Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh
Chương 88: “Chị, chị chia tay rồi à?”
Hôm Nay Hôm Nay Sao Lấp Lánh thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa hè năm 2019.
Lộ Gia Mạt ngồi trên chuyến tàu cao tốc trở về Tô Châu, tai đeo tai nghe, một tay chống cằm, lặng lẽ nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Cơn mưa lớn trút xuống dọc đường đi, tàu chạy gần hai tiếng, bầu trời mới dần quang đãng trở lại sau cơn u ám.
Cậu con trai ngồi ghế bên cạnh gọi điện thoại suốt dọc đường, hình như cũng là thí sinh thi đại học năm nay, cứ thao thao bất tuyệt với người ở đầu dây bên kia về điểm thi đại học. Nghe giọng điệu của cậu ta thì chắc là thi khá tốt, “Với số điểm này của tôi năm nay chắc chắn đỗ Đại học Hàng không Bắc Kinh, không cần lo lắng gì nữa.”
“Nhóm điểm cao sao? Vậy chắc Hải Điến vẫn là nơi có nhiều thí sinh điểm cao nhất rồi, cụ thể ai là thủ khoa đại học thì chẳng thấy ai đứng ra nhận cả. Đông Thành à? Đông Thành chắc chắn không thể cao bằng trường Trung học Phụ thuộc đâu, chẳng phải có người nói Thịnh Dạng năm nay cũng tham gia tuyển sinh đại học sao? Cậu ta thi được bao nhiêu vậy?”
“Tiếc thật, bị che điểm rồi, không thì còn biết mấy 'đại thần' này thi được bao nhiêu chứ.”
“Thịnh Dạng chắc chắn phải trong top ba nhỉ…”
“……”
Cái tên Thịnh Dạng đột ngột bật ra, đầu óc đang miên man của Lộ Gia Mạt bỗng khựng lại một nhịp. Ánh mắt cô theo bản năng liếc sang cậu con trai kia, cô cứ ngỡ đối phương quen biết Thịnh Dạng.
Cậu ta vốn đã vô thức chú ý đến cô, lần này ánh mắt hai người trực tiếp chạm nhau. Cậu con trai cười với cô một tiếng, Lộ Gia Mạt nhìn cậu ta, cũng lịch sự mím môi cười đáp lại.
Năm phút sau, cậu ta cúp điện thoại, chủ động bắt chuyện với cô: “Có làm phiền cậu không?”
Lộ Gia Mạt lắc đầu.
“Cậu cũng thi đại học năm nay à?” Đối phương lại hỏi.
Lộ Gia Mạt khẽ gật đầu.
Cô tỏ ra quá rõ là người khó gần, mấy phản ứng đều chỉ là phép lịch sự xã giao thông thường. Cậu con trai cũng khá tinh ý, không tiếp tục bắt chuyện nữa.
Hôm đó lúc tàu tới ga, cậu ta xách vali từ phía trước toa chạy theo cô, “Cậu cũng tới đây du lịch à? Chúng ta có thể làm bạn đồng hành.”
Lộ Gia Mạt lắc đầu, “Nhà tôi ở đây, không phải tới du lịch.”
“Vậy càng tốt mà.” Cậu ta vừa định nói câu “Thế thì cậu làm hướng dẫn viên cho tôi, dẫn tôi đi chơi một vòng”, lời còn chưa nói xong đã thấy Lộ Gia Mạt đeo ba lô, quẹt căn cước rồi rời khỏi ga.
Cậu con trai nhìn theo bóng lưng Lộ Gia Mạt, lẩm bẩm một mình: “Mẹ kiếp, đúng là khó bắt chuyện thật.”
-
Lộ Gia Mạt về ở nhà bà ngoại, mỗi ngày cô đều ở trong nhà, chuyên tâm vào công việc gia sư online đã phỏng vấn từ trước đó. Cô dạy một bé gái lớp hai, con bé rất thông minh, mỗi ngày lên lớp đều vô cùng nghiêm túc.
Họ hàng trong nhà biết cô đang làm việc này, tiện thể đưa luôn cô em họ đang nghỉ hè, sắp vào lớp hai, tới nhà bà ngoại nhờ cô kèm bài tập giúp. Cứ như vậy qua một tuần, cô em họ vốn không thân thiết với cô lắm cũng dần trở nên quen thuộc hơn.
Chiều hôm đó, Lộ Gia Mạt cầm sách tiếng Anh, đang nghe cô bé viết chính tả từ vựng tiếng Anh, em họ viết xong một từ, ánh mắt cứ chằm chằm nhìn sợi dây chuyền tuột ra khỏi cổ áo của cô, “Chị, chị chia tay rồi à?”
Lộ Gia Mạt đang nhìn sang từ vựng tiếp theo thì bị câu hỏi đột ngột này khiến cô ngẩn người, ánh mắt cô rời khỏi sách giáo khoa, chuyển sang gương mặt cô em họ, “Chia tay gì cơ?”
Cô em họ này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng tính cách lại đặc biệt lanh lợi và tinh quái. Ánh mắt cô bé dán chặt vào sợi dây chuyền trên cổ cô, còn đưa tay chỉ vào mặt dây, vẻ mặt như thể đã hiểu thấu mọi chuyện, “Cái này chắc chắn là đồ đôi, nên chị à, chị nhất định là có bạn trai rồi.”
Lộ Gia Mạt nhìn sợi dây chuyền một cái, rồi lại nhìn cô bé, “Vậy sao lại nói là chia tay?”
“Cả tuần nay rồi, em không thấy chị gọi điện hay gọi video cho ai lâu cả, ngay cả trả lời tin nhắn WeChat cũng rất ít khi, bình thường yêu đương sẽ không như thế này.”
“Chưa chia tay.”
“Vậy là cãi nhau à?” Em họ hỏi.
“Cũng không cãi nhau.” Lộ Gia Mạt dùng ngón tay chọc nhẹ lên đầu cô bé, “Em chuyên tâm viết chính tả đi.”
Cô em họ nghiêng đầu, không chịu yên ổn nghe viết bài, ánh mắt liếc về phía cửa, rồi chớp mắt nhìn cô, “Bà ngoại và mọi người đều không biết đúng không?”
“Không biết.”
“Em biết ngay mà.” Em họ kéo ghế lại gần phía Lộ Gia Mạt hơn, một tay giơ lên ngang đầu, dựng ba ngón tay, “Em sẽ giữ bí mật.” Thề xong, cô bé liền ôm lấy cánh tay Lộ Gia Mạt, lắc lắc, làm nũng: “Chị ơi, vậy chị cho em xem ảnh bạn trai chị được không?”
“Em chỉ là không muốn nghe viết đúng không?” Lộ Gia Mạt vạch trần tâm tư nhỏ của cô bé.
Em họ phồng má lên, “Vậy nếu em nghiêm túc nghe viết, chị sẽ cho em xem chứ?”
“Phải đúng hết mới được.”
“A…” Lần này mặt em họ nhăn lại, không cam tâm mặc cả với cô, “Đúng hết khó lắm, cho sai ba từ đi.”
“Hai.” Lộ Gia Mạt nói.
“Thôi được.” Em họ lại kéo ghế về chỗ cũ, ngoan ngoãn cầm bút tiếp tục nghe viết.
Có lẽ vì quá nôn nóng muốn xem ảnh bạn trai của chị, hiệu suất viết chính tả của cô bé còn cao hơn hẳn ngày thường.
Mười phút sau, “Đúng hết, đúng hết!” Em họ phấn khích kéo tay Lộ Gia Mạt, “Nhanh lên, ảnh đâu ạ?”
Lộ Gia Mạt bị cô bé làm ầm ĩ đến mức phải đặt bút trong tay xuống. Cô mở khóa điện thoại, mở album ảnh, lướt một vòng, mới phát hiện ra mình căn bản không hề có ảnh Thịnh Dạng.
Cô lại vào trang cá nhân của Thịnh Dạng xem thử, phát hiện người này cũng hoàn toàn chưa từng đăng ảnh tự chụp, cuối cùng đành cho cô bé xem đoạn video trước kia Uông Minh Phi quay.
“Wow.” Em họ nằm ngửa trên giường của Lộ Gia Mạt, đầu gối lên một con thú bông khổng lồ, hai tay ôm điện thoại. Cô bé đã xem đi xem lại đoạn video này hơn mười lần rồi, nhưng lần này mấy chục giây vừa hết, ngón tay lại vô thức bấm phát lại lần nữa, giọng điệu có chút đắc ý như thể coi Thịnh Dạng là người nhà mình, “Đẹp trai hơn anh trai bạn cùng bàn của em nhiều.”
Lộ Gia Mạt nằm bên cạnh cô bé, cũng xem cùng cô bé hơn mười lần rồi, “Thật sao?”
“Thật, cũng đẹp trai hơn mấy anh họ với anh em họ của mình nữa.” Em họ không biết nghĩ tới điều gì mà bỗng quay sang Lộ Gia Mạt với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, “Chị ơi, chị nhất định đừng chia tay nhé, ít nhất cũng phải cố gắng đến lúc em khai giảng. Đợi khi bạn cùng bàn lại khoe anh trai nó đẹp trai, em còn có cái để khoe lại chứ.”
Lộ Gia Mạt: “……”
Sau ngày đó, khoảng gần một tháng trôi qua, em họ vẫn như thường lệ, mười giờ sáng lại tới nhà bà ngoại.
Nhưng hôm nay cô bé ít nói hơn hẳn ngày thường, còn cứ nhìn Lộ Gia Mạt một cách kỳ lạ, nhìn một lúc lại lộ ra vẻ muốn nói rồi lại thôi.
“Hôm nay em mất tập trung quá đấy, câu này lại làm sai rồi.” Đầu bút của Lộ Gia Mạt chỉ vào câu áp chót trong tập bài tập, “Một dạng bài mà sai tới ba lần rồi đấy.”
Em họ bĩu môi, cầm cục tẩy xóa đi phần vừa viết sai, phủi sạch vụn tẩy xong lại cầm bút chì kim viết tiếp. Viết công thức được nửa chừng, cô bé bỗng dừng lại, “Chị ơi, chị cho em xem lại ảnh bạn trai chị được không?”
Lộ Gia Mạt đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn cô bé, khẽ hỏi: “Sao vậy?”
“Ây da.” Em họ duỗi tay trực tiếp lấy chiếc điện thoại đang sạc bên cạnh Lộ Gia Mạt, đưa cho cô, “Chị cho em xem trước đi.”
Lộ Gia Mạt mở đoạn video đó cho cô bé xem, em họ lại xem đi xem lại mấy lần, ánh mắt vô cùng chắc chắn nhìn về phía Lộ Gia Mạt, “Hình như hôm nay em nhìn thấy anh ấy rồi, ở cửa hàng tiện lợi cổng Tây.”
Nhưng nói xong câu này, em họ lại trở nên không chắc chắn lắm, “Nhưng chị à, chẳng phải chị nói anh ấy đang ở Mỹ sao?”
Ngày hôm đó là mười hai tháng tám, trước ngày Đại học T khai giảng hai ngày.