39. Gỡ Bom Và Lời Giải Sinh Tử

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây rồi, đây rồi... Được rồi, chậm một chút... Thêm ba mươi centimet nữa... Em bắt được rồi!
Edogawa Conan đưa tay đón lấy chiếc túi dụng cụ được thả xuống từ trên cao, sau đó gỡ dây thừng để nhân viên cứu hộ phía trên kéo lên.
Sau khi nhận được túi dụng cụ, cậu mở ra kiểm tra các món đồ bên trong.
Xác nhận các dụng cụ đã đầy đủ, cậu quay đầu nói với Mori Ran đang đứng bên dưới: "Chị Ran, phiền chị nói với chú bên kia là em đã chuẩn bị xong rồi!"
Khuôn mặt Mori Ran đầy vẻ nghiêm túc, cô nói với đội trưởng đội gỡ bom cơ động: "Conan đã sẵn sàng ạ!"
"Tốt! Tiếp theo chỉ cần làm theo lời anh hướng dẫn, từng bước một là được! Đừng sợ hãi!" Đội trưởng đội gỡ bom cơ động nói lớn, "Chỉ cần không mắc lỗi thì nhất định sẽ không có chuyện gì!"
Mori Ran nắm chặt điện thoại di động, lắng nghe nghiêm túc những gì đầu dây bên kia nói, sau đó đối chiếu với tài liệu trên tay.
"Conan, bây giờ chúng ta bắt đầu gỡ bom nhé. Em đừng sợ, chỉ cần làm đúng các bước, mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi!" Rõ ràng cô cũng đang rất căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng hết sức an ủi Edogawa Conan.
"Vâng ạ ~ Chị Ran cứ nói đi, em sẽ nghiêm túc lắng nghe."
Edogawa Conan nói là vậy, nhưng thực tế cậu đã đeo kính hồng ngoại và bắt đầu mở nắp quả bom. Mấy năm trước ở Hawaii, cậu đã được bố dạy cách gỡ bom, loại bom cỡ này đối với cậu mà nói không thành vấn đề, cậu hoàn toàn có thể tự mình xử lý.
Vì thế, bên trong thang máy đã diễn ra cảnh tượng này.
Mori Ran bên dưới vẫn nghiêm túc lặp lại lời của đội trưởng đội cơ động, trong khi Edogawa Conan ở phía trên đã thực hiện đến bước tiếp theo. Hơn nữa, cậu còn có thể phân tâm, một tay gỡ bom, một tay đáp lại lời Mori Ran nói, vô cùng tài tình.
Edogawa Conan vừa gỡ bom vừa suy nghĩ về nội dung bức điện thư mà Mori Kogoro đã gửi đến.
【Hai vì sao đối đỉnh phía xa】, bản fax số 2 rõ ràng ám chỉ vị trí quả bom còn lại nằm ở khách sạn trung tâm Beika.
Vấn đề nằm ở bản fax số 1, nghe nói phía cảnh sát đã đoán được "bàn tròn" đó là chỉ vòng đu quay Beika. Thanh tra Megure và những người còn lại đã chạy qua đó, nhưng cụm từ 【Hiệp sĩ bàn tròn】 vẫn khiến cậu có chút bận tâm.
Nói đến hiệp sĩ bàn tròn, người bình thường sẽ nghĩ ngay đến các hiệp sĩ bàn tròn của vua Arthur. Kỵ sĩ thời Trung cổ đều mặc giáp trụ toàn thân, vậy thì 【đầu bạn chiến】 có phải ám chỉ mũ giáp không? Cậu nhớ rõ hình như trên mũ giáp của kỵ sĩ có hình chữ thập...
Trong đầu Edogawa Conan đột nhiên lóe lên một tia sáng, hình chữ thập, đó là biểu tượng của bệnh viện trên bản đồ mà?! Chẳng lẽ còn có một quả bom nữa được giấu ở bệnh viện?
Nhưng Nhật Bản có nhiều bệnh viện như vậy, nếu không rõ ràng là bệnh viện nào thì cảnh sát không thể tìm ra được... Chết tiệt! Tên khốn đó chắc chắn đã đoán trước được điều này!
Đúng lúc này, Edogawa Conan vừa cắt xong một đoạn dây điện, trước mắt cậu đột nhiên hiện lên ánh sáng đỏ.
Màn hình LCD trên quả bom bắt đầu hiển thị dòng chữ, sau khi nhìn rõ nội dung, Edogawa Conan chợt mở to hai mắt.
"Matsuda, anh thế nào rồi?"
Sato Miwako ngẩng đầu nhìn xe cáp số 72, ánh mặt trời chói chang chiếu vào mắt khiến cô nhức nhối.
Ngay lúc vừa rồi, một bảng điều khiển khác của đu quay cũng đã phát nổ. Hiện tại, đu quay không thể di chuyển nữa, và xe cáp số 72 của Matsuda Jinpei cũng vừa vặn dừng lại ở vị trí cao nhất.
"Shiratori bên kia truyền tin đến, quả nhiên quả bom thứ hai được đặt trong khách sạn quảng trường Beika." Sato Miwako nói, "Hơn nữa, tên điên đó còn đặt bom trong thang máy, cố ý dẫn dụ cảnh sát vào.
Hắn chế tạo mấy loại bom nhỏ để khiến thang máy dừng lại giữa chừng, muốn nhốt cảnh sát bên trong không thoát ra được... Nhưng vì có chút sai sót nên bây giờ những người ở trong thang máy lại là con gái và đứa bé họ hàng Conan nhà ông Mori."
Nghe thấy bên trong thang máy có hai đứa trẻ, động tác gỡ bom của Matsuda Jinpei hơi ngừng lại một chút.
Anh chỉnh lại chiếc điện thoại đang trượt xuống, nhíu mày hỏi: "Sao lại có trẻ con ở trong đó? Tình hình bây giờ thế nào rồi?"
"Nghe nói lúc đó mấy người Ran đang chơi ở khách sạn kia, sau đó bọn họ đi thang máy xuống thì dây cáp nổ nên bị mắc kẹt bên trong." Sato Miwako cũng cau mày, "Nhưng bây giờ thằng bé Conan đang gỡ bom theo hướng dẫn của đội trưởng đội cơ động, nghe nói là nó từng xem trên TV, cũng có chút kinh nghiệm..."
Sato Miwako còn chưa nói xong đã bị một tiếng gầm lớn từ đầu dây bên kia cắt ngang: "Đùa cái gì vậy hả! Đó là bom đấy! Nếu chỉ xem qua đã gỡ được thì cần người chuyên nghiệp làm quái gì?! Hơn nữa, đây còn là bom thủy ngân! Mấy người có biết chỉ cần chạm nhẹ một chút là sẽ nổ tung không!"
Sato Miwako giơ điện thoại ra xa, xoa xoa lỗ tai đau nhức, lúc này mới tiếp tục nói: "Cũng đâu còn cách nào khác, bên cạnh quả bom còn gắn máy nghe trộm. Nếu bọn nhỏ thoát ra bằng cách khác, đối phương chắc chắn sẽ nhấn kíp nổ ngay lập tức. Trong tình huống này, chỉ có thể để Conan tự mình gỡ bom..."
Nói tới đây, giọng nói của cô lộ rõ vẻ bất lực và nôn nóng: "Đứa trẻ đó rất thông minh, hãy tin tưởng nó một chút đi. Ngoài cách này ra thì chúng ta không còn biện pháp nào khác... Shiratori nói việc này là nhằm để mưu hại cảnh sát, Matsuda, anh phải cẩn thận một chút. Nhanh chóng gỡ quả bom chết tiệt đó xuống rồi chạy xuống mau lên!"
"Hừ, cái thứ đồ chơi đơn giản như này, tôi chỉ cần ba phút..." Matsuda Jinpei đang nói thì bị nội dung đột nhiên xuất hiện trên màn hình quả bom cắt ngang.
"Alo? Matsuda? Sao anh lại không nói gì vậy?" Sato Miwako thúc giục.
"...Cảnh sát dũng cảm, ta sẽ thưởng cho sự gan dạ này của ngươi..."
Đầu dây bên kia truyền đến lời của Matsuda Jinpei, Sato Miwako không hiểu gì cả, hỏi: "Hả? Anh đang nói gì thế?"
Matsuda Jinpei không trả lời cô, chỉ tiếp tục nói: "...Bằng gợi ý về vị trí của quả pháo hoa lớn hơn. Trước khi bom nổ ba giây, ngươi sẽ nhận được một nửa lời gợi ý. Chỉ khi kết hợp hai lời gợi ý này lại với nhau, các ngươi mới có thể có được đáp án cuối cùng, chúc các ngươi thành công."
"Đây là lời nhắn của tên đánh bom hiển thị trên màn hình. Nếu bây giờ tôi gỡ bom xuống, chúng ta sẽ không thể nhận được gợi ý." Matsuda Jinpei giải thích, "Shiratori nói đúng, đây là lý do mà tên đánh bom muốn nhốt cảnh sát vào trong thang máy không thể di chuyển. Hắn muốn để cảnh sát nhìn thấy những dòng này..."
Matsuda Jinpei nhìn màn hình LCD trước mặt, trong đầu anh hiện lên lời Hanada Saharuna đã nói với anh trong lúc ở bãi đỗ xe.
【...Matsuda, hắn không phải loại người thương xót người vô tội, hắn nhất định có ý đồ khác... Cái vòng đu quay kia chắc chắn có vấn đề, anh đừng có nóng vội mà xông lên...】
Cô lười biếng dựa vào lưng ghế phụ, cơ thể tựa hồ rất thư thái, nhưng đôi mắt lại dán chặt lấy khuôn mặt anh. Không giống với vẻ thoải mái bên ngoài, lúc cô nói ra những lời này lại vô thức cắn môi – cô cũng đang tự đấu tranh tư tưởng với chính mình.
Khi một người đối mặt với sự việc khiến bản thân mệt mỏi nhưng lại không bắt buộc phải làm, cơ thể sẽ tự động lựa chọn theo bản năng.
Ví dụ như khi bạn có [Bài tập về nhà/ Báo cáo] phải nộp vào ngày mai. Nếu hoàn thành xong ngay trong hôm nay thì bạn sẽ có thêm nhiều thời gian để học thêm nhiều thứ khác, nhưng nếu để đến ngày mai rồi tùy tiện chép qua loa ở đâu đó để đối phó thì cũng không sao cả.
Đến lúc này, sách vở và máy tính rõ ràng đã ở trước mặt bạn, nhưng bạn lại chọn ngả lưng nằm xuống sofa. Cơ thể bạn trở nên lười biếng, bởi vì tiềm thức nói cho bạn biết, [không làm] mới là thoải mái nhất.
Đây là bản chất không thể cưỡng lại được của nhân loại, 99% người trên thế giới đều khó có thể kháng cự.
Bây giờ nhớ lại, Matsuda Jinpei liền cảm thấy có chút kỳ lạ.
Giải quyết vụ đánh bom là một việc vô cùng cấp bách, vì sao Hanada Saharuna lại có phản ứng kháng cự theo bản năng?
"...Alo? Alo? Matsuda! Sao anh lại không nói gì?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói sốt ruột của Sato Miwako.
Matsuda Jinpei định thần lại, anh ngừng động tác gỡ bom trên tay, nói: "Nếu tôi có thể nhìn thấy dòng chữ này, có nghĩa là tên đánh bom đang ở quanh đây quan sát mọi thứ. Cô có nhớ trước đó tại sao tôi lại nói vì sao đối đỉnh với vòng đu quay Beika lại là khách sạn quảng trường trung tâm không?"
"Có!" Sato Miwako gật đầu: "Anh nói hai nơi này vừa vặn nằm trên một đường thẳng!"
Matsuda Jinpei ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ xe cáp, từ đây có thể thấy được khách sạn Beika màu xám bạc ở đằng xa. Tòa nhà cao chót vót phản chiếu ánh mặt trời chói chang, một chiếc trực thăng đang bay vòng quanh nó.
Anh khẽ nhếch khóe miệng tiếp tục nói: "Hiện giờ xe cáp vừa vặn dừng lại ở chỗ cao nhất, mà thang máy khách sạn cũng bị mắc kẹt ở tầng giữa. Nói vậy kẻ đánh bom có lẽ đang đứng ở vị trí đắc địa nào đó để có thể quan sát được cả hai nơi phát nổ cùng lúc nhỉ?"
Dứt lời, anh lộ ra biểu cảm nghiêm túc: "Sato, cô dặn mấy người Shiratori bảo đứa bé kia cắt dây kíp nổ đi. Giây phút cuối cùng tôi sẽ gửi gợi ý trên bom cho cô.
Tuy chỉ có một nửa, nhưng tôi đã đoán được đại khái địa điểm phát nổ tiếp theo là ở đâu. Dựa vào hai điểm này hẳn là có thể tìm ra vị trí giấu quả bom... Không thể để hai đứa trẻ kia chết được."
"Không được!" Sato Miwako hô lên: "Nếu đã đoán được nơi kẻ bắt cóc có thể nhìn được hai vụ nổ cùng một lúc thì chúng ta hoàn toàn có thể đến đó điều tra! Anh không cần phải hy sinh vô ích!"
"Không kịp nữa rồi." Matsuda Jinpei nói: "Bây giờ chỉ còn ba mươi phút. Chưa kể liệu trong thời gian ngắn như vậy có tìm được vị trí chính xác hay không, ngay cả khi tìm được rồi cũng khó có thể xác định được hung thủ trong đám đông."
"Thanh tra Matsuda, anh không được bỏ cuộc!" Sato Miwako lớn tiếng nói: "Vừa rồi Hanada nói có manh mối, đã chạy đi tìm rồi. Nhất định cô ấy sẽ bắt được tên đánh bom trước khi phát nổ! Cô ấy thông minh như vậy, chắc chắn sẽ làm được! Anh làm ơn hãy kiên trì đến lúc cô ấy trở về đi!"
"Ồ, vậy sao?" Matsuda Jinpei khẽ cười một tiếng: "Xem ra siêu sao giới cảnh sát của chúng ta rất nỗ lực... Vậy thì hãy cùng chứng kiến năng lực của đệ nhất Nhật Bản đi."
"Điện thoại sắp hết pin rồi, tôi cúp máy đây. Dù Hanada có thể đuổi kịp hay không thì giây cuối cùng tôi cũng sẽ gửi gợi ý đến điện thoại của cô. Việc sau đó phải nhờ cô rồi, thanh tra Sato."
Nói xong, anh liền tắt điện thoại.