44. Chương 44: Rộng lượng

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đào Tây Hữu ghi nhớ kỹ cuộc đối thoại với bác Trịnh. Mặc dù vụ việc của Bùi Hạc Kinh lần này đúng là một sự cố, nhưng cậu không thể biết liệu sau tai nạn có kẻ nào sẽ lợi dụng thời cơ để nhen nhóm ý đồ khác hay không.
Dù sao, nếu Bùi Hạc Kinh cứ mãi không hồi phục, thì cũng chẳng trách được người khác. Một khi người lãnh đạo cao nhất của gia tộc không còn đủ sức gánh vác, khó lòng đoán trước quyền lực sẽ rơi vào tay ai. Đó chính là lý do gần đây cha con Bùi Ninh Đức bỗng trở nên siêng năng và cố gắng lạ thường. Không chỉ riêng họ, mà rất đông con cháu các chi nhánh khác cũng đang rục rịch, nhăm nhe chờ chia thêm miếng bánh.
Đương nhiên Bùi Tuyên nhận ra tất cả, nhưng ông cụ chẳng có biện pháp nào giải quyết ổn thỏa. Một tập đoàn khổng lồ cần phải được vận hành liên tục, đâu thể đình trệ mãi được. Huống hồ, đợt trước còn mới chịu thiệt hại vốn liếng khi tranh chấp với nhà họ Tiền… Ông đành hy vọng Bùi Hạc Kinh sẽ sớm hồi phục sức khỏe và nhớ lại mọi việc.
Nguyên nhân sự cố vẫn chưa được điều tra rõ ràng. Để đảm bảo Bùi Hạc Kinh được yên tĩnh dưỡng bệnh, Bùi Tuyên đã ra quy định cấm tất cả mọi người thăm nom, không được đến gần nhà chính. Buổi tụ họp gia đình hàng tháng cũng bị hủy bỏ, thành ra hiện giờ Đào Tây Hữu lại rảnh tay. Ban ngày, Bùi Tuyên đến công ty, toàn bộ người làm ở nhà chính đều nghe theo sự sai phái của cậu.
Nào là món mala cay nóng ngon lành khiến mắt Đào Tây Hữu sáng rực, cậu còn khao cả hội uống trà sữa chung. Dĩ nhiên, ba bữa một ngày của Bùi Hạc Kinh thì vẫn do cậu bưng bê phục vụ tận phòng.
“Anh hiểu những gì tôi vừa nói chứ?” Đào Tây Hữu giơ tay giảng giải cặn kẽ cho Bùi Hạc Kinh, “Đây là thuốc, uống vào sẽ có ích cho quá trình hồi phục trí nhớ của anh, không phải thứ gì gây hại đâu, an toàn đấy.”
Tính ra, sau vài ngày chung đụng làm quen, nếu đánh giá về tiến triển thì đúng là Bùi Hạc Kinh không còn bài xích việc tiếp xúc với Đào Tây Hữu nữa. Đào Tây Hữu chỉ cần hướng dẫn tỉ mỉ một lần là anh có thể tự mình ăn uống, đánh răng rửa mặt các thứ rồi.
Nhưng anh vẫn cứ im lìm tuyệt đối, phản ứng tiêu cực trước người lạ xuất hiện trong tầm mắt. Vậy là chuyện uống thuốc nghiễm nhiên bị giao nốt cho Đào Tây Hữu.
“Ầy, anh phải chịu khó uống thuốc mới khỏe nhanh được chứ. Ông nội anh già rồi, sức khỏe cũng kém rồi. Mấy hôm trước còn tái phát bệnh cũ, đau đầu vật vã vì chuyện của anh, phải gọi tình cũ của anh sang châm cứu giữa đêm kia kìa, cũng gian nan lắm chứ. Nhỡ đâu tự dưng ông ấy gục xuống mà anh thì vẫn như này, về sau chưa biết ai sẽ lên ngôi đâu nhé. Hồi xưa tính tình anh lại khó ưa, có khi đến lúc ấy bị người ta nhốt tiệt trong phòng chẳng phải thảm thương lắm sao?”
Não bất giác tưởng tượng thử cuộc sống bi ai của Bùi Hạc Kinh sau này, giọng Đào Tây Hữu thêm phần âu sầu, “Nào, uống thôi.”
Đại khái, có lẽ Bùi Hạc Kinh chưa thấu hiểu nổi nỗi lo của Đào Tây Hữu. Chỉ là chắc trông bộ dạng mặt ủ mày chau của Đào Tây Hữu đáng thương thật, nên cuối cùng anh vẫn nhận lấy chỗ thuốc cậu đưa.
Đăm đăm dõi theo Bùi Hạc Kinh nuốt thuốc, mãi rồi lông mày Đào Tây Hữu cũng giãn ra, “Thế có phải ngoan không, giỏi quá.”
Những lời khen như thế này thường xuyên xuất hiện trong quá trình chung đụng giữa họ. Trước giờ Bùi Hạc Kinh không buồn để ý, nhưng hôm nay Đào Tây Hữu nói xong, anh lặng thinh chốc lát rồi bỗng mấp máy môi.
“Tình cũ.”
Đào Tây Hữu đang cúi xuống thu dọn chiếc cốc thủy tinh vừa uống nước. Thình lình nghe thấy Bùi Hạc Kinh lên tiếng, cậu nhất thời hoàn toàn chưa kịp phản ứng. Chờ thêm mấy giây nữa, cậu mới ưỡn phắt người dậy, dán mắt vào Bùi Hạc Kinh, “Anh bảo gì cơ?”
Bùi Hạc Kinh yên ắng đón ánh nhìn từ cậu, lặp lại hai chữ này lần nữa bằng âm lượng vừa phải, chỉ nâng giọng lên ở cuối như đang đặt câu hỏi.
Bình tĩnh lại, nhớ ra đúng là vừa nãy mình có nhắc đến tình cũ thật, mặt mũi Đào Tây Hữu vặn vẹo dần. Một ngọn lửa vô danh chợt bùng cháy trong bụng, cậu khoanh tay xì một tiếng cười khẩy.
“Ê! Bao nhiêu ngày nay không hó hé một lời, tôi tưởng anh câm cơ mà? Giờ chẳng phải đang nói năng bình thường đây sao? Làm sao, nhớ tình cũ nhà anh hả? Nhưng ban đầu người ta cũng đến thử rồi nhé, tự anh đòi đánh đòi ném chứ tại tôi chắc?”
Suốt giai đoạn vừa rồi mình vất vả lao lực, cần cù tận tụy, chịu khó chịu khổ chăm nom Bùi Hạc Kinh. Mà người ta thì hay quá, hơi khỏe lại được tí, còn chưa khôi phục trí nhớ nữa nhé, mà đã bắt đầu tơ tưởng Trương Ngọc luôn rồi. Gặp đầy kẻ vô lương tâm nhưng chưa thấy ai vô lương tâm đến mức độ này đâu.
“Lương tâm quẳng cho chó gặm à! Phải lôi anh ra thiên đao vạn quả! Mất công tôi bỏ bê sự nghiệp huy hoàng sang chăm bẵm anh!” Càng chửi càng hăng, Đào Tây Hữu dứt khoát vùng vằng hất tay, “Được! Tôi cũng chả ở đây làm gì cho chướng mắt thiếu gia Bùi. Anh bảo tình cũ của anh qua mà chăm sóc đi, ông đây không phục vụ nữa!”
Đùng một cái, bầu không khí căng như dây đàn. Bác sĩ đang giám sát ở phòng bên cũng thấp thỏm nghẹn họng, sốt ruột cắn rách da môi, cái cái cái… cái này phải làm sao bây giờ! Tự dưng Đào Tây Hữu đòi vứt gánh giữa đường, công việc của họ lại sấp ngửa mất thôi!
Đúng lúc bác sĩ đang ngần ngừ không biết có nên gọi ai đứng ra cửa ngăn Đào Tây Hữu lại không, thì Bùi Hạc Kinh trên màn hình giám sát chợt cử động.
Đào Tây Hữu quay ngoắt đi được hai bước thì bỗng nghe có tiếng chăn đệm sột soạt, ngay sau đó cánh tay cậu bị tóm lấy.
Mọi việc diễn ra rất chóng vánh. Đào Tây Hữu hạ gối đứng vững, nhanh chóng nghiêng người siết chặt tay phải, chuẩn bị sẵn sàng đón đòn tấn công của Bùi Hạc Kinh. Nào ngờ, khi ngoái sang, cậu lại trông thấy một Bùi Hạc Kinh mặt mũi hoang mang, đầu mày hơi nhíu.
Bùi Hạc Kinh siết cánh tay Đào Tây Hữu thật chặt, bật lên thêm một câu, “Người trong lòng.”
“Anh nói cái gì thế hả…” Đào Tây Hữu thử giãy. Bùi Hạc Kinh bèn nương theo thả lỏng tay, nhưng lại đứng dậy trước mặt cậu, vừa khéo chắn luôn lối ra cửa.
Đào Tây Hữu vẩy tay mấy cái, thắc mắc quan sát cử động của Bùi Hạc Kinh. Đột nhiên một ý tưởng chớp nhoáng lóe lên trong đầu, “Anh… ý là anh thấy khó hiểu hả? Tôi là người trong lòng của anh rồi, lấy đâu ra thêm một tình cũ nữa chứ?”
Chẹp, ai bảo hôm mới đến cậu lại ngứa miệng, bốc phét sang phiên bản khác.
“Thì…” Đào Tây Hữu đảo mắt láo liên, mãi hồi lâu mới nghĩ được cái cớ chống chế, “Tại vì anh là trai đểu ấy, anh bảo thích tôi xong vẫn đá đưa dan díu với ai đó cơ mà. Đố biết được câu nào của anh là thật? Có khi tôi lại là một khâu trong trò chơi của hai người thì sao, anh quyền thế vang dội lắm mà, đùa bỡn tình cảm người khác các thứ…”
“Xin lỗi…”
“Đấy đấy…” Miệng Đào Tây Hữu nhanh hơn não, đấy đấy đấy cả buổi xong ngũ quan nhăn nhúm cả vào, “Anh bảo gì cơ?!”
“Xin lỗi.” Bùi Hạc Kinh tiến lên một bước. Anh hơi cụp mắt, phần xương lông mày vốn thẳng tắp tựa như bị màn sương mỏng chèn ép phải cong rủ xuống, đôi môi mỏng khẽ hé, toát ra vẻ yếu thế đầy bất ngờ, “Đừng giận.”
Lòng dạ đâu mà Đào Tây Hữu còn nhớ tới giận dỗi nữa. Giờ cậu chỉ lo sốc nặng, dù đây là Bùi Hạc Kinh đã mất trí nhớ, dù không phải đang nhắc về chuyện quá khứ thật…
Nhưng, nhưng bỗng nhiên Đào Tây Hữu lại cảm giác hình như điều mình vẫn luôn chờ suốt bấy lâu chính là hai chữ ấy.
Kể cả ban đầu Bùi Hạc Kinh toan tính, lợi dụng cậu để đến với người yêu thương, xong xuôi thì đá văng cậu đi, Đào Tây Hữu đều có thể tự nhận do số mình xui xẻo. Nhưng… nhưng nếu ban đầu anh chịu xin lỗi cậu chân thành một câu thôi.
Không yêu cậu, nhưng sai trái với cậu cũng là sự thật mà đúng không?
“Anh không muốn tôi đi hả?” Đào Tây Hữu thử hỏi dò.
Môi Bùi Hạc Kinh mím thành một đường thẳng khô khốc, cơ hàm căng chặt. Anh chưa nói mà chỉ gật đầu rất nhẹ.
“Được.” Đào Tây Hữu cũng gật gù. Vừa nãy chỉ tại nhất thời tức tối quá đà, sao cậu không biết Bùi Tuyên chưa chấp thuận thì mình hoàn toàn không nhấc được chân khỏi cổng nhà chính chứ? Cơ mà giờ chẳng tranh thủ xả giận thì còn đợi đến khi nào?
“Thế bắt đầu từ giờ trở đi cho đến lúc khôi phục trí nhớ, ngày nào anh cũng phải nói xin lỗi tôi một lần nhé.”
“Xin lỗi.” Bùi Hạc Kinh lập tức nghe lời, lặp lại.
“Phần hôm nay đủ rồi.” Đào Tây Hữu hào sảng khoát tay, “Tôi rộng lượng không chấp hạng tiểu nhân, tha cho anh đấy.”