24. Thanh tra Hanada: Phá án nhanh, làm việc... tùy hứng

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Thanh tra Hanada: Phá án nhanh, làm việc... tùy hứng

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lòng tự trọng không cho phép Hanada Saharuna mất mặt trước đồng nghiệp, đặc biệt là trước Matsuda Jinpei cái miệng độc địa kia!
Hanada Saharuna cầm cốc nước đưa cho Takagi Wataru: "Tiền bối Takagi, nhờ anh lấy giúp em thêm một ly nước nữa!"
"Hả? Được!" Hanada Saharuna nói với vẻ đầy khí thế, khiến Takagi Wataru theo bản năng rót nước cho cô. Một lúc sau anh mới sực tỉnh, một tiền bối như mình thế mà lại bị hậu bối sai vặt.
Hanada Saharuna tu ừng ực cạn cốc nước, sau đó đặt mạnh xuống bàn, bắt đầu giải thích suy luận của mình.
"Thật ra lúc đó em ở ngoài cửa đã nghe được thông tin mà thanh tra Megure thu thập. Sau khi bước vào, nhìn đến khu vực bàn ăn nơi xảy ra án mạng, kết hợp với chỗ ngồi của mọi người và những món ăn họ gọi, em mới suy luận ra được toàn bộ quá trình gây án.
Đầu tiên, chỗ họ ngồi là hai ghế đối diện nhau. Nạn nhân ngồi phía trong, Okawa Ichirou ngồi bên cạnh, chính là phía tay trái của nạn nhân. Koyama Chika ngồi đối diện người chết, còn Kutawa Isamu thì ngồi cạnh cô ấy. Từ vị trí ngồi này, có thể suy ra rằng, nếu muốn hạ độc, vị trí của Okawa Ichirou và Koyama Chika là thích hợp nhất.
Bởi vì Kutawa Isamu ngồi đối diện chéo với nạn nhân, nên nếu anh ta muốn hạ độc vào cà phê thì sẽ phải duỗi tay qua mặt bàn. Hơn nữa, từ việc anh ta lấy bút từ túi áo ngực ra, có thể thấy anh ta thuận tay trái. Với vị trí ngồi đó, nếu dùng tay trái hạ độc vào cà phê, lòng bàn tay sẽ hướng ra ngoài, rất dễ để nạn nhân và Koyama Chika phát hiện... Vì vậy, anh ta bị loại đầu tiên.
Về phần túi thuốc độc được phát hiện trong túi xách của Koyama Chika, nó vẫn còn nguyên vẹn. Điều này chứng tỏ cô ấy vốn dĩ muốn thả viên con nhộng vào cốc cà phê của nạn nhân, vừa để độc chết đối phương vừa có thể làm hung khí biến mất không tiếng động. Vậy thì tại sao cô ấy lại giữ lại hai viên thuốc để tự vạch tội mình chứ? Huống hồ, thanh tra Megure có nói, đội pháp y chỉ phát hiện kali xyanua dính trên miệng cốc, nên hiềm nghi của Koyama Chika càng nhỏ hơn."
Takagi Wataru gật gật đầu đồng tình.
Được cổ vũ, Hanada Saharuna tiếp tục nói: "Còn việc vì sao biết hung thủ giấu miếng gạc trắng vào trong lọ đường, thật ra là em đoán bừa thôi. Chỗ ngồi của bọn họ ở ngay giữa quán cà phê, xung quanh không có gì che đậy. Sau khi Okawa Ichirou hạ độc xong, căn bản không có thời gian chạy ra nơi khác vứt hung khí, nên chỉ có thể giấu ngay tại chỗ. Hơn nữa, em thấy anh ta thường xuyên nhìn về phía mặt bàn, nên mới đoán mò... Không ngờ thế mà đoán trúng thật, ha ha, chỉ là do em may mắn chút thôi."
Nghe xong suy luận của Hanada Saharuna, Sato Miwako khen ngợi: "Chỉ dựa vào may mắn thì cũng không thể phá án nhanh như vậy. Hanada, khả năng quan sát của em rất tốt, sau này nhất định sẽ trở thành một cảnh sát ưu tú."
Takagi Wataru cũng nói: "Năng lực suy luận lợi hại như vậy, đừng nói là người mới, ngay cả cảnh sát hình sự có kinh nghiệm cũng hiếm ai có được. Hanada đừng quá khiêm tốn."
Hanada Saharuna cười ngượng ngùng, trong lòng lại thầm nghĩ, mình đã có sẵn kịch bản trong tay rồi, sao mà không nhanh được chứ.
Đừng khen nữa, đừng khen nữa mà, có ngày lật thuyền mất!
Matsuda Jinpei duỗi lưng đứng dậy: "Hai người đừng khen nữa, Hanada sẽ đắc chí đến kiêu ngạo mất. Con nhóc này rõ ràng là mèo mù vớ cá rán, ai biết lần sau còn có vận may như vậy không... Sao cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó, thật là ghê tởm."
Matsuda Jinpei vốn có cái miệng thiếu đòn, bình thường anh ta chỉ cần độc miệng một chút là Hanada Saharuna sẽ xù lông lên ngay. Ai ngờ giờ đây, đối phương lại nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh, thật sự quá quỷ dị, khiến Matsuda Jinpei không khỏi rùng mình một cái.
"Thanh tra Matsuda thật là thông thái!" Hanada Saharuna đan tay lại, cảm động nhìn anh. Trời ơi, lần đầu tiên cô cảm thấy Matsuda Jinpei thuận mắt đến vậy!
"......" Da gà da vịt của Matsuda Jinpei nổi hết cả lên.
Không được rồi, con nhóc Hanada này nếu không phải đầu óc có vấn đề, thì chính là đã tìm ra phương pháp mới để chọc tức chết anh.
"Nếu mọi việc đã xử lý xong rồi thì tôi đi trước đây." Matsuda Jinpei xua tay, bước đi thật nhanh.
Một lúc sau, ba người cũng kết thúc cuộc trò chuyện, dọn dẹp rồi trở về.
------------------------------------
Trên đường phố Beika, một nhóm học sinh tiểu học đang rảo bước đầy hào hứng.
"Sushi băng chuyền ~ Sushi băng chuyền ~ Sushi băng chuyền của tiến sĩ ~" Ba đứa nhóc bước đi đầy hưng phấn, đúng là nhóm thám tử nhí.
Edogawa Conan và Haibara Ai đi phía sau, Edogawa Conan đang cúi đầu nhìn điện thoại.
"...... Gần đây, trung tâm thương mại Beika đã xảy ra một vụ trộm đá quý. Cụ thể, cửa hàng trang sức Butterfly ở tầng một đã bị cướp sạch, tất cả trang sức hình hồ điệp trong cửa hàng đều bị đánh cắp. Căn cứ theo camera giám sát, băng cướp có tổng cộng ba người, nhưng do đã ngụy trang nên không thể tiến hành truy bắt. Nếu người dân nào phát hiện có phần tử rao bán đá quý bất hợp pháp, xin liên hệ với cảnh sát để cung cấp manh mối..."
"Rõ ràng là đang xem vụ án mà cậu vẫn thường thích, nhưng cậu lại có chút thất thần. Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?" Haibara Ai đột nhiên mở miệng hỏi.
Edogawa Conan tắt điện thoại: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
"Mấy ngày nay cậu khác thường rồi, ngay cả bọn nhóc cũng phát hiện ra, cậu nghĩ có thể lừa được tớ sao?" Haibara Ai cười nhạo, "Chẳng lẽ là chuyện của chị gái ở văn phòng thám tử?"
"Ran ư? À, không liên quan đến cô ấy." Edogawa Conan phủ nhận theo bản năng, giây tiếp theo mới ý thức được mình đã bị dụ nói ra.
Vẻ mặt cậu buồn rầu: "Cậu nhạy bén quá đấy."
"Vậy nên, rốt cuộc là có chuyện gì?" Haibara Ai khẽ nhếch khóe miệng.
".....Thật ra....." Edogawa Conan kể cho Haibara Ai nghe về vụ án hôm đó ở quán cà phê Poirot, rằng trong khi chính mình còn đang suy luận thì một lính mới cảnh sát đã tiến vào và giải quyết vụ việc với tốc độ cực nhanh.
".........Thế là cậu bởi vì bị người ta vượt mặt, nên mới cảm thấy không cam tâm?" Haibara Ai trợn mắt, "Đã vậy còn buồn bực mất mấy hôm."
"Không phải tớ không cam tâm! Tớ chỉ thấy rất kỳ lạ thôi!" Edogawa Conan dừng bước, phản bác: "Người kia từ khi tiến vào đến lúc phá án chỉ tốn tổng cộng chưa đến mười phút! Cô ấy thậm chí còn không dò hỏi người bị tình nghi mà đã trực tiếp nhận định hung thủ, phương thức gây án và tìm ra hung khí bị giấu đi, cứ như cô ấy đã có mặt ở hiện trường nhìn thấy toàn bộ quá trình vậy, sao có thể chứ!"
"Điều này cũng có thể cho thấy đối phương là một cảnh sát rất lợi hại, có khả năng cực kỳ ưu tú." Haibara Ai khoanh tay trước ngực, "Mà cậu bởi vì không tìm được sơ hở của người ta, nên mới không cam lòng, không phải sao?"
Edogawa Conan bị chặn họng, buồn bực phồng má, mang theo vài phần trẻ con.
Haibara Ai cảm thấy buồn cười: "Thật hiếm thấy cậu có biểu cảm thất bại này, làm tớ càng có hứng thú với vị thanh tra mới kia..."
"A a a a! Ăn cướp!!"
Câu nói của Haibara Ai bị một giọng nữ bén nhọn cắt ngang. Ngay sau đó, một bóng người chạy vụt qua bên cạnh họ, Kojima Genta đi phía ngoài lập tức bị đụng ngã xuống đất.
"Đau quá!" Kojima Genta ngã trên đất, đầu gối bắt đầu chảy máu.
"Genta!" Yoshida Ayumu và Tsuburaya Mitsuhiko kêu lên.
"Haibara! Cậu để ý bọn nhóc, tớ đuổi theo tên kia!" Edogawa Conan lớn tiếng hô một câu rồi chạy nhanh đuổi theo.
Tên cướp giật là một gã đàn ông gầy gò mặc áo khoác xanh lá sẫm, hắn dùng động tác rất linh hoạt xuyên qua đám đông. Mặc dù Edogawa Conan đã cố bám sát, nhưng có lẽ hôm nay là ngày nghỉ, nên trên đường rất đông người qua lại, trong khoảng thời gian ngắn cậu không thể rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Thấy tên tội phạm càng chạy càng xa, Edogawa Conan lo lắng toát mồ hôi.
"Chết tiệt! Đứng lại đó cho tôi!"
Đúng lúc này, tên cướp giật phía trước đột nhiên kêu thảm thiết một tiếng rồi khuỵu xuống. Edogawa Conan ngẩn người, vội vàng chạy tới.
Khi cậu đến nơi, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang tức giận dùng chân đạp lên lưng tên cướp: "Mắt anh mù sao? Đụng vào tôi còn dám mắng chửi người ta? Ai cho anh cái gan đó!"
Edogawa Conan giật giật khóe miệng.
Đối phương hiển nhiên đã thấy cậu, cười chào hỏi: "A, không phải là Conan đây sao? Lại gặp nhau rồi!"
"Xin chào, thanh tra Hanada..." Edogawa Conan nói, sau đó cúi đầu nhìn kẻ xui xẻo nằm trên đất... Nhân tiện, chị có thể bỏ chân khỏi lưng người ta rồi hãy chào hỏi tiếp được không? Cảm giác đối phương có chút đáng thương.
"Phù phù... Conan! Bắt được kẻ xấu đụng vào Genta rồi sao?!" Lúc này Đội thám tử nhí cũng chạy tới.
"Ừ... Tên cướp đã bị thanh tra Hanada chế phục rồi." Edogawa Conan nói.
Đội thám tử nhí lúc này mới chú ý đến Hanada Saharuna đang đạp lên người tên cướp, ba nhóc mở to hai mắt: "Đây là lần đầu tiên gặp chị gái này đó!"
"Chào các em, chị là người mới của Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm, Hanada Saharuna! Thanh tra Sato và thanh tra Takagi là tiền bối của chị!" Hanada Saharuna bắt đầu sang sảng giới thiệu.
Haibara Ai đi đến bên cạnh Edogawa Conan: "Ồ, chẳng lẽ vị này chính là lính mới cảnh sát làm cậu phải nhăn nhó mặt mày sao? Nhìn qua rất có tinh thần phấn đấu đấy." Ngữ khí vô cùng vui sướng khi người gặp họa.
Ha hả, Edogawa Conan lộ ra ánh mắt bán nguyệt.
Hanada Saharuna bên này chào hỏi xong thì lấy điện thoại ra: "Được rồi, tiếp theo phải gọi cho tuần cảnh phụ trách khu này đến mang người về."
"A?" Tsuburaya Mitsuhiko nghi hoặc mở to hai mắt: "Thanh tra Hanada, chị không mang người về Cục Cảnh sát sao? Em nhớ chỗ đó cách nơi này cũng không xa."
Như mấy người thanh tra Takagi đều trực tiếp áp giải người đến.
Hanada Saharuna cũng học theo mở to mắt, tựa hồ rất khó hiểu: "Nhưng mà đây không phải khu vực chị phụ trách, hơn nữa chị còn đang nghỉ phép."
Tất cả cảnh sát mà Đội thám tử nhí gặp đều là dạng chiến sĩ thi đua, người này so với người kia đều tận tâm tận trách. Bây giờ mới lần đầu gặp được kiểu người như Hanada Saharuna, bọn nhóc liền đơ ra mất một lúc.
"Nhưng, nhưng mà thanh tra Sato và những người khác cho dù đang nghỉ, khi gặp vụ án họ cũng sẽ phụ trách đến cùng mà ạ." Người đầu tiên "tấn công" là Yoshida Ayumi, cô bé bối rối khoa tay múa chân nói.
"Hả? Tiền bối Sato là tiền bối Sato, chị là chị, sao lại muốn chị với chị ấy giống nhau?" Hanada Saharuna tỏ vẻ khó hiểu, như thể đang cố tìm điểm chung trong sự khác biệt, vì mỗi người đều là một cá thể riêng biệt.
"Nhưng mà chị không phải cảnh sát sao? Cảnh sát sẽ không thể mặc kệ tội phạm chứ?" Tsuburaya Mitsuhiko vội vàng nói.
"Chị đâu có mặc kệ, không phải chị đang gọi điện cho cảnh sát phụ trách gần đây tới sao?" Hanada Saharuna nhún vai, tỏ vẻ mình đã làm hết nghĩa vụ.
"Chỗ này cách Cục Cảnh sát chỉ có một con phố thôi, chị gái à, tại sao từng ấy thời gian chị cũng không muốn dành ra vậy?" Kojima Genta chống nạnh.
"Bởi vì chị đây đang nghỉ phép." Hanada Saharuna xòe tay: "Lúc nghỉ phép thì không làm việc."
".........Cô thanh tra này, có vẻ khác với tưởng tượng của tớ." Haibara Ai trầm mặc trong chốc lát nói.
"......Trước đó cô ấy rõ ràng không như thế này..." Edogawa Conan vò đầu, rốt cuộc là không đúng chỗ nào nhỉ.
Đánh bại được Đội thám tử nhí, Hanada Saharuna đắc ý khoanh tay: "Chị nói mấy đứa nghe nè, có phải các em nhìn cái nghề cảnh sát này qua lăng kính kỳ quái gì không vậy? Nói cho cùng, cảnh sát cũng chỉ là một công việc thôi mà? Người khác thì chị không biết, nhưng mà chị..."
"Cô đang làm gì vậy?"
Phía sau Hanada Saharuna truyền đến một thanh âm tức giận bị kìm nén. Cô xoay người, chỉ thấy soái ca tóc vàng ở tiệm cà phê Poirot đang nhìn cô bằng vẻ mặt không cảm xúc.