Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 89: Thích.
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa xuân năm 2019.
Một chủ nhật của tháng Tư.
Tám giờ tối, Thịnh Dạng vừa ra khỏi phòng thay đồ của sân băng thì đã bị Uông Minh Phi khoác vai kéo đi đến một buổi tụ tập bạn bè từ nhỏ vẫn còn đang tiếp diễn. Thịnh Dạng kéo sụp mũ áo hoodie xuống, cúi đầu mở khóa màn hình điện thoại, vừa lướt xem tin nhắn vừa hỏi Uông Minh Phi: “Có những ai vậy?”
Cậu chẳng mấy thiết tha muốn đi. Hôm nay trời mưa, không khí ẩm ướt nặng nề, nhiệt độ cũng thấp, gió lạnh thổi khiến phần đuôi tóc còn ẩm ướt lạnh buốt. Thời tiết thế này, đánh bóng xong thì nên về thẳng nhà mới đúng, tụ tập làm gì cho mất công chứ?
“Cậu đừng quan tâm là ai, người ta đã gọi mấy cuộc rồi, không đi thì mất mặt lắm, với lại hôm nay là sinh nhật anh tôi, anh tôi cũng ở đó.” Uông Minh Phi nói.
Thôi thì đành vậy, Thịnh Dạng cũng không nói thêm gì nữa.
Khi hai người đến nơi, buổi tiệc đã chuyển từ nhà hàng sang phòng karaoke.
Trong phòng bao vang lên tiếng hát chói tai, Thịnh Dạng đẩy cửa bước vào, khom lưng ngồi tạm xuống một chỗ trống trên ghế sofa. Cậu đặt gậy bóng ở góc tường, tay cầm điện thoại, nghiêng đầu chào hỏi qua loa mấy anh em bên cạnh.
Bên trong khá đông người, nói là bạn bè từ nhỏ nhưng thật ra quen thân chẳng được mấy, đa phần chỉ gặp mặt vài lần. Thịnh Dạng ngẩng đầu liếc nhìn Uông Minh Phi đang cầm micro hát, rồi cúi đầu gửi định vị cho Lộ Gia Mạt, chủ động nói cho cô biết mình đang ở đâu, sau đó hỏi cô tối nay đã ăn gì chưa.
Tin nhắn vừa gửi xong, có người khoác tay lên vai cậu. Thịnh Dạng quay đầu nhìn, là anh trai của Uông Minh Phi – Uông Cốc.
Uông Cốc đến có vẻ có nhiệm vụ, cười với cậu một cái: “Đến rồi à.”
Thịnh Dạng lười biếng cười đáp: “Chúc mừng sinh nhật anh Cốc.”
Mấy cô gái ở đầu kia ghế sofa cứ liên tục nhìn sang bên này, dùng ánh mắt thúc giục Uông Cốc.
Uông Cốc bị nhìn đến bật cười, vỗ nhẹ lên vai Thịnh Dạng, hất cằm ra hiệu cho cậu nhìn sang đó, giọng trêu chọc: “Mấy cô gái kia nhờ tôi sang xin WeChat của cậu.”
Ánh mắt Thịnh Dạng lướt qua một cái rồi thu về, thái độ lạnh nhạt, lắc đầu.
“Đừng mà.” Uông Cốc không ngờ cậu chẳng nể mặt chút nào, “Đều là bạn bè cả thôi.”
Lần này Thịnh Dạng đến cả lắc đầu cũng lười biếng, cụp mắt nhìn màn hình điện thoại, thấy Lộ Gia Mạt chưa trả lời, đoán chắc cô đang bận nên cũng không nhắn thêm. Cậu bấm khóa màn hình, nói với Uông Cốc bên cạnh: “Em đang theo đuổi người ta, đang trong giai đoạn tìm hiểu, không thể để mất điểm.”
Cách nói của cậu rất nghiêm túc, nhưng Uông Cốc hoàn toàn không ngờ cậu lại thẳng thắn đến vậy.
“Đệt.” Uông Cốc sững sờ, không thể tin nổi nhìn Thịnh Dạng, “Cậu nói thật hay đùa đấy?”
“Thật mà.”
Hôm đó cậu chỉ ở chỗ này nửa tiếng rồi ra về. Cậu cầm điện thoại đứng trên bậc thềm, đang nhắn WeChat cho Uông Minh Phi nói mình về trước, chữ mới gõ được một nửa thì bỗng một con mèo hoang lao ra từ bụi cỏ bên cạnh. Lông nó màu đen, nhưng mặt nó thì một nửa trắng một nửa đen, trông vô cùng ngộ nghĩnh.
Con mèo con này còn chẳng sợ người chút nào, thấy Thịnh Dạng đến còn chủ động lại gần, dùng đầu cọ cọ vào chân cậu.
Thịnh Dạng cúi đầu nhìn, lông mày ánh lên vẻ dịu dàng theo phản xạ. Cậu ngồi xổm xuống, đưa tay trêu nó, xoa đầu nó mấy cái, hạ giọng hỏi: “Mày từ đâu tới vậy? Sao đáng yêu thế.”
Hỏi xong, cậu chợt nghĩ ra điều gì đó, tay còn lại cầm điện thoại quay hơn hai mươi giây video con mèo. Video vừa gửi cho Lộ Gia Mạt thì bên kia lập tức trả lời.
Người này canh thời gian chuẩn thật, chẳng lẽ thấy mèo rồi mới chịu để ý cậu à?
Thịnh Dạng nhìn con mèo đang dụi vào lòng bàn tay mình, đoán cô đã rảnh, liền gọi video trực tiếp.
Lộ Gia Mạt gần như bắt máy ngay lập tức. Cô đeo ba lô, tay ôm sách, người cũng đang ở bên ngoài, ghé sát mặt nhìn con mèo trong màn hình: “Wow, nó dễ thương quá, tai còn bị cắt nữa.”
“Ừm.” Thịnh Dạng cúi đầu sờ sờ cái tai bị cắt chóp của con mèo, trên mặt thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt, “Chắc là đã triệt sản rồi, có lẽ chỗ này là lãnh địa của nó.”
“Đây là gần cửa hàng đó hả?” Lộ Gia Mạt hỏi.
Thịnh Dạng cười, ngước mắt nhìn cô ở đầu bên kia video: “Em không định qua đây đấy chứ?”
Lộ Gia Mạt thật sự suy nghĩ một chút, cô mở định vị cậu gửi, xem khoảng cách từ chỗ mình tới đó: “Hơi xa.”
“Em thích mèo đến vậy à?” Thịnh Dạng ôm con mèo vào lòng, để cô nhìn rõ hơn.
“Thích.”
……
Uông Minh Phi vừa bước ra khỏi cửa tiệm đã nhìn thấy Thịnh Dạng ngồi trên bậc thềm ven đường, trong lòng ôm mèo, đang gọi video với Lộ Gia Mạt.
Cậu ta không tiến đến, chỉ đứng trên bậc thềm trước cửa đợi. Đợi được mười phút, cậu ta chịu thua, sau đó mở khóa điện thoại, bắt đầu livestream trong nhóm chat.
‘Lừa mày học (8)’
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Mấy cậu có tin được không, anh Dạng nhà mình chỉ gặp một con mèo hoang bên đường mà cũng có thể gọi video với Lộ Gia Mạt nói chuyện hơn mười phút]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Còn chưa chính thức yêu mà đã thế này rồi, sau này mà yêu thật thì không biết anh Dạng còn nhớ đến tụi anh em mình không nữa]
[Học Sinh Cấp Ba Vô Dụng (Quý Gia Lạc): Chắc chắn là không nhớ cậu rồi, cậu là ai chứ?]
[Crush. (Vạn Vi Hàng): Không phải, cậu ta gọi video thì cậu đứng bên cạnh xem đấy à?]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Chứ sao nữa, tôi cũng đâu thể xán lại gần được]
[Quất Sinh Hoài Nam (Phương Hoài): Sao lại không thể, dù gì cậu cũng đâu cần mặt mũi, đi chung luôn đi]
[Crush. (Vạn Vi Hàng): Đúng đó, không thì một con chó đứng bên cạnh nhìn thôi cũng thảm quá]
Uông Minh Phi lười để tâm đến bọn họ. Cậu ta ngẩng đầu liếc nhìn Thịnh Dạng thêm lần nữa, thật ra khung cảnh này… cũng khá là gì đó. Nếu cậu ta là con gái, chắc cũng có thể thích Thịnh Dạng mất.
Mũ đội lệch, đầu cúi xuống, tuy chỉ nhìn thấy nửa mặt nghiêng, nhưng chỉ riêng góc nghiêng đó thôi cũng đã đủ dịu dàng rồi. Cậu đeo tai nghe, Uông Minh Phi đứng không quá gần nên không nghe rõ cậu đang nói gì, chỉ thấy giọng cậu rất dịu dàng, thỉnh thoảng còn hạ giọng cười khẽ…
Đệt thật chứ, Uông Minh Phi nhìn mà thấy răng mình ê cả lên. Cậu ta gửi trong nhóm một sticker hình điếu thuốc.
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): #húthút]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Hai người họ không phải sẽ nói chuyện nửa tiếng đấy chứ? Về nhà là gặp nhau rồi mà, có cần giờ này còn phải gọi video không vậy?]
[Crush. (Vạn Vi Hàng): Cậu thì biết gì, trước Tết ấy, Lộ Gia Mạt tâm trạng không tốt, Thịnh Dạng đổi mấy chuyến bay, cả hai bên sắp xếp thời gian chỉ để qua đó ở bên cô ấy hai ngày.]
[Quất Sinh Hoài Nam (Phương Hoài): Chuyện này tôi biết, còn trước Tết nữa, lúc bà ngoại cô ấy bị ngã, trước khi đi cậu ấy còn đợi ở sân bay bốn năm tiếng chỉ để gặp Lộ Gia Mạt một lần.]
[Học Sinh Cấp Ba Vô Dụng (Quý Gia Lạc): Tôi cũng biết một chuyện, tuần trước thứ Sáu tan học ấy, Lộ Gia Mạt đi xe của cậu ấy, chiếc xe đạp đó không cao, con gái lần đầu đi sẽ thấy khó khăn, cậu ấy đứng bên cạnh đỡ và hướng dẫn Lộ Gia Mạt]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Đệt, tôi chưa từng thấy ai yêu đương mù quáng đến thế này]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): Yêu đương mù quáng đến mức này rồi mà vẫn chưa theo đuổi được nữa chứ]
Cả nhóm im lặng đầy ăn ý suốt ba mươi giây.
[Crush. (Vạn Vi Hàng): #húthút]
[Quất Sinh Hoài Nam (Phương Hoài): #húthút]
[Cha Hoang Dã Của Mày (Uông Minh Phi): #húthút]
[Học Sinh Cấp Ba Vô Dụng (Quý Gia Lạc): #húthút]
……
[Nghệ Sĩ Giả tạo (Đặng Trạch An): Vậy tôi cũng hút cùng một điếu]
[Nghệ Sĩ Giả Tạo (Đặng Trạch An): #húthút]