Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Màn kịch nội gián và 'Bourbon thân yêu'
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đúng vậy, tôi chính là nội gián."
Sauza nói rất nhẹ nhàng, nhưng lời nói đó lại như búa tạ giáng xuống lòng Amuro Tooru, khiến anh trong khoảnh khắc đó cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Bản năng của một nội gián giúp anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh đánh lái vượt qua chiếc xe tải phía trước rồi chuyển làn.
Mãi một lúc sau, anh mới lên tiếng: "Sauza, nếu tôi là Gin, thì giờ cậu đã chết rồi." Đôi mắt tím xám của anh trở nên sắc bén, toát ra vẻ nguy hiểm khôn lường: "Đối với Tổ chức mà nói, nội gián là thứ phiền phức nhất, không thể mang ra đùa cợt."
"Sao anh lại cảm thấy như vậy?" Sauza tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: "Suy luận của anh rất hợp tình hợp lý, phù hợp cả logic lẫn thẩm mỹ, không hề có chút sơ hở nào. Vì sao anh lại tự nghi ngờ phán đoán của mình thế?"
Amuro Tooru không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn qua gương chiếu hậu để quan sát biểu cảm của Sauza. Vẻ mặt cậu ta vô cùng chân thành, cứ như thể không hề nhận ra lời mình vừa nói đáng sợ đến mức nào.
Trong cái Tổ chức thà giết nhầm còn hơn bỏ sót này, dù là nội gián hay thành viên thật sự cũng chẳng ai dám đùa cợt như thế. Bởi vì chỉ cần có chút khả nghi, Gin sẽ lập tức ra tay xử lý... Sauza đang bày trò gì đây? Cậu ta muốn gây nhiễu loạn cảm xúc của anh để anh mắc bẫy sao?
".....À." Amuro Tooru cười khẽ, nghiêng đầu nhìn về phía Sauza, trong mắt tràn đầy vẻ hài hước: "Sauza, nếu Rum đã tự mình đưa cậu vào, chứng tỏ ông ta đã điều tra rõ ràng bối cảnh của cậu rồi. Ông ta là phó lãnh đạo của Tổ chức, sẽ không mắc phải sai lầm cấp thấp như vậy, huống hồ ông ta còn là một người cực kỳ cẩn trọng... Cậu biết rõ những lời tôi nói vừa rồi là để đáp trả sự khiêu khích của cậu, nên mới trêu chọc tôi như vậy đúng không?"
Amuro Tooru cố ý lộ ra vẻ mặt không thoải mái: "Nếu cậu không thích sự sắp xếp của Gin, có thể nói với hắn, để hắn đổi cho cậu một người dẫn đường khác."
Sauza lặng lẽ nhìn Amuro Tooru, đôi mắt nâu vẫn vô cùng bình tĩnh.
Thời gian trôi qua từng phút một trong bầu không khí giằng co. Bất chợt, Sauza cong mắt, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, cậu nhẹ nhàng nói: "Bourbon, sao anh lại tự viện cớ giúp tôi vậy?"
Đồng tử Amuro Tooru co chặt lại, tên khốn này!
Chàng thanh niên thanh tú nở nụ cười thứ hai trong đêm nay, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh đến cứng đờ giờ đây lại trở nên sinh động hẳn lên: "Cảm ơn anh đã giúp tôi nghĩ ra một lý do thoái thác tốt như vậy, tôi thích anh lắm đấy, Bourbon." Cậu nhìn vào đôi mắt đang dâng lên những cảm xúc kỳ lạ của Amuro Tooru: "Cho nên tôi mới nói đó, người của Tổ chức vừa thân thiết vừa hữu hảo, nói chuyện cũng dễ nghe, tôi rất thích nơi này... Được trò chuyện với người thông minh đúng là khiến người ta vui sướng."
Sauza nói xong, khép quyển sách trên đùi lại: "Ngồi máy bay mệt quá, tôi ngủ một lát đây. Nếu đến nơi rồi, phiền anh gọi tôi dậy nhé, cảm ơn."
Nói rồi, cậu dựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, kết thúc cuộc đối thoại không đầu không đuôi này.
Amuro Tooru nắm chặt vô lăng, cơ bắp hai bên quai hàm căng chặt, trong đôi mắt anh nổi lên một cơn lốc xoáy.
Tên này chắc chắn là cố ý, cố ý nói hắn là nội gián, khiến tinh thần anh không yên. Sau đó lại khen suy luận của anh không có sơ hở, trông như đồng ý với lời anh nói, nhưng trên thực tế lại không hề để lộ suy nghĩ thật của mình. Chính vì hắn không phản bác, mới khiến Amuro Tooru phải quay sang tìm kẽ hở trong lời nói của chính mình!
Trong khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười kia của Sauza, Amuro Tooru biết mình đã sa vào bẫy của đối phương. Đáng giận nhất chính là câu nói cuối cùng của tên đó -- [Trò chuyện cùng người thông minh đúng là khiến người ta vui sướng], gì chứ, coi anh là con khỉ mà đùa giỡn sao?
Amuro Tooru liếc nhìn Sauza đang nhắm mắt, nở một nụ cười dữ tợn.
Tốt, rất tốt.
Xem ra anh hoàn toàn bị xem thường rồi, nếu cứ thế này mà nhận thua thì chẳng phải quá khó coi sao?
Kể từ khi Akai Shuichi rời đi, Amuro Tooru lại một lần nữa gặp được người khiến anh cảm thấy bị uy hiếp. Giờ phút này, khí huyết anh dâng trào, sự điên cuồng và tự tin từ trong xương cốt đã đưa anh đến đỉnh cao của khát khao chiến thắng.
Cứ chờ đó, anh nhất định sẽ xé toạc lớp ngụy trang ghê tởm của tên này, đào bới toàn bộ bí mật của hắn ra!
------------------------------------
Khách sạn trung tâm Beika.
Tiệc buffet hải sản của khách sạn thật sự ngon vô cùng, Hanada Saharuna lộ rõ vẻ mặt mỹ mãn sau một bữa ăn no nê.
Cô cầm khăn tay lau miệng, vừa đi vừa cảm thán rằng tuy hôm nay vô tình gặp phải nhóm nhân vật chính khiến ngày nghỉ của cô bị hủy mất một nửa, không thể đi bể bơi riêng và spa, nhưng bữa tối này cũng không tệ, đủ để bù đắp cho sự buồn bực của cô.
Quả nhiên đồ ăn ngon chính là cách giải quyết tốt nhất trên đời này. Mà đã 7 rưỡi rồi, đến lúc phải đi về thôi. Tuy không thể đi bơi, nhưng bộ áo tắm mới mua không thể lãng phí, lúc về mặc vào bồn tắm chơi cũng được! Hì hì, đốt chút nến thơm với dùng muối tắm tinh dầu nữa, à há ~ cuộc sống thật tuyệt vời!
Nghĩ vậy, Hanada Saharuna vui vẻ xách túi đi thanh toán.
Thanh toán xong, cô liền đi thang máy xuống bãi đỗ xe ở tầng hầm, sau đó chậm rãi đi về chỗ mình đỗ xe. Bởi vì tâm trạng vui vẻ, cô còn cầm móc khóa trên tay xoay xoay mấy vòng, vừa đi vừa khẽ ngâm nga, cả người vô cùng thả lỏng.
Tâm trạng này vẫn luôn kéo dài cho đến khi khóe mắt cô liếc thấy một chiếc thẻ căn cước màu đen lướt qua. Vì khoảng cách hơi xa khiến chiếc thẻ trở nên rất nhỏ, Hanada Saharuna phải nheo mắt lại mới đọc được nội dung trên đó.
Sauza [23], 28 tuổi, thành viên mới Tổ chức Áo đen.
Khi đã thấy rõ ràng nội dung, Hanada Saharuna đột nhiên mở to hai mắt.
Đù! Sao số 23 lại ở đây? Chẳng lẽ Tổ chức Áo đen đang thực hiện giao dịch gần đây sao?!
Hanada Saharuna sợ hãi, cô quay đầu đi về phía thang máy.
Xong đời, xong đời rồi! Vạn nhất không cẩn thận đụng phải giao dịch gì đó thì chẳng phải nguy to sao?! Tóm lại vẫn nên trốn đi trước, sau đó lại ra ngoài! Đúng, chính là như vậy!
Hanada Saharuna vừa đi, vừa nhanh chóng mở kênh chat trong não mình.
------------------------------------
"Sauza, đến khách sạn rồi." Amuro Tooru lái xe vào bãi đỗ tầng hầm, hô một tiếng, Sauza liền mở to mắt.
Tên này quả nhiên không ngủ thật. Cũng đúng, người của Tổ chức sao có thể ngủ trước mặt kẻ xa lạ khác chứ. Amuro Tooru cười nhạo một tiếng, tên kia nói mệt mỏi chỉ để kết thúc cuộc đối thoại vừa rồi thôi.
Sauza thong thả chớp chớp mắt, đôi mắt màu nâu còn vương một tầng nước cùng vẻ mê mang, tựa hồ đang ngẩn người.
"Sao vậy? Do tôi lái xe không đủ vững khiến cậu ngủ không ngon sao?" Amuro Tooru cười nói.
Trên thực tế, Amuro Tooru lái xe rất ổn định, toàn bộ hành trình hầu như không hề xóc nảy, chỉ là anh cố ý nói như vậy thôi.
Sauza không lập tức trả lời, cậu vỗ vỗ mặt mình cho tỉnh táo lại rồi mới nhìn về phía anh: "Không, thật sự rất vững vàng, vững đến mức dọa cho tôi sợ luôn."
Trong manga anime, lần nào Amuro Tooru ngồi lên xe hình như cũng đều bốc đầu. Sau khi Hanada Saharuna khoe mình được Edogawa Conan khen trong group lớp, Sauza cũng chuẩn bị vào khoe mình là người đầu tiên được ngồi trên xe Amuro Tooru, hơn nữa còn sống nhăn răng không mất một cọng tóc nào.
Thế này chẳng lẽ còn không "trâu bò" hơn việc được Edogawa Conan khen sao? Sauza có chút đắc ý khẽ nhếch miệng.
Tên này có ý gì? Cố ý châm chọc anh sao?
Amuro Tooru giật giật thái dương, đáp lại cậu bằng vẻ mặt cười mà như không: "Vậy sao? Vậy thì tốt rồi."
Sau đó anh nói: "Nếu đã đến rồi thì tôi đi trước đây. Cậu lưu số của tôi vào điện thoại chống nghe trộm mà Tổ chức phát cho đi, mấy ngày nữa tôi sẽ liên lạc với cậu." Nói rồi anh đọc một dãy số.
"Đợi chút." Sauza lấy ra một chiếc smartphone màu đen bình thường không có gì nổi bật, lưu số điện thoại của Amuro Tooru vào danh bạ.
"Cậu gọi thử đi... Khoan đã, cậu lưu tên tôi là cái gì vậy?" Amuro Tooru lơ đãng ngó sang nhìn dòng ghi chú trên điện thoại của Sauza, sửng sốt một chút, sau đó không nhịn được hỏi.
Sauza nghe vậy, liếc nhìn anh, rồi lại cúi đầu nhìn dòng chữ [Bourbon thân yêu chụt chụt (❤️❤️)] của mình, nghi hoặc hỏi ngược lại: "Cái này có vấn đề gì sao?"
Cái này có vấn đề gì? Cậu làm tôi thấy ghê tởm được chưa!
Tôi với cậu rất thân sao? Vì sao đã lưu tên là [Bourbon thân yêu] còn cố ý thêm chữ chụt chụt ở đằng sau, xong còn hai trái tim màu hồng kia nữa! Cậu là thiếu nữ đang yêu sao?!
Amuro Tooru hận không thể bổ đầu tên này ra. Vì giả vờ mà hắn lại bất chấp thủ đoạn như vậy sao? Nếu không phải vừa rồi đã đối đầu qua thì anh có lẽ đã bị tên này lừa gạt... Sao lại có người có thể ghê tởm đến mức độ này! Ngay cả tên Akai Shuichi cũng không thể sánh bằng!
Đặt lên bàn cân so sánh một chút, Akai Shuichi lập tức trở nên thuận mắt hơn rất nhiều, ít nhất bộ dạng tên kia thể hiện ra ngoài còn thanh cao hơn!
"Đây là để kéo gần khoảng cách giữa hai ta, dù sao thì trong khoảng thời gian này chúng ta đều sớm chiều ở chung, đặt biệt danh cho nhau sẽ làm cho quan hệ càng trở nên gần gũi." Sauza giải thích: "Bourbon anh cũng có thể lưu tên tôi là [Zaza] gì đó cũng được, tôi không ngại đâu."
Amuro Tooru hận không thể phun một câu [Cút!] vào mặt Sauza. Giờ đây anh đã hiểu được tâm trạng nổi bão không nhịn nổi của Chianti. Nói chuyện với người như thế này thật sự rất khó để khống chế cảm xúc của mình!
Anh chậm rãi nuốt cục tức xuống, sau đó cười nói: "Tôi nghĩ cậu nhầm rồi. Tuy Gin nói để tôi mang cậu đi làm quen với hoàn cảnh, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là chúng ta sẽ sớm chiều ở chung. Tôi sẽ chỉ mang theo cậu lúc ra ngoài làm nhiệm vụ, còn những việc khác cậu phải tự dựa vào chính mình để lĩnh hội. Nói cách khác, chúng ta không - cần - cải - thiện quan hệ, hiểu không?
Hơn nữa cậu nói rất đúng, luôn có nội gián sẽ dựa vào sự thân thiết để moi móc tin tức. Trong Tổ chức này, hai người càng giữ khoảng cách thích hợp thì càng tốt. Đúng vậy, tôi cảm thấy khoảng cách cực kỳ quan trọng!" Amuro Tooru nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh: "Cho nên, chúng ta không cần mấy thứ hoa hòe lòe loẹt đó... Cậu trực tiếp lưu là [Bourbon] không phải là được sao? Tôi cảm thấy đơn giản như vậy là đủ rồi."
Cho nên, mau sửa lại cho tôi!
Tên này vừa rồi lúc ghi chú hoàn toàn không thèm che đậy gì, đĩnh đạc giơ điện thoại lên, cứ như thể sợ người khác không nhìn thấy mục lục danh bạ của hắn vậy. Vạn nhất trước mặt thành viên khác hắn cũng làm như thế, bị người khác nhìn thấy thì sao? Thì anh, Bourbon, tình báo viên ưu tú hàng đầu của Tổ chức, sẽ trở thành trò cười lớn nhất!
Đứng mũi chịu sào bị Chianti và Vermouth cười nhạo, Amuro Tooru quyết không cho phép việc như vậy xảy ra.
Sauza thở dài, tựa hồ có chút bất đắc dĩ: "Được rồi, nếu anh đã kiên trì như vậy... Bourbon, anh đa nghi quá đấy."
Cậu có tư cách gì mà nói mấy lời này? Có biết xấu hổ không hả?
Nụ cười trên mặt Amuro Tooru không chút sứt mẻ, anh gắt gao nhìn chằm chằm Sauza sửa lại tên liên hệ xong, liền lập tức nói với cậu: "Lát nữa tôi còn có việc, cậu xuống xe nhanh chút được không?"
Thiếu chút nữa là nói thẳng [Cút nhanh cho tôi!] luôn.
Lúc này, Sauza cũng không bám dính lấy không dứt nữa. Cậu ôm sách của mình nhảy xuống xe, còn vẫy vẫy tay với Amuro Tooru: "Tôi đi đây, hẹn gặp lại."
Amuro Tooru chỉ cười nhìn cậu gật đầu, giờ phút này ngay cả việc ứng phó anh cũng không muốn nữa.
Sauza bước về phía thang máy khách sạn, vừa rồi cậu mới nhìn thấy một chiếc thẻ căn cước màu đỏ chợt lóe qua đây.
Sauza nhanh chóng nhìn về phía xe của Bourbon, thấy đối phương đang khởi động xe chuẩn bị rời đi. Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó trên mặt lộ rõ vẻ mặt hưng phấn.
Nói thật, từ khi nhận được thân phận bước vào thế giới này, cậu đã ở bên Mỹ rồi. Từ đó đến giờ chỉ được trò chuyện cùng mọi người qua group lớp. Hơn nữa vì thân phận vô cùng đặc thù, nên cậu cũng không dám tùy tiện đi tìm bạn học của mình. Đã lâu như vậy rồi cậu chưa được gặp mặt bạn bè của mình đâu!
Sauza nghĩ vậy, mở trang giữa của quyển sách trên tay ra. Bên trong bị khoét một lỗ để chứa một chiếc máy màu đen to bằng lòng bàn tay. Cậu lấy ra, ấn vào một cái nút, âm thanh nhắc nhở của máy móc lập tức vang lên. Cậu sờ soạng khắp người mình, tìm được một cái máy nghe trộm ở sau cổ áo, sau đó ném xuống đất dẫm nát. Lập tức, chiếc máy trên tay liền im lặng.
Cậu hài lòng gật gật đầu, sau đó nhanh chóng đuổi theo.
Khó khăn lắm mới nhìn thấy người cùng "nhà", Bourbon tên kia cũng đã đi rồi, còn chờ cái gì nữa, đương nhiên là cùng nhau đi ăn khuya rồi! Mà người kia vừa rồi chạy cũng nhanh quá, còn chưa thấy rõ là bạn học nào đâu! Cậu gấp không chờ nổi nữa rồi ~