23. Lời thú tội, sandwich và những điều bất ngờ

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Lời thú tội, sandwich và những điều bất ngờ

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei quay lại Sở Cảnh sát, Sato Miwako và những người khác đã thẩm vấn phạm nhân xong xuôi.
“Tên đó khai rằng mình đã tự ý biển thủ tiền của công ty và bị nạn nhân phát hiện. Nạn nhân sau đó đã đe dọa anh ta phải giúp mình trốn thuế dưới danh nghĩa công ty. Về sau, anh ta nhận ra số tiền trốn thuế ngày càng lớn, một khi bị phát hiện có lẽ sẽ phải ngồi tù đến kiếp sau. Anh ta sợ hãi nên muốn nghỉ việc, nhưng nạn nhân liền đe dọa sẽ vạch trần hành vi tham ô của anh ta trên mạng, khiến cho dù ra tù anh ta cũng không thể tìm được việc làm nữa.
Owaka Ichirou trong cơn tức giận đã bắt đầu lên kế hoạch giết người, quyết định chọn lần liên hoan này của công ty để sát hại nạn nhân.” Sato Miwako phe phẩy tờ ghi chép trên tay: “Anh ta nói việc người chết thuận tay trái và thích uống cà phê đá là điều cả công ty đều biết, cho nên mới lợi dụng điểm này để tiến hành hạ độc.
Còn về cô thư ký kia, nghe nói cô ấy và bảo vệ Kutawa Isamu là người yêu của nhau. Vốn dĩ cô ấy và nạn nhân chỉ có quan hệ tiền bạc, sau khi hẹn hò với Kutawa Isamu thì luôn muốn cắt đứt với ông ta. Nhưng ông ta không đồng ý, còn đe dọa cô ấy rằng nếu dám chia tay, ông ta sẽ khiến cả hai người cùng gặp rắc rối. Cô ấy rất hận nạn nhân, cho nên mới mua thuốc độc muốn đầu độc ông ta…”
Sato Miwako lắc đầu nói: “Nói thật, cuối cùng vẫn là chuyện trốn thuế với yêu đương vụng trộm, người đã khuất cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì cho cam.”
Hanada Saharuna nhún vai: “Nếu như ông ta là người tốt thì làm gì có chuyện đến tận hai người đều muốn giết ông ta… Tiền bối Sato, tiền bối Takagi vất vả rồi, em mua sandwich này, chúng ta cùng ăn nhé?”
Sato Miwako nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ rồi, cô gật đầu: “Đến phòng nghỉ nhé?”
Takagi Wataru vội vàng nói: “Thanh tra Sato, Hanada, hai người đi trước đi, tôi đi nộp báo cáo rồi sẽ qua.”
Hanada Saharuna không có ý kiến, đến khi cô và Sato Miwako bước vào phòng nghỉ, Matsuda Jinpei đã ở đó.
Nhìn thấy Hanada Saharuna, anh dùng đầu ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Chậm quá, tôi sắp chết đói rồi.”
“Nếu anh đói, rõ ràng có thể tự mình xuống mua mì gói để ăn.” Hanada Saharuna trợn mắt nhìn anh: “Là do anh nhất quyết đòi giật lấy sandwich của tôi.”
Matsuda Jinpei khoanh tay trước ngực: “Đấy là thù lao cô cầu xin tôi lái xe.”
Hanada Saharuna ứ nghẹn một hơi, nếu không phải cô không mang theo bằng lái thì có cần anh phải ra tay giúp đỡ không?!
“Được rồi được rồi, Hanada em đừng để ý đến tên Matsuda kia nữa, chúng ta ăn sandwich đi? Chị nghe Ran nói sandwich ở quán cafe Poirot rất nổi tiếng.” Sato Miwako giảng hòa.
Hanada Saharuna gật đầu mở túi ra, lấy ra bốn phần sandwich: “Món sandwich giăm bông hun khói của họ rất ngon, tuy hơi lạnh nhưng hương vị không tồi!”
Nói đến đồ ăn, Hanada Saharuna vô cùng nhiệt tình: “Kể cho mọi người nghe, hôm qua em đến đó ăn thử, thật sự rất ấn tượng luôn! Những mẻ bánh mới ra lò lại càng ngon hơn nữa! Lúc về em còn thử tìm hiểu một chút, nghe nói sandwich này là do anh chàng phục vụ đẹp trai của họ đã sáng tạo ra, rất được các nữ sinh trung học và các cô gái văn phòng yêu thích… Mặc dù em nghĩ đa số họ đến vì vẻ ngoài của anh ta.”
Cô cầm sandwich đưa cho mỗi người rồi ngồi xuống bắt đầu ăn: “Nói cái khác đi, cái anh phục vụ tóc vàng ở Poirot đúng là đẹp trai thật.”
Matsuda Jinpei mở giấy gói bánh ra, cắn một miếng to, ngạc nhiên nhướng mày. Tên Furuya kia rõ ràng hồi trước còn chẳng biết nấu cơm, thế mà giờ lại có thể làm ra sandwich ngon như vậy? Thật ngoài sức tưởng tượng. Mấy năm gần đây rốt cuộc cậu ta ở chỗ nào, đã trải qua những gì?
Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, sau đó Takagi Wataru thò đầu vào: “Xin lỗi, hơi mất thời gian chút… Mọi người đang nói chuyện gì vậy? Hình như vừa nãy tôi nghe được từ quán cafe Poirot.”
“Tiền bối Takagi, anh tới đúng lúc lắm.” Hanada Saharuna đẩy cái sandwich còn lại sang, Takagi Wataru đi đến ngồi bên cạnh Sato Miwako.
Sato Miwako đang ăn bèn giải thích: “Chúng tôi đang nói chuyện anh chàng làm ở cafe Poirot trông rất đẹp trai.”
“Ồ… Người ở đó hôm nay sao? Tôi nhớ anh ấy tên là Amuro Tooru, trước đó đã gặp một lần trong vụ án khác rồi.” Takagi Wataru nhớ lại nói: “Nhìn qua thì có vẻ anh ấy không giống người dễ gần.”
“A? Sao lại như vậy? Hôm nay tôi thấy anh ta lúc nào cũng mỉm cười, trông rất thân thiện mà?” Sato Miwako nghi hoặc.
Takagi Wataru vừa bóc vỏ bánh vừa nói: “Khi đó cô giáo tiếng Anh trường tiểu học Teitan bị người ta tấn công, tôi với thanh tra Megure đến để điều tra, đúng lúc gặp được anh ấy. Anh ấy lúc đó đang là thám tử tư, nhận ủy thác của cô giáo tiếng Anh kia đi điều tra kẻ theo dõi mình. Trùng hợp bạn của cô ấy lại là cô Jodie ở FBI, vừa bước vào anh ấy đã trực tiếp châm chọc FBI cản trở công vụ, gây phiền phức cho cảnh sát địa phương, vân vân và mây mây.
Mặc dù sau đó anh ấy giải thích rằng không phải nói mấy người cô Jodie, nhưng tôi và thanh tra Megure đều nhận ra anh ấy đang ám chỉ điều gì đó… Tóm lại thì thôi khỏi nói đến sự xấu hổ lúc đó luôn.” Nhớ tới nụ cười của Amuro Tooru cùng những lời nói đầy ẩn ý và mỉa mai của anh khi ấy, Takagi Wataru lộ ra biểu cảm bất đắc dĩ.
Sato Miwako kinh ngạc mở to hai mắt: “Không ngờ anh phục vụ đó lại là người như vậy.”
Hanada Saharuna bỗng nhớ tới việc vừa rồi anh chàng tóc vàng đã dạy dỗ cô không được dùng thân phận cảnh sát để làm vật đảm bảo, làm vấy bẩn hình tượng hoa anh đào trên ngực áo.
Cô nhịn không được cười khẩy: “Theo lời của tiền bối Takagi thì tên đó không những bài ngoại, còn có tình cảm đặc thù này nọ… Chậc chậc, nói thật nhé! Nếu anh ta có tinh thần chính nghĩa như vậy, sao không làm cảnh sát luôn cho rồi!”
“Phụt khụ khụ…!” Matsuda Jinpei lập tức bị sặc, mẩu sandwich bay tung tóe.
“Nè! Matsuda anh làm cái trò gì vậy! Dơ quá đấy!” Hanada Saharuna ngồi bên cạnh vội vàng cầm sandwich của mình tránh đi, cô bất mãn trừng mắt với đối phương: “Anh là con nít ba tuổi sao? Đến ăn mà cũng để bị sặc?!”
Matsuda Jinpei che miệng lại liên tục xua tay, Takagi Wataru vội vàng đứng lên đi đến bình nước rót đầy vào cốc đưa cho anh. Matsuda Jinpei nhận lấy một hơi uống cạn, lúc này mới ngừng lại được.
“Thanh tra Matsuda, anh ổn chứ?” Takagi Wataru quan tâm hỏi.
“Tôi không sao… Cảm ơn.” Hiếm có được lúc Matsuda Jinpei nói câu cảm tạ, điều này làm cho Takagi Wataru, người có địa vị thấp nhất trong nhóm bốn người, cảm thấy có chút vui mừng.
Ba người thấy Matsuda Jinpei không có việc gì, tiếp tục trò chuyện.
“Thật ra tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ cũng là một chuyện tốt, tuy rằng không chọn làm cảnh sát, nhưng anh chàng tóc vàng đó cũng là một thám tử. Rất nhiều thám tử Nhật Bản đều hỗ trợ cảnh sát chúng ta phá án, nói thật tôi rất cảm kích bọn họ.
Nói đi cũng phải nói lại, nghe nói anh Amuro là học trò xuất sắc nhất của ông Mori, vẫn đang theo ông ấy học hỏi để trở thành một thám tử lừng danh đó.” Takagi Wataru tiếp tục cung cấp thông tin có được từ chỗ Edogawa Conan, “Chắc cũng được hơn nửa năm rồi.”
Cái gì? Tên đó vậy mà lại là đệ tử của Mori Kogoro? Haha, hắn ta xong đời rồi! Đi theo Mori Kogoro thì có thể học hỏi được gì chứ, nghe là biết tương lai mịt mờ, tám phần là một tên thám tử ngu ngốc! Hanada Saharuna thầm chế giễu trong lòng.
Nghĩ đến việc đối phương bái Mori Kogoro làm thầy, Hanada Saharuna đột nhiên không còn tức giận việc đối phương chỉ trích mình nữa.
Trong vô vàn thám tử xuất sắc ở Nhật Bản, lại có thể nhìn trúng cái đầu heo của Mori Kogoro, không phải mắt mù thì cũng là kẻ xui xẻo. Điều quan trọng là hắn làm đệ tử lâu như vậy, vậy mà vẫn chưa nhận ra đối phương không phù hợp, vậy thì đầu óc chắc cũng chẳng đến đâu… Ha, thật đáng thương! Được rồi, không chấp nhặt với đồ ngốc nữa.
Trong nháy mắt Hanada Saharuna mãnh liệt cảm nhận được sự ưu việt – đại khái đây chính là niềm vui khi có chỉ số thông minh vượt trội hơn người khác!
“Các thám tử Nhật Bản đúng là đều rất có tinh thần chính nghĩa.” Sato Miwako gật đầu: “Đặc biệt là mấy người ông Mori với Conan, bọn họ đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều.”
“Phải không? Thật ra tôi vẫn luôn muốn được chứng kiến, đáng tiếc hôm nay ai đó phá án quá nhanh, hoàn toàn không để cho người khác có cơ hội ra tay.” Matsuda Jinpei kéo dài thanh âm: “Cô nói đúng không? Siêu sao của giới cảnh sát?”
Lần này đến lượt Hanada Saharuna bị sặc, Takagi Wataru lại một lần nữa đứng lên rót nước cho hậu bối nhà mình.
Hanada Saharuna ừng ực uống hết nước anh đưa, cảm thấy như sống lại.
Cô hướng về phía Matsuda Jinpei trừng mắt: “Anh làm cái gì vậy!”
“Khen cô?” Matsuda Jinpei ăn xong sandwich vò vò bọc giấy ném vào thùng rác: “Hanada, hôm nay cô nổi bật thật đó.”
Sato Miwako và Takagi Wataru cũng gật đầu, Sato hỏi: “Đúng đấy Hanada em thật lợi hại! Chưa đến 10 phút đã phá được án. Sao em lại phát hiện ra hung thủ chính là nhân viên kia, còn biết anh ta giấu miếng gạc dính kali xyanua vào trong lọ đường vậy?”
“Đúng đúng! Hanada mau nói cho bọn anh biết đi, thanh tra Megure hôm nay rất vui vẻ, lúc về còn khen em không ngớt đó.” Takagi Wataru nói.
Hanada Saharuna nghe vậy mặt cô biến sắc, không phải chứ! Thanh tra Megure, vừa rồi ở quán cafe ngài rõ ràng còn khuyên tôi khiêm tốn lại, tại sao bây giờ lại tự mình đi tuyên truyền vậy chứ!
Xong đời, người khác không biết, cô còn không biết mình có mấy cân mấy lạng sao? Nếu không phải lúc ở bên ngoài nghe thấy bọn họ thu thập thông tin người chết, lại từ trong miệng bạn học của mình biết được toàn bộ quá trình vụ án, cô làm gì phá án trong thời gian ngắn như vậy được!
Cô chính là mèo mù vớ cá rán! Nếu để cô tự làm thật, chắc chắn sẽ bại lộ mất! Hanada Saharuna cảm thấy sắp hỏng mất, nhưng giờ phút này đã cưỡi lên lưng cọp thì khó mà xuống được, cô tuyệt đối không thể để lộ sơ hở!