Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Gọi Đồ Say
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm đó, khoảng chừng chín giờ, Thịnh Dạng và Lộ Gia Mạt lần lượt trở về nhà. Khi cậu bước vào, Lộ Gia Mạt đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, đặt cuốn nháp trên đầu gối, một tay cầm điện thoại, một tay cầm bút. Giọng cô thốt lên đầy vẻ cảm thán: “Wow, đề này thật sự lắt léo quá, giờ đề tiểu học đúng là nhiều bẫy, tôi cũng bị mắc lừa rồi.”
Thịnh Dạng đóng cửa, đặt chìa khóa lên tủ giày, thay dép rồi bước vào phòng khách. Cậu im lặng khom người đặt túi thiết bị dựa vào tường cạnh tivi, ngước mắt nhìn sang Lộ Gia Mạt.
Ai vậy? Giọng nói nghe quen thế?
“Em trai cậu còn xem thường cậu nữa à? Nói cậu trước giờ toàn chém gió à? Cậu chém gió cái gì?” Lộ Gia Mạt kẹp điện thoại giữa đầu và vai, ấn đuôi bút cho ngòi bật ra, tay kia cầm hộp bút nhét bút vào rồi kéo khóa lại. Cô bật cười: “Thế là cậu 'lật kèo' rồi còn gì.”
Thịnh Dạng chầm chậm vòng qua bàn ăn, đi đến tủ lạnh. Cậu mở tủ, vô thức lấy một chai nước khoáng ra. Cậu tùy ý đặt tay lên lưng ghế, một tay cầm thân chai, tay kia thì ngón tay xoay xoay nắp chai, ánh mắt như vô tình lại liếc nhìn Lộ Gia Mạt.
Lộ Gia Mạt đổi điện thoại sang tay phải, tay trái gập cuốn nháp lại đặt sang bên.
Cô cảm nhận được ánh mắt của Thịnh Dạng, nghiêng đầu nhìn sang, dùng ánh mắt hỏi có chuyện gì không, nhưng sự chú ý vẫn dồn về phía đầu dây bên kia: “Cậu còn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của trường nữa.”
Nói cái gì mà lâu thế? Đề toán tiểu học có gì mà kỳ diệu vậy?
Thịnh Dạng khẽ lắc đầu, ánh mắt bảo không có gì. Cậu ngửa cổ uống vài ngụm nước lạnh liền, trong lòng không kìm được cảm giác nghèn nghẹn.
“Ừ, vậy cúp nhé.” Lộ Gia Mạt cho hộp bút và cuốn nháp vào trong túi cạnh mình.
Thịnh Dạng cúi mắt vặn nắp nước lại. Cậu thấy Lộ Gia Mạt vẫn ngồi yên trên sofa không chịu đứng dậy, tay còn cầm điện thoại làm gì đó, bèn không kìm được mà hỏi: “Ai vậy? Bạn trai à?”
“Hả?” Lộ Gia Mạt đang trả lời tin nhắn của Điền Tri Ý, bất ngờ nghe cậu hỏi vậy thì hơi sững lại. Cô nhìn sang giải thích: “Không phải. Khi nãy là Chu Vũ Hoằng. Tôi không có bạn trai mà.”
“Chu Vũ Hoằng à?” Môi trên của cậu khẽ mím xuống môi dưới, giọng thấp hẳn đi, lặp lại một lần nữa.
“Ừm.” Lộ Gia Mạt gật đầu, ngón tay lại tiếp tục gõ màn hình trả lời tin.
Không có bạn trai…
Trong đầu Thịnh Dạng lại thầm nhắc lại mấy chữ đó thêm lần nữa. Cậu vô thức bước vài bước về phía sofa, dừng lại cạnh bàn trà. Cậu cũng không biết mình đang làm gì, cúi xuống cầm điều khiển tivi, nhưng lại chẳng bật. Giọng buông lơi như hỏi vu vơ: “Cậu không thích kiểu người như cậu ta à?”
“Là không có cảm giác gì cả.” Lộ Gia Mạt nói.
Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Dạng suýt nữa hỏi luôn ‘vậy với tôi cậu có cảm giác gì?’
Cậu mím môi, để điều khiển xuống như không có chỗ dựa, một tay chống lên tay vịn sofa, tay còn lại thả xuống, đầu ngón tay khẽ vuốt ve nắp chai nước. Nét mặt cậu mơ hồ, không rõ đang nghĩ gì.
Lặng yên vài giây, cậu bỗng nhiên nói một câu không đầu không cuối: “Cậu biết Trình Duệ và Nhan Du Linh ở bên nhau chưa?”
Lộ Gia Mạt trước đó chưa nghe, ngẩng lên nhìn cậu, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Thật á? Khi nào vậy?”
“Dịp Tết Dương lịch.” Thịnh Dạng hơi nghiêng đầu, hạ mắt nhìn cô. Ánh mắt cậu dán chặt vào cô không chớp, đến mức khiến Lộ Gia Mạt cũng cảm thấy bất thường. Rồi cậu lại hỏi một câu chẳng liên quan: “Cậu nghĩ thế nào?”
Tôi có gì mà phải nghĩ chứ?
Lộ Gia Mạt không hiểu cô liên quan gì tới chuyện Trình Duệ và Nhan Du Linh yêu nhau, nhưng vẫn thành thật theo thói quen: “Khá là hợp.”
“Ý tôi là… chuyện yêu đương.” Cậu đáp.
Lộ Gia Mạt thấy lạ, tim bỗng đập loạn nhịp. Cô chợt nhận ra mình không dám nhìn thẳng vào mắt cậu. Cô ngừng một chút, dời mắt đi trước, giọng cô hơi nghẹn lại: “Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.”
“Ồ.” Thịnh Dạng kéo dài giọng, trầm thấp, ánh mắt lướt qua lọn tóc xoáy nhỏ trên đỉnh đầu cô. Cậu không nói thêm gì nữa, cúi đầu quay về phòng.
–
Mấy hôm sau là đến lễ hội văn hóa của các câu lạc bộ trong trường. Mùa đông ảm đạm dần nhường chỗ cho những ngày xuân tươi sáng, thời tiết mỗi ngày một ấm hơn, vạn vật như bừng tỉnh hồi sinh.
Đến ngày lễ hội văn hóa, nhiệt độ bất ngờ tăng vọt lên gần hai mươi độ.
Trong khuôn viên dán đầy khẩu hiệu và biểu ngữ, những lá cờ đủ màu phấp phới trong gió, các gian hàng được bày trí kín mít, người qua lại đông nghịt.
Đến khi trời bắt đầu tối, trên sân vận động đã dựng một màn hình chiếu rất lớn. Buổi tự học tối được bãi bỏ, toàn trường thống nhất tổ chức cho học sinh ra sân xem phim chủ đề yêu nước.
Hành lang vô cùng ồn ào, người chen chúc chật kín. Lộ Gia Mạt ôm ghế, mang theo đồ ăn vặt, theo dòng người tìm chỗ ngồi trên sân.
Phần mở đầu của bộ phim đã bắt đầu, hiệu ứng âm thanh không được tốt lắm, không gian xung quanh quá rộng nên thỉnh thoảng có tiếng vọng lại. Nhưng đường chạy, bãi cỏ, bầu trời đêm cùng cả một sân vận động đầy ắp học sinh mặc đồng phục, tạo nên một cảm giác thật đặc biệt.
“Gia Mạt.” Khâu Quả khẽ huých khuỷu tay vào cô, đưa cho cô một gói snack tôm, mắt vẫn dán vào màn hình chiếu, “xem xong cái này chẳng phải còn phải viết bài thu hoạch à?”
“Chắc chắn là phải viết rồi.” Lộ Gia Mạt chia cho Khâu Quả vài viên kẹo dẻo chua lè.
Vài nam sinh lén lút từ phía sau ngồi xuống hàng ghế của họ, thì thầm chuyền tay nhau thứ gì đó.
Uông Minh Phi coi Lộ Gia Mạt như người nhà, rất nghĩa khí. Cậu ta còn cố cúi thấp người đến cạnh cô, như thể chia chiến lợi phẩm, nhét vào tay cô một lon.
“Gì thế?” Khâu Quả tò mò hỏi.
Uông Minh Phi hạ giọng, nháy mắt liên tục ra hiệu: “Tự xem đi, đừng để lộ.”
Lộ Gia Mạt cúi đầu nhìn, Khâu Quả cũng chồm qua. Nhờ ánh sáng mờ ảo mới thấy rõ.
“Bia à?” Khâu Quả kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Uông Minh Phi, “Gan các cậu lớn thật đấy.”
Uông Minh Phi phẩy tay ra chiều cao thủ ẩn mình, trước khi quay về chỗ còn không quên dặn Lộ Gia Mạt: “Lúc uống nhớ tránh camera nhé.”
Lộ Gia Mạt gật đầu lia lịa.
“Cậu uống không?” Lộ Gia Mạt hỏi Khâu Quả.
Khâu Quả lắc đầu như cái trống lắc: “Lát nữa tôi phải đi giúp sếp Tân làm việc cho cô ấy, uống rồi chẳng phải tự chui đầu vào rọ à.”
Lộ Gia Mạt “ừ” một tiếng. Cô cũng chưa uống vội, chống khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm xem phim.
Bộ phim này từng chiếu rồi, Lộ Gia Mạt chưa xem, Khâu Quả thì xem rồi. Cô ấy liên tục lải nhải bên tai Lộ Gia Mạt: cảnh này giả quá, diễn viên kia diễn dở thật… nói được một nửa thì bị Trần Tân Di gọi điện nhờ việc nên rời đi.
Lộ Gia Mạt tiếp tục xem thêm một lúc nữa, đến khi thật sự không còn hứng thú mới đứng dậy, giấu lon bia vào trong tay áo đồng phục, đi về phía sau sân vận động.
Lúc này ghế ngồi của mỗi lớp đã trống khá nhiều. Có người đang đi dạo tán gẫu trên đường chạy, có nhóm bốn năm đứa ngồi trên cỏ chơi bài.
Lộ Gia Mạt đi thẳng vào khu vực trong cùng, nơi đặt các dụng cụ thể thao như xà đơn xà kép. Cô dựa vào một cây cột, lấy lon bia từ trong tay áo ra, ngón tay luồn qua khoen bật nắp, chuẩn bị mở.
“Cậu né sang bên đi.”
Giọng Thịnh Dạng bỗng vang lên sau lưng, giọng nói lơ đãng và chậm rãi.
Lộ Gia Mạt quay đầu. Không biết cậu đã đứng đó từ lúc nào, hay vừa mới tới. Cậu khoác tay lên thanh chắn, dáng vẻ cực kỳ lười nhác. Tay vốn đang xoay xoay chiếc điện thoại, giờ nâng lên, chỉ tay sang bên phải: “Chỗ đó cũng có camera đấy.”
Lộ Gia Mạt “ồ” một tiếng, rồi dịch người sang một bên.
Không biết cuối cùng mọi chuyện diễn ra thế nào, Lộ Gia Mạt đã ngồi lên thanh xà thấp, còn Thịnh Dạng thì dựa vào thanh xà cao đối diện, đứng với vẻ tùy ý.
Không biết Uông Minh Phi kiếm bia từ đâu, mà còn có cảm giác mát mát như vừa được ướp lạnh. Cô uống một ngụm, hai tay cầm lon đặt lên đầu gối, hai chân đung đưa nhẹ nhàng.
Ánh mắt Thịnh Dạng dừng trên lon bia trong tay cô hai giây, cậu khẽ nhướng cằm:
“Cậu tửu lượng thế nào?”
Lộ Gia Mạt nhìn theo ánh mắt cậu, cúi xuống nhìn lon bia rồi mạnh miệng đáp lời: “Chút này thấm vào đâu.”
“Thật không đấy?” Thịnh Dạng cười nhạt, cố ý trêu chọc.
“Đương nhiên thật.” Lộ Gia Mạt nhìn cậu, nghiêm túc như đang bàn chuyện chính sự, “Trước đây tôi từng pha bia với loại rượu trắng năm mươi sáu độ đấy. Uống nguyên một cốc to như cốc trà sữa, rồi mới say mèm.”
Nói đến đây, cô nhăn mũi lại: “Lần đó bị mắng cho một trận thảm thiết lắm, tỉnh dậy đã bị mẹ bắt làm thêm mười mấy bộ đề. Lúc đó bà ngoại tôi cũng ở đó, tôi cầu cứu bà, rồi cậu đoán xem chuyện gì xảy ra?”
“Sao cơ?” Cậu thuận theo rồi hỏi.
Lộ Gia Mạt tròn mắt, mặt vô tội, cũng có thể vì cô vốn đã trông quá ngây thơ nên càng đáng yêu: “Bà suy nghĩ một chút, rồi còn tăng thêm cho tôi hai bộ đề nữa chứ. Đúng là tuyết đã rơi lại còn thêm sương giá.”
Thịnh Dạng đút tay vào túi, cúi đầu, khẽ bật cười. Trời tối, bóng cây bên cạnh càng làm ánh sáng mờ hơn, nhưng cơ thể cậu cứ run run như đang cố kìm nén tiếng cười, nhìn là biết cậu đang cố nhịn cười đến mức không kìm được.
Khoảng cách giữa hai người họ gần đến mức không thể gần hơn được nữa, bóng dáng cũng trở nên thân mật một cách tự nhiên. Chân Lộ Gia Mạt đung đưa loạn xạ, vô tình chạm vào cánh tay cậu. Thịnh Dạng không né tránh, cũng không dịch ra, không biết là chiều theo cô hay thật sự không để tâm.
Màn hình chiếu ở đầu kia sân vẫn đang phát phim, âm thanh hỗn tạp, bốn phía ồn ào náo nhiệt. Thời gian đã muộn hơn lúc nãy khá nhiều, không biết là do thầy cô ít đi tuần hay cố tình làm ngơ, mà bóng dáng những cặp đôi ‘tiểu tình nhân’ xuất hiện càng lúc càng nhiều.
Lộ Gia Mạt cảm thấy lòng bàn tay mình nóng lên, hơi ẩm ướt. Cô không biết đó là vì men bia đang lan tỏa trong cơ thể hay do thời tiết nóng bức. Rõ ràng gió đêm đã nổi lên, làn gió mát thổi tung mái tóc cô, vậy mà cơ thể vẫn tê tê, đầu óc như bị phủ một tầng sương mỏng.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm có treo một vầng trăng rất lớn. Ngón tay theo quán tính siết chặt lon bia đang cầm. Nhưng không bao lâu, ánh mắt cô không tự chủ mà cúi xuống, dừng lại trên người Thịnh Dạng đang đứng trước mặt.
Cậu vẫn ngoan ngoãn mặc áo khoác đồng phục, nhưng khóa kéo không kéo, buông lỏng để lộ chiếc áo hoodie đen bên trong. Tầm mắt cô rơi đúng vào vị trí cổ cậu, yết hầu nhô cao đang khẽ chuyển động lên xuống, bên cạnh là đường gân xanh lúc ẩn lúc hiện dưới làn da.
Lộ Gia Mạt bất giác khẽ run hàng mi, hàng mi rũ xuống rồi lại nâng lên. Ánh mắt cô bắt đầu dịch chuyển lên trên: từ đường xương hàm, đến đôi môi, rồi lên đôi mắt, và đột ngột chạm phải ánh mắt đang nhìn thẳng vào mình của cậu.
Ánh mắt cậu như ôm trọn cả bầu trời đêm vào trong đó, phủ lên người cô.
Lộ Gia Mạt càng thêm mất tự nhiên, tốc độ chớp mắt nhanh hơn, lực cô siết chặt lon bia cũng lớn hơn.
Tim cô như bị một chiếc lông vũ quét qua thật nhanh, cảm giác tê tê, ngơ ngác lan khắp người.
Thịnh Dạng đứng thẳng dậy, lưng tựa vào cột, nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ vẫn thường trực nơi khóe môi, giờ đây lại càng lộ liễu: “Cậu cũng đủ tinh nghịch đấy.”
Lộ Gia Mạt bị nụ cười của cậu làm nóng bừng cả vành tai, sau gáy cũng ửng đỏ, nhưng ánh mắt không chịu tránh đi. Cô thầm nghĩ sao trước đây cô không thấy cậu đẹp đến thế.
“Còn cậu?” Tâm trí cô loạn hết cả lên, chẳng biết hỏi gì cho phải, chỉ cố nén lại không đưa tay gãi gãi tai, “Sao tôi chưa bao giờ thấy cậu uống rượu?”
Thịnh Dạng cụp mắt xuống, sắc mặt điềm tĩnh, đường nét gương mặt sắc sảo. Không biết cậu đang nghĩ gì, chỉ im lặng chưa trả lời.
Lộ Gia Mạt lại đung đưa chân, lần này mũi giày thực sự chạm vào cánh tay cậu. Cô nói, giọng nói pha chút hơi men, mềm mại, ẩm ướt: “Đừng nói là cậu uống một ly là say ngất luôn nhé?”
Thịnh Dạng ngước mắt, khẽ cười, ánh mắt dần sáng lên: “Cũng gần như thế. Có lúc vẫn cố thêm được một chút.”
“Ồ.” Lộ Gia Mạt chậm rãi đáp, nhìn cậu, rồi cũng mỉm cười.
Hai ba phút trôi qua.
“Đồ say.” Thịnh Dạng gọi cô.
“Hửm?” Lộ Gia Mạt khẽ phát ra tiếng hừ nhẹ, rồi lập tức phủ nhận: “Tôi không say.”
Thịnh Dạng bước lên hai bước, đưa tay ra cho cô: “Không say thì đừng lắc nữa, nhảy xuống đi.”
“Ồ.” Lộ Gia Mạt đưa tay vịn vào cánh tay cậu, cúi người xuống gần cậu hơn, nhấn mạnh lại một lần nữa: “Tôi không say thật mà.”
Thịnh Dạng lấy lon bia còn một nửa trong tay cô, khẽ đáp “ừ”, sợ cô ngã nên lại bước thêm một bước, người áp sát cô hơn nữa: “Biết rồi. Nhảy xuống đi, giẫm lên tôi cũng không sao.”
Lộ Gia Mạt nghe lời, ngoan ngoãn nhảy xuống, may mắn không giẫm trúng chân cậu.
Không biết do động tác quá lớn hay nguyên nhân gì, dây giày chân trái của cô bị tuột.
Cô không nhận ra, nhưng Thịnh Dạng thấy.
Cậu kéo cô lại, nhét lon bia trở lại vào tay cô, khẽ dặn dò: “Cầm chắc vào.”
“Tôi cầm được mà.” Lộ Gia Mạt nhìn cậu đáp.
Thịnh Dạng khẽ cười, rồi ngồi xổm xuống, chú ý đến độ rộng của giày, tỉ mỉ buộc lại dây cho cô. Đứng lên, ánh mắt cậu lướt qua đôi tai và cái cổ đỏ bừng của cô, rồi lại lấy lon bia từ tay cô về.
Cô ấy lấy đâu ra tự tin mà khoe khoang tửu lượng vậy trời?
“Lộ Gia Mạt.”
“Gì?”
“Đồ say.”
“…”
Khoảnh khắc đó, trái tim thiếu niên của Thịnh Dạng: rộng lớn, bí mật, mãnh liệt, suýt chút nữa đã bật ra thành lời tỏ tình.
Không biết có phải là hiệu ứng của ‘say nắng’ hay không, mà cậu thấy Lộ Gia Mạt chỗ nào cũng đáng yêu đến lạ.