21. Chín Phút Phá Án

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên trong lọ đường lại có một miếng gạc y tế thật, điều này chứng tỏ suy luận của Hanada Saharuna hoàn toàn chính xác.
Bỏ qua những phản ứng khác nhau của mọi người, Hanada Saharuna tiếp tục nói: "Cốc cà phê có độc của nạn nhân chỉ còn 1/3, và cốc của anh cũng vậy. Với độc tính mạnh của kali xyanua, nạn nhân chỉ cần nhấp một ngụm là đã có thể chết ngay lập tức. Dựa vào suy đoán này, có lẽ vì không muốn người chết nhận ra cốc của mình đã bị tráo đổi, nên anh đã liên tục uống để lượng cà phê trong cốc của mình tương đương với cốc của nạn nhân, đúng không?"
Ngay khi Hanada Saharuna nhắc đến miếng băng gạc giấu trong lọ đường, Okawa Ichirou đã bắt đầu vã mồ hôi lạnh. Đến khi cô thực sự lấy được vật chứng, mồ hôi trên trán anh ta đã tuôn ra như tắm.
"Ôi chao, anh đổ mồ hôi à? Xem ra là do cơ địa rồi. Vậy khi gây án chắc hẳn anh đã rất hồi hộp, trên cốc có lẽ sẽ dính đầy mồ hôi và dấu vân tay của anh, đúng không?" Hanada Saharuna nở một nụ cười đầy ác ý: "Anh có phải muốn phản bác rằng ngoài dấu vân tay của mình, trên cốc còn có dấu vân tay của những người khác không? Xem ra anh cũng đã tính trước trường hợp cảnh sát kiểm tra, vì thế mới dùng cách nào đó để tất cả mọi người chạm vào cốc của anh.
Nhưng anh có biết không? Khi người ta uống nước, các tế bào niêm mạc trong miệng sẽ lưu lại trên thành cốc. Cho dù tất cả mọi người đã chạm qua cốc cà phê của anh, vậy anh giải thích xem, vì sao cốc của người chết lại có tế bào niêm mạc khoang miệng của anh?"
Hanada Saharuna từng bước dồn ép, Okawa Ichirou không thể lùi bước nữa, hai chân anh ta mềm nhũn, quỵ rạp xuống đất.
Hanada Saharuna nắm chặt tay Okawa Ichirou, nhìn anh ta từ trên cao xuống: "Anh không thể giải thích, bởi vì anh chính là hung thủ!"
Toàn bộ hiện trường chìm vào im lặng.
Amuro Tooru cúi đầu liếc nhìn đồng hồ, từ khi Hanada Saharuna bước vào quán cà phê đến khi cô phá án, tổng cộng chỉ vỏn vẹn 9 phút. Anh nhìn cô với ánh mắt dò xét, mặc dù cô nhóc này phẩm hạnh không tốt, nhưng năng lực lại mạnh mẽ đến vậy sao?
Hanada Saharuna kết thúc màn suy luận, liền buông tay ra, vén lọn tóc trước ngực ra sau cổ, sau đó thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Rồi cô đan hai tay vào nhau, vặn mình thả lỏng xương khớp, quay đầu nhìn mọi người cười rạng rỡ: "Ây dà, thật là, một vụ án đơn giản như vậy mà tôi lại tốn ~quá nhiều~ thời gian. Rõ ràng ngài Mori đã cố ý nhắc nhở tôi một cách khéo léo, vậy mà tôi phải mất một lúc lâu mới nhận ra, đúng là không ổn chút nào!
Quả nhiên làm lính mới vẫn còn nhiều thiếu sót quá! Biểu hiện của tôi kém như vậy, thanh tra Megure sẽ không trách tôi chứ ạ?"
"......." Amuro Tooru. Một lần nữa, phẩm hạnh của cô nhóc này đúng là vô cùng tệ hại.
"......" Mori Kogoro.
"......" Thanh tra Megure.
"......" Edogawa Conan.
"......" Matsuda Jinpei.
"........ Cảm, cảm thấy hình như có gì đó không đúng." Takagi Wataru luôn thành thật cũng nhận ra được ẩn ý trong lời nói của Hanada Saharuna.
Sato Miwako che mặt lại, cạn lời với sự trì độn của anh: "Đừng nói nữa, Takagi."
Bên này, các bạn học của Hanada Saharuna cuối cùng cũng đã phản ứng lại. Bọn họ, người thì điên cuồng vỗ tay, người thì huýt sáo ầm ĩ. Màn "thải hồng thí" 800m (khen ngợi một cách thái quá) của hai người họ thực sự khiến mọi người ở đây chói mắt.
"Cô cảnh sát thật là lợi hại! Tôi biết cô sẽ không oan uổng tôi mà!" Koyama Chika rút khăn tay nhỏ ra, liều mạng vẫy vẫy, không khác gì một fan cuồng trong buổi hòa nhạc của thần tượng: "Rõ ràng vừa mới bước vào 5 phút đã suy luận ra toàn bộ quá trình gây án, còn tìm được hung khí và chứng cứ? Cô là thiên tài sao? Quả nhiên đúng là người thông minh nhất ở đây!"
Hanada Saharuna khiêm tốn xua tay: "Tuyệt đối đừng nói vậy, làm sao tôi có thể sánh được với các tiền bối và ngài thám tử kinh nghiệm phong phú chứ, mọi người nhường tôi đó thôi! Ngài Mori là thám tử lừng danh nhất Nhật Bản, không thể nào tìm nhầm hung thủ được, ngài ấy chỉ muốn cố ý nhắc nhở tôi thôi! Tôi nói đúng chứ ngài Mori?"
"Ừ, đúng vậy........" Mori Kogoro xấu hổ giật giật khóe miệng.
Không đâu, ông bác tìm nhầm thật mà. Edogawa Conan lộ ra ánh mắt bán nguyệt, nhưng rất nhanh cậu liền hướng ánh mắt về phía Hanada Saharuna..... Có thể phá án trong thời gian ngắn như vậy, cô gái này rốt cuộc là thần thánh phương nào đây?
"Siêu sao giới cảnh sát! Đệ nhất Nhật Bản!" Kutawa Isamu rất hăng hái thổi phồng: "Nhìn một cảnh sát xuất sắc như vậy, tôi liền cảm thấy tràn ngập niềm tin vào tương lai của Nhật Bản! Trời ơi! Đất nước chúng ta lại có một cảnh sát ưu tú đến nhường này, tôi phấn khích quá đi mất! Nhật Bản thật may mắn khi có cô!"
"Aida! Không được đâu, không được đâu! Hai người đừng khen tôi nữa, tôi đâu xứng đáng được tung hô như vậy chứ. Thật xấu hổ quá đi ~" Hanada Saharuna làm bộ làm tịch nói: "Nếu không phải gặp phải một tên phạm nhân ngốc nghếch như thế này, sao tôi có thể phá án nhanh đến vậy được."
".........." Okawa Ichirou đang quỳ trên mặt đất cảm thấy bị xúc phạm.
Khi Hanada Saharuna tức giận thì không còn để ý đến hình tượng gì nữa -- một khi đã vượt qua giới hạn của sự xấu hổ, cô ấy chính là người mặt dày nhất thiên hạ.
Toàn bộ quán cà phê Poirot tràn ngập tiếng ba người thổi phồng nhau và những lời khiêm nhường giả dối, khiến tất cả mọi người đều lâm vào tình thế xấu hổ. Nỗi xấu hổ này còn mang theo cảm giác bị vả mặt và đau dạ dày.
Với tư cách là cấp trên, cuối cùng thì thanh tra Megure cũng không thể chịu nổi nữa.
Ông che mặt, khuyên nhủ: "Hanada, được rồi. Chúng ta còn phải đưa người về tiếp tục điều tra."
Tuy rằng cấp dưới mới của mình giải quyết vụ án với tốc độ nhanh như vậy là điều đáng kiêu ngạo, nhưng bộ dạng tiểu nhân đắc chí của cô ấy cũng quá mất mặt.....
Hanada Saharuna ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện tất cả mọi người đều đang dùng ánh mắt khó có thể miêu tả mà nhìn cô.
Cô nhướng mày: "Đương nhiên rồi ạ, thưa thanh tra Megure." Nói rồi cô liền tránh sang một bên.
Suy luận của Hanada Saharuna rất hoàn chỉnh, hơn nữa chứng cứ cũng vô cùng xác thực. Takagi Wataru rất nhanh chóng khống chế Okawa Ichirou, cùng Sato Miwako áp giải hung thủ ra ngoài. Đội pháp y cũng dùng túi bọc thi thể rồi chở đi.
Khi thi thể được đưa đi, Hanada Saharuna đặc biệt liếc nhìn một cái. Cô tò mò hỏi trong kênh chat.
【 Hanada Saharuna [Số 1]: Vì sao ông đóng vai xác chết lại không bị phát hiện? Sau khi về đến cục cảnh sát hình như sẽ bị giải phẫu đó? Nếu người nhà đồng ý thì còn có thể hỏa táng nữa. Đừng nói với tôi là ông chuyên nghiệp đến mức muốn trải nghiệm từ đầu đến cuối một lần nhé?
Trưởng phòng trốn thuế [Số 5]: Sao có thể? Cho dù tôi có là ảnh đế thì cũng không thể diễn được một cái xác mà không sợ bị y học phát hiện. Thật ra, khi được phân vai người chết, tôi đã nhận được hướng dẫn của hệ thống. Trong bài kiểm tra, khi chúng ta nhận vai người chết thì sẽ được chia thành hai quá trình: thời điểm sống và thời điểm tử vong.
Thời điểm sống thì cứ diễn như bình thường thôi, cái này chắc bà rõ rồi; còn thời điểm tử vong là sau khi chúng ta bị giết. Sau khi chết, cơ thể chúng ta sẽ tự động được hệ thống tiếp quản.
Về phần linh hồn thì..... Tạm thời cứ coi như là linh hồn đi, tóm lại là ý thức hay gì đó, sẽ bị rút ra khỏi cơ thể, làm một con ma đợi ở hiện trường vụ án. Thi thể lưu lại ở chỗ cũ sẽ được hệ thống tạo thành trạng thái y như thật -- nên đổ máu sẽ đổ máu, bị thối rữa thì sẽ thối rữa, không tim đập, không còn hô hấp. Tóm lại, chính là một cái xác hàng thật giá thật, tuyệt đối không lo bị phát hiện.】
Hanada Saharuna biết được thông tin mới mẻ này, vừa định cùng Số 5 bàn luận một chút thì nhận được thông báo của hệ thống.
【Hệ thống: Thông báo, bài kiểm tra diễn xuất số 3 -- "Bộ phim của 3 người, Tình yêu và Án Mạng" đạt 50 điểm, đánh giá không đạt tiêu chuẩn. [Số 19] đóng vai hung thủ không hoàn thành việc hạ độc, tiến độ hoàn thành nhân vật 37%, sẽ tiến vào không gian trừng phạt. [Số 5] và [Số 20] đạt chỉ tiêu, không bị trừng phạt.】
Thông báo này vừa được đưa ra, nhóm chat của lớp vỡ trận ngay lập tức.
Vốn dĩ cho rằng chỉ cần bài kiểm tra không đạt điểm chuẩn là toàn bộ diễn viên đều sẽ bị trừng phạt, xem ra là không phải. Hanada Saharuna ghi nhớ lại, chuẩn bị khi về sẽ tìm lớp trưởng thảo luận.
Hiện giờ quan trọng nhất vẫn là xử lý công việc trước đã, nói lại lần nữa, cô cực kỳ chán ghét thân phận cảnh sát này.
Thanh tra Megure đã nói chuyện với Mori Kogoro xong, để ông đi cùng hai nhân viên còn lại của công ty kiến trúc Mita đến Sở Cảnh sát làm biên bản vụ án.
"Hanada, cô và Matsuda ở lại xử lý một chút đi." Thanh tra Megure nói: "Chờ đến khi bên pháp y kiểm tra chứng cứ xong thì cô cậu có thể về."
"Vâng, thưa thanh tra." Hanada cúi đầu chào.
Chờ đến khi thanh tra Megure rời đi, Hanada Saharuna liền cười tủm tỉm xoay người đi về phía Enomoto Azusa.
"!" Enomoto Azusa vẫn đứng một bên chờ cảnh sát lục soát xong, giật nảy mình.
Cô nhìn Hanada Saharuna hùng hổ bước tới, trong lòng hoảng hốt.
Không xong rồi! Chẳng lẽ đoạn đối thoại của cô và anh Amuro đã bị nghe thấy? Hay cô ấy muốn giết người diệt khẩu?!
Enomoto Azusa lâm vào hoảng loạn, thấy Hanada Saharuna càng lúc càng đến gần, cô sợ hãi "xoạch" một cái, trốn ra sau lưng Amuro Tooru.
".........Cô Azusa, cô làm gì vậy?" Amuro Tooru bất đắc dĩ hỏi.
"Tôi sợ cô ấy đánh tôi!" Enomoto Azusa nhỏ giọng nói: "Không phải vừa rồi tôi nói xấu cô ấy sao? Chắc chắn là cô ấy đã nghe thấy rồi!"
"Chỗ này còn có cảnh sát, cô ấy không có khả năng động thủ đâu...... Hơn nữa dù gì cô ấy cũng là cảnh sát mà." Amuro Tooru lặp lại hai lần từ "cảnh sát" như tự thuyết phục chính mình.
Hanada Saharuna nhìn thấy động tác của Enomoto Azusa thì dừng lại. Không đến mức đó chứ, tỷ tỷ, cô biết màn "hải vương" hôm qua đúng là có chút đáng sợ, nhưng mà cô ấy đâu có coi mình là cá, đâu cần đến mức nhìn mình như quái vật biển cả vậy chứ?
Hanada Saharuna do dự một chút, quyết định xoay người về phía Amuro Tooru.
Nhìn cô đi đến, Enomoto Azusa càng thêm luống cuống, sau đó không biết cô ấy nghĩ gì, thế mà lại đột nhiên vụt ra từ phía sau Amuro Tooru, đứng chắn trước mặt anh.
"?" Amuro Tooru.
"4 chọi 1! Tôi cảm thấy anh Amuro nguy hiểm hơn nhiều!" Enomoto Azusa thẳng lưng, bày ra bộ dạng anh dũng hy sinh.
Hanada Saharuna chỉ cách đối phương hai bước, nghe được, nhanh chóng hiểu ra hàm ý trong câu nói đó.
4 chọi 1, còn không phải là tỷ lệ giới tính "biển cá" của cô sao?
Hanada Saharuna hít một hơi thật sâu, cô mỉm cười vừa xấu hổ vừa lịch sự: "Tôi chỉ muốn một phần sandwich gói mang về thôi."
"Mua cho bạn gái cô ăn khuya sao?" Enomoto Azusa buột miệng hỏi.
"............." Hanada Saharuna đột nhiên nhớ ra, hình như hôm nay chính là thứ Sáu.
※※※※※※※※※※※※※※※※※