Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sauza đưa điện thoại ra trước mặt Amuro Tooru, trên màn hình hiện lên một dòng tít: "Cựu cảnh sát đội gỡ bom cơ động bị kẹt, nghi ngờ là do kẻ đánh bom trả thù?"
Kèm theo bài báo là ảnh cận cảnh cáp treo số 72, bên cạnh còn có ảnh chụp cảnh sát bị kẹt, chính là Matsuda Jinpei.
Amuro Tooru nhìn tin tức vài giây, sau đó anh cười nói: "Không ngờ Sauza cậu lại có hứng thú với loại tin tức này, tôi cứ nghĩ cậu sẽ thích những thứ thú vị hơn chứ."
Giọng điệu và nụ cười của anh không hề thay đổi, cứ như người trên tin tức chỉ là một người qua đường xa lạ.
Sauza nhìn anh, đôi mắt anh vô cùng bình tĩnh. Nếu cậu không biết anh và Matsuda Jinpei là bạn thân từ trước, thì suýt chút nữa cậu đã bị anh lừa rồi.
Khả năng kiểm soát cảm xúc ở mức độ này, quả thực rất đáng nể... Không hổ là người có thể nằm vùng trong Tổ chức Áo đen suốt 7 năm mà không bị phát hiện. Sauza không kìm được cảm thán, đổi lại là cậu, nếu thấy bạn mình gặp nguy hiểm như vậy, chắc cũng không thể ung dung được như Amuro Tooru.
Nghĩ vậy, cậu chán nản lấy lại điện thoại, một lần nữa chuyển về kênh phát sóng trực tiếp của đài truyền hình Nichiuri, miệng nói: "Tôi đúng là thích chuyện thú vị, nhưng xem một đám cảnh sát Nhật Bản bị một kẻ hèn hạ chơi bom xoay như chong chóng, chỉ có thể trơ mắt nhìn người nhà mình bị nổ chết... Chẳng lẽ còn chưa đủ thú vị sao?"
Cậu quay đầu nhìn Amuro Tooru: "Dù sao thì cảnh sát cũng là loại người mà chúng ta ghét nhất. Mười người thì đến chín người mắc bệnh đa nghi, hễ thấy có gì không ổn là lại đến dò hỏi không ngớt.
Đã vậy còn thích tỏ vẻ vô cùng trọng nghĩa, khoa tay múa chân xen vào chuyện của người khác... A, tôi ghét nhất chính là cái kiểu lắm mồm lắm miệng như này. Cứ lúc nào có mặt bọn họ là chẳng thể yên ổn làm việc, anh nói có đúng không Bourbon?"
Đôi mắt Sauza sâu không thấy đáy, Amuro Tooru biết cậu đang thử dò.
"Đúng vậy." Amuro Tooru gật đầu cười tủm tỉm: "Làm tình báo viên, thỉnh thoảng tôi cũng thấy rất phiền phức."
Hửm ~ Sauza nhướng mày, cậu nhìn gương mặt thờ ơ của Amuro Tooru, đột nhiên cười: "Nếu anh cũng chán ghét cảnh sát như vậy thì tốt quá. Anh xem, bây giờ đến khi bom nổ chỉ còn 10 phút thôi, chi bằng chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống, cùng nhau thưởng thức cảnh cảnh sát nổ tung trên trời này đi?"
Ngón tay sau lưng Amuro Tooru đột nhiên siết chặt lại, móng tay găm chặt vào da thịt. Anh không nói gì, chỉ duy trì nụ cười trên mặt và gật đầu.
Ánh mắt Sauza sáng lên, cậu cười cong mắt, dùng giọng điệu hưng phấn nói: "Tốt quá rồi! A! Đến nhà hàng bên kia thì sao? Đúng lúc tôi cũng đang đói bụng, có thể vừa ăn mì xào vừa xem phát sóng trực tiếp.
Nghe nói người Nhật Bản khi đi biển đều ăn mì xào đó! Tuy rằng tôi thấy thời tiết thế này mà còn ăn đồ nóng thì hơi kỳ cục, nhưng không sao, nhập gia tùy tục, thử một lần cũng được ~"
Nói rồi cậu dẫn đầu đi trước, từ bước chân có thể thấy tâm trạng cậu vô cùng vui sướng.
Amuro Tooru bị bỏ lại phía sau, nhìn người đi đằng trước, khuôn mặt anh lập tức trở nên vô cùng đáng sợ. Đôi mắt tím xám của anh nhìn chằm chằm Sauza, để lộ ra sát ý mãnh liệt.
Trong phút chốc, sự chán ghét của Amuro Tooru đối với Sauza đã lên đến đỉnh điểm.
Nếu như lúc trước anh vẫn xem Sauza với thái độ [Thành viên nguy hiểm đầu óc có vấn đề của tổ chức], thì đến khi cậu phát biểu xong suy nghĩ của mình, hơn nữa còn mời anh cùng nhau "thưởng thức" cảnh bạn thân tử vong, Amuro Tooru đã liệt Sauza vào danh sách những đối tượng quan trọng cần phải diệt trừ.
Thậm chí ngay lúc này, Amuro Tooru đã có ý định lợi dụng nhiệm vụ của tổ chức để đưa Sauza "về trời" trước!
Sauza đang nhảy nhót phía trước mặt Amuro Tooru cũng lập tức thu lại nụ cười.
Cậu chớp chớp mắt, tròng mắt liếc về phía sau. Trong tầm nhìn khóe mắt, Amuro Tooru đang không biểu cảm nhìn cậu.
Sauza nhướng mày.
------------------------------------
Vì đang trong giờ làm việc, nhà hàng không có nhiều người, bọn họ vừa đến đã có chỗ ngồi.
Sauza chọn một chỗ ở đầu gió ngồi xuống, giơ tay gọi phục vụ để gọi món.
Cô gái phục vụ với nụ cười tươi tắn đi tới. Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, bên ngoài áo tắm khoác một chiếc tạp dề, kết hợp với làn da màu lúa mạch, tôn lên vẻ đẹp khỏe khoắn, nhìn qua đã mang đến cảm giác tràn ngập hơi thở của bờ biển ngày hè.
Sauza huýt sáo một tiếng khích lệ nói: "Chị gái đẹp quá đi, đúng là bông hoa tươi mát của mùa hè."
Ánh mắt cậu chân thành tha thiết, toát ra sự thưởng thức cái đẹp thuần túy.
Cô gái phục vụ nhìn hai vị khách trước mặt, tuy rằng chàng trai tóc đen không bằng người da ngăm tóc vàng kia, nhưng làn da trắng nõn, mày mặt thanh tú, cũng có thể coi là một soái ca hiếm có. Được soái ca như vậy chân thành khen ngợi, không có cô gái nào là không vui vẻ cả.
"Cảm ơn anh~" Cô phục vụ che miệng cười, sau đó hỏi: "Quý khách muốn gọi gì ạ?"
"Cho tôi một phần mì xào, thêm một ly kem tươi bạc hà, cỡ lớn!" Sauza nói xong chuyển mắt về phía Amuro Tooru: "Bou... A, anh muốn ăn gì?"
Đột nhiên nhớ ra gọi bí danh trước mặt người ngoài không ổn cho lắm, Sauza lập tức sửa lời.
"Cho tôi cốc nước chanh là được." Amuro Tooru nói.
"Anh không muốn gọi thêm gì sao? Đã gần hai giờ rồi, chúng ta còn chưa ăn gì hết mà?" Sauza lắc đầu, "Không cần vì giữ dáng mà ăn kiêng đâu. Tuy dáng người của anh so với tôi đúng là hơi kém, nhưng mà cũng đủ hoàn hảo rồi."
Nếu là lúc trước, không chừng Amuro Tooru sẽ thầm cười nhạo việc Sauza không biết xấu hổ hoặc im lặng trào phúng một chút. Nhưng khi trải qua chuyện vừa rồi, tâm thái của anh đã hoàn toàn thay đổi.
Hiện tại đối mặt với cậu, trong lòng Amuro Tooru chỉ có chán ghét và phẫn nộ. Nhưng Sauza vẫn trước sau như một pha trò đùa cợt, khiến anh vô cùng bực bội.
Bây giờ có thể chịu đựng ngồi đây cùng cậu đã là cực hạn của Amuro Tooru. Nếu không phải lo lắng Sauza nhìn ra manh mối gì đó, càng hoài nghi anh là nằm vùng, Amuro Tooru đã sớm xoay người rời đi.
"Không cần." Amuro Tooru hơi cúi đầu, đặt tầm mắt lên mặt bàn để chuyển hướng sự chú ý.
"Được thôi." Sauza nhún vai, quay đầu nói với người phục vụ, "Vậy phiền cô cho tôi một phần mì xào, một ly kem bạc hà lớn và một cốc nước chanh... Nhanh lên chút nhé chị gái, tôi đói lắm rồi đó ~"
Cô gái phục vụ che miệng cười: "Được, có ngay đây."
Sau khi cô đi xa, Sauza quay đầu đặt điện thoại lên mặt bàn, màn hình đang đưa tin về video phát sóng trực tiếp vụ đánh bom.
Vì Sauza và Amuro Tooru ngồi đối diện nhau, Sauza lại chọn một chỗ dựa tường trong góc, cho nên cậu trực tiếp để điện thoại sát vào vách tường, như vậy cả hai người đều có thể nhìn được.
Tầm mắt Amuro Tooru rơi xuống màn hình điện thoại, phóng viên đang khẩn trương đưa tin về tình hình ở khách sạn quảng trường trung tâm Beika.
Sauza chống cằm, thở dài một hơi, lộ ra biểu cảm đồng tình: "Đất nước Nhật Bản này cũng kỳ quái thật. Rõ ràng là khách sạn và vòng đu quay đều bị đặt bom, trên đu quay còn có một cảnh sát đang mắc kẹt, thế mà bọn họ chỉ phát sóng trực tiếp mỗi khách sạn.
Chẳng lẽ trong suy nghĩ của những phóng viên này, dân thường bị nổ chết thì nghiêm trọng hơn so với cảnh sát sao? Chẳng thấy ai quan tâm vị cảnh sát kia vậy?"
"Cũng không hẳn. Chỗ đu quay cũng đã đưa tin rồi, chẳng qua người mắc kẹt ở khách sạn chính là một đứa trẻ không có kinh nghiệm, cho nên bọn họ mới càng thêm chú ý." Amuro Tooru phản bác, "Không thể phán đoán tầm quan trọng bằng việc có phát sóng trực tiếp hay không, hai nơi phát nổ đều có cảnh sát, bọn họ cũng không vứt bỏ bên nào hết."
"Ồ?~" Sauza kéo dài giọng: "Anh đang giải thích hộ những phóng viên này sao Bourbon? Hay là... Anh vô cùng tin tưởng cảnh sát Nhật Bản vậy?"
Cậu lộ ra ánh mắt sắc bén: "Bourbon, lời nói của anh toát ra thứ mùi quen thuộc rất đáng ghét... Anh là nằm vùng sao?"
Amuro Tooru lông mày cũng không nhúc nhích chút nào, thậm chí còn cắn ngược lại: "[Có phải nằm vùng không] là câu cửa miệng của cậu sao? Đừng suốt ngày nói câu đấy nữa được không, thật sự rất phiền, chẳng trách Chianti không chịu nổi cậu."
Sauza nhún vai: "Mấy người đều không thích tôi, tôi quen rồi." Cậu chuyển giọng: "Dù sao tôi vào tổ chức cũng không phải để kết bạn, chỉ cần có thể đạt được mục đích là được."
Giờ phút này, Amuro Tooru tâm trạng bực bội không thèm để ý Sauza nữa, sự chú ý của anh đang dồn hết lên vụ đánh bom.
Sauza nhìn thoáng qua: "Bây giờ còn 6 phút, bom sắp nổ rồi. Vừa rồi tôi thấy tin tức nói cảnh sát đã rút khỏi khách sạn Beika, thang máy chỉ còn lại hai đứa trẻ, nhìn tình hình thì có vẻ là đã từ bỏ cứu viện... Chà, xem ra tên đánh bom này rất có ý tưởng.
Cố ý đặt gợi ý trong quả bom, đến vài giây cuối mới hiện lên, chính là để cho cảnh sát lựa chọn? Nếu cảnh sát gỡ bom xuống thì sẽ mất đi manh mối, khiến nhiều người tử vong hơn. Hình tượng của cảnh sát Nhật Bản sẽ bị phá hủy, dẫn đến mức độ tín nhiệm của người dân sụt giảm.
Nhưng nếu không phá bom thì chỉ có thể bị nổ chết ngay trước mắt... Nói thật, tôi phải khen hắn một câu. Độc ác đến mức này cũng là hiếm thấy."
"..." Amuro Tooru không nói gì.
Nhìn thấy phóng viên nói cảnh sát bên vòng đu quay cũng đã từ bỏ cứu viện, anh siết chặt nắm đấm.
Đầu ngón tay và tận đáy lòng anh đều đang run rẩy.
Trong bốn người bạn của anh, Hagiwara Kenji, Morofushi Hiromitsu, Date Wataru đều đã chết, chỉ còn lại một mình Matsuda Jinpei. Ngày hôm đó ở quán cà phê Poirot khi bọn họ gặp lại nhau, anh thật sự rất vui vẻ. Bởi thân phận nằm vùng của mình, anh không thể chủ động tiếp xúc, cũng không thể gặp mặt, tất cả là vì sự an toàn của bọn họ.
Cái chết của Morofushi Hiromitsu không chỉ khiến anh mất đi một người bạn cùng nhau lớn lên, mà còn là một người chiến hữu kề vai sát cánh.
Nằm vùng ở tổ chức, nhiều khi sẽ bị bắt buộc phải làm những việc trái với lương tâm. Mỗi lần làm xong những nhiệm vụ này, Amuro Tooru đều sẽ cảm thấy khổ sở. Luôn là Morofushi Hiromitsu cười động viên anh, ở bên cậu ấy là nơi duy nhất trong tổ chức anh có thể thả lỏng tâm trạng... Cậu ấy chết, chính là đả kích lớn nhất đối với Amuro Tooru.
Rất cô đơn, rất đau đớn, nhưng anh vẫn phải tiếp tục bước đi.
Lưng mang cái chết của bạn thân, vai gánh trách nhiệm của quốc gia, từng bước từng bước leo lên, chỉ chờ đến ngày hái quả, đến khi tất cả kết thúc, anh mới có thể tự tay đánh tan tổ chức để báo thù cho người bạn của mình.
Anh biết mình phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không được lơi lỏng. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Matsuda Jinpei, trái tim anh như được xoa dịu. May mắn vẫn còn Matsuda Jinpei, cho dù đối phương không ở bên cạnh, nhưng ít nhất anh biết mình vẫn còn một người bạn đang sống tốt đẹp, trong lòng anh lại tràn ngập động lực.
Chờ đến khi tổ chức hoàn toàn bị đánh bại, anh muốn cùng Matsuda Jinpei đi uống rượu, nói cho nhau nghe những tiếc nuối trong lòng, sau đó lại cùng nhau nỗ lực tiến về phía trước. Xuân hạ thu đông, mỗi năm qua đi, rồi họ sẽ hẹn nhau đến trước mộ của những người bạn đã khuất để kể lại những thăng trầm của năm tháng...
Nhưng ngay lúc này, anh bị ép phải ngồi trước mặt một thành viên tổ chức, làm bộ không chút để ý nhìn người bạn cuối cùng của mình ra đi.
Mì xào được đưa lên, Sauza hưng phấn đi lấy đũa, nhưng vì không nắm chắc nên làm rơi xuống đất. Cậu nhỏ giọng nói thầm một câu, cong lưng cúi xuống nhặt.
Lúc ngón tay Sauza chạm tới chiếc đũa, cậu lơ đãng liếc nhìn Amuro Tooru một cái, liền nhìn thấy bàn tay đặt ở đầu gối anh đang gắt gao nắm chặt, ngay cả ngón tay cũng đang run rẩy.
"..." Sauza ngẩn người, hơi hé miệng.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Amuro Tooru, anh đang cúi đầu, đôi mắt giấu dưới mái tóc ẩn chứa những cảm xúc kịch liệt. Nếu cảnh này bị thành viên tổ chức khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ nhận ra Amuro Tooru không ổn – anh đang bại lộ cảm xúc chân thực của mình.
"A! Tiêu đời rồi! Tôi quên mất Rum dặn chiều nay hai giờ phải gửi cho ông ta một bản báo cáo!" Sauza lấy lại điện thoại trên bàn, lớn tiếng nói.
Lúc Amuro Tooru nhìn qua, cậu đã xoay người đi ra ngoài: "Bourbon, anh đừng xen vào chuyện của tôi, tôi về khách sạn trước đây! Mấy ngày nữa tôi muốn ở lại chơi cho đã, anh tự mình về trước đi! Dù sao thì nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, anh thích làm gì thì làm, tôi không quan tâm! Tóm lại đừng xuất hiện trước mặt tôi là được!"
Nói rồi cậu bước nhanh rời đi.
------------------------------------
Sauza bước đi trên bờ cát, vô cùng ảo não.
Thật là, rõ ràng ở đó có quạt mát, đồ ăn ngon, thức uống lạnh, còn có thể nhìn Bourbon giãy giụa, cậu rời đi làm gì không biết?!
Phiền muốn chết! Vì sao lại làm ra vẻ mặt như vậy, cứ như cậu là người xấu ấy? Hơn nữa tại sao khi thấy vẻ mặt đó cậu lại không thoải mái chứ? Rõ ràng chỉ là một người trong sách thôi mà!