Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 56: Em... Anh... Em Không Thấy Gì Hết...
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói rồi, Thịnh Dạng khẽ thở dài một hơi, giọng nói nghèn nghẹn trong cổ họng, trầm thấp, hơi khàn, còn vương chút ý cười: “Anh có nói gì đâu.”
“Anh chối à?” Lộ Gia Mạt hỏi lại, rồi cô cũng chẳng phủ nhận: “Em không đau.”
Thịnh Dạng nắm lấy bàn tay cô đang đặt dưới cằm mình, đặt trở lại sau gáy cậu. Đầu ngón tay cậu hơi lạnh lướt nhẹ qua đầu ngón tay cô. Lộ Gia Mạt còn mơ hồ tự hỏi sao tay cậu lại lạnh đến thế, nhưng khi thấy cậu cúi xuống, cô lại vô thức hôn lên môi cậu.
Trong khu cắm trại, ngoài hai người họ ra còn có mấy gia đình khác. Cách đó không xa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của những người khác.
Dù hai người trốn dưới tán cây không quá thu hút sự chú ý, nhưng Thịnh Dạng không thích để người khác thấy cảnh thân mật như vậy.
Cậu hơi nghiêng đầu, tách môi mình khỏi môi cô. Ánh mắt lướt từ ánh đèn đường phía đối diện, qua những dải cờ màu treo trên cây rồi dừng lại ở con sông phía sau.
Lộ Gia Mạt hơi cúi đầu, cánh tay đang ôm sau cổ cậu buông thõng xuống, đầu ngón tay nắm lấy vạt áo thun của cậu. Cô tựa vào vai cậu, hơi thở dồn dập, chỉ là những tiếng thở đứt quãng.
Thịnh Dạng nghe mà cảm thấy cả cái sân này coi như bố trí vô ích, cậu chẳng thể nào tập trung được. Ngực và da thịt như bị lửa quét qua, bứt rứt đến mức ngay cả cậu cũng phải sợ hãi. Cuối cùng cậu cũng hiểu, yêu nhau rồi mà được ở riêng với nhau thì khó mà kiềm chế đến nhường nào.
Nhưng Lộ Gia Mạt lại không hay biết. Cô không rõ là do cô thật sự gan lớn, hay chỉ là hành động vô thức, mà bàn tay đang nắm vạt áo cậu bỗng chạm vào làn da trần dưới lớp áo. Móng tay lướt nhẹ, đầu ngón tay còn vương chút ẩm ướt chưa khô, chỉ khẽ chạm một cái.
Thịnh Dạng lập tức cứng đờ. Cậu phản xạ theo bản năng, cúi đầu nhìn cô, giọng khàn đặc, còn hơi gấp gáp: “Em làm gì vậy?”
Vừa nói, cậu vừa nắm chặt lấy tay cô, động tác cực kỳ nhanh gọn, tay kia ôm eo cô, đẩy cô ngồi lùi ra một chút.
“Hả?” Lộ Gia Mạt hoàn toàn không hiểu mình vừa làm gì. Bàn tay cô bị tay cậu bao trọn, tay cậu không còn chút lạnh lẽo như ban nãy, mà nóng bỏng đến kinh khủng.
Cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Dạng. Đôi mắt cậu ướt át hơn mọi khi, ánh nhìn cũng sáng hơn mọi khi, mí mắt mỏng, da trắng nõn, còn hơi ửng đỏ. Vẻ mặt cậu căng thẳng, hơi thở nặng nề hơn lúc nãy. Tay cậu đặt ở eo cô nắm rất chặt, gân xanh trên cánh tay nổi rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy.
Sao vậy nhỉ? Lộ Gia Mạt trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ nào đó, lông mi khẽ run lên, vô thức cụp mắt xuống.
Thịnh Dạng phản ứng cực nhanh, lập tức che mắt cô lại, bế cô ra khỏi đùi mình, không để cô ngồi lên nữa. Tay cậu không buông ra, lòng bàn tay nóng rực áp chặt lên mắt cô.
Lần này Lộ Gia Mạt thật sự đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đây cũng là lần đầu cô gặp tình huống này, cô biết rằng đây là chuyện bình thường, nhưng cô vẫn căng thẳng, căng thẳng đến mức nói mấy chữ đầu còn lắp bắp không thành tiếng: “Em… anh… em chưa thấy gì hết……”
Cô thật sự không thấy. Trời tối, xung quanh lại không có đèn, cậu còn mặc quần thể thao, và động tác che mắt của cậu thì nhanh đến kinh khủng.
“Em đừng nói nữa.” Thịnh Dạng ngắt lời.
Giọng cậu vẫn chưa trở lại bình thường. Lộ Gia Mạt nghe thấy, lông mi cô run rẩy liên tục vì căng thẳng.
“Đừng chớp mắt luôn.” Tay cậu áp sát hơn nữa vào mắt cô, gần như đè chặt lên mi mắt và lông mi cô, khiến cô không thể chớp.
Một lúc sau, Thịnh Dạng đứng dậy khỏi băng ghế, Lộ Gia Mạt nghe thấy, cũng cảm nhận được. Cô nhỏ giọng hỏi: “Anh… xong chưa?”
Thịnh Dạng không trả lời câu đó, vẫn không buông tay che mắt cô. Cậu không muốn để cô biết điều đó, cậu cảm thấy như vậy là quá sớm, thật sự quá sớm.
“Em mặc áo khoác vào trước đi, kéo khóa lên.”
Liên quan gì chứ?
“Nhưng em không thấy gì hết.”
Thịnh Dạng không bận tâm: “Tự tìm đi. Chứ bây giờ em không được thấy ánh sáng đâu.”
“Ồ…”
Lộ Gia Mạt thò tay vào ống tay áo, rồi lần mò xuống tìm dây kéo áo khoác.
Kéo xong, Thịnh Dạng vẫn giữ nguyên tay che mắt cô, dắt cô đi vài bước. Đi đến cửa phòng tắm, cậu mới buông tay ra, nhưng vẫn không nhìn cô: “Em tắm trước đi, quần áo anh nhờ người mang vào cho.”
Lộ Gia Mạt gật đầu. Cô nâng mi mắt lên, lén nhìn Thịnh Dạng một cái.
Thịnh Dạng vốn đang nhìn chỗ khác, đến lúc này cũng quay sang nhìn cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, Thịnh Dạng lại không tự nhiên chút nào mà đưa tay day day vành tai, thúc giục cô: “Vào nhanh đi.”
“Ừ…” Lộ Gia Mạt khẽ đáp, nhấc chân đẩy cửa bước vào.
Thịnh Dạng đứng ngoài cửa phòng tắm, đứng hóng gió đêm một lúc thật lâu. Đợi cơ thể hạ nhiệt dần, cậu mới đi về phía lều.
Đến gần khu lều, cậu thấy Khâu Quả vừa chơi xong đang khoác áo chuẩn bị đi tắm, liền gọi cô ấy: “Khâu Quả, đợi một chút.”
Lều của họ vẫn chưa được chia, nên tất cả túi đồ đều để chung một chỗ. Thịnh Dạng vào trong lều, lấy túi đồ vệ sinh của mình, rồi tìm túi của Lộ Gia Mạt, mang ra một góc trống không có ai. Xong, cậu nói với Khâu Quả đang đứng bên ngoài: “Cậu giúp Gia Mạt mang hộ quần áo với đồ vệ sinh nhé? Em ấy đang trong phòng tắm.”
Khâu Quả ngẩn người ra ba bốn giây mới kịp phản ứng. Cô ấy đi vào, Thịnh Dạng lùi ra ngoài chờ. Đợi Khâu Quả mang quần áo ra, cậu mới quay lại cất túi Lộ Gia Mạt về chỗ cũ.
Khâu Quả ôm quần áo của Lộ Gia Mạt, quay đầu nhìn Thịnh Dạng một cái đầy vẻ khó hiểu. Lúc đầu cô ấy còn chưa nghĩ thông, đến khi bước vào phòng tắm mới đại khái hiểu ra, Thịnh Dạng không muốn tự mình cầm đồ lót của Lộ Gia Mạt sao? Vậy là cậu ngại ngùng, hay sợ làm Gia Mạt khó xử?
“Gia Mạt, cậu ở phòng thứ mấy?” Khâu Quả hỏi.
“Bên trái, phòng thứ ba.”
Khâu Quả đi đến phòng thứ ba, nhẹ nhàng gõ cửa, đưa túi đồ vào và nói: “Quần áo của cậu mình để ở tủ số 8 nhé.”
Lộ Gia Mạt nhận túi đồ, đáp: “Được.”
Khâu Quả đưa xong, còn đứng tại chỗ hỏi thêm: “Ở đây chẳng lẽ không cung cấp đồ vệ sinh sao?”
Lộ Gia Mạt điều chỉnh vòi sen nhỏ lại: “Có, mà còn khá tốt nữa.”
“Mình đã nói rồi mà, rõ ràng đọc review thấy điều kiện rất ổn.”
Khâu Quả vừa nói vừa cởi áo khoác. Cởi được nửa chừng thì sực nhớ ra: cái túi đồ đó trông đúng kiểu của con trai. Cô ấy chợt hiểu ra, chắc là của Thịnh Dạng. Cô ấy lại hiểu thêm một điều, hóa ra những lúc Uông Minh Phi than phiền về Thịnh Dạng là vì những chuyện như thế này đây.
Con người này hình như rất chú ý đến những chi tiết nhỏ.
Tắm xong, Lộ Gia Mạt vừa sấy tóc vừa đợi Khâu Quả để cùng về.
Trời đã tối hẳn rồi, dưới chân núi, cạnh bờ sông, nhiệt độ càng giảm thấp hơn. Cái gọi là đài ngắm sao thực ra chỉ là một sân thượng, đặt hai ống kính thiên văn. Bên cạnh còn có năm sáu căn phòng kính vòm bán cầu, được đặt cái tên mỹ miều là “phòng ngắm sao”.
Hai người thay đồ xong đang chuẩn bị về thì Nhan Du Linh vào, nói với họ: “Mình vừa đặt được hai phòng ngắm sao. Giờ thì có ba lều và hai phòng. Hai cậu tính sao?”
Ban đầu chia làm ba lều: Hai lều lớn dành cho bốn bạn nữ ngủ, còn lại hai lều nhỏ thì để bọn con trai tùy ý chen chúc nhau.
“Anh Uông Cốc với bạn gái muốn ở phòng ngắm sao đó.” Nhan Du Linh nói.
Khâu Quả nhìn Lộ Gia Mạt. Lộ Gia Mạt vốn không có ý kiến gì, cô không nghĩ ngợi nhiều, nói với Nhan Du Linh: “Mình sao cũng được, còn cậu?”
Nhan Du Linh mặt đỏ bừng, ấp úng nói: “Mình… mình không ở với các cậu nữa.”
Ồ, câu đó nói ra thì quá rõ ràng rồi còn gì. Lộ Gia Mạt bị Khâu Quả cấu mạnh một cái vào tay, cô chớp mắt thật nhanh: “Vậy mình với Khâu Quả ngủ lều là được. Bọn mình tới đây cũng là để trải nghiệm ngủ lều mà.”
Khâu Quả lập tức phụ họa theo: “Đúng đúng đúng, bọn mình mê ngủ lều lắm.”
Nhan Du Linh đỏ mặt chạy vội ra ngoài. Trong lều chỉ còn lại Khâu Quả và Lộ Gia Mạt. Khâu Quả nhìn cô chằm chằm: “Cậu đừng bảo mình phải ngủ một mình nha?”
Lộ Gia Mạt còn chưa kịp trợn tròn mắt thì Khâu Quả tự mình phủ nhận ngay: “Không thể nào. Thịnh Dạng vừa rồi còn nhờ mình lấy đồ lót cho cậu nữa mà.”
“Hả, anh ấy nhờ cậu lấy à?” Lộ Gia Mạt hỏi.
“Đúng rồi.”
Khoảng chín giờ hơn, khu vực ngắm sao bắt đầu chiếu phim. Nhưng chẳng ai thật sự hứng thú để xem.
Uông Minh Phi xách bảy tám lon bia lạnh ra, tiện tay ném cho Vạn Vi Hàng một lon, hỏi: “Cái trận mưa sao băng gì đó, Thiên Cầm hay Anh Tiên ấy, chính xác lúc nào vậy?”
“Còn sớm.” Vạn Vi Hàng chiều nay vừa tra xong, “Nói là 2 giờ 30 sáng là thời điểm quan sát đẹp nhất.”
“Thế còn bốn năm tiếng nữa cơ à?” Uông Minh Phi bắt đầu chán nản: “Có mang bài theo không, hoặc game gì cũng được, chứ xem phim đến hai giờ sáng thì chịu không nổi.”
Uông Cốc nghe vậy nói: “Trong xe anh có bài.”
Đêm đó, Lộ Gia Mạt và Khâu Quả mới hơn mười một giờ đã về lều ngủ. Trước khi ngủ, Lộ Gia Mạt đặt hai cái báo thức.
Khâu Quả thấy cô đặt báo thức, vừa ngậm nước súc miệng và nói: “Nếu mình không bị báo thức gọi dậy thì đừng đánh thức mình luôn nhé. Mình xem hay không cũng không quan trọng.”
“Ừ.” Lộ Gia Mạt khóa màn hình điện thoại, đặt điện thoại lại lên tấm chăn. “Vậy mình cố dậy chụp cho cậu xem.”
Có lẽ vì lần đầu ngủ ngoài trời nên dù buồn ngủ rũ rượi sau khi xem phim, nhưng vừa nằm nghe tiếng gió, tiếng ve và tiếng côn trùng kêu thì lại chẳng buồn ngủ nữa. Hai người chẳng có chủ đề gì rõ ràng, cứ rì rầm nói chuyện linh tinh vài câu.
Nhưng nói chưa được mấy câu thì Khâu Quả đã ngủ thiếp đi rồi.
Hai giờ hai mươi sáng, chuông báo thức của Lộ Gia Mạt vang lên. Cô mở mắt, nhanh chóng mò lấy điện thoại rồi tắt báo thức.
Cô nhìn sang Khâu Quả, chẳng có chút dấu hiệu nào sắp tỉnh giấc. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, cầm áo khoác và điện thoại, kéo khóa lều rồi bước ra ngoài.
Vừa ra đến nơi, thì thấy ở lều bên cạnh cũng có người bước ra. Cô giật mình nhìn Thịnh Dạng, hạ giọng hỏi: “Anh cũng đặt báo thức giờ này à?”
“Không, anh nghe báo thức của em.” Thịnh Dạng cảm thấy cái áo khoác mình mang theo chắc không đủ ấm ở chân núi, tay còn ôm thêm một cái chăn. “Đi thôi.”
Đi xa lều một chút, Lộ Gia Mạt mới dám nói với âm lượng bình thường hơn: “Họ không ra à?”
“Hai người bên anh ngủ say như chết rồi, còn mấy người khác thì không biết.”
Thịnh Dạng lúc này trông tự nhiên hơn so với lúc nãy, giọng nói cũng thoải mái. Chỉ là cậu đút hai tay vào túi, không chủ động nắm tay Lộ Gia Mạt.
Lộ Gia Mạt không để ý đến kiểu ngại ngùng lạ lùng đó của cậu, khẽ hỏi: “Thật sự nhìn thấy mưa sao băng được sao?”
“Coi như thử vận may thôi.”
Từ khu lều đến đài ngắm sao chỉ khoảng mười mấy mét, vòng qua vài cái cây, rẽ một cái là tới.
Nhưng vấn đề nằm đúng ở chỗ rẽ đó, dãy phòng kính bên cạnh đài ngắm sao tối nay hình như kín phòng. Cửa căn thứ hai từ cuối lại sáng đèn, chẳng biết họ kéo hai lớp rèm không che kín sáng hay chỉ kéo một lớp, mà bên trong đang làm gì, với tư thế ra sao đều nhìn rõ mồn một.
Lộ Gia Mạt khựng chân lại ngay lập tức. Thịnh Dạng cũng giật mình, phản ứng chậm nửa nhịp nhưng vẫn vội vàng xoay người cô lại, bắt cô quay lưng về phía căn phòng đó.
Cái quán này đúng là, cái quái gì vậy trời? Trong đầu Thịnh Dạng thậm chí còn lóe lên một suy nghĩ rất đời thường: May mà chỗ này cách âm tốt, chứ không thì chết tiệt…
Cậu còn chưa nghĩ xong thì đã phát hiện ra, dù Lộ Gia Mạt đã bị xoay người đi, nhưng ánh mắt cô lại...
“Em nhìn cái gì đấy?”
Thịnh Dạng giật mình, lùi một bước vào trong bóng tối, giọng nói có chút bực bội.
“Hả?” Lộ Gia Mạt ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt vô tội: “Em có nhìn gì đâu.”
Khoảng cách giữa họ và căn phòng kính chỉ hơn một mét. Lộ Gia Mạt đỏ bừng cả người, còn sợ người ta phát hiện ra hai người đang đứng đây: “Anh nhỏ tiếng chút…”
Thịnh Dạng mím chặt môi đến mức chẳng biết nói gì nữa. Trong đầu cậu rối tung, bực bội gần chết.
Đêm nay rõ ràng có mưa sao băng! Trên bảng ở lễ tân còn ghi rõ ràng luôn! Có chuyện gì mà phải làm đúng vào lúc này hả?! Chết tiệt, đây còn là trận mưa sao băng đẹp nhất trong năm cơ mà?!