Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 30: Lo lắng đủ điều
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian trôi nhanh, đã đến ngày 1 tháng 2, ngày khai giảng của Trường Trung học Phụ thuộc.
Lộ Gia Mạt và Thịnh Dạng cùng ra khỏi nhà, trước khi đi cả hai đều được Thịnh Nhuế chuẩn bị bữa sáng. Lộ Gia Mạt ngoan ngoãn cầm trong tay, nhưng vừa xuống lầu đã đẩy quả trứng trà mà cô không thích ăn sang cho Thịnh Dạng.
Thịnh Dạng vừa ăn quả trứng trà cô không thích, vừa thầm than thân trách phận về cái địa vị “đổ vỏ” của mình.
Một kỳ nghỉ đông trôi qua, bầu không khí trong lớp đặc biệt náo nhiệt, ai nấy cũng rôm rả kể về những điều đã làm trong kỳ nghỉ đông.
Có mấy nữ sinh nhuộm tóc và làm móng dịp Tết còn chưa gỡ, gan to đến đáng sợ, vậy mà dám lén lút ngay trước mắt Trần Tân Di và Lỗ Thông Hải.
Khâu Quả ngồi tại chỗ, tay bút không ngừng nghỉ. Lộ Gia Mạt vừa đến, cô ấy như vớ được vàng: “Nhanh nhanh cho mình xem đề Vật lý, mình vừa phát hiện mình quên làm hai tờ. Sớm biết hôm đó lúc xin cậu đáp án tiếng Anh, mình đã đối chiếu luôn toàn bộ danh mục bài tập với cậu rồi.”
“Wow, mới khai giảng đã chép bài tập, còn là lớp trưởng hả?” Diêu Tiện đeo ba lô, bất ngờ nhảy ra từ phía sau, vươn tay “xoẹt” một cái giật luôn xấp đề của Lộ Gia Mạt.
Khâu Quả quay đầu lập tức lườm Diêu Tiện, vô cùng tức giận: “Cậu làm gì vậy, tôi mượn trước mà!”
Diêu Tiện giơ cao cánh tay, dựa vào lợi thế chiều cao để trêu chọc người khác, miệng còn khiêu khích cô ấy: “Tết ăn bao nhiêu đấy? Mặt cậu béo ú thế kia, cằm còn chẳng thấy đâu.”
“Biến đi! Cậu mới béo ấy!” Khâu Quả nhón chân giằng lại tập đề nhưng không được, mắt trợn càng to.
Đúng lúc này, Từ Lãng Thanh cầm mấy cây chổi đứng ở cửa lớp, hớt hải gọi vào trong: “Lại đây lại đây, ai rảnh thì ra quét tuyết, Diêu Tiện đừng chơi nữa mau ra đây.”
“Rồi rồi.” Diêu Tiện cười hì hì trả đề lại cho Khâu Quả, quăng ba lô lên bàn mình rồi đi về phía cửa.
Lộ Gia Mạt lần đầu nghe chuyện này, thấy khá tò mò, cũng đi theo, tham gia nhóm quét tuyết.
Trên sân thể thao và đường đi trong khuôn viên, đã có rất nhiều lớp tổ chức người đi quét tuyết. Bọn họ bốn năm người chia thành từng nhóm, có người cầm chổi, có người cầm xẻng sắt.
Nhưng hoạt động quét tuyết nghiêm túc chưa được bao lâu, chẳng biết sao lại biến thành trò ném tuyết. Cậu ném tôi một quả, tôi ném cậu một quả, khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn.
Lộ Gia Mạt đang cầm chổi ngoan ngoãn quét tuyết, thì bị một quả cầu tuyết không biết từ đâu bay tới đập trúng, chân trượt một cái, ngã khuỵu xuống đất.
Thịnh Dạng không biết xuất hiện sau lưng cô từ lúc nào, “phụt” một tiếng cúi thấp xuống cười, thong thả đưa tay kéo cô dậy: “Sức chiến đấu kém thế sao, Sếp Mạt?”
Lộ Gia Mạt quay đầu nhìn cậu. Mới ra ngoài có một lúc mà mặt cô đã đỏ ửng vì gió lạnh. Cô cong mắt cười nhẹ, rồi trực tiếp dùng nắm tuyết vừa vo tròn trong tay, nhét vào cổ cậu để “trả đũa”.
“Này!” Thịnh Dạng bị lạnh đến rụt cổ, nhưng nụ cười tùy ý còn treo trên mặt. Cậu khom lưng xuống, ngón tay gõ nhẹ lên đầu cô: “Cậu đúng là lấy oán trả ơn nhỉ.”
Vừa xuống lầu, Uông Minh Phi đúng lúc nhìn thấy cảnh này, cố tình lại gần Thịnh Dạng, “chậc chậc chậc” mấy tiếng: “Chăm sóc người ta ghê nhỉ, vừa ngã là đã xuất hiện ngay.”
Thịnh Dạng lưng thẳng tắp, hai tay đút túi, giày bóng rổ giẫm lên tuyết, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt vẫn dõi theo Lộ Gia Mạt: “Không được à?”
“Tôi thật sự…” Uông Minh Phi bị cái thái độ này của cậu làm cho bó tay, nhích chân lại hai bước, huých vai cậu: “Vậy giờ cậu thật sự đang tập trung chơi trò ‘tình đơn phương’ hả?”
Thịnh Dạng chẳng thèm để ý tới cậu ta, cũng chẳng biết nói lý lẽ thế nào với cậu ta, bởi hành vi của cậu thật sự chẳng khác gì một người đang thầm thích ai đó.
Sau đó, mỗi sáng ra khỏi nhà, cậu đều đi cùng Lộ Gia Mạt, buổi tối tan học cũng sẽ đợi Lộ Gia Mạt để cùng về nhà. Mỗi lần đi ngang lớp họ, ánh mắt cậu luôn cố ý hoặc vô tình tìm bóng dáng cô trong phòng. Khi có điểm kiểm tra, cậu đã quen việc nhìn điểm của Lộ Gia Mạt trước tiên, môn nào cô tiến bộ, môn nào sa sút, cậu quan tâm đến mức khó tin.
Đến cả bạn cùng bàn của cậu là Thẩm Tử Quân, một hôm trong giờ tự học buổi tối, cũng không nhịn được gõ nhẹ vào bàn cậu, cười mờ ám trêu chọc: “Cái xe Pinarello của cậu bao lâu rồi không đạp? Đừng nói là bám đầy bụi rồi nhé?”
Thịnh Dạng mặc kệ cậu ta giễu cợt thế nào. Chuông tan học vừa vang lên, cậu vớ lấy chiếc điện thoại vứt trên bàn, đứng thẳng dậy bước ra khỏi lớp.
“Tối nay vẫn đợi người à?” Giọng Thẩm Tử Quân đuổi theo sau lưng, vừa cười vừa hỏi.
Bên cạnh, lớp 11A2 vẫn chưa tan. Giáo viên chủ nhiệm của họ là Trần Tân Di canh đúng giờ đi vào, ép cả lớp im lặng lại.
Thịnh Dạng không đứng chờ ở cửa lớp học, cậu đi thẳng đến lối cầu thang, vai nghiêng tựa vào tường, cúi đầu chán nản lướt điện thoại.
Đến giờ tan học, hành lang và cầu thang đều là người. Không ít người quen Thịnh Dạng, vừa trêu chọc vừa khoác vai, đập vai chào cậu.
Cậu hờ hững xoay điện thoại, đầu ngửa ra sau, cằm hơi hếch lên, dáng vẻ chẳng đứng đắn chút nào, khóe môi khẽ nhếch, cũng lười biếng đáp lại bọn họ vài câu.
Năm phút trôi qua, có vài người lớp 11A2 đi ra, đi đến lối cầu thang.
Thịnh Dạng ngẩng đầu, ánh mắt vô tư nhìn mấy người đó, cất điện thoại đi, tay đút túi, đổi tư thế đứng, trông ngoan ngoãn hơn mấy phần.
Rồi đến khi Lộ Gia Mạt bước ra, cậu liền ung dung bước chân, thong dong đi theo bước chân cô. Trong trường thì giữ chừng mực, không đi quá gần; đợi ra khỏi cổng trường rồi, cậu mới thong thả đi sát bên cạnh cô.
–
Chiều hôm ấy, lúc luyện tập đối kháng, Thịnh Dạng có chút xích mích với người của đội bạn. Chưa đến mức đánh nhau, Thịnh Dạng cũng chẳng mấy bận tâm, nhưng sau đó vẫn bị huấn luyện viên giữ lại mắng cho một trận.
Đợi cậu vào phòng thay đồ thì Uông Minh Phi đã tắm xong từ đời nào, đang ngồi trên ghế chơi game cùng vài đồng đội. Cậu ta ngẩng đầu hỏi: “Bị mắng xong rồi? Lão Hứa mắng cậu vì không ‘xử lý’ luôn thằng kia tại chỗ à?”
Một đồng đội khác chen lời: “Tôi thấy thằng kia lúc sau nóng thật rồi, gậy bóng còn chẳng nhắm vào bóng, mà nhắm thẳng vào người luôn.”
“Không.” Thịnh Dạng mở tủ, kéo cổ áo tập trên người ra, “Thầy ấy bảo tôi phải chú ý ‘tinh thần hữu nghị’.”
Uông Minh Phi cười gập cả nửa người trên xuống ghế: “Ông ấy hay thật, bọn mình đâu phải môn thể thao ‘bạo lực nghệ thuật’ đâu chứ.”
Thịnh Dạng không nói nhảm với bọn họ nữa, xách túi đồ vệ sinh đi tắm.
Lúc cậu ra thì trong phòng thay đồ chỉ còn mỗi Uông Minh Phi. Cậu ta đói meo, cứ giục cậu nhanh lên.
Thịnh Dạng bị cậu ta làm phiền đến mức phát bực, đeo túi thiết bị lên vai, “cộp” một tiếng đóng tủ, ngước mắt lạnh lùng liếc cậu ta một cái sắc như dao.
Uông Minh Phi “ai da” một tiếng, mặt dày, đẩy vai cậu ra ngoài.
Hai người họ tìm đại một quán mì cay gần sân băng rồi đi vào. Vừa gọi món xong, điện thoại của cả hai cùng rung lên.
Thịnh Dạng đi đến tủ lạnh của quán lấy đồ uống, Uông Minh Phi ngồi tại chỗ, nhìn màn hình điện thoại mà cười muốn ngất. Thấy Thịnh Dạng quay lại, cậu ta kéo màn hình điện thoại tới trước mặt cậu: “Mau xem tên nhóm, cười chết tôi mất, Vi Tử đổi đấy.”
Thịnh Dạng đặt lon Coca trước mặt Uông Minh Phi, một tay bật nắp, ngửa đầu uống một ngụm, ánh mắt mới hờ hững liếc màn hình điện thoại của cậu ta một cái.
Tên nhóm “Bạn học của bạn” trước đây đã bị đổi thành —— “Hôm nay Thịnh Dạng đã tỏ tình chưa”.
Hơn nữa mấy đứa thích xem náo nhiệt trong nhóm còn đang nhắn tin liên tục——
[Crush. (Vạn Vi Hàng): Điểm danh, hôm nay 17 tháng 2 năm 2018, Thịnh Dạng chưa tỏ tình]
[Học Sinh Cấp Ba Không Có Năng Lực (Quý Gia Lạc): Điểm danh, hôm nay 17 tháng 2 năm 2018, Thịnh Dạng chưa tỏ tình]
[Nghệ Thuật Gia Giả Tạo (Đặng Trạch An): Điểm danh, hôm nay 17 tháng 2 năm 2018, Thịnh Dạng chưa tỏ tình]
[B612 (Chu Gia Lương): Điểm danh, hôm nay 17 tháng 2 năm 2018, Thịnh Dạng chưa tỏ tình]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Điểm danh, hôm nay 17 tháng 2 năm 2018, Thịnh Dạng chưa tỏ tình]
……
“Các cậu chán không chịu được à?” Thịnh Dạng bất lực thu ánh mắt lại, cầm lon Coca, lười biếng ngồi xuống đối diện Uông Minh Phi.
“Thì đúng là chán thật mà.” Uông Minh Phi đáp tỉnh bơ, “Nên cậu mau ‘giải sầu’ cho bọn tôi đi.”
Thịnh Dạng lười để ý bọn họ, lưng tựa ghế, cầm điện thoại gửi cho Lộ Gia Mạt một tin nhắn.
[WJTMSH: Tối cậu ăn gì?]
Lộ Gia Mạt lúc này đang tranh thủ giờ nghỉ khi học bù để ăn, trả lời rất nhanh.
[Cô: Sandwich và sữa cacao]
“Lại ăn đồ ăn nhanh nữa à.” Thịnh Dạng nhìn mấy chữ đó, lẩm bẩm, giọng hơi trách móc.
Đúng lúc này, trong nhóm “Hôm nay Thịnh Dạng đã tỏ tình chưa” lại nhảy ra vài tin——
[Quất Sinh Hoài Nam (Phương Hoài): ???]
[Quất Sinh Hoài Nam (Phương Hoài): Vẫn chưa tỏ tình? Thằng nhóc này mùng Chín đã về nước rồi, tôi còn chẳng hẹn gặp được cậu ta]
[Quất Sinh Hoài Nam (Phương Hoài): Cứ tưởng cậu ta ‘thấy sắc quên bạn’ chứ, ai ngờ đến dấu hiệu đầu tiên còn chưa có]
Uông Minh Phi thấy Phương Hoài gửi, quay sang nhìn Thịnh Dạng, kinh ngạc: “Vãi, cậu mùng Chín đã về rồi á? Bà ngoại cậu cũng chịu à?”
Rồi cái tên này còn ngay trước mặt Thịnh Dạng… thêm mắm thêm muối trong nhóm.
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Cậu ta thì chưa tỏ tình đâu, chỉ âm thầm ‘crush’ thôi. Vừa nãy còn nhắn tin cho ‘em gái’ của bọn tôi, chọn sticker mà lựa tới lựa lui nửa ngày]
[Học Sinh Cấp Ba Không Có Năng Lực (Quý Gia Lạc): Wow, Anh Dạng nhà ta đúng là kiểu tình yêu ‘thuần khiết’ luôn nha]
[Crush. (Vạn Vi Hàng): Wow, Anh Dạng nhà ta non tơ mơn mởn thật đó]
[Nghệ Thuật Gia Giả Tạo (Đặng Trạch An): [giỏi][giỏi][giỏi]]
Lúc này nhân viên bưng hai tô mì cay lên. Thịnh Dạng đẩy điện thoại sang bên cạnh, khóe môi cong cong, trong mũi bật ra một tiếng hừ khẽ, đưa tay lấy đôi đũa từ ống đũa: “Đủ rồi đấy!”
Uông Minh Phi cười hì hì, miệng thì đáp: “Biết rồi biết rồi.”
Nhưng tay cậu ta thì vẫn không ngừng hoạt động, lại tiếp tục gửi vào nhóm.
[Cha Hoang Dã Của Mày: Rồi rồi, Anh Dạng của chúng ta sắp giận rồi]
Ngay sau đó, trong nhóm do Uông Minh Phi cầm đầu——
[“Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi)” đã thu hồi một tin nhắn]
[“Học Sinh Cấp Ba Không Có Năng Lực (Quý Gia Lạc)” đã thu hồi một tin nhắn]
[“Crush. (Vạn Vi Hàng)” đã thu hồi một tin nhắn]
[“Nghệ Thuật Gia Giả Tạo (Đặng Trạch An)” đã thu hồi một tin nhắn]
[“B612 (Chu Gia Lương)” đã thu hồi một tin nhắn]
Thịnh Dạng: “……”
Hai đứa con trai ăn uống cũng chẳng tốn bao lâu, chưa đến nửa tiếng đã ra khỏi quán.
Trên đường đi, bọn họ vừa chậm rãi bước vừa nói chuyện. Uông Minh Phi nghe điện thoại của mẹ xong, khuỷu tay chọc vào người Thịnh Dạng. Lần này giọng cậu ta bớt trêu chọc, lại mang dáng vẻ của một “chuyên gia tư vấn tình cảm”: “Nói thật đi, cậu thích cậu ấy đúng không?”
Thịnh Dạng đút tay vào túi, cúi đầu, bước lên bậc thềm rồi đứng trước bảng quảng cáo trạm xe buýt. Lần này cậu không phủ nhận, rất thẳng thắn nói: “Thích thì sao?”
“Thích thì theo đuổi chứ còn làm sao nữa, chẳng lẽ cậu thật sự không dám yêu sớm sao?” Uông Minh Phi đi theo lên bậc, giọng còn sốt ruột hơn lúc chính cậu ta tán gái.
“Không phải… mà là tôi không chắc.”
Uông Minh Phi chẳng hiểu câu này, nghi ngờ hỏi: “Không chắc cái gì?”
Thịnh Dạng ngẩng mắt nhìn chiếc xe buýt vừa dừng ngay trước mặt. Cậu im lặng rất lâu. Đợi hành khách xuống hết, xe lại nổ máy chạy đi, cậu mới mở miệng:
“Tôi không chắc mình có muốn để Lộ Gia Mạt biết tôi có suy nghĩ này không, cũng không chắc là…”
Cậu thật sự không muốn nói tiếp chủ đề này, giọng nói đến đó thì dừng hẳn.
Nhưng Uông Minh Phi lại không để cậu dừng, tiếp tục hỏi dồn: “Cũng… cái gì mà cũng? Cậu nói rõ ràng xem nào.”
Thịnh Dạng giơ tay đội mũ áo hoodie lên, còn kéo thấp vành mũ xuống, rồi hơi nghiêng đầu, giọng rất nhỏ: “Cũng không chắc liệu tình cảm và sự rung động này của tôi có làm cậu ấy phiền lòng không.”
Cậu biết mình quá dễ bị đồn đại linh tinh, cũng biết cô rất quan tâm đến thành tích, sợ ảnh hưởng đến việc học của cô. Thật ra là cậu không dám, cậu không dám mang đến cho Lộ Gia Mạt bất kỳ chút “sóng gió” nào, nên mới lo cái này sợ cái kia.
Biểu cảm của Uông Minh Phi khựng lại một chút, không ngờ cậu lại nghĩ như thế. Cậu ta mở miệng rồi lại ngậm vào, hồi lâu vẫn không nói được lời nào.
Bên cạnh họ, ai mà chẳng là thích thì theo đuổi, muốn thì yêu đương. Có người đừng nói là thích, chỉ cần có chút hảo cảm đã lập tức bày ra dáng vẻ “không phải cô ấy thì không được”. Người yêu nhau lâu thì một năm nửa năm, còn ngắn thì vài ngày vài tuần đã chia tay. Sau đó lại làm quy trình thất tình, giải tỏa một trận, chưa bao lâu lại đổi người yêu mới.
“Vậy cậu không muốn yêu đương à?” Uông Minh Phi nhịn không được lại hỏi, rồi liệt kê từng ví dụ bên cạnh: “Cậu xem Trình Duệ với cô bé tên Nhan Du Linh gì đó, yêu nhau rồi thì sáng đi cùng, tối về cùng còn chưa đủ, đi đâu cũng lén lút nắm tay. Hôm đó tôi còn bắt gặp hai người họ hôn nhau trong lùm cây cạnh nhà thi đấu, thật sự ngán đến tận cổ. Còn Đặng Trạch An, đúng là hết nói nổi. Mỗi lần ở phòng tự học, cô gái kia cứ ngồi lên đùi cậu ta, như thể sợ người khác không biết cậu ta có bạn gái vậy.”
Thịnh Dạng cụp mắt, không lên tiếng.
“Cậu không phải thật sự không muốn yêu đương chứ?” Uông Minh Phi hỏi.
“Không.” Thịnh Dạng bỗng bật cười khe khẽ, lùi hai bước, tựa lưng vào tấm biển quảng cáo phía sau, chiếc điện thoại trong tay xoay hai vòng chậm rãi, “Chỉ là thuận theo lời cậu nói, nghĩ một chút mà tim đập nhanh quá.”
Tác giả có lời muốn nói:
Uông Minh Phi: “Mẹ nó, cậu làm tôi nổi da gà chết mất.”