27. Kẻ tham lam và viên đá hồ điệp

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tiếng thét thất thanh vang lên, nhưng Hanada Saharuna không hề tỏ ra bất ngờ.
Cô lười biếng quay người, định xem ai là người xui xẻo vừa phát hiện ra thi thể, thì lại thấy một người phụ nữ mập mạp mặc váy tím đang chỉ vào mặt một đứa trẻ mà mắng chửi ầm ĩ.
Khoan đã, người đáng lẽ phải chết kia, sao lại không làm theo kịch bản chứ? Hanada Saharuna đầy rẫy nghi vấn.
Cậu bé đang bị bà béo mắng chửi trông chừng chỉ khoảng 5, 6 tuổi. Trên tay cậu bé cầm một cốc kem, nhưng kem trong cốc đã không còn. Kem đã biến đi đâu? Nó dính đầy trên váy của người phụ nữ mặc váy tím.
"Cái thằng nhóc hư đốn này! Mày mù à!" Bà béo chỉ vào cậu bé mà mắng: "Mày có biết cái váy này của tao đắt lắm không?! Có bán mày đi cũng không đủ tiền mua đâu!"
Giọng bà béo rất lớn, vẻ mặt hung dữ của bà ta khiến cậu bé sợ hãi. Cậu bé òa lên một tiếng, tiếng khóc chói tai vang vọng khắp sảnh lớn khách sạn.
Hanada Saharuna hít một hơi thật sâu, cảm thấy màng nhĩ mình như sắp bị xé toạc.
"Khóc lóc cái gì! Mày nghĩ cứ khóc là không cần bồi thường sao?! Tao nói cho mày biết, không có chuyện đó đâu! Thằng nhãi vô liêm sỉ!" Bà béo cực kỳ cáu kỉnh.
Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán: "Rõ ràng là người phụ nữ kia đi vội vàng nên mới va vào đứa bé, vậy mà giờ lại đổ hết lỗi cho nó. Thật quá vô lý......."
Những lời bàn tán lọt vào tai bà béo, nhưng bà ta không hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn tức đến tím mặt: "Câm miệng! Các người đang nói linh tinh cái gì đó! Chính là thằng nhãi này đâm vào tôi!"
"Oa a a a......" Cậu bé vẫn khóc không ngừng, trên mặt người phụ nữ mập mạp lộ ra vẻ mặt dữ tợn, bà ta giơ bàn tay mập mạp lên định tát vào mặt đứa trẻ.
Với thân hình và lực tay của bà ta, nếu cái tát này giáng xuống, cậu bé kia có thể sẽ văng xa mấy mét.
Khi bàn tay bà ta sắp chạm vào mặt cậu bé, một cánh tay rám nắng đã kịp thời ngăn lại.
"?!" Bất ngờ bị giữ lại, bà béo hoảng sợ, ngay lập tức giận dữ quay đầu: "Ai?!"
Khoảnh khắc nhìn thấy người đang cản mình, vẻ mặt dữ tợn của bà béo khựng lại, ngay sau đó bà ta đỏ mặt, giọng điệu cũng thay đổi: "Ôi chao~"
"Phu nhân, tức giận như vậy không hợp với thân phận của bà đâu." Chàng thanh niên tóc vàng buông tay, nở nụ cười nói.
Edogawa Conan nhân cơ hội kéo cậu bé sang một bên.
Lúc này, quản lý tiền sảnh mới chậm rãi đi tới, anh ta mồ hôi nhễ nhại chạy đến: "Xin lỗi phu nhân, bà có sao không ạ?"
Quản lý vừa dứt lời, người phụ nữ mập mạp lại bắt đầu nổi cơn tam bành: "Cái thằng nhóc thối này bị mù, anh cũng bị mù sao?! Không thấy quần áo của tôi bẩn hết rồi à! Còn hỏi cái gì!" Bà béo gầm lên: "Cái gì mà khách sạn 5 sao, tôi thấy còn chẳng bằng nhà nghỉ ven đường! Nói cho anh biết, mau gọi bố mẹ thằng nhãi này đến đây, tôi muốn bọn họ bồi thường!"
Lúc này, phụ huynh của cậu bé cũng đã đến, hai người đón con mình từ tay Edogawa Conan, dẫn cậu bé đến trước mặt bà béo cúi người xin lỗi. Họ ngỏ ý có thể trả phí giặt sấy cho bà ta, nhưng bà béo vẫn không chịu bỏ qua, nhất quyết đòi họ bồi thường chiếc váy hơn 1 triệu yên.
Ban đầu, chính bà béo không nhìn đường nên mới va phải cậu bé, vốn dĩ lỗi không thuộc về bên kia. Việc đối phương sẵn lòng trả tiền giặt sấy đã là tốt lắm rồi. Nhưng bà béo lại được đằng chân lân đằng đầu, nhất quyết làm ầm ĩ lên, thật sự rất khó coi. Cuối cùng, khi quản lý tiền sảnh ngỏ ý muốn xem lại camera, bà béo mới chột dạ lùi bước.
Nhưng quản lý tiền sảnh rất có kinh nghiệm, biết rằng những kẻ tiểu nhân thường không chịu nghe lý lẽ. Vì vậy, sau khi tiễn gia đình kia đi, anh ta lặng lẽ lấy ra một xấp phiếu giảm giá đưa cho người phụ nữ mập mạp.
"Vừa rồi đồng nghiệp đã kể lại tình huống cho tôi nghe, việc khiến ngài không hài lòng chính là lỗi của chúng tôi." Quản lý tiền sảnh nói: "Đây là một vài phiếu ưu đãi đặc biệt của bể bơi riêng, spa và nhà hàng khách sạn chúng tôi, hy vọng có thể đền bù cho ngài, và mong ngài bỏ qua cho sự thiếu sót này."
Quản lý tiền sảnh là người từng trải, anh ta vô cùng quen thuộc với loại người chuyên mặc đồ giả nhưng lại thích khoe khoang này. Những người như vậy thích nhất là giả bộ giàu có, nhưng thực chất lại rất tính toán chi li và ham lợi nhỏ. Rất dễ đối phó, chỉ cần cho một chút lợi lộc là được.
Quả nhiên, cặp lông mày nhíu chặt của bà béo giãn ra vài phần.
Bà ta nặng nề hừ một tiếng, giật phắt lấy phiếu giảm giá trên tay quản lý tiền sảnh, miệng nói: "Đừng tưởng chút ân huệ nhỏ này là có thể tống khứ tôi đi! Quần áo của tôi chính là bị thằng nhãi con kia làm bẩn! Thật là, rõ ràng chỗ này đắt đỏ như vậy, tại sao vẫn còn gặp phải loại người kém cỏi đó! Cái váy này của tôi đắt lắm đấy!"
"Lát nữa chúng tôi sẽ cử người đến phòng ngài lấy chiếc váy này đi giặt. Đương nhiên là miễn phí ạ." Quản lý tiền sảnh nói.
"Hừ, tạm chấp nhận." Nói xong, bà béo quay đầu nháy mắt với chàng thanh niên tóc vàng: "Ai da, chàng trai, cậu tên gì? Có muốn cùng đi uống một ly không?"
"Được thôi. Uống gì vậy?" Một giọng nữ đột nhiên vang lên bên tai, bà béo quay đầu lại thì thấy một mỹ nữ mặc áo sơ mi trắng, quần jean xanh đang đứng phía sau.
Bà béo lập tức không vui: "Cô là ai?! Con bé này hình như trông hơi quen mắt?"
Hanada Saharuna cười tủm tỉm: "Người tốt bụng nhặt được đồ bà làm rơi." Vừa nói, cô đặt tay lên vai bà béo, tay kia cầm chiếc ghim cài áo hình hồ điệp khua khua trước mặt bà ta: "Phu nhân à, bà nhanh quên thật đấy, tôi vừa mới lấy lại túi xách từ tay tên cướp cho bà mà? Thế mà đã quên rồi sao?"
Cô tỏ vẻ hơi tủi thân: "Lúc ấy phu nhân đi vội quá, ngay cả một lời cảm ơn cũng không có. Nhưng dù sao tôi cũng không phải người tính toán chi li, cho nên sau khi phát hiện phu nhân làm rơi đồ liền vội vàng chạy tới...... Bà xem có phải mình làm rơi cái này không?"
Bà béo nhìn viên đá quý hình hồ điệp lấp lánh trong tay Hanada Saharuna, đôi mắt lập tức sáng rực. Bà ta vội vã vươn tay: "Đúng đúng đúng! Là của tôi! Mau trả lại đây!"
Hanada Saharuna tránh né khiến bà ta vồ hụt, không đợi bà béo nổi giận, cô liền thay đổi sắc mặt.
"Quả nhiên là bà........" Cô thu lại nụ cười, khuôn mặt thân thiện bỗng trở nên hung ác trong nháy mắt: "Tôi nói này bà dì, nhặt được đồ không nên nhặt mà còn chiếm làm của riêng, bà cũng gan to thật đấy nhỉ?"
"Cô, cô nói linh tinh cái gì đó?!" Trong lòng bà béo đập thình thịch, ngoài mặt tuy không thừa nhận nhưng giọng điệu rõ ràng đã yếu đi nhiều.
Ngay sau đó, bên hông bà ta bị một vật cứng dí vào, khuôn mặt bà béo lập tức trở nên trắng bệch.
"Ồ ~ Là tôi nói linh tinh sao?~" Ngón tay Hanada Saharuna đặt trên vai bà béo, nhịp nhàng gõ nhẹ.
Lực tuy rất nhẹ, nhưng mỗi nhịp đều như đập mạnh vào trong lòng bà béo, hai chân bà ta bắt đầu run rẩy.
Khóe mắt Hanada Saharuna liếc qua đôi chân run lẩy bẩy của bà ta, cô cười: "Nhìn biểu hiện của bà, xem ra bà cũng biết mình đã nhặt được thứ gì rồi. Nào, chúng ta đổi địa điểm để nói chuyện riêng."
"......" Amuro Tooru đứng phía sau nhìn Hanada Saharuna cầm một quả chuối, thuần thục buông lời đe dọa, trong khoảnh khắc cảm thấy cạn lời.
"........ Anh Amuro, (cảnh sát) các anh đều được huấn luyện theo kiểu (đe dọa người dân) này sao?" Edogawa Conan đi đến bên cạnh Amuro Tooru nhẹ giọng nói.
Amuro Tooru hiểu ý của Edogawa Conan, cậu bé đang nhắc lại chuyện anh hù dọa cậu khi chưa bại lộ thân phận cảnh sát lần trước. Nhưng lúc đó anh đang đóng vai "Bourbon" của Tổ chức Áo đen mà, "Bourbon" thì phải độc ác tàn nhẫn rồi, còn Hanada Saharuna........
"Đó là thiên phú bẩm sinh của cô ấy, bọn anh không được huấn luyện kiểu này." Amuro Tooru dứt khoát phủ nhận.
Anh nhớ rất rõ, quả chuối kia vốn được bày trên đĩa trái cây ở khu nghỉ ngơi. Vừa rồi Hanada Saharuna bẻ một quả, anh còn tưởng cô lại muốn ăn, không ngờ lại dùng vào lúc này...... Giải thích đi, một cảnh sát như cô, tại sao lại uy hiếp người khác dễ dàng như vậy? Hơn nữa cái biểu cảm đó, có khác gì giang hồ thứ thiệt không?
Amuro Tooru hít một hơi, chỉ hy vọng cô ấy đừng để bà béo kia phát hiện ra, nếu không chắc chắn sẽ bị khiếu nại.......... Có phải do anh tốt nghiệp trường cảnh sát quá lâu rồi không, nên hành động của mấy cảnh sát trẻ tuổi này anh càng nhìn càng không thể hiểu nổi nữa?
-------------------------------------
Dưới sự đe dọa từ quả chuối của Hanada Saharuna, cả đoàn người đi đến phòng của người phụ nữ mập mạp.
Vừa bước vào, Hanada Saharuna đã nhíu mày vì căn phòng vừa bẩn vừa bừa bộn.
Cô cất quả chuối đi, đẩy bà béo một cái: "Đồ bà nhặt được ở đâu, mau lấy ra." Nói xong, cô bổ sung thêm: "Thành thật một chút cho tôi, ở đây chính là 3 chọi 1, bà không nghĩ mình có thể thoát được đấy chứ?"
A? Tính cả mình sao?! Edogawa Conan đột nhiên ngẩng đầu, đầy nghi vấn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hanada Saharuna. Thanh tra Hanada, em vẫn còn là trẻ con 7 tuổi mà!
Amuro Tooru dời ánh mắt đi.
Bà béo liếc qua Hanada Saharuna, rồi lại nhìn sang Amuro Tooru cao lớn phía sau cô.
Sau khi cân nhắc sức chiến đấu của mình một lúc, bà ta cắn môi: "Nếu tôi đưa đồ cho các người, các người sẽ thả tôi đi đúng không?"
"Vậy phải xem thái độ của bà." Hanada Saharuna nhếch khóe miệng: "Dù sao thì bà cũng đâu còn lựa chọn nào khác."
Bà béo run rẩy cả người, cuối cùng cũng cắn răng cầm chiếc túi xách màu bạc lên, lấy từ bên trong ra một chiếc túi tiền kiểu Nhật đưa cho Hanada Saharuna: "Đồ đều ở trong này......... Tôi đã đưa cho mấy người rồi! Các người không thể nuốt lời!"
Hanada Saharuna mở ra thì thấy bên trong là 3, 4 món trang sức đá quý hình hồ điệp.
Cô đưa cho Edogawa Conan: "Em nhìn xem có phải đồ của cửa hàng đó không."
Edogawa nhận lấy kiểm tra một lúc rồi gật đầu với Hanada Saharuna: "Thanh tra Hanada, đúng là nó."
Nghe thấy cách xưng hô của cậu, bà béo đột nhiên trừng lớn mắt, bắt đầu gào lên: "Các người thế mà lại là cảnh sát?!"
Sau khi phản ứng lại, sắc mặt bà ta biến thành vẻ mặt dữ tợn: "Các người dám lừa tôi?! Còn uy hiếp bằng súng! Cứ chờ đó, tôi sẽ khiếu nại các người! Chờ mà bị cách chức đi!"
Hanada Saharuna lấy quả chuối ra thong thả bóc vỏ, sau đó cắn một miếng rồi cười nói: "Bà nói cái gì vậy? Tôi có biết gì đâu nha, lúc nghỉ phép tôi không cầm theo loại đồ vật này." Cô nhìn đôi mắt trợn tròn của bà béo rồi nói tiếp: "Nhưng mà bà định đi khiếu nại chúng tôi thật sao? Dù sao thì bà cũng đã trộm tang vật, còn giấu làm của riêng. Đây chính là phạm tội đấy. Bà mà bước chân vào Cục Cảnh sát, tôi có bị cách chức hay không thì không biết, nhưng bà chắc chắn sẽ bị tống vào tù. Khiếu nại thì khiếu nại đi, cùng lắm thì mọi người cùng chết."
Ngữ khí của cô cực kỳ tùy tiện, nhưng tính đe dọa trong đó lại vô cùng rõ ràng. Bà béo bị cô chọc cho tức chết nhưng lại không có cách nào phản bác.
"Tôi sợ cô rồi được chưa! Chưa thấy cảnh sát nào vô liêm sỉ như vậy! Nếu các người đã lấy được đồ mình cần rồi, giờ thì có thể cút!" Bà ta tức đến tím mặt gào lên.
"Đừng nóng. Bà còn chưa nói cho chúng tôi bà nhặt được thứ này ở đâu mà." Hanada Saharuna nhìn vẻ mặt bà ta, cười nhạo bổ sung thêm một câu: "Tôi khuyên bà thành thật chút đi, khai hết mọi chuyện cho chúng tôi biết. Nếu không tôi chỉ có thể lấy danh nghĩa "kẻ bị tình nghi" mà đưa bà về đồn đấy."
"Dù sao thì thứ này cũng có dấu vân tay của bà mà." Hanada Saharuna nói: "Loại người hám danh hám lợi như bà, chắc chắn là bị đống đá quý này mê hoặc, không nhịn được sờ tới sờ lui nhỉ?"
Người phụ nữ mập mạp sắp bị cô làm cho phát điên, nhưng lời đối phương nói hoàn toàn đúng. Sau khi bà ta nhặt được những thứ này, lúc nào cũng liên tục chạm vào chúng.
Bị Hanada Saharuna liên tục nắm được điểm yếu, bà béo biết mình không thể đấu lại cô, đành khai ra toàn bộ: "Đây là mấy hôm trước tôi nhặt được ở tầng 26! Hôm đó khi đang dắt cún cưng ra ngoài đi dạo, đúng lúc tôi gặp một cặp vợ chồng. Người phụ nữ kia rõ ràng bụng đã to như vậy mà còn ngu ngốc đi lung tung. Cục cưng của tôi chẳng qua chỉ vô tình va phải cô ta một cái, thế mà cô ta lại ngã xuống. Gã chồng giống như bị điên, đá cục cưng của tôi, dọa cho nó sợ chết khiếp chạy đi mất! Tôi đuổi theo không kịp liền quay về. Lúc đó cặp vợ chồng đã đi rồi, tôi phát hiện trong góc có cái túi tiền này. Vừa mở ra thì thấy bên trong thế mà lại là trang sức khảm đá quý hình hồ điệp.
Bởi vì tôi hay đi mua sắm, trước đó cũng dạo quanh cửa hàng đá quý Butterfly mấy lần, cho nên liếc mắt đã nhận ra đây chính là số đá quý bị mất trộm."
"Sau đó bà liền giấu tang vật đi." Amuro Tooru nói: "Giấu tang vật là phạm pháp."
Bà béo nghẹn lời một chút rồi giảo biện: "Tôi cũng không định giữ làm của riêng, chỉ là muốn mượn đeo mấy ngày thôi, sau đó nhất định sẽ giao lại cho cảnh sát!"
Hanada Saharuna cười nhạo một tiếng, nếu không phải bị bọn họ bắt được, bà ta chắc chắn sẽ không định giao ra.
"Cô ơi, cô nhặt được đồ đắt tiền như vậy, nhưng vì chỉ có một ít nên chắc hẳn cô còn muốn nhặt tiếp đúng không." Edogawa Conan đột nhiên nói: "Cô biết điều gì đó phải không?"
Bà béo đột nhiên thay đổi sắc mặt, bà ta chột dạ quay đầu: "Tao thì có thể biết cái gì? Mày đừng nói linh tinh!"
Amuro Tooru nheo mắt: "Bà biết đồ đó là do ai làm rơi."
Ánh mắt bà béo lập lòe: "Tôi không biết!"
Hanada Saharuna nhướng mày: "Hừ, còn cãi cố à? Đừng nói với tôi bà định lấy cái này làm điểm yếu để uy hiếp đối phương mang tiền đến cho bà nhé?.......... Thật hay giả vậy? Bà nghĩ thế thật à?"
Nhìn vẻ mặt chột dạ của bà ta, Hanada Saharuna giật giật khóe miệng: "Bà cô à, bà đúng là muốn tiền không cần mạng nhỉ?"
Đến bọn trộm mà còn dám khiêu khích? Sợ chính mình không được chết tử tế đúng không?
"....... Khoan đã, bà uy hiếp chúng rồi sao?" Hanada Saharuna đứng hình, "radar" của một người đã xem hơn 500 tập Conan rung ầm ầm, trong nháy mắt cô hiểu ra tất cả.
Dựa theo thông tin có được từ quầy lễ tân, vụ án mạng rõ ràng đã được châm ngòi mở màn, theo lý mà nói bà béo này hẳn phải chết rồi mới đúng. Nhưng hiện giờ bà ta vẫn còn sống, rất có khả năng là do sự xuất hiện của bọn họ khiến bà ta thay đổi lộ trình giữa chừng, nên vụ án mạng mới bị trì hoãn.
Nhưng dựa theo nguyên tắc trong thế giới Conan này, hung thủ chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy. Bà béo này đã đe dọa đối phương, bọn chúng nhất định sẽ tìm cách diệt trừ bà ta!
"Bà đe dọa ai?" Hanada Saharuna truy vấn: "Nói mau lên!"
Trong lúc bà béo còn đang do dự, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Ba người Edogawa Conan lập tức cảnh giác, Hanada Saharuna hạ giọng: "Chắc chắn là bọn trộm tìm đến, bà cô à, bà xong đời rồi! Giờ vẫn không chịu nói sao?!"
Bà béo bị cô hù dọa cũng luống cuống vội vàng nói: "Tôi cũng không biết cụ thể là ai! Lúc đó ở hành lang chỉ có 3 nhóm người. Một đôi cha con, một cặp vợ chồng và một cô lễ tân. Tôi nghĩ chắc chắn một trong ba có liên quan đến vụ trộm, nên mới bí mật gửi thư cho cả ba bọn họ......
Tôi, tôi chỉ muốn thử vận may thôi! Nếu bọn trộm ở trong đám người kia, chắc chắn sẽ chủ động đến tìm tôi. Tôi chỉ muốn nhân cơ hội này kiếm chác chút đỉnh thôi!"
Hanada Saharuna bị sự ngu ngốc và tham lam của bà ta làm cho tức cười: "Người ta tự trộm đá quý bằng bản lĩnh của mình, tại sao còn muốn chia cho bà? Dựa vào đầu óc bà có vấn đề hay dựa vào việc bà không sợ chết?"
Edogawa Conan kéo góc áo Hanada Saharuna: "Thanh tra Hanada đừng nói nữa! Chúng ta trốn đi, xem người đến là ai."
Amuro Tooru nói với bà béo: "Sau khi bà mở cửa, cứ theo kế hoạch mà đe dọa đối phương. Chúng tôi sẽ nấp đi bảo vệ bà."
Như vậy có thể tìm ra kẻ trộm là ai.
Bà béo sợ hãi lắc đầu: "Không được! Không được!" Bà ta túm lấy cánh tay Amuro Tooru: "Không được đi! Các người là cảnh sát mà, các người phải bảo vệ tôi!"
Người phụ nữ này rốt cuộc cũng ý thức được hành vi của mình ngu xuẩn đến nhường nào, bà ta sợ hãi, nhất quyết không chịu buông tay Amuro Tooru ra.
Dù cho Amuro Tooru và Edogawa Conan có an ủi thế nào, nói nhất định sẽ bảo vệ bà ta thật tốt thì bà ta cũng không chịu nghe, còn làm bộ nếu vẫn bắt bà ta đi mở cửa, bà ta sẽ chết cho bọn họ xem, làm hai người cực kỳ bất đắc dĩ.
Tiếng gõ ngoài cửa vẫn vang lên, không khí trong phòng càng thêm sốt ruột.
Hanada Saharuna bắt đầu không kiên nhẫn: "Còn muốn dây dưa đến bao giờ nữa?! Không phải do chính bà tự rước lấy hay sao? Cảnh sát không thể lúc nào cũng bảo vệ bà được! Cứ cho là lần này bọn chúng không ra tay, thế nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao? Chỉ cần không bị bắt, sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm cơ hội giết chết bà!
Bây giờ bà phải ra xem kẻ trộm là ai, chúng tôi mới bắt được người đó, lúc đó bà mới được an toàn! Hiểu chưa đồ ngu xuẩn!"
Bà béo bị dọa sợ, run rẩy nói: "Cô, cảnh sát các cô còn mắng chửi người ta sao?"
"Mắng thì mắng! Thế nào? Còn phải đợi bà cho phép sao? Mau cút ra mở cửa cho tôi!" Hanada Saharuna thấp giọng quát: "Đừng có mà làm bừa! Nếu dọa cho đối phương chạy mất thì bà chờ chết đi!"
"......" Thanh tra Hanada, chú ý lời nói đi, chị cứ mắng như vậy chắc chắn đối phương sẽ càng không hợp tác mất. Edogawa Conan giật giật khóe mắt.
Nhưng rất nhanh cậu đã bị vả mặt.
Có người đúng là ăn cứng không ăn mềm, sau khi bà béo bị Hanada Saharuna chửi không thương tiếc một trận, thế mà lại ngoan ngoãn hơn thật. Bà ta buông Amuro Tooru ra, cẩn thận liếc Hanada Saharuna một cái:"Cô thật sự sẽ bảo vệ tôi?"
Đã vậy còn đặc biệt nhấn mạnh từ "cô", xem ra theo bà ta, Hanada Saharuna càng mang lại cảm giác an toàn hơn.
Hanada Saharuna không kiên nhẫn xua xua tay: "Đi mau!"
Edogawa Conan tuy rằng cảm thấy cạn lời, nhưng vẫn dựa vào thân hình nhỏ bé của mình trốn dưới gầm giường.
Hanada Saharuna nhìn cửa kính mờ của nhà vệ sinh, ban ngày ban mặt cho dù đã kéo rèm thì vẫn nhìn rõ ràng bên trong. Hơn nữa nếu kẻ trộm vào nhà vệ sinh thì cũng sẽ thấy cô.
Cô nhìn quanh phòng một vòng, chỗ duy nhất có thể để người lớn chui vào chỉ còn lại tủ quần áo. Chiếc tủ làm bằng gỗ cao hai mét, chia làm hai nửa. Bên trái là không gian mở, có thể cho khách treo quần áo đã mặc hoặc phơi quần áo ướt; bên phải là ngăn tủ quần áo thông thường.
Tốt lắm, trốn trong đó đi!
Ngay khi tay Hanada Saharuna suýt nữa chạm được vào cánh cửa tủ, một bàn tay màu lúa mạch đã nhanh hơn cô một bước. Hiển nhiên có người cũng có cùng ý định với cô.
Hanada Saharuna không tiếng động quay đầu nhìn Amuro Tooru -- là tôi nhìn thấy trước, anh tìm chỗ khác đi!
Amuro Tooru cười tủm tỉm nhìn cô, cũng rất cứng đầu -- đến trước thì được trước.
Không để ý phía sau có hai người đang giằng co, người phụ nữ mập mạp vươn tay mở cửa phòng ra.
Nghe thấy tiếng cửa mở, Amuro Tooru đột nhiên mở tủ quần áo rồi trốn vào. Hanada Saharuna trừng lớn mắt, túm lấy cánh tay đang muốn đóng cửa tủ lại của anh, mạnh mẽ chui vào.
"Cô chui vào đây làm gì?" Trong không gian tối tăm, Amuro Tooru thấp giọng nói.
"Bà ta đã mở cửa rồi, làm sao tôi kịp tìm chỗ khác? Hơn nữa chỗ này là tôi nhìn thấy trước!" Hanada Saharuna cũng hạ giọng trả lời: "Muốn đổi cũng là anh đổi!"
"Người cô nhỏ, đáng lẽ ngay từ đầu nên trốn ở cửa sổ." Amuro Tooru tỏ vẻ sức quan sát của đối phương quá kém, đến cả chỗ để trốn cũng không tìm được.
"Anh nhanh nhẹn như vậy, sao không bò lên trần nhà ấy!" Hanada Saharuna cười lạnh.
".......Cô đừng có mà lộn xộn nữa." Bên ngoài tủ quần áo truyền đến tiếng nói chuyện, Amuro Tooru từ bỏ việc cãi cọ với cô.
Tủ quần áo tuy không lớn, giấu một người lớn thì không thành vấn đề. Nhưng hiện giờ có đến tận hai người, không gian lập tức trở nên chật hẹp. Bởi vì vừa rồi động tác quá vội vàng, chân của hai người bị đan vào nhau, mặt Hanada Saharuna sắp dán vào ngực Amuro Tooru.
Hanada Saharuna quay đầu, muốn qua khe hở tủ nhìn ra bên ngoài. Chóp mũi của cô cọ qua áo sơ mi của Amuro Tooru, vải dệt mềm mại mang theo hơi ấm cơ thể, Hanada Saharuna vô thức rụt người lại.
Tuy rằng không chạm vào đối phương, nhưng mùi nước xả vải thơm dịu còn tỏa ra một chút hương nắng lại tràn ngập không gian chật hẹp.
Hanada Saharuna hơi nheo mắt lại.
Rõ ràng là một soái ca đẹp trai, cool ngầu, chỉ cần nhìn ngoại hình thôi đã hoàn toàn là gu của cô. Vì cớ gì lại cố tình là một tên thám tử đầu heo suốt ngày rao giảng chính nghĩa cơ chứ, thật là đau lòng quá đi mất.