45. Chương 45: Đã biết lỗi

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào ngày Lý Tuyết Đình sinh con, Đào Tây Hữu đã xin Bùi Tuyên cho nghỉ một ngày phép để đến bệnh viện thăm cô. Em bé nhăn nheo nằm gọn trong tã lót, bàn tay nhỏ xíu cứ cố vươn ra, nắm thành nắm đấm co lại dưới cằm, rồi lại quờ quạng lung tung.
Cả nhà đều mừng rỡ khôn xiết. Đây cũng là lần đầu tiên Đào Tây Hữu cảm nhận được sự mềm mại ấy, bé con được tất cả mọi người mong chờ chào đời, chắc chắn sẽ vô cùng hạnh phúc.
“Con trai có được ngày hôm nay với Tuyết Đình cũng nhờ thiếu gia Bùi giúp đỡ.” Ngoài hành lang, Đào Gia Vượng khoác vai Đào Tây Hữu hỏi, “Thế nào rồi? Thiếu gia Bùi đã khá hơn chút nào chưa?”
“Chỉ một chút thôi, không đáng kể.” Đào Tây Hữu thở dài, “Ban đầu còn bảo chỉ một tuần, giờ thì có vẻ thành chuyện xa vời vô tận rồi.”
“Haizz.” Đào Gia Vượng cũng nặng nề thở dài theo, nghĩ Bùi Hạc Kinh cũng chỉ mới là thanh niên ngoài hai mươi tuổi, khó tránh khỏi cảm thấy tiếc nuối. “Nếu cứ mãi không khỏi, ở trong gia đình giàu có như vậy thì e rằng sau này…”
“Đành phải cố gắng hết sức thôi.” Đám trẻ con chạy lướt qua sát chân, ánh mắt Đào Tây Hữu dõi theo bóng lưng các bé. “Bây giờ cứ như đang chăm trẻ con vậy, cũng thú vị ra phết.”
Đào Gia Vượng biết thực ra hôm đó Đào Tây Hữu không hề muốn đi, nhưng vì lo gia đình gặp tai bay vạ gió nên mới miễn cưỡng nhận lời. Cuộc đời là thế đấy, có quá nhiều việc không thể theo ý mình. “Con trai, ở nhà họ Bùi nhớ cẩn thận đấy nhé.”
“Ơ?”
“Bây giờ Bùi Hạc Kinh thành ra như vậy, nhỡ đâu có kẻ rắp tâm bất chính, con phải chú ý giữ mình trên hết đấy. Thấy có mùi không ổn là cứ chạy ngay, cha sẽ đưa con ra nước ngoài, họ có muốn tìm cũng như mò kim đáy bể.”
Nghe thế, Đào Tây Hữu bật cười, hiểu rõ nỗi lo của Đào Gia Vượng bèn trấn an: “Cha cứ yên tâm, con biết chừng mực mà. Hơn nữa, dạo này nhà họ Bùi canh gác nghiêm ngặt lắm, ông cụ Bùi cũng đề phòng, không có vấn đề gì đâu.”
Cũng có vấn đề, nhưng chỉ là chuyện nhỏ.
Sáng nay, Đào Tây Hữu vừa rời khỏi nhà họ Bùi thì Bùi Hạc Kinh đã không ăn uống gì cả. Người làm mở cửa đẩy xe đồ ăn vào rồi đóng cửa lại ngay, nhưng anh cũng không chịu động đến.
Khi Đào Tây Hữu quay về đã là bốn giờ chiều. Nghe tin Bùi Hạc Kinh đập phá tan tành toàn bộ các thứ trên xe đẩy, cậu sững sờ hỏi, “Làm sao thế?”
Một dì giúp việc thở dài liên hồi, sắp rơi cả nước mắt. “Thiếu gia Hạc Kinh chẳng ăn gì cả, tôi mới nghĩ bụng hay đứng ngoài cửa khuyên cậu ấy vài câu, nào ngờ cậu ấy thình lình nổi cáu…”
Đào Tây Hữu tạm an ủi dì giúp việc rồi vội vã lên tầng dọn dẹp bãi chiến trường.
Vào phòng, cậu thấy Bùi Hạc Kinh vẫn đang ngồi ở ghế sofa, mặt quay ra phía ngoài cửa sổ. Tiếng mở cửa cũng không đủ khiến anh chú ý nhìn sang.
Đào Tây Hữu nhìn đống ngổn ngang khắp sàn, cúi xuống bắt đầu nhặt nhạnh mảnh vỡ. Miệng cậu còn cố tình lẩm bẩm, “Cái số vừa vất vả vừa lận đận, sống sao nổi nữa đây!”
Quả nhiên, giây tiếp theo, Bùi Hạc Kinh đã đứng dậy lại gần, muốn kéo Đào Tây Hữu đứng lên.
“Anh đừng kéo tôi. Anh là thiếu gia, cứ việc lên cơn đập phá đồ đạc thoải mái. Còn cái đứa lận đận như tôi đây thì phải đi theo dọn dẹp giúp anh.” Đào Tây Hữu cố ý nghiêm mặt, giọng hằm hằm, “Tôi đúng là kẻ đáng thương nhất trên đời.”
“Không.” Quả nhiên, Bùi Hạc Kinh cuống quýt ngay lập tức, níu lấy Đào Tây Hữu không cho cậu táy máy. “Xin lỗi.”
“Anh xin lỗi cái gì? Chẳng phải trước khi ra ngoài tôi đã dặn anh rồi sao? Kể cả tôi không ở đây anh cũng phải ăn uống đàng hoàng. Kết quả là anh không ăn thì thôi, lại còn đập phá lung tung. Anh cố ý chọc giận tôi chắc?”
“Không phải.” Bùi Hạc Kinh cau mày thật chặt, như thể đang cố gắng tìm từ ngữ thích hợp cho cuộc đối thoại lúc này, nhưng rồi cuối cùng anh chỉ lặp lại, “Xin lỗi.”
“Đã biết lỗi chưa hả?” Đào Tây Hữu đứng thẳng người lên.
Chờ Bùi Hạc Kinh gật đầu đáp lời, Đào Tây Hữu nói tiếp: “Dù sao cũng phải có người xử lý bãi chiến trường này. Tôi sẽ gọi người vào quét dọn, cấm anh nổi cơn nhé, có làm được không nào?”
Hiển nhiên việc này tương đối khó chấp nhận, Bùi Hạc Kinh im lặng. Đào Tây Hữu bèn giả vờ định cúi xuống lần nữa, anh mới chộp lấy cổ tay cậu, miễn cưỡng gật đầu.
Đây là lần đầu tiên người làm chính thức được vào phòng dọn dẹp kể từ khi xảy ra sự cố. Suốt quá trình đó, Bùi Hạc Kinh chỉ ngồi yên ở ghế sofa, Đào Tây Hữu luôn ở sát bên cạnh, vậy nên tuy mặt mũi cau có thì sau cùng anh cũng không gây ra lùm xùm gì thêm.
“Được rồi.” Sau khi người làm dọn dẹp xong và đi ra ngoài, Đào Tây Hữu bèn chọn đúng thời điểm nói: “Anh xem, cũng có mất mát sợi tóc hay mẩu thịt nào đâu đúng không nào? Đơn giản thôi, bình thường một hai lần là anh sẽ quen hết. Anh phải từ từ học cách làm quen. Bây giờ tôi nhờ họ mang cơm vào, anh ăn một ít rồi mình xem phim nhé.”
Hoạt động xem phim do bác sĩ gợi ý, vì các yếu tố như hình ảnh, âm thanh, diễn biến trong phim có thể tạo ra kích thích đa dạng về cảm quan cho đại não, hỗ trợ xây dựng liên hệ nhận thức mới, và còn có tiềm năng khởi động các mảnh trí nhớ lẻ tẻ thuộc về tiềm thức, rất hữu ích đối với Bùi Hạc Kinh.
Ăn hết bữa cơm, cả hai ngồi xem chung một bộ phim đề tài gia đình. Trùng hợp thay, nhóc con nghịch ngợm trong phim cũng giận dỗi đánh vỡ bát, nước canh vương vãi đầy ra sàn. Nhóc con còn khóc quấy dai dẳng, người mẹ thực sự không chịu nổi nữa đành phải véo tai con mắng mỏ vài câu rồi mới cúi xuống ôm cậu bé.
Đào Tây Hữu đang xem say sưa thì tự dưng Bùi Hạc Kinh chộp lấy tay cậu.
“Anh làm gì thế? Giật cả mình.” Đào Tây Hữu nhẹ nhàng giãy giụa, muốn rút tay về.
Song Bùi Hạc Kinh không buông, anh nắm lấy tay Đào Tây Hữu, điều khiển ngón tay cậu chạm vào dái tai mình.
Đầu ngón tay chạm phải dái tai mềm mại, lành lạnh, Đào Tây Hữu mới hiểu ra ý đồ Bùi Hạc Kinh muốn truyền đạt. Giống như tình tiết vừa rồi trong phim, mắc lỗi, véo tai một cái là sẽ được tha thứ.
Tay vẫn đang nằm trong tay Bùi Hạc Kinh, Đào Tây Hữu dở khóc dở cười, chóp mũi cứ cay xè. Vốn được số phận ưu ái tột độ mà nay biến thành kẻ ngốc, phải học tập những điều thường thức trong đời sống từ đầu. Mà Đào Tây Hữu thì lại từng yêu anh chân thành, trọn vẹn, sao nỡ lòng nào cơ chứ?
“Lần sau không được như thế nữa nhé.” Đào Tây Hữu miết dái tai Bùi Hạc Kinh đong đưa, cực kỳ nhẹ nhàng. “Dám nhận lỗi là giỏi rồi.”
Lông mày Bùi Hạc Kinh hơi nhướng lên, khóe môi giãn ra cong cong tạo nên một nụ cười mỉm mà nếu không chú ý quan sát sẽ rất khó phát hiện, nhưng Đào Tây Hữu đã nhìn thấy.
Thực sự đã quá lâu cậu chưa được ngắm Bùi Hạc Kinh cười.
Gió thu lướt qua mặt hồ phẳng lặng, gợi lên những đợt sóng lăn tăn nối tiếp nhau.
Miết dái tai trong tay đến mức bắt đầu nóng bừng lên rồi, Đào Tây Hữu mới thình lình hoàn hồn, vội rụt tay lại ngồi thẳng, gồng mình đằng hắng mấy tiếng, “E hèm e hèm, được rồi, lỗi lầm cho qua… Ô!”
Cánh tay Bùi Hạc Kinh bất ngờ vòng sang bên cạnh người cậu, cuốn theo làn gió lẫn hương cỏ cây thoang thoảng. Đào Tây Hữu chưa kịp phản ứng thì lưng đã chạm vào lồng ngực ấm sực.
Thời gian bỗng chốc ngừng trôi.
Đào Tây Hữu hoàn toàn sững sờ, trợn to mắt, yết hầu bất giác rục rịch chuyển động. Khi ý thức được Bùi Hạc Kinh đang ôm mình, cậu thử giãy giụa ngay, song người đằng sau ghì rất chặt. Tiếng tim đập như thể va cả vào lưng cậu, rành rọt rõ rệt.
“Hữu Hữu.” Bùi Hạc Kinh thấp giọng xin lỗi sát bên tai Đào Tây Hữu, học theo cách nói của đứa bé trong tivi, “Tôi sai rồi, ôm một cái xong thì xóa bỏ hết nhé.”
Đây là lần đầu tiên Bùi Hạc Kinh nói được một câu dài đầy đủ như vậy, thậm chí còn gọi tên Đào Tây Hữu. Ngày xưa, thời hai người “yêu nhau”, Bùi Hạc Kinh toàn gọi cậu như thế. Nay nghe lại lần nữa làm Đào Tây Hữu đỏ bừng mặt và tai, mãi hồi lâu mới nặn ra lời đáp, “Bỏ tay ra xem nào, cái tên này biết dùng cả cụm ví von rồi đó hả.”
Dĩ nhiên, camera sẽ nắm bắt chuẩn xác từng cử chỉ, hành động của cả hai. Lúc Đào Tây Hữu ra khỏi phòng ăn tối thì vừa khéo Bùi Tuyên cũng đang có mặt ở phòng bên cạnh. Ông cụ ngó sang phía Đào Tây Hữu, biểu cảm không mấy dễ chịu.
Đào Tây Hữu biết đối phương bất mãn, bèn “Chẹp” một tiếng phân bua: “Lão gia, ông xem cho đầy đủ nhé, cháu trai ông tự dưng động tay động chân với tôi chứ tôi không hề rắp tâm dụ dỗ gì đâu.”
Mọi người đều chứng kiến hết tình huống, song cũng chính bởi rõ ràng đầu đuôi sự việc nên Bùi Tuyên lại càng như thể lỡ nuốt phải ruồi, đầu mày chau vào nhăn nhúm.
“Sức khỏe cậu Bùi là ưu tiên số một.” Bác sĩ Lữ ở gần đó lên tiếng đúng lúc, “Hồi phục trí nhớ là tốt rồi ạ.”
Câu này tạm trấn an Bùi Tuyên, miễn là Bùi Hạc Kinh nhớ lại tất cả, tự khắc sẽ không còn dựa dẫm cái thằng nhóc tóc vàng hoe này như bây giờ nữa thôi.
“Đi ăn cơm đi.” Bùi Tuyên hất tay, không nói thêm gì nữa.
Vốn dĩ hôm nay sẽ là ngày gia đình quây quần dùng bữa định kỳ hàng tháng, đáng tiếc do tình hình của Bùi Hạc Kinh mà phải tạm thời hủy bỏ, các nhà đều biết điều nên ở yên tại chỗ.
Bùi Ninh Đức mân mê chiếc nhẫn ngón cái trên tay, nghe Bùi Nguyên đề cập tới một dự án lớn gần đây của công ty.
“Cha cứ yên tâm, mai con ghé sang một chuyến nữa, về cơ bản là chốt được hợp đồng rồi.”
“Ồ?” Bùi Ninh Đức dừng động tác, ánh mắt toát lên vẻ tán thưởng. “Cái lão sếp Trương ấy cứng đầu kinh khủng, sao con thuyết phục được lão thế?”
“Nuôi binh ngàn ngày, dùng một giờ.” Khóe môi Bùi Nguyên thấp thoáng nụ cười có vẻ rất đắc ý. “Mất công nuôi Dụ Lương bấy lâu nay, cũng đến lúc cho cậu ta báo đáp rồi.”
“Thằng bé đó à, còn trẻ quá.” Bùi Ninh Đức cũng cười, cầm lấy chai rượu rót đầy cả hai ly.
“Đúng là hơi tiếc.” Bùi Nguyên nói: “Sạch sẽ nữa, ban đầu con định tặng Bùi Hạc Kinh cơ mà nó chê. Nhưng giờ đi theo sếp Trương cũng ngon, cái mỏ đằng sau nhà họ Trương thì tha hồ mà đào ấy chứ.”
Nhắc đến Bùi Hạc Kinh, Bùi Ninh Đức cười khẩy một tiếng, lại nhớ cảnh tượng ngày trước từng khiến lão bẽ mặt trên bàn ăn. Lão từ từ siết chặt nắm đấm, cắn răng nói: “Sao không tông chết quách nó đi nhỉ?”