Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Màn Kabe-Don Và Chiếc Kính Râm Bất Khả Thi
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đây là lời thỉnh cầu cả đời này của tôi!"
Tại nơi cách quán cafe Poirot khoảng 10m, một cuộc giằng co đang diễn ra giữa một người đàn ông và một cô gái.
"Làm ơn! Cho tôi mượn kính râm của anh đi! Thanh tra Matsuda!" Hai tay Hanada Saharuna chống ở hai bên Matsuda Jinpei, ép sát anh vào vách tường.
Đúng vậy, đây chính là cảnh tượng được phụ nữ Nhật Bản bình chọn là chi tiết thú vị nhất trong các tác phẩm điện ảnh năm nay – kabe-don!
Matsuda Jinpei cúi đầu nhìn vẻ mặt vội vàng của Hanada Saharuna, nhớ lại lúc đang đi cùng Takagi và Sato đến quán cafe thì đột nhiên từ phía sau xuất hiện một đôi tay, mạnh mẽ kéo anh vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Vì hàng năm đều tập quyền anh, anh liền theo bản năng lập tức phản kích. Ai ngờ động tác của đối phương còn nhanh hơn anh, đôi tay mang theo sức mạnh đáng kinh ngạc trực tiếp đập lên vách tường sau lưng anh, trong nháy mắt anh có thể lờ mờ thấy được một lớp bụi bay lên.
Matsuda Jinpei còn chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo, bàn chân đi giày cao gót đã đột ngột đạp lên tường, kẹp giữa hai chân anh. Đến lúc này, ba hướng di chuyển của Matsuda Jinpei đều đã bị chặn, trừ khi anh biết bay thì mới có thể thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương.
Đương nhiên, nếu Matsuda Jinpei động thủ vẫn có thể tránh được. Nhưng người tấn công anh lại không phải ai xa lạ.
Anh cúi đầu, thấy đồng nghiệp của mình – Hanada Saharuna đang dùng ánh mắt như hổ đói sói vồ nhìn anh. Đôi mắt đen láy vốn có, dưới ánh đèn neon yếu ớt hắt vào, nhuốm lên một sắc đỏ nhàn nhạt, trông cực kỳ khó đối phó.
".........." Trong nháy mắt, Matsuda Jinpei còn tưởng Hanada Saharuna cuối cùng cũng không chịu nổi cái miệng độc địa của mình nữa, quyết định trùm bao tải đánh anh một trận.
Dứt hồi tưởng.
Tóm lại tình hình hiện tại chính là, Matsuda Jinpei cao mét tám, bị Hanada Saharuna, người chỉ cao hơn mét rưỡi, vây trong hẻm nhỏ không thể thoát thân.
"......... Cô đột nhiên kéo tôi vào đây, hết giam tay rồi kẹp chân, chính là muốn mượn kính râm của tôi?" Matsuda Jinpei cảm thấy hết nói nổi: "Đầu óc cô có vấn đề à?"
"Việc này đối với tôi rất quan trọng! Mau cho tôi mượn đi!" Hanada Saharuna vội vã nói, "Xong việc tôi sẽ mời anh ăn cơm! Tôi hứa đấy!"
Matsuda Jinpei từ trên cao nhìn xuống Hanada Saharuna, đối phương càng vội vàng, anh càng cảm thấy khả nghi.
Anh nhướng mày hỏi: "Vì cái gì cô nhất định phải mượn kính râm của tôi? Ngày thường cô cũng không đeo thứ này....... Đừng có lấy cớ mắt mũi có vấn đề với tôi, trông cô hoàn toàn không có lý do gì để đeo kính cả."
Anh đột nhiên đổi giọng: "À phải rồi, vừa nãy cô còn kêu đau bụng, muốn lập tức xuống xe, thế mà bộ dạng lúc này lại hoàn toàn không sao hết...... Thực ra cô căn bản chẳng có vấn đề gì, chỉ là giả bộ đúng chứ? Nói như vậy, cộng thêm việc đột nhiên bắt tôi cho cô mượn kính râm, kỳ thực chỉ có một mục đích-- Quán cafe Poirot có người cô không muốn gặp, đúng không?"
Anh thông minh thế để làm gì chứ?! Hanada Saharuna một lần nữa xác nhận mình cực kỳ! Cực kỳ ghét thám tử và cảnh sát có khả năng suy luận giỏi như vậy!
"Cô sợ bị người ta nhận ra." Đối phương dùng ngữ khí khẳng định.
".........." Cú đánh cuối cùng của Matsuda Jinpei vào Hanada Saharuna, làm ngón tay đặt trên vách tường của cô suýt nữa khoét thủng một lỗ.
Biết được đáp án từ biểu cảm của cô, Matsuda Jinpei cười khẩy, từ từ gỡ bàn tay đang ấn trên tường ra: "Tiếc thật đấy, kính râm của tôi không thể cho cô mượn được. Nói chung quy có một số việc vẫn phải tự mình đối mặt đi, Hanada, tôi khuyên cô tốt nhất đừng giãy giụa nữa."
Vừa dứt câu, đôi tay cản trở của Hanada Saharunna cũng bị anh thành công kéo xuống. Matsuda Jinpei nhấc chân, tiêu sái lướt qua cô, đi ra ngoài.
Anh vừa đi vừa nói: "Dù sao cũng là cảnh sát, sức chịu đựng tâm lý lại kém cỏi như vậy, thì làm sao tiến xa được?"
Cô thèm vào làm cảnh sát! Hơn nữa không muốn nhìn thấy người đã chứng kiến mình nhục muốn chết thì liên quan gì đến khả năng chịu đựng của cảnh sát chứ? Tên khốn này có phải đã hiểu lầm điều gì không vậy?!
Hanada Saharuna u ám nói: "Thanh tra Matsuda, anh thật sự không chịu cho tôi mượn kính râm đúng không?"
"Không là không, cô hết hy vọng đi." Thanh âm Matsuda Jinpei từ phía trước truyền đến: "Ngoài tay chân linh hoạt ra, tôi còn một ưu điểm nữa là nói chuyện rất giữ lời."
"Matsuda Jinpei, về sau nhất định anh sẽ hối hận vì đã thấy chết mà không cứu....." Hanada Saharuna âm trầm nói.
"Ha~ tôi rất mong chờ." Matsuda Jinpei vẫy vẫy tay, vẻ mặt không thèm để tâm.
------------------------------------
"Tóm lại thì, hôm nay là buổi liên hoan thường niên của công ty kiến trúc Mita, sau khi từ một quán izakaya* về, bốn người liền quyết định đến đây ăn chút gì đó. Không ngờ đang dùng bữa, trưởng phòng Mita Yoichi lại đột nhiên ngã xuống, tôi nói đúng chứ?" Thanh tra Megure nhìn đám người đang thấp thỏm lo lắng, nói.
* Izakaya là một kiểu quán bar bình dân của Nhật Bản phục vụ đồ uống có cồn và đồ ăn nhẹ, thường để uống rượu sau giờ làm việc.
"Đúng vậy, bởi vì trưởng phòng rất thích cà phê và sandwich ở quán Poirot, cho nên ông ấy mới rủ mấy người sống gần đây là chúng tôi đến, sau đó có thể bảo tài xế tiện đường đưa chúng tôi về nhà." Một người phụ nữ tóc xoăn màu đỏ sậm, mặc váy, lên tiếng.
Koyama Chika, 28 tuổi, thư ký của trưởng phòng công ty kiến trúc Mita, phụ trách quản lý hoạt động kinh doanh của công ty.
"Lúc ấy chúng tôi ngồi ở phía ghế bên đó." Người đàn ông cắt tóc húi cua, mặc áo xanh, chỉ vào chỗ ngồi với đồ ăn bày biện trên bàn nói: "Bởi vì khẩu vị của mọi người khác nhau, cho nên cũng gọi mấy món khác nhau. Hôm nay trưởng phòng rất hào hứng, liên tục nói với chúng tôi về sự phát triển tương lai của công ty. Từ 8 rưỡi đến 9 rưỡi, chúng tôi có gọi thêm mấy cốc cà phê, ai ngờ ông ấy đột nhiên ngã xuống!"
Nói rồi anh ta chỉ chỉ cậu bé và thanh niên da ngăm, tóc vàng đứng bên cạnh thanh tra Megure: "Sau đó cậu nhóc này cùng anh phục vụ bảo chúng tôi đừng nhúc nhích, bọn họ kiểm tra thi thể trưởng phòng xong thì nói ông ấy bị kali xyanua độc chết, kêu chúng tôi báo án."
Kuwata Isamu, 31 tuổi, nhân viên bảo vệ của công ty kiến trúc Mita, phụ trách an ninh tòa nhà.
"Lúc đó mọi người đều đang ăn, trưởng phòng đột nhiên uống một ngụm cà phê liền kêu to một tiếng rồi ngã xuống........... Chúng tôi không hề làm gì hết!" Người đàn ông mặc vest đeo giày da cũng vội vàng nói chen vào.
Okawa Ichirou, 37 tuổi, nhân viên văn phòng của công ty kiến trúc Mita, phụ trách nghiên cứu thị trường và lập kế hoạch chiến lược.
"Khi đó cháu với chị Ran và bác Mori đang dùng bữa ở bên cạnh, hiện trường chỉ có hai bàn chúng cháu là khách. Ngoài ba người họ ra thì không còn ai đến gần nữa, cho nên hung thủ chắc chắn là một trong ba người họ." Edogawa Conan khẳng định.
Nghe vậy, thanh tra Megure gật gật đầu, ông quay sang nhìn Takagi Wataru: "Takagi, cậu có ghi chép kịp chưa........ Hửm? Hanada với Matsuda đâu rồi? Hai người họ đi đâu đó?"
"Thanh tra Megure, tôi ở đây." Cửa quán cafe bị đẩy ra, Matsuda Jinpei một thân đồ đen từ đầu đến chân bước vào.
Vẻ mặt lười nhác của anh khi nhìn sang thanh niên da ngăm, tóc vàng bên cạnh thanh tra Megure liền thay đổi.
Edogawa Conan đứng một bên chú ý đến điều này, cậu hỏi Amuro Tooru: "Anh Amuro quen thanh tra Matsuda à?"
Amuro Tooru nhìn Matsuda Jinpei nói: "Hả? Tôi có quen biết gì đâu, chỉ là cảm thấy anh thanh tra này trông rất ưa nhìn thôi mà."
Khóe miệng Matsuda Jinpei khẽ cong lên: "Vậy sao, trời sinh đã vậy rồi, cũng không còn cách nào khác. Nhưng mà anh phục vụ đây cũng không kém đâu, chắc hẳn rất được phái nữ yêu thích, đúng không?"
"Đâu có đâu có, sao có thể so được với anh cảnh sát." Amuro Tooru cười tủm tỉm khen ngợi.
Này này này, hai người còn định khen nhau đến bao giờ nữa hả? Tất cả mọi người đều không nhịn được thầm nghĩ.
Thanh tra Megure lau trán, có chút bất đắc dĩ hỏi: "Matsuda, Hanada đâu rồi? Cô ấy không đi cùng cậu à?"
"Đúng rồi, không phải Hanada nói đau bụng sao? Vừa rồi tôi đã hỏi mượn cô Azusa hộp thuốc rồi, sao cô ấy còn chưa vào vậy?" Takagi Wataru lo lắng hỏi: "Chẳng lẽ là đau đến mức không đi nổi sao? Có phải cô ấy vẫn đang ở trong xe à?"
Enomoto Azusa đứng cạnh cũng lộ vẻ sốt sắng, cô cầm hộp thuốc lên: "Không thì...... Nếu xe đỗ ở gần đây, để tôi đem thuốc qua cho cô cảnh sát cũng được."
Matsuda Jinpei nghe vậy cười nhạo một tiếng, anh xoay người kéo cửa ra, gọi người bên ngoài: "Hanada, cô còn định làm bộ đến bao giờ nữa? Chẳng lẽ còn muốn thanh tra Megure mời cô vào à?"
Hanada Saharuna đứng ở cửa oán hận nhìn anh, sau đó cô lập tức thay đổi sắc mặt, nở nụ cười rạng rỡ bước đến: "Thanh tra Megure, tôi đã có mặt ạ ~ Vì lý do sức khỏe mà để chậm trễ thời gian, thật sự rất xin lỗi."
"Vừa rồi Sato đã nói với tôi rồi, cơ thể không thoải mái thì cũng không còn cách nào khác mà." Thanh tra Megure vô cùng thấu hiểu.
"Oa~ Không hổ là thanh tra Megure~ thật rộng lượng!" Hanada Saharuna nịnh nọt.
Cô vừa mới bước vào, liền đón nhận hai ánh mắt vô cùng mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến Hanada Saharuna muốn giả vờ lơ đi cũng không được.
"..........." Được lắm, cô biết là không trốn được rồi.
Hanada Saharuna chắp hai tay lại, cười tủm tỉm nhìn về Amuro Tooru cách đó không xa: "Ai da, thật trùng hợp, không ngờ nhanh như vậy đã gặp lại nhau rồi! Chào buổi tối nhé, anh phục vụ."
".........." Amuro Tooru tâm trạng tốt đẹp vì gặp lại bạn bè bỗng chìm vào im lặng.
※※※※※※※※※※※※※※※※※