thể cứ mãi dậm chân tại chỗ.
Ý tưởng ấy ngày càng mãnh liệt, nhưng cậu còn chưa kịp thực hiện thì nửa tháng sau, một dòng tin bùng nổ khác đã càn quét khắp thành phố Ninh Tân.
—— Tổng giám đốc Bùi Hạc Kinh của tập đoàn Khôn Nguyên, người trước đó vừa râm ran tin tức cưới xin, đã gặp tai nạn nghiêm trọng khi đang lái chiếc Maybach trên đường Tây Giang! Hiện anh ta đã tỉnh táo nhưng có nghi vấn tính cách bị đảo ngược!
Đào Tây Hữu vốn không mấy chú ý đến những chuyện này, mãi đến khi Đào Gia Vượng kể xong cậu mới biết tin.
“Nghe nói tỉnh được hai hôm rồi, đã đập phá phòng bệnh năm sáu lần.” Đào Gia Vượng tặc lưỡi thở dài, “Tính tình phải đảo ngược đến mức nào chứ? Đừng nói là bị thương ở đầu rồi hóa điên nhé? Thằng bé đang yên đang lành thế mà…”
Dù Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh không có kết quả gì, nhưng xét cho cùng Bùi Hạc Kinh từng giúp đỡ nhà họ Đào, nên giọng Đào Gia Vượng mang vẻ thổn thức rất chân thành.
Đào Vĩ dè dặt quan sát nét mặt Đào Tây Hữu, thấy cậu vẫn thờ ơ, liên tục gắp mấy miếng ớt bỏ vào miệng, bèn nói: “Chắc, chắc không sao lắm đâu nhỉ? Nhà họ Bùi hùng hậu như vậy, hẳn sẽ chữa khỏi cho anh ta thôi.”
Khoang miệng Đào Tây Hữu đau rát vì cay, lúc này cậu ngẩng đầu trông thấy ánh mắt quan tâm của mọi người quanh bàn, vội uống vài ngụm nước, mặt thoắt đỏ thoắt trắng, rồi ho khan cất lời: “Hầy… chỉ có mỗi đứa cháu đích tôn vàng bạc, ông nội anh ta sẽ chữa cho bằng được thôi, đảm bảo đấy.”
Nói thì nói vậy, nhưng ngay tối đó Đào Tây Hữu đã gặp ác mộng.
Trong mơ, Bùi Hạc Kinh đang nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, lồng ngực lõm hẳn xuống thật sâu, gương mặt nhợt nhạt cùng tông màu với mọi thứ xung quanh. Anh nhắm nghiền mắt mà máu tươi đỏ sẫm cứ òng ọc tuôn ra từ mũi và tai mãi chẳng ngừng, cảnh tượng khủng khiếp đến nỗi đầu óc Đào Tây Hữu đau nhói như bị kim châm.
“Chết tiệt ——”
Đào Tây Hữu ngồi bật dậy trên giường, xung quanh tối đen như mực, hoàn toàn đối lập với giấc mơ, chẳng thấy bóng dáng Bùi Hạc Kinh mà cậu tưởng đã chết trên giường bệnh đâu cả.
Mồ hôi nhễ nhại ướt trán, sống lưng lạnh toát, Đào Tây Hữu vừa thở hổn hển vừa giơ tay quệt mồ hôi, lặp đi lặp lại tự nhủ: “Liên quan gì đến mình? Anh ta thì bị làm sao được? Đại thiếu gia cành vàng lá ngọc có cả đống người phục vụ chăm sóc, ngủ đi, ngủ đi!”
Rồi cậu cũng ngủ tiếp thật, chỉ tội cứ toàn nằm mơ thấy ác mộng về Bùi Hạc Kinh, làm mấy hôm liền mắt Đào Tây Hữu thâm quầng đen thui hệt gấu trúc.
Hết cách, cậu bắt đầu chuyển sang chạy bộ một tiếng đồng hồ mỗi tối, mệt bở hơi tai về đến nhà là tự khắc lăn ra ngủ, không còn mộng mị nhiều nữa.
Đợt này công ty dần đi vào nề nếp, mọi thứ vận hành bình thường và đúng như Thẩm Lĩnh dự đoán, tiềm năng phát triển trong tương lai rất khả quan. Lòng Đào Tây Hữu rất phấn khởi, cậu quyết định cho mình nghỉ hai hôm để điều chỉnh tâm trạng.
Tiếc thay, kỳ nghỉ của cậu chỉ vừa mới bắt đầu, đang ngủ nướng được nửa giấc thì đã bị cuộc gọi từ Đào Gia Vượng cắt ngang.
“Con trai, mau, mau về nhà một chuyến.” Giọng Đào Gia Vượng rất lạ, vừa nôn nóng lại vừa phức tạp.
Đào Tây Hữu lập tức nhảy dựng khỏi giường: “Sao thế ạ? Chị dâu đi sinh ạ? Con về ngay đây!”
“Không phải…” Đào Gia Vượng ngập ngừng, “Tóm lại cứ về rồi tính.”
Cách nói úp mở, lấp lửng khiến Đào Tây Hữu hoảng sợ, cậu vội mặc đại cái áo ngắn tay vào rồi chạy ngay về nhà.
Về đến nơi, lỡ tay đẩy mạnh quá làm cửa ra vào bật văng rầm rầm mà Đào Tây Hữu vẫn mặc kệ, chưa cởi xong giày đã vừa đi vừa hô to: “Ba? Sao thế hả ba!”
Vào tới phòng khách, bước chân Đào Tây Hữu chợt dừng phắt lại.
Đào Gia Vượng cùng Trịnh Giai Tuệ ngồi trên sofa với vẻ dè dặt, sắc mặt không mấy tươi tắn, và người đang ngồi bên phải họ là một cụ già nghiêm nghị tóc trắng bạc phơ.
Qua màn hơi nước bốc lên từ khay trà nóng hổi đặt trên bàn, Đào Tây Hữu trông thấy Bùi Tuyên sau vài tháng chưa gặp.
Sao Bùi Tuyên lại ở đây? Não Đào Tây Hữu phân tích cấp tốc: Chẳng lẽ ông ta ghé sang tính sổ? Chắc nhà họ Bùi không đến nỗi rạch ròi soi mói đến vậy đâu nhỉ? Hay lại định đổ oan gì cho mình nữa? Đào Tây Hữu lật giở lại ký ức về giai đoạn đầu mới tạm trú nhà họ Bùi, hình như cậu cũng chưa gây ra chuyện động trời nào đến mức bây giờ còn phải lôi ra xử lý chứ?
Đào Tây Hữu còn đang suy nghĩ miên man, Tiểu Cao đứng sau lưng Bùi Tuyên mới khẽ khàng hắng giọng một tiếng, hỏi thăm Đào Tây Hữu rồi tiện thể trình bày mục đích của chuyến thăm lần này.
“Cái quái gì cơ?” Đào Tây Hữu rướn cổ ra trước, giơ tay ngoáy tai, tưởng mình nghe nhầm: “Bảo tôi về nhà họ Bùi chăm sóc Bùi Hạc Kinh á?”
“Mấy người không bị sao đấy chứ? Hay bị ngớ ngẩn rồi?”
Sắc mặt Bùi Tuyên trầm trọng, ông cụ im phăng phắc.
Đào Tây Hữu bèn nâng cao giọng: “Ban đầu mấy người mỏi mắt chờ tôi cút thì tôi đã nhanh chóng cuốn xéo rồi, cũng không có nhu cầu dây dưa. Sao giờ mấy người lại đòi tôi về? Tôi là chó chắc? Gọi thì đến, xua thì đi.”
Cáu không chịu được, Đào Tây Hữu bồi thêm: “Dở hơi chắc?”
Đào Gia Vượng ngồi nghe mà ấn đường cứ giần giật liên hồi, lo Bùi Tuyên sẽ nổi khùng lên với Đào Tây Hữu mất. Chú âm thầm nắm chặt tay, chuẩn bị sẵn sàng, nhỡ Bùi Tuyên mà chộp cái chén trên bàn ném về phía Đào Tây Hữu là chú sẽ đứng ngay dậy che chắn chỗ nước trà nóng bỏng kia bất cứ lúc nào.
Song điều nằm ngoài dự đoán là Bùi Tuyên chưa hề nổi giận, trái lại gương mặt đầy nếp nhăn của ông toát ra vẻ mỏi mệt nặng nề. Ông cụ lẳng lặng nhìn Đào Tây Hữu, chờ cậu nói hết rồi mới mở miệng: “Nhà họ Bùi không hề bạc đãi cậu.”
Đúng vậy, xét về lợi ích thì họ không bạc đãi, riêng mặt này Đào Tây Hữu buộc phải thừa nhận.
“Chắc cậu cũng đọc tin rồi.” Nhắc đến đây, Bùi Tuyên khựng lại giây lát, “Tình hình Hạc Kinh hiện giờ… không được lạc quan.”
Ông dứt lời là bầu không khí trong phòng đột nhiên căng thẳng hẳn, ngay cả Đào Tây Hữu cũng tiết chế bớt cơn giận, nói nhanh như gió: “Không được lạc quan? Nghĩa là sao, vẫn nguy hiểm đến tính mạng à? Thế tôi cũng có phải bác sĩ đâu, mấy người cần chuyển viện hay ra nước ngoài điều trị thì làm luôn đi chứ, phí phạm thời giờ ở nhà tôi làm gì, hành động khẩn trương lên!”
Tiểu Cao vội cất tiếng nói rằng hiện giờ sức khỏe Bùi Hạc Kinh không còn đáng ngại nữa, nhưng vấn đề tâm lý do mất trí nhớ gây ra thì cực kỳ nghiêm trọng, người ngoài hoàn toàn không thể tiếp cận được anh.
Anh không hợp tác điều trị, từ chối giao tiếp, thậm chí tuyệt thực. Tính đến nay đã mấy ngày rồi Bùi Hạc Kinh không chịu ăn uống.
Bùi Tuyên vắt óc nghĩ đủ mọi cách vẫn vô dụng, Bùi Hạc Kinh không nhận ra ai.
“Lão gia… nếu không được nữa, hay là thử nhờ ai đó đến xem sao?” Bác Trịnh nêu ý kiến sau vài lượt do dự, tuy bác cũng không mong Đào Tây Hữu quay về chốn nước sôi lửa bỏng nhưng Bùi Hạc Kinh lại là đứa bé bác đã dõi theo từ nhỏ đến lớn, gặp thời điểm này lòng dạ khó tránh khỏi sự thiên vị.
Hiện nay đến cả Trương Ngọc, Bùi Hạc Kinh cũng ngó lơ. Đào Tây Hữu thì từng chung chăn chung gối với Bùi Hạc Kinh một thời gian dài, dường như còn có tình cảm đặc biệt, thậm chí khả năng cao chính là “lần đầu” của Bùi Hạc Kinh. Tóm lại, thiết nghĩ ấn tượng của anh về Đào Tây Hữu phải rất sâu sắc.
Bùi Tuyên trầm ngâm chốc lát. Hồi đầu Đào Tây Hữu bỏ đi giữa đêm khiến ông sung sướng vô cùng, hai người đã chia cắt triệt để, không còn cơ hội dây dưa thêm. Nhưng ông trời không có mắt, giờ đây xảy ra biến cố như vậy, buộc phải nhờ Đào Tây Hữu quay về thử xem, đúng là tức tối bứt rứt thật.
Tức thì tức, nhưng sức khỏe cháu trai quan trọng hơn.
Vậy nên Bùi Tuyên đích thân hạ cố.
“Tôi không đi.”
Đào Tây Hữu đã từ từ bình tĩnh lại khỏi cơn sốc trước thông tin Bùi Hạc Kinh mất trí nhớ. Cậu kéo cái ghế đẩu ngồi xuống, xòe tay nói: “Anh ta không có cảm xúc gì với tôi, giờ tôi cũng vô cảm với anh ta. Ông là ông nội anh ta còn chẳng nhận ra, tôi mà đến lỡ anh ta đập chết tôi thì sao? Sao tôi phải làm cái chuyện tốn công vô ích thế?”
“Chỉ thử xem thôi.” Bùi Tuyên nói: “Thời gian một tuần, nếu suốt quá trình thằng bé vẫn không có phản ứng gì khác thì cậu có thể về.”
Thậm chí Bùi Tuyên còn cam kết đáp lễ xứng đáng cho nhà họ Đào. Đào Gia Vượng vội xua tay bảo rằng tất cả theo ý con trai, nếu Đào Tây Hữu không muốn thì gia đình sẽ không nài ép.
Người nhà cạnh bên tiếp thêm sức mạnh cho Đào Tây Hữu, cậu ưỡn lưng thẳng tắp đang định từ chối lần nữa thì Tiểu Cao nâng tay ra hiệu muốn nói chuyện riêng với cậu.
Cả hai cùng nhau đi ra cổng.
Đầu tiên, Tiểu Cao tỏ ý nhận lỗi: “Những chuyện hồi trước đều được giao cho tôi làm, vô cùng xin lỗi cậu Đào.”
“Hầy.” Ngớ ra giây lát Đào Tây Hữu mới phản ứng được rằng Tiểu Cao đang nhắc đến đống “chứng cứ ngoại tình”: “Anh cũng chỉ là người lao động làm việc sếp giao thôi mà, mấy cái đó tôi quên lâu rồi, toàn việc đã qua cả, không phải lăn tăn nhiều đâu.”
Tuy đúng là ban đầu ấm ức thật nhưng sau ngần ấy thời gian, Đào Tây Hữu đã sớm thoát khỏi cái bóng thất tình, chuyện ngày xưa chẳng còn quan trọng đến vậy nữa.
“Cậu tử tế rộng lượng.” Tiểu Cao thở dài, bỗng dưng hỏi: “Cậu có hận sếp Bùi không?”
Nắng hôm nay rực rỡ rọi thẳng vào lưng ấm áp vô cùng, nhuộm cả màu vàng óng ánh cho từng sợi tóc của Đào Tây Hữu. Nghĩ ngợi xong, cậu lắc đầu.
“Tôi chỉ hận anh ta có hai tiếng thôi, vào cái hôm anh ta thừa nhận mọi việc.”
Đào Tây Hữu mím môi, cười với vẻ tự giễu: “Người không yêu tôi không xứng đáng chiếm giữ những tâm trạng khác ở tôi quá lâu.”
Tiểu Cao khẽ nhíu mày rất nhanh, tiếp đó anh ta nói: “Nếu không hận vậy cậu vẫn nên đi một chuyến theo lời Chủ tịch Bùi thì hơn, xem như giúp một người lạ thôi ạ.”
“Dừng!” Đào Tây Hữu đáp ngay: “Tôi không hận anh ta không đồng nghĩa với việc tôi muốn trông thấy anh ta đâu nhé.”
“Nhưng mà có những việc vốn dĩ cậu không thể tự quyết định được, tôi khuyên cậu đừng chọc giận Chủ tịch Bùi cho yên lành.”
Tiểu Cao tốt bụng tiết lộ: “Dọc đường tới đây tôi đã nghe thấy cấp dưới báo cáo với Chủ tịch Bùi sáu phương án đối phó dành riêng cho tình huống giả sử cậu không hợp tác rồi, nhắm vào cậu lẫn ba cậu, anh trai chị dâu cậu… Cậu sẽ không muốn chứng kiến những cảnh ấy đâu ạ.”
Đầu mày giật nảy thật mạnh, Đào Tây Hữu quay phắt đầu nhìn vào trong cửa. Từ vị trí này không nhìn thấy phòng khách, nhưng những người đang ngồi đó đều là chí thân của cậu.
Phải rồi.
Xưa nay nhà họ Bùi đến, có bao giờ là để trưng cầu ý kiến cậu đâu.