Chương 12

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cô Azusa, đồ uống làm xong rồi."
Enomoto Azusa vẫn còn đang ngẩn người, bên tai đột nhiên vang lên tiếng của Amuro Tooru. Cô giật mình, lập tức lấy lại tinh thần rồi vội vàng xoay người về phía quầy bar.
"Cảm ơn anh Amuro." Enomoto Azusa cúi đầu nói.
Cô biết Amuro Tooru vừa rồi đột nhiên gọi là để nhắc nhở mình.
Làm người phục vụ mà lại nghe lén chuyện của khách hàng, rồi còn thất thố nhìn chằm chằm họ thì thật sự không nên! Đây chẳng khác nào nghe lén, là điều tối kỵ trong ngành! Nếu vì chuyện này mà khiến khách hàng khó chịu rồi khiếu nại, sẽ rất bất lợi cho quán cà phê.
"Thật sự rất xin lỗi......" Enomoto Azusa có vẻ hơi buồn.
"Không sao, cô Azusa không cần xin lỗi tôi." Amuro Tooru lắc đầu, anh đặt cốc nước chanh ngay ngắn lên khay: "Đồ uống để tôi đưa qua đi..... Cô giúp tôi rửa nốt mấy cái ly kia nhé?"
Enomoto Azusa vội vàng gật đầu.
Anh Amuro vẫn luôn ân cần như vậy, chắc hẳn là anh lo cô không thể khống chế biểu cảm trước mặt khách hàng nên mới chủ động hỗ trợ.
".........Tại sao, tôi đã làm gì sai sao?" Nam sinh mặc đồng phục trung học Teitan hỏi, giọng có chút khô khốc.
【 Hanada Saharuna [Số 1]: Số 11, ông diễn kiểu gì thế! Thêm chút cảm xúc vào đi chứ? Ông đang bị đại tỷ xinh đẹp, dịu dàng, thân yêu của mình bỏ rơi đó! Bi thương! Hoài nghi cuộc đời! Khó chịu! Muốn khóc đi! Ông có hiểu không hả?!
Học sinh Teitan [Số 11]: Hanada, bà còn tự khen mình như vậy, đúng là đồ không biết xấu hổ..... Biết làm sao được, nếu tôi biết diễn thì còn bị xếp vào lớp bét sao? Tôi đã cố hết sức rồi mà!】
Hanada Saharuna thở dài: "Không phải cậu làm gì sai, là do công việc của tôi. Tôi quá bận, không thể thường xuyên gặp cậu như trước được nữa. Nếu không thể gặp nhau thường xuyên, sớm muộn gì cũng sẽ chia tay phải không? Có lẽ đến cuối cùng chúng ta sẽ vì mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần mà xảy ra cãi vã, còn không bằng tách ra ngay từ đầu, lưu lại cho nhau ấn tượng tốt đẹp, cậu thấy thế nào?"
"Quý khách, xin lỗi đã làm phiền, đây là nước ngài gọi." Thanh niên tóc vàng hơi cúi người đặt ly nước chanh trước mặt nam sinh, "Mời dùng."
Hanada Saharuna nhìn thoáng qua Enomoto Azusa. Gì thế? Sao lại đổi thành vị soái ca này phục vụ rồi?
Khi Amuro Tooru chuẩn bị rời đi, Hanada Saharuna vội vàng gọi anh lại: "À, khi nào sandwich của tôi xong thì tiện thể mang cho tôi thêm một phần Gnocchi sốt cà chua* được không? Vừa rồi tôi thấy món đó trên thực đơn, trông có vẻ rất ngon!"
*một loại mỳ Ý
Amuro Tooru chớp mắt đồng ý.
Trước khi đi vào, anh liếc nhìn cái đĩa trống trước mặt Hanada Saharuna. Ba phần sandwich, ba ly nước ép, một phần mì Ý. Rõ ràng vừa rồi còn đang nói đến một vấn đề nghiêm trọng, vậy mà lại có thể chuyển sự chú ý trong nháy mắt, vội vàng ăn uống...
Thấy Amuro Tooru trở về, Enomoto Azusa có chút lo lắng: "Anh Amuro, thế nào rồi?"
"Vị khách kia nói muốn thêm một phần Gnocchi sốt cà chua." Amuro Tooru đi vào bếp, vén tay áo bắt đầu làm sandwich và mì Ý.
"Hả? Không phải họ đang nói chuyện chia tay nghiêm túc sao?" Sao lại ăn khỏe như vậy chứ! Enomoto Azusa đầy vẻ khó hiểu, "Hơn nữa cô ấy đã ăn hai cái sandwich rồi!"
Dựa theo dạ dày bé như cục kẹo của con gái Nhật Bản, bình thường một ngày ăn nửa cái sandwich cũng đã no, vậy mà cô gái này lại có thể ăn nhiều đến thế!
"Chắc là cô ấy thuộc kiểu luôn có cảm giác thèm ăn." Amuro Tooru nói.
Hanada Saharuna bên này lại bắt đầu nói chuyện, sự chú ý của Enomoto Azusa lập tức bị thu hút.
"..........Vậy nên, hiện giờ chúng ta chia tay là hợp lý nhất." Hanada Saharuna nói.
"Tôi không muốn chia tay, tôi sẽ không làm phiền đến công việc của em......." Nam sinh lo lắng mím môi.
"Công việc của tôi khá đặc thù, nếu trong thời gian làm việc đột nhiên nhận được tin nhắn và điện thoại của cậu, tôi sẽ bị xao nhãng." Hanada Saharuna kiên quyết nói.
Enomoto Azusa có chút bồn chồn nhìn hai người, khẽ nói với Amuro Tooru: "Vị khách kia kiên quyết thật đấy! Anh Amuro, anh nói xem có phải bởi vì cô ấy yêu anh chàng trước đó, không muốn tiếp tục dây dưa nữa nên mới quyết định chia tay cậu học sinh này không? Dù sao thì bắt cá hai tay không hay ho cho lắm.......Khoan đã, có lẽ ngay từ đầu người mà cô ấy hẹn hò chính là cậu học sinh kia!
Một người trưởng thành đã ra ngoài xã hội mà lại hẹn hò với một học sinh trung học, ít nhiều cũng sẽ bị bàn tán. Mối tình không bình thường này khiến cô ấy cảm thấy áp lực, cho nên vì tương lai của cậu học sinh cũng như để chính mình hết hy vọng, cô ấy mới quyết định đi tìm một người có thân phận ngang hàng để yêu! Nghe rất có lý phải không?" Nói tới đây Enomoto Azusa lộ vẻ mặt thương cảm, "Cho dù thích đối phương cũng chỉ có thể giấu kín trong lòng......Là vì Nhật Bản vô cùng coi trọng danh dự."
Đối với thắc mắc của Enomoto Azusa, Amuro Tooru cũng không biết phải trả lời như thế nào.
"........ Tôi sẽ không nhắn tin hay gọi điện liên tục cho em. Tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời em, làm ơn đừng chia tay tôi!" Nam sinh kích động nói, thậm chí cậu còn bất chấp những người xung quanh, đột nhiên cất cao giọng.
Enomoto Azusa và Amuro Tooru nhìn cô gái đối diện cậu im lặng một lúc lâu không lên tiếng, bầu không khí trong quán cà phê yên tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu. Enomoto Azusa nhịn không được mà nắm chặt tay.
Đúng lúc này, hai người nghe thấy Hanada Saharuna mở miệng: "Tôi có thể không chia tay với cậu, nhưng cậu phải hứa sẽ chỉ liên lạc với tôi vào thứ ba. Nếu cậu làm trái lời hứa, tôi tuyệt đối sẽ không gặp lại cậu nữa."
Trên khuôn mặt tái nhợt của nam sinh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ: "Tôi nhất định sẽ nghe lời Haruna."
Hanada Saharuna có chút bất đắc dĩ: "Thật sự là không có cách nào với cậu mà....."
"......" Enomoto Azusa im lặng một lát, sau đó khó khăn nói: "Anh Amuro, nếu tôi nhớ không nhầm, vừa rồi cô gái kia nói với chàng trai lúc trước là vì công việc bận rộn, nên hãy chỉ liên lạc với cô ấy vào thứ hai thôi phải không?"
"....... Ừ." Amuro Tooru đáp lời.
Enomoto Azusa phát điên, vừa rồi cô mới tự mình "bổ não" một hồi rằng đối phương cũng vì tình yêu nên giờ cảm thấy vô cùng xấu hổ: "Đây là bắt cá hai tay đúng không?! Chắc chắn là thế rồi! Trăm phương ngàn kế sắp xếp thời gian, cố ý nắm giữ cả hai người!" Đúng là quá đáng!
"Cô Azusa, đây là việc riêng của khách hàng." Amuro Tooru bất đắc dĩ nói.
Dù ở đâu cũng có chuyện như vậy, đặc biệt là những nơi như khách sạn, nhà hàng, hay quán cà phê, rất dễ dàng bắt gặp các kiểu quan hệ nam nữ phức tạp như thế này. Nhân viên phục vụ như họ chỉ cần giữ im lặng là được.
Enomoto Azusa đương nhiên biết điều này, nhưng cô cũng không thể làm ngơ như không thấy. Bắt cá hai tay thì cũng thôi đi, còn đùa giỡn tình cảm học sinh trung học! Quá xấu xa!
Rất nhanh, Amuro Tooru đã làm xong sandwich và mì Ý. Anh bưng khay mang đồ ăn lên, đúng lúc cậu nam sinh kia cũng đứng dậy.
"..........Vậy tôi đi trước đây, tôi sẽ chờ điện thoại của Haruna." Nam sinh cầm ba lô, cúi đầu nhanh chóng rời đi.
【Học sinh Teitan [Số 11]: Không được rồi, tôi không diễn nổi nữa, tôi sắp bị lời nói của chính mình ghê tởm chết rồi.......
Hanada Saharuna [Số 1]: Ông than vãn cái gì? Tôi còn phải tiếp tận ba người nữa kìa!】
Nhìn Amuro Tooru đặt đĩa Gnocchi sốt cà chua xuống, hai mắt Hanada Saharuna sáng bừng. Oa~ thơm quá đi mất!
Huhu, đây chính là món ngon chỉ có thể ăn một lần trong đời! Khốn kiếp! Sao hệ thống lại chọn cái chỗ này làm sân khấu biểu diễn chứ!
"Ừm, có thể giúp tôi dọn bàn được không?" Hanada Saharuna gọi Amuro Tooru đang định rời đi, "Tôi còn chờ bạn ở đây."
"Vâng, thưa quý khách." Amuro Tooru vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp nói.
Chuông gió lại một lần nữa vang lên, lần này bước vào là một người mặc đồ tăng nhân. Tuy đầu trọc nhưng nhìn qua vẫn vô cùng thanh tú.
"Chào mừng." Amuro Tooru và Enomoto Azusa đồng thanh hô.
Hanada Saharuna ngây ngẩn cả người, giây tiếp theo cô tức điên gào to vào kênh chat.
【 Hanada Saharuna [Số 1]: Ông có nhầm không vậy? Thế mà ông lại trực tiếp mặc áo cà sa đi vào đây?! Sợ người ta không biết bàn tay "hải vương" của tôi còn vươn cả lên người hòa thượng hả?! Người ngoài sẽ nghĩ thế nào? Họ nhất định cho rằng tôi là loại đạo đức suy đồi! Ông chơi tôi đúng không--?!
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Dù gì bà cũng "một chân đạp năm thuyền", đã thế còn nam nữ ăn cả rồi, sao còn sinh ra cảm giác mình là người đức cao vọng trọng thế? Bà căn bản chính là hủ bại suy đồi đến vô biên!
Hanada Saharuna [Số 1]: Tôi nhổ vào! "Chân đạp năm thuyền" là một chuyện, đùa giỡn hòa thượng mới chính là điểm mấu chốt đó!
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]:...... Thì ra bà cảm thấy đùa bỡn phụ nữ và nam sinh trung học vẫn chưa chạm đến điểm mấu chốt của bà sao? Hanada....... Điểm mấu chốt của bà thật sự làm tôi thấy hơi sợ rồi đấy.】
Amuro Tooru vốn dĩ đang muốn dẫn tăng nhân vào chỗ ngồi, lại thấy đối phương trực tiếp đi về phía bàn mình.
"Xin lỗi, để em chờ lâu rồi." Tăng nhân thanh niên cười ngồi xuống, cậu để ý thấy trên bàn vẫn còn có vài cái đĩa chưa được rửa, hiển nhiên là vừa rồi nơi này có người ngồi ăn.
"Thân ái, em vừa có hẹn với bạn sao?" Thanh niên tăng lữ hỏi.
Hanada Saharuna vô cùng tự nhiên nói: "Vâng ~ vừa rồi có nói chuyện với bạn một lúc! Anh chậm chạp thật đó ~ để em chờ lâu như vậy ~" Cô cất giọng ngọt ngào.
"......" Amuro Tooru im lặng nhanh chóng dọn dẹp mặt bàn, sau đó mang đồ quay về phòng bếp.
Anh vừa bước vào, liền thấy vẻ mặt đăm chiêu của Enomoto Azusa.
"Sau, sau học sinh trung học, lại đến tăng nhân sao?" Enomoto Azusa cứng đờ nói, cô nhìn Hanada Saharuna đang ríu rít cười đùa, trong nháy mắt rơi vào hoài nghi nhân sinh: "Ờm, anh Amuro này, là tôi ít hiểu biết quá đúng không? Tôi cảm thấy có chút không chịu nổi nữa rồi....... Rõ ràng đối phương là khách hàng mà, nhưng hình như tôi lại không nhịn được muốn chửi bậy một trận."
Huhuhu, cô đúng là một người phục vụ không đủ tiêu chuẩn chút nào!
".........Cô Azusa, tôi cảm thấy đây không phải lỗi của cô."
Amuro Tooru nhìn về phía hai đôi chân đung đưa của Hanada Saharuna, dở khóc dở cười nói.