45. Cơn thịnh nộ và Kế hoạch mai mối

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Sauza rời đi, cậu nhanh chóng tìm một gốc cây ngồi xuống tiếp tục xem phát sóng trực tiếp.
Cùng lúc đó, xác nhận cậu ta đã đi thật, Amuro Tooru cũng vội vàng lấy điện thoại ra tìm kiếm tin tức về vụ nổ. Rất nhanh anh đã biết được ngọn ngành vụ việc, hơn nữa cũng một lần nữa mở phát sóng trực tiếp lên.
Lúc này, khoảng cách đến khi bom nổ chỉ còn lại 3 phút.
Lòng Amuro Tooru như lửa đốt, nhưng anh biết giờ phút này ngoài cầu nguyện ra thì không thể làm gì khác.
Nếu hôm nay trước khi đi biết được chuyện này, cho dù chỉ sớm hơn 2 tiếng, Amuro Tooru cũng sẽ chạy về trợ giúp Matsuda Jinpei. Nhưng mà không có nếu, anh nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình, tim đập kịch liệt.
Edogawa Conan là một đứa trẻ thần kỳ. Cậu rất thông minh, cũng luôn có thể tạo ra kỳ tích, nhất định có thể ngăn chặn vụ nổ! Amuro Tooru liên tục tự trấn an bản thân. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh xuống bàn, nhưng anh không lau đi, toàn bộ tâm trí đều dồn vào màn hình.
【 "......Xin mọi người chú ý, hiện giờ chỉ còn 2 phút 30 giây nữa là bom sẽ nổ! Nhưng chúng tôi vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức gì về quả bom! Chẳng lẽ đứa trẻ trong thang máy sẽ cứ như vậy bị nổ chết sao? Không ai có thể cứu được bọn họ sao?!" Phóng viên cầm microphone trên tay, lo lắng nhìn chằm chằm vào tầng trên của khách sạn.】
Amuro Tooru siết chặt điện thoại, tim bắt đầu đập thình thịch.
【 "1 phút!!" Phóng viên la lớn. 】
Amuro Tooru ngừng thở.
【 "0--!!" 】
Không có chuyện gì xảy ra, Amuro Tooru không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
【 Phóng viên đưa tin dường như cũng vô cùng kinh ngạc, cô lớn tiếng hỏi han nhân viên bên cạnh. Sau khi nói chuyện xong cô quay đầu lại nói với màn ảnh: "Các vị! Thật đáng mừng! Chúng tôi nhận được tin tức từ đồng nghiệp ở vòng xe đu quay Beika, nói trong 1 phút cuối cùng đã có cảnh sát bắt được hung thủ! Quả bom đã ngừng hẳn! Hiện giờ xin hãy chuyển máy cho bên kia ạ!】
Nghe thấy kẻ đánh bom đã bị bắt, vụ nổ đã dừng lại, Amuro Tooru che mặt lại, bật cười.
Tốt quá rồi......Thật sự tốt quá......Matsuda còn sống!
Đôi mắt dưới lòng bàn tay nóng lên, Amuro Tooru hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, một lần nữa nhìn về phía điện thoại.
Vừa rồi khi tìm hiểu tin tức, anh biết vụ án này đã được lên kế hoạch rất công phu. Kẻ đánh bom cố ý thiết lập hai địa điểm phát nổ đã phân tán lực lượng của cảnh sát, lại chế tạo nhà giam không thể di chuyển để giam hãm nạn nhân, chính là muốn nổ chết người bên trong. Giống như lời Sauza vừa nói, vô cùng tàn độc.
Tên hung thủ nhất định là rất cẩn thận, trong khoảng thời gian ngắn như vậy rất khó để tìm ra hắn. Anh muốn nhìn xem rốt cuộc là vị đồng nghiệp lợi hại nào đã bắt được hung thủ trong khoảnh khắc cuối cùng như vậy, về sau nhất định phải cảm ơn người đó mới được.....
【 "Tao hỏi mày - cười - cái - gì?!" 】
Trên màn hình, một dáng hình quen thuộc với vẻ mặt hung dữ đang túm đầu gã đàn ông đập mạnh xuống đất.
【 "...... Còn không phải là do lũ chúng mày đáng bị như thế sao! Ai mẹ nó bảo mày phạm tội?! Chính mình làm chuyện xấu bị ông trời trừng phạt thì tự rửa mặt lại cho tỉnh đi! Mày lại còn dám đổ lỗi lên đầu cảnh sát?! Lúc đó sao không thấy mày đi chết cùng hắn!
Mày chính là một đống bùn lầy, sống trên đời này chỉ tổ ô nhiễm không khí! Cái chết của mày chính là cống hiến lớn nhất cho xã hội có biết không hả?!......】
Giọng nói của cô vô cùng kích động, hành động cũng cực kỳ bạo lực. Gã đàn ông trong tay cô không thể nhúc nhích, trên nền bê tông đều là máu của hắn, còn có răng bị đánh rơi ra.
Đặc biệt là máy quay còn nhắm thẳng vào mặt hắn, máu và răng văng ra mỗi lần mặt hắn đập xuống đất đều vô cùng rõ ràng. Nếu không biết còn tưởng đây là bộ phim kinh dị máu me dán nhãn 25+ nào đấy.......
【 "Mọi người hãy nhìn xem! Người đang bị ấn trên mặt đất đây chính là hung thủ của vụ đánh bom liên hoàn ngày hôm nay! Mà người đang đè lên đánh hắn chính là vị cảnh sát đã bắt được........A! Trời mẹ ơi! Răng của hắn bắn lên mặt tôi rồi! A a a mau chuyển cảnh đi!"】
Màn hình, nữ phóng viên đang cố gắng giải thích tình hình cho khán giả, nhưng vì đứng quá gần, khi Hanada Saharuna đập đầu hắn xuống đất, răng của hắn đã văng trúng mặt cô. Cô thét lên một tiếng, vội vàng bảo đồng nghiệp tắt máy quay.
Hai phút sau, nữ phóng viên đã chỉnh đốn lại dung mạo một lần nữa xuất hiện trước màn ảnh. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nỗ lực mỉm cười để tiếp tục đưa tin.
【 "Xin lỗi, vừa rồi có một chút sự cố nhỏ, bây giờ tôi sẽ tiếp tục giải thích tình hình. Theo lời những người dân xung quanh, vị cảnh sát này đã thành công tìm ra kẻ đánh bom giữa đám đông chỉ trong phút cuối cùng. Lúc đó, hung thủ tỏ ra vô cùng kiêu ngạo, thậm chí còn nở nụ cười đắc ý, điều này đã kích động vị cảnh sát kia, khiến cô ấy có chút bốc đồng......"】
"......" Cô có chắc là chỉ có "một chút" bốc đồng không?
Amuro Tooru lặng lẽ nhìn về phía sau lưng nữ phóng viên.
Ở phía sau, thanh tra Megure và Sato Miwako đang cùng nhau kéo Hanada Saharuna ra. Mà tay của cô vẫn túm chặt kẻ đánh bom không buông, chân vẫn liên tục đá vào người hắn, quả thực cô ấy đã dùng toàn thân để thể hiện cảnh tượng của một [Dã thú sổng chuồng] và [Chó hoang phát điên].
Nữ phóng viên còn chưa dứt lời thì đã bị tiếng la của Hanada Saharuna cắt ngang.
【 "......Mày biết làm cảnh sát mệt như thế nào không?! Ban ngày đi làm, buổi tối tăng ca, về nhà còn phải tiếp tục học tập! Chỉ cần chuông cảnh vang lên thì cho dù cơm đang ăn một nửa cũng phải lập tức lao đi! Vì ngồi canh tội phạm mà mấy ngày mấy đêm cũng không được ngủ! "】
"......" Rốt cuộc cô ấy oán hận công việc đến mức nào vậy.....
Nhìn Hanada Saharuna tức đến đỏ bừng mang tai, Amuro Tooru không nhịn được mà giật giật khóe miệng.
Trong đầu anh bỗng dưng hiện lên bài viết về việc "Không tăng ca" của cô, cùng lúc đó, ánh mắt lại dừng lại ở động tác cô dùng chân đá vào hạ bộ của tên hung thủ.
..........Ngày hôm đó anh chỉ trích cô làm việc không hết mình, chỉ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, những lời cô ấy đáp trả anh hôm đó thực ra đã là ôn tồn, lễ độ lắm rồi sao?
Lúc này, cơn thịnh nộ của Hanada Saharuna vẫn chưa dừng lại.
Động tác của cô càng lúc càng mạnh, như muốn đá phế hắn.
【 "...... Bọn họ không giống như tao! Bọn họ vì chính nghĩa trong lòng mà vẫn luôn nỗ lực không ngừng! Vì sao lại bị bọn khốn ghê tởm chúng mày trả thù?! Bọn họ còn trẻ như vậy, còn chưa kịp thực hiện khát vọng của mình, vì cái gì lại phải chết trên tay bọn rác rưởi chúng mày! Dựa vào cái gì?!" 】
Những lời Hanada Saharuna nói khiến Amuro Tooru ngẩn người, anh nhìn cô gái tức đến đỏ bừng hai mắt trong video, anh nhớ đến những người bạn đã mất của mình.
Hagiwara Kenji, gỡ bom, nhưng bị quả bom kích hoạt lần nữa và tử vong, 22 tuổi.
Morofushi Hiromitsu, để bảo vệ gia đình không bị tổ chức phát hiện, anh đã tự sát bằng súng, 25 tuổi.
Date Wataru, trên đường tăng ca về nhà, anh đã cứu người và bị xe đâm chết, 28 tuổi.
........Bọn họ rõ ràng còn trẻ như vậy mà đã ra đi, không thể thực hiện khát vọng trong lòng mình nữa.
【 Dựa vào cái gì?! 】
Đúng vậy, dựa vào cái gì chứ...... Amuro Tooru rũ mắt xuống.
Những thứ tốt đẹp luôn vụt qua rất nhanh, rồi cũng biến mất một cách dễ dàng..... Cho nên, để bảo vệ những điều tốt đẹp trong lòng mọi người, anh càng phải bảo vệ đất nước này.
Thay thế họ, bảo vệ đất nước nơi đã cùng nhau tạo nên những hồi ức tuyệt đẹp này.
- ------------------------------------
【 "Mày cười cái gì hả?! Mau chết đi cho tao--!!" 】
"Tê --" Sauza nhìn màn hình, hít một hơi lạnh.
Tiêu rồi! Cậu không ngờ Hanada nổi giận lại đáng sợ đến vậy! Cô ấy rút được thẻ kỹ năng gì vậy?? Sao lại có thể hung tàn đến mức ấy?!
Nhìn tên đánh bom bị đánh đến thân thể be bét máu trong màn hình, Sauza sợ đến mức phải nheo một mắt lại.
Mỗi lần Hanada Saharuna đập kẻ đánh bom một cái, cơ thể Sauza cũng rụt lại một chút. Mẹ ơi! Nhìn thôi đã thấy đau rồi, phải làm sao đây?!
Chết chắc! Chết chắc! Nếu như Hanada Saharuna biết bọn họ tụ tập lại lừa dối cô ấy, nói Amuro Tooru chỉ là người bình thường, nhưng thực tế lại là công an và nằm vùng của tổ chức, chắc chắn cô ấy sẽ tức điên lên cho mà xem!
Vốn dĩ cậu ta nghĩ cùng lắm chỉ bị đấm vài cái thôi, tâm trạng cậu ta vẫn rất bình tĩnh. Dù sao thì ở Tổ chức Áo đen cậu ta cũng thường xuyên bị Chianti đánh, sức chịu đòn đã được rèn luyện rồi. Nhưng mà sau khi xem cái video này, Sauza cảm thấy cậu ta chắc chắn sẽ không chịu nổi!
Hanada đánh người còn chẳng dùng đến nắm tay, rõ ràng là trực tiếp túm đầu người ta đập xuống đất mà! Đáng sợ muốn chết?! Cô ấy rút được thẻ thân phận cảnh sát thật sao? Thế này thì thẻ Tổ chức Áo đen có khi còn hợp với cô ấy hơn?!
Nếu Hanada phát hiện ra sự thật, cậu ta chắc chắn sẽ chết! Chắc chắn chết!
Số 23 run lẩy bẩy, số 23 sợ hãi tột độ, giờ phút này, cậu ta không còn là "Người mới Sauza" hô mưa gọi gió, khiến người ta căm ghét đến nghiến răng nhưng lại chẳng làm gì được trong tổ chức nữa, mà là một chú mèo con sợ hãi vô tội!
Sauza run rẩy mở kênh chat trong não ra, nhanh chóng kéo những người từng cùng hội cùng thuyền lừa dối cô ấy vào một nhóm chat riêng.
【 Người mới của tổ chức [23]: Mấy người, hiểu ý tôi rồi chứ?
Okawa Shidai [4]/ Luật sư bụng dạ khó lường [35]:...... Sợ hãi.
Bác sĩ Beika [17]:......Tự thú thì có được khoan hồng không?
Bảo vệ mũ xanh [20]: Khoan hồng kiểu gì? Gãy xương à?
Lớp trưởng [12]: Tôi không giống mấy người đâu, tôi thật sự hy vọng Hanada có thể có một mối tình đầu tốt đẹp. Amuro Tooru, từ vẻ ngoài đến tính cách, hoàn toàn là mẫu người của Hanada. Chỉ là bây giờ cô ấy không biết thân phận của đối phương nên giữa hai người mới có hiểu lầm như vậy thôi. Một khi biết Amuro Tooru là người phe đỏ, Hanada chắc chắn sẽ sống hòa thuận với hắn.
Người mới của tổ chức [23]: Vậy lớp trưởng, ông có thể đại diện cho bọn tôi đi tự thú không?
Lớp trưởng [12]:...... Tôi chỉ là một con hamster bé bằng nắm tay, bây giờ còn đang ở nhờ nhà Hanada. Tôi không muốn bị biến thành hamster hầm canh đâu......
Okawa Shidai [4]/ Bác sĩ Beika [17]/ Bảo vệ mũ xanh [20] / Luật sư bụng dạ khó lường [35]: Thế ông còn ở đây nói gì nữa?!
Người mới của tổ chức [23]: Dù sao bây giờ tự thú cũng đã muộn, chúng ta phải nghiêm túc xem xét tình hình hiện tại. Hiện tại Hanada và Amuro chưa có bất kỳ mối quan hệ nào. Trong tình huống này, một khi Hanada biết mình bị chúng ta lừa dối, bản chất sự việc sẽ nghiêng về [Trêu đùa], cô ấy chắc chắn sẽ nổi điên......Kết cục thì mấy người có mắt đều thấy rồi đấy.
Nhưng mà, nếu sau này cô ấy và Amuro Tooru ở bên nhau, chúng ta lại thẳng thắn nói ra, vậy bản chất lại khác đi rất nhiều rồi! Đây chính là ý nghĩa thông thường của việc [Trợ công]! Chỉ cần hai người kia ngọt ngào bên nhau, Hanada nhất định sẽ không trách tội [Bà mối] đúng không? Vậy chúng ta chẳng phải sẽ yên ổn rồi sao?!
Okawa Shidai [4]/ Bác sĩ Beika [17]/ Bảo vệ mũ xanh [20]: Số 23, ông đúng là thiên tài!】
Ngoại trừ Lớp trưởng vẫn còn chút hoài nghi, những người khác đều nhất trí với ý kiến của Sauza. Sauza tỏ ra việc này rất quan trọng, yêu cầu phải bàn bạc kỹ lưỡng. Vì thế mọi người quyết định mỗi người sẽ về viết một bản kế hoạch tỉ mỉ, sau đó sẽ tiếp tục xem xét.
【Lớp trưởng [12]:...... Cứ cảm thấy mọi chuyện sẽ không suôn sẻ chút nào.....
Người mới của tổ chức [23]: Lớp trưởng, xin đừng nói gở, chỉ cần nỗ lực! Chúng ta phải tin tưởng, chúng ta nhất định có thể giúp Hanada thành công thoát kiếp độc thân!】
"......" Mục đích ban đầu không phải là sống sót dưới tay Hanada sao...... A, mấy người này đúng là không đáng tin chút nào.
Chú hamster màu đỏ cam ngồi trên bánh xe chạy, thở dài ngao ngán, cảm thấy vô cùng lo lắng cho tương lai.
- ------------------------------------
"Cô cậu xem đi! Chỉ trong một buổi chiều mà đã có bao nhiêu từ khóa hot về "cảnh sát đánh người" rồi! Chờ đến ngày mai, báo chí sẽ đồng loạt đưa tin, cả Nhật Bản sẽ biết đến hành động của các người! Cô cậu còn muốn làm việc nữa hay không?!"
Trong văn phòng Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm, Megure Juzo tức giận chỉ vào mặt Matsuda Jinpei và Hanada Saharuna mà mắng: "Rốt cuộc cô cậu đang nghĩ cái quái gì vậy?! Hanada thì còn đỡ, dù sao vẫn là người mới thực tập, hơn nữa tuổi trẻ khí thịnh, bị kẻ đánh bom chọc tức nên không nhịn được ra tay thì tôi còn có thể hiểu được.
Nhưng Matsuda, cậu thì sao?! Tôi bảo cậu xuống cản Hanada lại, chứ không bảo cậu đi đánh người cùng cô ấy!
Giờ thì hay rồi, cái tiêu đề "Song sát của Sở Cảnh sát Đô thị kết bè ẩu đả phạm nhân" đã truyền đi khắp nơi rồi đấy! Cô cậu có còn nhớ mình là cảnh sát không?!"
"Phụt!" Nghe được từ "Song sát của Sở Cảnh sát Đô thị", Hanada Saharuna không nhịn được cười thành tiếng, Matsuda Jinpei đứng cạnh cô cũng bật cười.
Chính mình đang giáo huấn cấp dưới, cấp dưới chẳng những không nghe lọt tai mà còn đứng đó cười!
Megure Juzo tức đến nỗi sắp ngất, ông nhìn hai người gầm lên: "Cô cậu thế mà còn dám cười?! Đúng là vô pháp vô thiên --!!"
"Thôi thôi, Megure cậu mắng bọn họ cũng đã nửa tiếng rồi, nghỉ một lát đi." Matsumoto Kiyonaga đang ngồi sau bàn làm việc lên tiếng hòa giải, ".....Hơn nữa đừng tưởng là tôi không biết cậu cố ý mắng bọn họ trước mặt tôi để tôi không trách cứ gì được nữa."
Megure Juzo bị vạch trần tâm tư, lộ ra vẻ mặt xấu hổ: "Nhưng mà, bọn họ đúng là đáng bị mắng...... Chỉ là Matsuda và Hanada thực ra đã vô cùng nỗ lực, tôi cảm thấy về việc xử phạt, có phải nên giảm bớt một chút không?"
Matsumoto Kiyonaga thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn hai người rồi lắc đầu: "Tôi hiểu tâm trạng của cậu. Chuyện hôm nay đúng là không thể trách hai người họ. Matsuda suýt chút nữa đã chết vì bom, Hanada chắc chắn căm hận tên đánh bom kia đến chết. Nói thật, đối với hành vi dự mưu giết chết cảnh sát của hắn, tôi cũng thấy chướng mắt.
May là trong phút cuối cùng, Hanada đã bắt được hung thủ, thành công cứu mọi người. Tất cả chúng ta đều không muốn nhìn thấy đồng nghiệp của mình bị nổ chết!"
Nói đến đây, ông dừng lại một chút rồi tiếp tục: "Chỉ là video Hanada và Matsuda hành hung tội phạm đã được truyền đi khắp nơi, quan trọng nhất là......Hanada thật sự xuống tay quá mạnh. Đã gần đến mức lạm dụng tư hình rồi! Hanada, cô có thừa nhận điều này không?"
Hanada Saharuna nhìn về phía Matsumoto Kiyonaga, cô mấp máy môi: "Tôi thừa nhận." Nói rồi cô nhếch khóe miệng: "Hắn nên cảm thấy may mắn vì có quá nhiều người dân vây xem, tôi vẫn còn kiêng dè nên mới không rút súng ra ngay tại chỗ, còn may cho hắn!"
"Hanada!" Megure Juzo lớn tiếng quát: "Cô có biết mình đang nói gì không? Chẳng lẽ cô còn muốn nổ súng giết người sao?!"
Hanada Saharuna cúi đầu nhìn đất, không hừ một tiếng.
"Nào dám chứ?" Bên cạnh truyền đến giọng nói lười biếng của Matsuda Jinpei: "Con nhóc này nhìn thấy thi thể còn nôn thốc nôn tháo, ông còn trông cậy cô ấy đi giết người sao? Có khi giết cá còn ngất xỉu ấy chứ."
Hanada Saharuna trợn trắng mắt: "Anh mới không dám giết cá!"
"Được rồi, tôi biết các người đều bảo vệ cô ấy. Tôi cũng không muốn một cảnh sát ưu tú như vậy bị sa thải." Matsumoto Kiyonaga lộ ra vẻ mặt nghiêm túc: "Chỉ là hiện giờ tất cả mọi người đều chú ý đến chuyện này, chúng ta vẫn nên thể hiện chút thái độ."
"Hanada, Matsuda, hai người tạm thời bị đình chỉ công tác một tháng, trong khoảng thời gian này hãy ở nhà tĩnh tâm lại chút. Đừng tùy tiện ra ngoài, tránh để những phóng viên đó bắt gặp." Matsumoto Kiyonaga xua tay: "Xong rồi cô cậu có thể ra ngoài, tôi còn có vài chuyện muốn nói với Megure."
Hanada Saharuna ngẩn người: "Chỉ như vậy thôi sao?"
"Thế nào? Cô còn muốn nghe Megure thuyết giáo nữa sao?" Nhìn thấy Hanada Saharuna liên tục lắc đầu, khóe miệng Matsumoto Kiyonaga lộ ra một nụ cười khó nhận thấy: "Được rồi, đi đi, chuyện sau đó bọn tôi sẽ xử lý tốt."
Hanada Saharuna mắt sáng lên, vội vàng nắm chặt tay Matsuda Jinpei rời khỏi văn phòng.
Đi đến hành lang, Hanada Saharuna liền buông Matsuda Jinpei ra, cô che ngực lại thở phào một hơi: "Làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng là sẽ bị mắng đến lúc tan sở chứ."
Matsuda Jinpei cười khẩy một tiếng: "Đừng vui mừng quá sớm, làm ra tin tức lớn như vậy, chuẩn bị viết báo cáo đến khóc đi!"
"A a a?! Tôi ghét viết báo cáo!" Hanada Saharuna sụp vai.
Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nhìn về phía Matsuda Jinpei: "Matsuda ~~ Anh còn nhớ lời hứa của chúng ta mà phải không? Tôi muốn thương lượng với anh về chuyện báo đáp ~"
Matsuda Jinpei cảnh giác nhướng mày.