Màn kịch chia tay tại quán cà phê

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Xin hỏi quý khách muốn ngồi ở đâu ạ? Gần cửa sổ hay một chỗ nào đó yên tĩnh hơn?" Chàng trai tóc vàng mỉm cười hỏi.
"Chỗ nào yên tĩnh một chút." Hanada Saharuna dứt khoát nói, còn cố ý nhấn mạnh thêm: "Tôi có hẹn với người khác, cần bàn chuyện nên không muốn bị làm phiền."
Hiểu rõ yêu cầu của khách, chàng trai nhanh chóng dẫn cô đến dãy ghế dài ở một góc khuất.
"Quý khách có muốn gọi món trước không ạ?" Chàng trai tóc vàng đặt một cốc nước trước mặt Hanada Saharuna.
Hanada Saharuna gọi một phần sandwich bán chạy nhất của quán cùng một ly nước ép trái cây. Người bình thường khi gặp áp lực thường khó mà nuốt trôi thứ gì, nhưng Hanada Saharuna thì ngược lại. Áp lực càng lớn, cô càng muốn ăn, có lẽ vì thức ăn lấp đầy dạ dày sẽ mang lại cho cô cảm giác an tâm hơn... Hoặc cũng có thể nó có tác dụng phân tán sự chú ý.
Vì lúc này không có khách, nên món ăn Hanada Saharuna gọi rất nhanh đã được mang ra.
Hanada Saharuna cắn một miếng sandwich, lập tức ngỡ ngàng! Không ngờ bánh sandwich của quán cà phê Poirot lại ngon đến thế! Phần bánh được nướng ấm nóng, mềm mại, rau xà lách thanh mát kết hợp cùng trứng gà, nước sốt béo ngậy có chút vị cay của mù tạt, hoàn toàn không có cảm giác dầu mỡ, ngược lại vô cùng tinh tế!
Hanada Saharuna ăn hết, lại gọi thêm một phần nữa. Cô hoàn toàn đắm chìm vào món ăn, mãi cho đến khi mặt bàn bị gõ vài cái mới giật mình tỉnh táo lại.
Cô vừa cắn sandwich vừa ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu be nhạt đứng trước mặt mình, nở nụ cười như có như không nhìn cô.
"Ăn ngon không?" Người đàn ông hỏi.
Hanada Saharuna nuốt miếng bánh trong miệng xuống: "Cũng không tệ, anh có muốn gọi thử không?"
【Bác sĩ Beika [Số 17]: Hanada... Thật ra bà không sợ chút nào đúng không? Tôi thấy tâm trạng bà tốt lắm đấy.】
Nhìn cái bộ dạng cống hiến hết mình cho món ăn kia xem, có chỗ nào là khổ sở đâu chứ.
【Hanada Saharuna [Số 1]: Đây là do áp lực quá lớn, nếu không ăn gì đó để dời sự chú ý thì tôi không chịu nổi!】
Chàng trai ngồi xuống, lần này người phục vụ là Enomoto Azusa.
Chàng trai vừa gọi món, vừa hỏi trên kênh trò chuyện:
【Bác sĩ Beika [Số 17]: Bắt đầu diễn được chưa?】
Hanada Saharuna ra hiệu có thể, chết sớm siêu thoát sớm, xong việc nhanh một chút để cô còn chuồn đi.
Chàng trai nhìn Hanada Saharuna, nở một nụ cười dịu dàng ngọt ngào: "Sao hôm nay em lại đột nhiên hẹn anh ra vậy, nhớ anh rồi sao?"
【Hanada Saharuna [Số 1]: Ừm, số 17, ông cười làm tôi nổi hết da gà rồi nè.】
【Bác sĩ Beika [Số 17]: Bà thì biết gì chứ? Tôi học theo nam chính trong phim thần tượng chữa lành đó! Soái ca bác sĩ đều là kiểu này, hiểu chưa!】
Hanada Saharuna uống một ngụm nước trái cây, dùng ánh mắt đánh giá chàng trai từ trên xuống dưới: "Em thi đậu rồi, giờ đang trong giai đoạn thực tập. Công việc thời gian này rất bận, có lẽ sẽ không có nhiều thời gian ở bên cạnh anh, nên muốn nói với anh một tiếng trước."
Chàng trai trước tiên chúc mừng cô, sau đó nói: "Dù sao thì cũng là kỳ thực tập quan trọng, anh hiểu mà! Trước đây Saharuna-chan vẫn luôn nhường nhịn anh, giờ đã đến lúc em muốn thực hiện ước mơ của mình, anh tất nhiên phải ủng hộ em rồi! Cố lên nhé!"
"Thật sao! Anh tốt quá~" Hanada Saharuna mỉm cười nói: "Vì có rất nhiều chuyện em chưa rõ, nên em phải cực kỳ ~ cực kỳ ~ nỗ lực mới được! Chẳng những ban ngày bận rộn tối mặt tối mũi, buổi tối cũng phải tăng ca để chỉnh sửa tài liệu ~ bởi vì thế, em không thể trả lời điện thoại với tin nhắn của anh ngay được! Nhưng việc này đâu có nghĩa là em không yêu anh đúng không?"
"Đương nhiên anh biết, anh chưa bao giờ nghi ngờ em hết! Em chính là bạn gái tốt nhất trên đời!" Chàng trai cảm động vươn tay chạm vào tay Hanada Saharuna.
【Hanada Saharuna / Bác sĩ Beika: Ọe......】
"Oa~ em cảm động quá đi mất! Yêu anh nhất!" Hanada Saharuna nhanh chóng rụt tay về, đan hai tay vào nhau chớp chớp mắt nói: "Nhưng mà nếu lúc nào cũng không được gặp nhau thì buồn chết mất ~ nên em sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ để có được thời gian rảnh vào thứ Hai! Nếu anh Ayumu nhớ em, vậy hôm đó hãy liên lạc với em nhé?"
Chàng trai đương nhiên đồng ý.
"Quý khách, cà phê và bánh của anh đây ạ. Mời thưởng thức ~" Enomoto Azusa đặt món của chàng trai xuống, sau đó mỉm cười quay về quầy bar.
Cô cất khay đi, mặt đầy vui vẻ nói với chàng trai tóc vàng đang bày biện món ăn: "Cặp đôi kia trông đẹp đôi quá đi ~! Không những là trai tài gái sắc mà lại còn có thể hiểu được sự khó xử của nhau, chắc chắn sẽ có một cái kết hạnh phúc. Anh thấy đúng không anh Amuro?"
Amuro Tooru nghe vậy ngẩng đầu, thoáng nhìn qua đôi nam nữ đang ngồi trên ghế dài kia.
Cô gái mặc váy liền màu xanh chống má cười tủm tỉm nói chuyện với chàng trai, dường như cô rất vui vẻ, đôi chân dưới gầm bàn chốc lát lại đung đưa. Chàng trai đối diện cũng cười đùa khoa chân múa tay, bầu không khí giữa hai người vô cùng tự nhiên.
Cuộc sống thật yên bình, nếu tất cả người dân trên đất nước này đều có thể vui vẻ như thế thì tốt rồi.
Nhìn cảnh này, Amuro Tooru cười gật đầu nói: "Cô Azusa nói không sai."
Hanada Saharuna và chàng trai bên ngoài thì đang nói những câu đối thoại yêu đương sáo rỗng, nhưng kênh trò chuyện trong đầu họ lại đang bàn tán một chủ đề hoàn toàn khác.
【Hanada Saharuna [Số 1]:... Nói thật, xuyên thành cảnh sát đã đủ mệt rồi, tôi còn chẳng biết phải làm gì hết. May là kỳ thực tập còn có Sato Miwako dẫn dắt, cơ bản chỉ là làm việc với các loại công văn chứ không phải đơn thương độc mã đi bắt tội phạm, bằng không có khi giờ xác tôi cũng đã lạnh rồi.
【Bác sĩ Beika [Số 17]: Số bà còn tốt chán! Làm cảnh sát cũng không cần phải quá chuyên nghiệp. Nhìn tôi đi! Tôi xuyên thành bác sĩ ngoại khoa bệnh viện trung ương Beika nè! Từ nhỏ đến lớn đến cá tôi còn không mổ! Thế mà giờ hệ thống bắt tôi mổ bụng người sống đó!
Bà có biết lần đầu khi tôi cầm dao phẫu thuật cắt ngực bệnh nhân, nhìn thấy quả tim còn đập máu chảy đầm đìa thì có tâm trạng gì không?!】
【Hanada Saharuna [Số 1]: Đù, nghe kích thích đấy.】
【Bác sĩ Beika [Số 17]: Kích thích cái gì mà kích thích! Suýt chút nữa là tôi ngất xỉu rồi! Nếu không phải có kỹ năng tùy thân của bác sĩ thì mẹ nó tôi đã sớm lên thời sự rồi! Đây chính là sự cố nghề nghiệp nghiêm trọng!】
【Hanada Saharuna [Số 1]: Cuối cùng chẳng phải ông không những không ngất mà còn hoàn thành cuộc phẫu thuật sao? Cũng ghê gớm phết đấy chứ.】
【Bác sĩ Beika [Số 17]: Bà không hiểu đâu... Kỹ năng bác sĩ của tôi tên là "Tỉ lệ hoàn thành phẫu thuật 100%". Có lẽ hệ thống thấy thân phận bác sĩ có độ khó cao, sợ chúng ta không kịp thích ứng mà làm chết người, nên mới tặng kèm một kỹ năng như vậy. Tôi không nói mò đâu, bà biết ở thế giới này người ta gọi tôi là gì không? Ayumu Shijin bất tử!
Mẹ nó, thật xui xẻo! Giờ mỗi lần phẫu thuật xong tôi đều phải vào nhà vệ sinh nôn một trận, đã thế còn phải nôn lén lút, không dám để người khác phát hiện! Mỗi ngày còn phải mổ vài ba lần, tôi sắp nghẹn đến chết rồi!】
【Hanada Saharuna [Số 1]: Hahahahaha vừa lắm!】
Từ lúc xuyên qua đến giờ, đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau, nên họ tán gẫu rất vui vẻ. Nửa tiếng sau, chàng trai thấy thời gian diễn của mình đã gần hết, liền đi đến quầy lễ tân thanh toán hóa đơn của hai người, sau đó nói với Hanada Saharuna một tiếng rồi rời đi.
Enomoto Azusa nghĩ Hanada Saharuna cũng chuẩn bị về nên liền tới dọn bàn.
"À... Cô dọn đồ ăn đi là được. Có thể cho tôi thêm một ly nước ép không? Tôi còn muốn ngồi thêm một lúc nữa." Hanada Saharuna nói, "Đúng rồi, thêm một phần sandwich nữa được chứ?"
Sandwich ở đây thật sự rất ngon, Hanada Saharuna cảm thấy hôm nay mình diễn xong chắc chắn cả đời sẽ không đặt chân vào Poirot thêm một lần nào nữa. Cả đời chỉ có một lần, nên phải ăn cho thật đã!
Enomoto Azusa vội vàng gật đầu: "Được, tôi đi chuẩn bị ngay đây ạ!"
"Cảm ơn ~ sandwich của các cô ăn ngon lắm!" Hanada Saharuna nói với vẻ động viên: "Lát nữa gói cho tôi một phần mang về nhé."
Enomoto Azusa nghe vậy nở một nụ cười vui vẻ: "Đúng vậy! Sandwich anh Amuro làm rất được yêu thích đó ạ ~ Nếu quý khách thích như thế thì tốt quá! Món thịt viên cà chua anh ấy làm ăn cũng ngon lắm!"
Thịt viên cà chua, nghe đã thấy ngon rồi... Hanada Saharuna nuốt nước bọt: "Vậy, cho tôi gọi một phần nhé?"
"Thật xin lỗi quý khách, đây là suất ăn đặc biệt của thứ Sáu ạ." Enomoto Azusa xin lỗi.
... Vậy thì cả đời cũng không có cơ hội ăn rồi.
Hanada Saharuna rũ vai: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô."
Đúng lúc này, chuông gió trên cửa quán cà phê vang lên, có người bước vào.
"Xin chào quý khách!" Enomoto Azusa vội vàng chạy ra tiếp khách.
Người đến là một nam sinh mặc đồng phục trường trung học Teitan. Làn da cậu tái nhợt, thân hình mảnh khảnh, mái tóc ngắn rối bời và đeo cặp kính dày cộp. Cả người nhìn qua rất mỏng manh yếu ớt còn toát ra một loại khí chất u ám.
"Xin hỏi quý khách đi một mình sao?" Enomoto Azusa hỏi.
"Tôi có hẹn..." Giọng nói của cậu cũng mang đến cho người khác cảm giác y hệt vẻ bề ngoài, giống như tơ nhện trong không trung, vừa mỏng vừa nhẹ: "Với cô ấy."
Nói rồi cậu bước về phía dãy ghế dài ở góc khuất.
A! Thì ra là tìm vị khách đó.
Nhìn nam sinh ngồi xuống đối diện Hanada Saharuna, Enomoto Azusa chợt hiểu ra, cô vội vàng chạy theo để phục vụ.
"Quý khách, xin hỏi cậu muốn gọi gì?" Azusa nhiệt tình hỏi.
"Cho tôi một ly nước chanh." Nam sinh nói.
"Được, xin chờ một lát." Enomoto Azusa ôm khay trở về, vừa đi chưa được hai bước, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nữ.
"Chúng ta chia tay đi!" Đối phương bình tĩnh nói.
Enomoto Azusa đột nhiên mở to hai mắt, xoay người "xoạch" một cái, nhìn Hanada Saharuna đang ngồi trên ghế, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Không phải chứ! Vị khách này, chẳng phải cô ấy mới vừa ngồi cùng bạn trai sao? Vì sao lại nói lời chia tay với người khác vậy?!"