Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Hanada Saharuna: Vạch Trần Hung Thủ
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Hanada Saharuna [Số 1]: Cái gì cơ? Bà không phải hung thủ ư?! Bà đóng vai hung thủ mà!】
Hanada Saharuna vô cùng khiếp sợ, cô rất nhanh nghĩ tới một phỏng đoán không mấy tốt đẹp.
【 Hanada Saharuna [Số 1]: Đừng nói với tôi là mấy người tự ý thay đổi vai nhé? Đừng thấy trò chơi dễ mà tự tiện sửa kịch bản! Sẽ bị đánh giá không đạt tiêu chuẩn bây giờ! Chẳng phải hiện tại mấy người đang không có điểm nào sao?!
Thư ký trưởng phòng [Số 19]: Hanada, bà nghĩ cái gì vậy? Bà cho rằng bọn tôi ngu ngốc sao? Sao bọn tôi có thể làm như vậy được! Là do có NPC gây rối!
Hanada Saharuna [Số 1]: Có ý gì?
Trưởng phòng trốn thuế [Số 5]: Khụ khụ, cái này... Hình như thân phận của tôi bị nhiều người căm ghét lắm. Thật ra, tôi đã bị tên nhân viên văn phòng kia đầu độc chết. Theo kế hoạch ban đầu, số 19 trong vai thư ký sẽ bỏ độc vào cà phê của tôi. Nhưng vì có mấy người Edogawa Conan ở đây, cô ấy lo sợ quá không dám ra tay. Tôi đã uống mấy cốc nước rồi cô ấy mới hoàn thành công tác chuẩn bị tâm lý. Cứ tưởng sắp thành công rồi chứ? Ai ngờ lại bị tên nhân viên kia cướp công... Đúng rồi, hắn ta cũng hạ độc vào cà phê của tôi này, chẳng lẽ đây chính là sự tâm linh tương thông trong truyền thuyết sao?
Hanada Saharuna [Số 1]:... Đến lúc này mà ông còn tâm trạng đùa giỡn sao? Hắn ta hạ độc ngay trước mắt như vậy, lại còn trùng hợp với kế hoạch ban đầu của mấy người nữa, vậy mà các ông không hề phát hiện ra sao?
Thư ký trưởng phòng [Số 19]: Cái này làm sao trách bọn tôi được chứ? Lúc đó tôi đang chăm chú nhìn cốc cà phê, vừa mới thò tay vào túi xách thì thấy tên kia đổi ly của mình cho trưởng phòng. Tôi bị giật mình một lúc nên quên mất không nhắc.
Bảo vệ nón xanh [Số 20]: Tôi cũng vậy, khi đó tôi mải nhìn Edogawa Conan ở bên cạnh, đến lúc trưởng phòng hét lên rồi ngã xuống tôi còn tưởng thư ký đã hạ độc thành công rồi chứ. Khi những người khác chạy đến, sự chú ý của tôi vẫn đặt trên bàn, vừa lúc nhìn thấy tên nhân viên văn phòng kia giấu một miếng gạc trắng nhỏ vào bên trong lọ đường.
Trưởng phòng trốn thuế [Số 5]: Đúng rồi, trước đó tôi thấy hắn dùng miếng gạc đó lau miệng cốc của mình, còn nghĩ đàn ông con trai gì mà ẻo lả thế, ai mà ngờ đó lại là hung khí.
Hanada Saharuna [Số 1]:... Vậy nên toàn bộ quá trình gây án mấy người đều nhìn thấy hết? Tại sao còn bị trúng chiêu hả?! Mấy người là đồ ngốc sao!!】
Hanada Saharuna tức điên người, trơ mắt nhìn Takagi Wataru lục soát được một gói viên nang kali xyanua từ trong túi xách của Koyama Chika.
Mori Kogoro lập tức lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ vào Koyama Chika nói: "Thanh tra Megure, vụ án này quá đơn giản rồi! Cô thư ký này quả nhiên chính là hung thủ! Thật là ngu ngốc, giết người xong cũng không phi tang vật chứng, chậc chậc."
Hanada Saharuna thầm nghĩ: Cô ta là đồ ngốc, còn ông cũng là đồ heo.
Thanh tra Megure gật đầu liên tục: "Thuốc lục soát được từ trong túi xách của cô gái này đúng là kali xyanua đã khiến nạn nhân bỏ mạng, sự thật không phải bàn cãi nữa! Koyama Chika, cô đã bị bắt, mau theo chúng tôi về đồn tiếp tục điều tra!"
Nói xong, ông nhìn Takagi Wataru và Matsuda Jinpei đang đứng gần đó, ra hiệu cho hai người đến bắt cô ta lại.
Sau khi Koyama Chika thoát ra khỏi cơn kinh hoàng, cô vội vã xua tay: "Không phải tôi! Đúng là tôi muốn giết trưởng phòng, nhưng tôi chưa hề động thủ thì ông ta đã chết rồi!"
"Đến lúc này rồi, không cần ngụy biện nữa!" Mori Kogoro chống nạnh: "Chất độc trong túi của cô còn chưa đủ chứng minh sao?"
Koyama Chika đẩy bàn tay đang vươn về phía mình của Takagi Wataru, đảo mắt nhìn quanh rồi nhìn đến bạn học của mình, đôi mắt chợt bừng sáng.
Hanada Saharuna chạm phải ánh mắt của cô ta, trong lòng chợt dấy lên một linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Koyama Chika liền bổ nhào về phía cô, ôm cánh tay cô hô lớn: "Tôi thật sự không phải hung thủ, cô cảnh sát ơi, mau giải thích giúp tôi đi mà!"
Lại nữa?! Rốt cuộc là vì sao ai trong số mấy người cũng nhận tôi là người quen trước mặt cảnh sát vậy hả! Sợ tôi không bị phát hiện sao? Hanada Saharuna tức đến phát run, trước là Okawa Shidai, giờ thì đến bà!
Cô vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt nghi ngờ của thanh tra Megure: "Hanada, cô quen cô gái này sao?"
Enomoto Azusa đứng một bên nghe vậy lập tức trở nên cảnh giác. Cô liếc nhìn khuôn mặt của cô thư ký, phát hiện cô ấy cũng khá xinh đẹp, lại nhìn bộ ngực với sức hấp dẫn chết người của cô ta đang đè lên cánh tay Hanada Saharuna, Enomoto Azusa liền giương cao cảnh giác.
Chẳng lẽ cô thư ký này cũng là "cá" mà đối phương nuôi sao?! Cô cảnh sát đạo đức suy đồi này, không những một chân đạp năm thuyền, còn muốn lợi dụng việc công để làm việc tư? Sao có thể! Đùa giỡn tình cảm thì có thể bỏ qua, nhưng làm trái pháp luật thì tuyệt đối không!
Nghĩ vậy, Enomoto Azusa lén chạy đến phía sau Amuro Tooru, dùng tay che miệng nhỏ giọng nói: "Anh Amuro, không thể để cô cảnh sát kia mượn thân phận cảnh sát để giúp tội phạm được! Như vậy quá vô sỉ! Không ngờ Nhật Bản lại có loại cảnh sát bại hoại như thế này, thật là khiến người ta thất vọng!"
"Đúng vậy." Amuro – cảnh sát Nhật Bản – Tooru cười tủm tỉm không chút sứt mẻ, lại vô cớ lộ ra vài phần đáng sợ: "Bỏ việc công vì tình riêng đúng là không thể chấp nhận được."
Hanada Saharuna ở bên này vẫn đang ra sức giải thích: "...Tôi thật sự không quen biết cô ấy! Tôi cũng không biết vì sao cô ấy lại tìm đến tôi!" Nói xong, cô hung hăng trừng mắt với Koyama Chika: "Cô mau-giải-thích-đi-nhanh-lên!"
Bị ánh mắt hung ác của Hanada Saharuna nhìn chằm chằm, Koyama Chika cuối cùng cũng nhận ra hành động của mình vô cùng không ổn.
Cô buông cánh tay Hanada Saharuna ra, khóc lóc nói: "Tôi chỉ là cảm thấy cô cảnh sát này có vẻ là người thông minh nhất ở đây, cho nên mới xin cô ấy giúp đỡ... Tôi nghĩ chắc chắn cô ấy sẽ không muốn thấy tôi bị oan uổng! Tôi thật sự không giết người!"
Mẹ kiếp, không nói được gì thì im đi! Không biết mấy tên thám tử này khó chịu nhất là bị so sánh sao?! Vì sao còn đem tôi ra hứng chịu mũi dùi vậy hả? Những người khác không biết trình độ của tôi, chẳng lẽ các người còn không rõ sao? Đều học chung trong một cái lớp hạng bét, nếu chỉ số IQ của tôi có thể so với đám thám tử này, thì tôi còn cùng mấy tên khốn hại chết đồng đội mấy người làm bạn học?!
Hanada Saharuna run rẩy cả người chịu đựng một loạt ánh mắt sắc bén của Edogawa Conan, Mori Kogoro, Amuro Tooru và Matsuda Jinpei, cố gắng lắm mới không dùng một chân đá bay Koyama Chika.
"Phụt..." Mori Kogoro bật cười, sau đó ho hai tiếng vội vàng xua tay nói: "Xin lỗi xin lỗi, tôi chỉ nghĩ là, người trẻ tuổi bây giờ thật thích nói đùa."
"......" Hanada Saharuna.
Nè nè, ông chú cũng quá đáng thật đó? Edogawa Conan lộ ra ánh mắt bán nguyệt. Cậu nhìn Hanada Saharuna một cái, nói bằng giọng con nít: "Chị ấy đúng là rất lợi hại, vụ xưởng rượu lần trước cũng là người đầu tiên tìm ra chứng cứ mấu chốt."
"Hanada quả thật rất có tiềm năng, nhưng để mà nói là thông minh nhất thì..." Thanh tra Megure nói được một nửa thì dừng lại.
"Vụ án ở xưởng rượu là vụ đầu tiên Hanada tiếp xúc, em ấy biểu hiện rất tốt. Nếu vẫn tiếp tục nỗ lực, chắc chắn sẽ trở thành một cảnh sát xuất sắc!" Takagi Wataru tốt bụng cổ vũ.
"Hanada tuy rằng kinh nghiệm chưa có nhiều, nhưng năng lực học tập rất mạnh." Sato Miwako cũng bổ sung.
Matsuda Jinpei cười nhạo một tiếng: "Ít ra thì lần này không nôn."
"Ái chà, không ngờ cô cảnh sát lại ưu tú như vậy, rất mong chờ biểu hiện của cô." Amuro Tooru vẫn duy trì nụ cười trên mặt, nhưng ngữ khí kia, nghe thế nào cũng thấy chướng tai gai mắt.
...Thật quá đáng... Thật sự quá đáng... Hết kẻ này đến kẻ khác, tất cả đều cười nhạo cô! Hanada Saharuna siết chặt nắm tay, mặt đỏ bừng.
Khi bước vào quán cafe Poirot một lần nữa, Hanada Saharuna đã cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng ở đây chỉ có hai người phục vụ là biết được sự việc, ít nhất cô cũng có thể miễn cưỡng duy trì vẻ mặt thong dong.
Thế mà giờ khắc này, đối với thiện ý an ủi "thông minh nhất" của mọi người, Hanada Saharuna xấu hổ đến mức đỉnh đầu bốc khói, ngón tay run run, mắt đỏ bừng, ngượng ngùng sắp khóc đến nơi. Cảm giác ngượng ngùng chưa từng có dấy lên trong lòng cô vào khoảnh khắc bước chân vào đây cứ tích tụ từng chút một, cuối cùng đã chạm tới đỉnh điểm.
Hanada Saharuna bùng nổ.
Cô mặt không biểu cảm đeo lên găng tay trắng, vòng qua đám người đi đến trước mặt nhân viên công ty Okawa Ichirou, trong tiếng kinh ngạc của mọi người, cô đè anh ta lại.
"Okawa Ichirou, đừng giả vờ nữa, tôi biết anh là hung thủ." Hanada Saharuna âm trầm nói.
"Không phải tôi! Cô không thể vì cô ta khen mấy câu, để cô ta thoát tội mà bôi nhọ tôi!" Nhân viên công ty Okawa Ichirou giãy giụa nói.
"Này Hanada!" Thanh tra Megure lên tiếng ngăn cản.
"Chị ơi, chị đang làm gì vậy?" Edogawa Conan mở to hai mắt.
Hanada Saharuna căn bản không thèm để ý đến họ, trực tiếp kéo Okawa Ichirou đến trước cái bàn mà mấy người vừa rồi mới liên hoan.
"Anh ngồi ở bên tay trái của người chết, bởi vì nạn nhân thuận tay trái nên mỗi khi uống cà phê xong sẽ đặt cốc xuống ở bên đó. Anh cố ý gọi cùng món với nạn nhân chính là để dễ dàng hạ độc. Đầu tiên, anh dùng miếng băng gạc màu trắng dính kali xyanua bôi lên miệng cốc của mình, sau đó nhân lúc nạn nhân đang hứng thú bừng bừng nói chuyện với mọi người, trộm đổi cốc của mình cho ông ấy. Như vậy, khi ông ấy uống cà phê sẽ nuốt phải chất độc dính trên miệng cốc. Chờ đến khi nạn nhân ngã xuống, anh lợi dụng lúc mọi người không chú ý giấu miếng gạc dính kali xyanua vào trong lọ đường, khiến "hung khí" biến mất." Hanada Saharuna nói xong, một tay với lấy lọ đường trên bàn, trực tiếp đổ ra.
Chỉ thấy khi toàn bộ đường trong lọ được đổ ra hết, miếng gạc màu trắng bên trong cũng lộ ra, khiến mấy người Edogawa Conan mở to hai mắt kinh ngạc.