Tai họa từ quán cà phê Poirot

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng Hanada Saharuna vẫn nhận chiếc đồng hồ mà Sakurai Chinko tặng.
Theo lời Sakurai Chinko thì – dù sao mua cũng đã mua rồi, cô ấy cũng chẳng thiếu số tiền đó, tiền bạc trong thế giới ảo chỉ là những con số, không tiêu thì phí phạm.
“Hơn nữa, trong các bộ phim hình sự, cảnh sát hình như ai cũng đeo đồng hồ. Nghe nói là để phối hợp hành động thống nhất về thời gian khi bắt tội phạm. Thôi thì dù sao cậu cũng phải mua, chi bằng dùng luôn cái này đi!” Sakurai Chinko nói.
Hanada Saharuna thấy lời đó rất có lý, thế là hôm sau cô đeo chiếc đồng hồ đó đi làm.
Người đầu tiên chú ý tới đồng hồ mới của cô là Shiratori Ninzaburo.
Là thiếu gia của tập đoàn Shiratori, đồng thời cũng là người đàn ông có giá trị cao nhất Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm, anh vừa liếc mắt đã nhận ra chiếc đồng hồ Hanada Saharuna đang đeo là sản phẩm mới nhất của hãng PFT.R.
“Hanada, chiếc đồng hồ này rất hợp với cô đấy.” Shiratori Ninzaburo cầm tập tài liệu đi ngang qua chỗ Hanada Saharuna ngồi, lịch sự khen một câu.
“À... Cảm ơn anh.” Hanada Saharuna ngẩn người gật đầu lia lịa.
Dù đã làm việc ở đây một thời gian, cô vẫn chưa thể quen được với cách giao tiếp ở công sở.
“Hả? Hanada, em mới mua đồng hồ à?” Sato Miwako ngồi đối diện đứng dậy, nghiêng người dựa vào vách ngăn nhìn về phía cô.
“Tiền bối Sato, như vậy hơi nguy hiểm đó. Ngực chị sắp đè bẹp màn hình máy tính rồi kìa, chị giữ gìn tài sản công đi ạ.” Lời này vừa thốt ra, tất cả đàn ông trong văn phòng đều sáng mắt lên, đồng loạt nhìn về phía này.
“.........” Dù lúc xem Conan đã biết Sato Miwako được rất nhiều người yêu thích, nhưng mấy gã đàn ông ở Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm này thật sự không ổn chút nào, sự khao khát của họ lộ rõ mồn một.
Hanada Saharuna vừa cảm thán vừa tháo đồng hồ trên cổ tay xuống: “Tiền bối Sato, chị cầm xem đi, như vậy sẽ nhìn rõ hơn.”
Sato Miwako tự nhiên nhận lấy đồng hồ, khen ngợi: “Hanada, đồng hồ của em đẹp thật đấy! Hơn nữa nó còn có rất nhiều chức năng, rất phù hợp với công việc.”
“Tiền bối Sato đúng là, lúc nào trong đầu cũng chỉ nghĩ đến công việc.” Hanada Saharuna bất lực nói.
Cảnh sát trong Conan đúng là làm gì cũng nghĩ đến công việc, toàn bộ đều là những nhân viên văn phòng cày cuốc đến kiệt sức... Thật quá đáng, cô không muốn giống họ, cô chỉ muốn mỗi ngày ăn chơi hưởng thụ chờ đến khi kỳ thi kết thúc thôi!
Lúc này Takagi Wataru cũng đi tới.
Anh nhìn chiếc đồng hồ Sato Miwako đang cầm trên tay, những ngón tay trắng nõn mảnh mai của cô vô cùng phù hợp với màu bạch kim của chiếc đồng hồ, trong lòng anh không khỏi khẽ xao động. Chiếc đồng hồ này rất hợp với Sato Miwako, nếu đeo trên cổ tay cô, chắc hẳn sẽ rất đẹp.
Sato Miwako chú ý đến ánh mắt của Takagi Wataru, cười cười đưa đồng hồ qua: “Anh Takagi cũng có hứng thú sao? Muốn xem thử không? Chiếc đồng hồ này không biết có kiểu dáng dành cho nam không nhỉ?”
Tôi có muốn mua cho mình dùng đâu, tôi muốn mua cho cô mà... Takagi thầm nói trong lòng, tay anh vẫn nhanh chóng đón lấy chiếc đồng hồ.
“Nhưng mà chiếc này cũng tinh xảo thật đấy, nếu giá cả hợp lý thì...”
Lời anh còn chưa dứt, Matsuda Jinpei đang ngồi vắt chân bên cạnh liền chen ngang một câu: “Đương nhiên là tinh xảo rồi, đồng hồ những 120 nghìn đô lận mà.”
Nụ cười của Takagi Wataru lập tức đông cứng trên mặt, ngón tay cầm đồng hồ bắt đầu run rẩy: “1... 120 nghìn đô, vậy, vậy chẳng phải là...”
“Đổi ra tiền Nhật, đại khái cũng tầm 13 triệu yên.” Mí mắt Matsuda Jinpei không hề nhấc lên.
“13 triệu?!” Những đồng nghiệp khác vốn vẫn luôn âm thầm dõi theo liền phát ra tiếng kêu kinh hãi.
Sato Miwako mở to hai mắt, vội vàng nói: “Này! Takagi, mau trả lại cho Hanada đi!”
“Thanh tra Sato, tay, tay tôi run quá...” Takagi Wataru cứng ngắc quay đầu nhìn cô, trên mặt lộ rõ vẻ muốn khóc.
Hanada Saharuna dở khóc dở cười, cô đứng lên cầm lấy chiếc đồng hồ từ tay Takagi đeo lại cho mình: “Chỉ là một cái đồng hồ thôi mà, cho dù có làm rơi hỏng, em cũng không bắt tiền bối Takagi bồi thường đâu.”
“Không được đâu Hanada, làm hỏng tài sản của người khác thì phải bồi thường, đây chính là luật pháp nước ta.” Sato Miwako chống nạnh nói.
“Đó là trong trường hợp cố ý thôi ạ, còn nếu là do không cẩn thận thì chẳng phải có thể chọn cách hòa giải sao?” Để không bị lộ sơ hở khi làm việc, trong thời gian này Hanada Saharuna đã rất chăm chỉ bổ sung kiến thức về luật pháp Nhật Bản: “Dù sao thì anh Takagi cũng không phải là loại người cố tình làm hỏng đồ của người khác, cho nên không sao cả.”
“Hơn nữa, đồng hồ vốn là để dùng mà. Nếu là đồ dùng hàng ngày, việc rơi vỡ cũng là chuyện bình thường.” Hanada Saharuna nhún vai.
“Này! Mấy cô cậu đang tán gẫu trong giờ làm việc đấy à?! Có án mạng rồi, nghiêm túc một chút cho tôi!” Lúc này thanh tra Megure đi đến, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Khu Beika xảy ra một vụ giết người, Sato, Takagi, Matsuda, cả Hanada nữa, mau tới đó đi!”
Không phải chứ? Lại nữa à?! Hanada Saharuna lập tức xụ mặt. Cô không muốn nhìn thấy thi thể nữa đâu, lại một tuần không nuốt nổi thịt mất thôi.
Khu Beika đó chính là địa bàn của Tử Thần, quả thực là ác mộng của bọn cảnh sát mà!
-------------------------------------
Không ngoài dự đoán, bốn người Hanada Saharuna lại một lần nữa hợp thành một nhóm.
Hanada Saharuna ngồi ở ghế sau, cố gắng nặn ra một nụ cười để hỏi: “Tiền bối Sato, lần này người chết như thế nào ạ?”
Thi thể sẽ không đáng sợ như vụ giết người ở xưởng rượu lần trước chứ?
Sato Miwako lập tức hiểu ý trong lời Hanada Saharuna, an ủi vỗ vỗ vai cô: “Em đừng lo. Theo báo cáo, nạn nhân bị trúng độc mà chết, tình trạng không quá khủng khiếp đâu. So với những vụ bị đâm chết, chém chết hay phanh thây thì chẳng thấm vào đâu.”
Mặc kệ tiếng cười nhạo của Matsuda Jinpei, Hanada Saharuna thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chỉ cần thi thể còn nguyên vẹn, không thiếu miếng da miếng thịt nào là được rồi. Cô thật sự đã bị cái xác ngâm mình trong rượu vang đỏ ở xưởng rượu kia ám ảnh... Trong ít nhất hai năm tới, đừng hòng cô đụng vào một giọt rượu vang nào.
Sau khi áp lực tâm lý tan biến, giọng điệu của Hanada Saharuna trở nên nhẹ nhàng hẳn, cô tò mò hỏi: “Nơi xảy ra án mạng là ở đâu ạ?”
“Quán cà phê Poirot.” Sato Miwako trả lời.
Nụ cười của Hanada lập tức cứng lại trên mặt, cô không thể tin nổi mà hỏi: “Sao cơ?”
Sato Miwako cho rằng cô không biết, tốt bụng giải thích: “Quán cà phê Poirot nằm ngay dưới văn phòng thám tử Mori, chính là nhà của người được mệnh danh là “Kogoro ngủ gật” mà chúng ta đã gặp ở vụ xưởng rượu lần trước đó.
Hình như chị chưa kể với em là vị thám tử này trước kia cũng từng là thanh tra của Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm phải không? Ông ấy xem như là tiền bối của chúng ta vậy.”
Biết rồi mà! Ai quan tâm cái thông tin thừa thãi này! Cô sợ chính là vì nơi xảy ra án mạng lại là quán cà phê Poirot chứ gì!
Đừng có đùa! Mới hôm qua cô còn diễn trò “hải vương” ở đó xong! Hôm nay lại để cô làm cảnh sát đến đó điều tra án mạng? Thế này thì khác gì bảo cô trực tiếp chết đi cho nhanh?!
Lúc trước còn lo bị người qua đường chụp hình đưa lên mạng, trở thành nỗi ô nhục của giới cảnh sát. Giờ thì hay rồi, đến thời gian lên mạng còn chẳng có, đã có sẵn dây thừng để cô treo cổ luôn? Khai trương rạp xiếc quốc tế đấy à? Cô còn chưa muốn chết đâu!!
Hanada Saharuna một tay ôm bụng, một tay túm lấy Sato Miwako vội vàng nói: “Tiền bối Sato! Tự nhiên em đau bụng quá! E rằng không thể tham gia giải quyết vụ án lần này, chị giúp em báo nghỉ với thanh tra Megure nhé! Còn nữa, anh chị có thể cho em xuống xe ở một chỗ nào đó dọc đường không?”
“Hanada thấy không khỏe sao?” Takagi Wataru đang lái xe lập tức lộ rõ vẻ mặt lo lắng: “Đau dạ dày phải không? Có nghiêm trọng lắm không?”
“Đúng vậy! Không sai, đúng là đau dạ dày! Lại còn rất nghiêm trọng nữa! Cho nên tiền bối Takagi à, xin anh lập tức! Lập tức! Tìm một chỗ dừng xe cho em xuống đi!” Hanada Saharuna cắn răng nói.
“Nhưng mà gần đây lại không có phòng khám nào...” Takagi Wataru có chút lúng túng, nhưng rất nhanh anh liền nhớ ra điều gì đó: “A! Anh nhớ quán cà phê Poirot có tủ thuốc, bên trong chắc hẳn có thuốc đau dạ dày đó! Nơi này cách chỗ đó cũng gần rồi, anh sẽ lái nhanh nhất có thể, Hanada em hãy cố chịu đựng nhé!”
Nói xong, anh nhấn mạnh chân ga, xe lập tức lao đi vun vút.
“Chờ, khoan đã, từ từ!!” Hanada Saharuna còn chưa kịp nói lời từ chối, đã bị lực quán tính làm cho ngã nhào về phía sau.
Năm phút sau, họ đã đến trước cửa quán cà phê Poirot.
Takagi Wataru thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Hanada Saharuna cười ngượng nghịu: “Hanada mau xuống thôi, chắc em đang khó chịu lắm... Đây là lần đầu tiên anh lái xe nhanh như vậy đó, quả nhiên tiềm năng của con người là vô hạn mà.”
Khóe mắt Hanada Saharuna giật giật nhìn chằm chằm nụ cười ngây ngô của anh, nếu sát ý trong mắt cô có thể biến thành đao kiếm, hẳn Takagi Wataru đã bị xẻ thành tám khúc.
“Thật-sự-vô-cùng-cảm-ơn-anh, tiền-bối-Ta-ka-gi.” Cô nhìn Takagi, gằn từng câu từng chữ.
Nụ cười trên mặt cô không chút sứt mẻ, nhưng hàm răng đều tăm tắp lộ ra lại vô cớ ánh lên hàn quang lạnh lẽo.
“Việc nhỏ thôi mà, Hanada không cần cảm ơn. Anh là tiền bối mà, chăm sóc hậu bối là điều nên làm!”
“Làm tốt lắm Takagi!” Sato Miwako khích lệ, sau đó cô đẩy cửa xe bước ra ngoài: “Được rồi, mọi người xuống thôi! Tôi thấy xe của thanh tra Megure rồi.”
Hanada Saharuna nhìn quán cà phê đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa, cảm thấy cả người đều suy sụp.
Cô, cuộc đời ngắn ngủi của Hanada Saharuna, sắp đi đến hồi kết.