38. Chương 38

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Bourbon, quan hệ với đồng nghiệp của anh tệ lắm phải không? Anh thích nói vòng vo như vậy, sao bọn họ vẫn chưa đánh chết anh vậy?"
"......Sauza, cậu im miệng đi được không?" Amuro Tooru cười khẽ.
Sauza bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi, mấy người đều không thích nói chuyện."
Hai người tiếp tục đi về hướng phòng của mục tiêu nhiệm vụ.
Nhưng bên tai Amuro Tooru mới được yên tĩnh một chút, ba giây sau lại bị Sauza phá vỡ.
Cậu cúi đầu bắt đầu lẩm bẩm: "Thật đó, tôi thấy thế không ổn chút nào, giao tiếp là nhu cầu cơ bản của con người mà. Mọi người trong tổ chức đều quá áp lực, mỗi lần nói chuyện được mấy câu đã tỏ ra đề phòng. Tôi không ngại im lặng đâu, nhưng mà cứ như vậy lâu ngày sẽ dẫn đến trầm cảm đấy. Hơn nữa không khí thế này cũng ảnh hưởng rất nhiều đến hiệu suất công việc của tôi....."
Amuro Tooru nhắm mắt lại, xoay người véo má Sauza.
Ngón tay anh ấn mạnh xuống má cậu, trong nháy mắt Sauza cảm nhận được sự đau đớn, cậu nghe thấy trong giọng nói của Amuro Tooru lộ rõ vẻ tức giận không thể kiềm chế: "Nếu cậu không thể tự mình im miệng, vậy thì để tôi giúp cậu. Bắt đầu từ bây giờ nếu cậu còn phát ra một tiếng nào nữa, tôi sẽ tháo cằm của cậu xuống!"
Tháo xuống? Không được đâu, nghe đau chết đi được!
Sauza biết đây đã là giới hạn của Amuro Tooru, cậu giơ tay lên làm dấu hiệu đầu hàng, dùng ánh mắt ra hiệu mình sẽ tuyệt đối không tái phạm nữa.
Amuro Tooru nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, cuối cùng cũng buông tay.
Mới ở cùng tên này nửa ngày mà anh đã không chịu nổi rồi. Nghĩ lại lúc trước Chianti cùng Sauza đến Pháp một tháng, thế mà vẫn chưa "thành công" giết chết cậu ta, quả thực là kỳ tích thứ chín của thế giới.
Không còn bị Sauza quấy rầy bằng những lời nói phiền phức nữa, Amuro Tooru nhanh chóng dẫn cậu tránh né camera, 5 phút sau bọn họ đã đến trước cửa phòng của mục tiêu nhiệm vụ.
"Bây giờ là 10 rưỡi, mục tiêu sẽ về phòng lúc 11 giờ để tắm rửa rồi đi ăn trưa. Cậu canh chừng ở đây, tôi sẽ vào trong để sao chép dữ liệu. Nếu phát hiện mục tiêu trở về hoặc có tình huống bất thường, cậu gõ cửa nhắc tôi là được." Amuro Tooru nói.
Bình thường anh căn bản sẽ không dặn dò tỉ mỉ đến thế, vì điều này vốn dĩ không cần thiết. Những người có bí danh trong tổ chức đều là người có kinh nghiệm phong phú.
Nhưng Sauza lại là một ngoại lệ, trong khoảng thời gian ở chung này Amuro Tooru đã cảm nhận trọn vẹn sự kỳ quặc của cậu. Anh cảm thấy dùng từ 'kéo chân sau' cho Sauza là không đủ, vì riêng sự tồn tại của cậu ta đã là một cái hố, một cái hố sâu chuyên môn quật ngã đồng đội, trong khi cậu ta vẫn đứng đó cười hì hì.
Nhưng không như sự lo lắng đề phòng của anh, Sauza trực tiếp đáp lại bằng một cử chỉ OK, hơn nữa còn bày ra vẻ mặt sẵn sàng làm việc.
Amuro Tooru bị vẻ mặt nghiêm túc của cậu hù cho một phen, anh nghĩ ngợi trong chốc lát, quyết định tin tưởng đối phương thêm một lần.
Amuro Tooru đeo găng tay, sau đó dùng khóa nhanh chóng mở cửa ra. Lúc bước vào, anh còn quay đầu nhìn Sauza một cái, cậu ta đáp lại bằng vẻ mặt nghiêm túc [Tin tôi đi, huynh đệ!]
"........." Sao lại thấy lo hơn thế này?
Kệ đi, tốc chiến tốc thắng thôi! Amuro Tooru hạ quyết tâm, nhẹ nhàng đóng cửa lại, bắt đầu tìm kiếm chiếc máy tính đã được cất giấu.
Chờ Amuro Tooru đóng cửa lại, Sauza lập tức thu hồi biểu tình nghiêm túc trên mặt.
Cậu ngồi xuống, móc từ trong túi áo ra hai vật màu đen đặt trên mặt đất, sau đó lấy điện thoại ra ấn hai cái, vật thể hình quả trứng lập tức xòe ra bốn cái chân, trông hệt như một con gián. Sau đó Sauza lại bấm điện thoại lần nữa, hai "con gián" liền nhanh chóng bò về phía hai bên hành lang.
Đây chính là công cụ giám sát mà Sauza tự mình bí mật chế tạo, vô cùng tiện dụng. Nếu có ai đó bước vào tầng này, cảm biến nhận biết chuyển động trên hai con gián sẽ phát ra âm thanh cảnh báo và truyền tín hiệu đến điện thoại của cậu ta.
Sauza hài lòng nhướng mày, được rồi, đã không còn vấn đề gì. Tiếp đó cậu mở mục tin tức lên, chọn xem [Phát sóng trực tiếp hiện trường vụ đánh bom ở Tokyo].
Trong khi Bourbon đang làm việc cật lực, hãy để cậu ta chứng kiến tư thế phá án oai hùng của Hanada đi!
------------------------------------
Thời điểm thang máy rơi xuống trong nháy mắt, Mori Ran ôm chặt Edogawa Conan vào trong lòng, lấy thân mình để giảm chấn cho cậu bé.
Vì sao khi rơi thang máy sẽ dẫn đến chết người? Là bởi vì khi rơi từ trên cao xuống, độ cao sẽ chuyển hóa thành lực trọng trường. Cả người tựa như bị một tấm ván sắt thật nặng đè lên, xương sống cùng nội tạng sẽ không chịu nổi mà vỡ nát, khả năng tử vong là vô cùng lớn.
Nhưng may thay thang máy không rơi nữa mà dừng lại ở tầng 15.
"Chị Ran, chị có sao không?!" Sau khi thang máy dừng lại, Edogawa Conan lập tức đẩy Mori Ran ra.
Sắc mặt Ran có chút tái mét, nhưng cô vẫn cố gắng an ủi cậu bé: "Chị không sao."
Lúc này, điện thoại trong túi cô vang lên.
Mori Ran cầm lấy điện thoại, là Mori Kogoro gọi đến.
Cô ấn nghe, giây tiếp theo đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc lóc của Suzuki Sonoko.
"Ran! Cậu không sao chứ?!"
Khi nhìn thấy cuộc gọi được kết nối, Suzuki Sonoko đang đứng cạnh Mori Kogoro lập tức giật lấy điện thoại trên tay ông.
Cô vừa cầm điện thoại vừa lớn tiếng gọi tên bạn thân của mình: "Cậu đừng sợ, tớ và chú sẽ đến cứu cậu ngay!"
Mori Kogoro dùng sức đẩy cô sang một bên, một lần nữa đặt điện thoại lên tai mình nói: "Ran, các con chờ một chút, giờ chúng ta sẽ chạy xuống ngay đây. Các con đang ở tầng mấy?"
Mori Ran nhìn đèn báo phía trên thang máy và trả lời: "Bọn con rơi xuống tầng 15."
Sau khi nhận được tin tức của Mori Ran, đoàn người Mori Kogoro nhanh chóng chạy xuống tầng 15, nhưng rồi lại phát hiện cửa thang máy đã bị biến dạng.
"Cửa thang máy đã vặn vẹo đến mức không thể cạy ra nữa." Một nhân viên kỹ thuật nói: "Chỉ còn cách gọi đội cứu hỏa đến dùng công cụ chuyên dụng để cưa cửa ra."
"Đây là có chuyện gì?!" Mori Kogoro trừng lớn mắt, "Là do bị dây cáp nổ sao?"
Một thành viên đội gỡ bom cơ động đi theo Shiratori Ninzaburo tiến lên kiểm tra, anh ta nhíu mày và nói: "Không phải. Là do một quả bom nhỏ gây ra. Có người đã đặt bom ở khe cửa thang máy......
Shiratori Ninzaburo cau mày: "Đầu tiên là cho nổ dây cáp khiến thang máy rơi xuống, sau đó tính toán chính xác độ cao rơi để phá hỏng cửa thang máy. Hắn ta muốn biến thang máy này thành một nhà giam di động, ngay từ đầu đã không muốn cho chúng ta cứu người bên trong ra!"
Sắc mặt anh trở nên vô cùng khó coi: "Sato nói sai rồi, đây không phải là một sự khiêu khích đơn thuần. Vụ đánh bom này vốn dĩ được thiết kế để mưu sát cảnh sát!"
"!!" Tất cả mọi người bị câu nói của Shiratori Ninzaburo làm cho kinh sợ.
Âm mưu giết cảnh sát, tên đánh bom điên rồ đến mức nào vậy!
"Xin lỗi ngài Mori, tôi phải gọi cho thanh tra Megure trước đã." Shiratori Ninzaburo mặt mày căng thẳng, cầm điện thoại nhanh chóng đi sang một bên để báo cáo sự việc cho Megure Juzo.
Khi đã biết ý đồ của kẻ đánh bom, Mori Kogoro vô cùng bất an. Ông nhìn cánh cửa thang máy đã bị biến dạng, lại nghĩ đến dây cáp bị nổ, trong lòng đột nhiên nảy ra một dự cảm bất thường.
Tên hung thủ nhằm vào cảnh sát, tốn công bố trí một nhà giam như vậy, nếu như muốn người bên trong thang máy chết, hắn không thể chỉ cho nổ mỗi dây cáp và cửa thang máy được, vậy chẳng lẽ.....
"Ran! Con có thể mở nóc thang máy ra không?!" Mori Kogoro lập tức hô vào điện thoại, "Bố nghi ngờ bên trên thang máy còn có bom!"
"A?!" Nghe thấy Mori Kogoro nói, Mori Ran ngẩn người, cô nhìn độ cao của thang máy, lại nhìn sang Edogawa Conan và nói: "Bố đợi con một chút."
Mori Ran đặt điện thoại xuống đất, một tay bế Edogawa Conan lên đặt cậu bé lên vai mình: "Conan, em có thể thử mở nóc thang máy ra như vừa làm với Sonoko không? Chị sẽ đỡ em."
Edogawa Conan đương nhiên không có ý kiến gì, ngay từ đầu cậu bé đã muốn kiểm tra phía trên thang máy rồi.
Sức lực của Mori Ran lớn hơn Suzuki Sonoko, hơn nữa cô cũng giữ vững được thân hình. Edogawa Conan chống tay vào vách tường, chậm rãi đứng lên từ trên vai cô. Mori Ran nắm chặt lấy chân cậu bé.
Trong sự hợp lực của cả hai, Edogawa Conan cuối cùng cũng mở được nóc thang máy ra. Cậu bé ghé mặt lên trên, cuối cùng bò được lên nóc.
Sau khi bò lên trên trần, Edogawa Conan bật đèn pin trên đồng hồ lên. Dưới ánh sáng của đèn, rất nhanh cậu bé đã tìm thấy một thứ không nên xuất hiện ở đây.
"Conan, thế nào rồi? Em có tìm thấy gì không?" Phía dưới truyền đến tiếng của Mori Ran.
Edogawa Conan quay đầu lại và la lớn: "Chị Ran, bác Mori đoán không sai, phía trên thật sự có bom!"
Mori Ran lập tức lo lắng, cô vội vàng nói với đầu dây bên kia: "Bố ơi! Thật sự có bom, phải làm sao bây giờ?!"
Mori Kogoro vừa nghe, trong lòng cũng vô cùng sốt ruột: "Con đừng sợ, giờ bố sẽ nhờ thanh tra Shiratori và mọi người gọi đội cứu viện đến thả dây thừng từ thang máy tầng trên xuống để các con trèo lên, sau đó chúng ta sẽ tìm tổ cơ động vào gỡ bom!"
Mori Ran thuật lại lời của Mori Kogoro một lần, nhưng lại bị Edogawa Conan từ chối: "Không được đâu, chị Ran. Bên cạnh quả bom còn bị gắn máy nghe trộm, tên đánh bom kia chắc chắn đang theo dõi nhất cử nhất động của chúng ta. Nếu chúng ta chạy trốn theo cách đó, hắn nhất định sẽ ấn kíp nổ ngay lập tức!"
Nghe thấy ngoài bom ra còn có máy nghe trộm, Mori Kogoro nổi giận: "Chết tiệt! Cái tên khốn chết tiệt kia!!"
Takagi Wataru vô cùng sốt ruột: "Ngài Mori, bây giờ phải làm sao?"
Mori Kogoro vò đầu bứt tai, liều mạng nghĩ phương án giải quyết.
Đúng lúc này, điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của Edogawa Conan: "Bác, bác có thể nhờ thanh tra Shiratori và mọi người thả dụng cụ gỡ bom xuống đây được không, cháu sẽ gỡ quả bom này xuống."
"Hả?!"
Đoàn người Mori Kogoro phát ra tiếng kêu kinh hãi.
------------------------------------
Hanada Saharuna ngồi lên xe của Matsuda Jinpei, phóng như bay trên đường lớn Tokyo. Cô nhìn khách sạn trung tâm Beika sừng sững ở phía xa, trong đầu hiện lên bức điện thứ hai.
【 Trò chơi hoãn lại ba năm sắp bắt đầu, lượng pháo hoa thiếu hụt cần phải nở rộ gấp đôi mới có thể bày tỏ được lòng thành kính của ta. Hai vì sao đối đỉnh phía xa, xanh và hồng cùng nhau giao hòa, sẽ tạo thành chùm pháo hoa đẹp nhất.】
Xanh và hồng cùng nhau giao hòa.
Nếu nói cáp treo số 72 tượng trưng cho màu đỏ, vậy rốt cuộc chỗ nào của khách sạn Beika bên ngoài chỉ toàn màu xám bạc kia mới tượng trưng cho màu xanh?
Khi nhìn thấy xe cáp số 72 màu đỏ, cảnh tượng ở khách sạn nhanh chóng hiện lên trong đầu Hanada Saharuna, cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc cô đứng giằng co cùng Amuro Tooru và số 23.
Lúc ấy tay Amuro Tooru giữ lấy cửa thang máy, số 23 xoay người lại nhìn anh. Bảng phím bấm trong thang máy bị số 23 che mất cũng lộ ra, nút hiển thị số tầng là màu xanh!
Thang máy của khách sạn Beika và vòng đu quay Beika có hai điểm giống nhau, đó là có thể di chuyển và cùng một độ cao!
Hanada Saharuna bẻ tay lái, nhấn chân ga, phóng nhanh về một hướng nào đó.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※