Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Lật Tẩy Mánh Khóe Giả Tạo
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời tra hỏi của Mukai Inowaki khiến Ninomiya Sakurako tái mét mặt, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn về phía cảnh sát và nói: "Tôi thực sự có động cơ giết người, nhưng vừa nãy tôi đã giải thích rồi. Lúc Yuki-chan chết, tôi vẫn luôn đi cùng Ran, tôi hoàn toàn không có thời gian gây án!"
Trong chốc lát, Mukai Inowaki không thể phản bác lại.
Matsuda Jinpei đứng một bên đột nhiên lên tiếng: "Nếu trước đó cô ghi âm giọng mình rồi hẹn giờ phát, cho dù không có mặt cô cũng có thể giả vờ như đang có mặt ở hiện trường... Dù sao thì cô bé này cũng nói chỉ nghe thấy giọng cô." Nói xong anh quay sang hỏi Mori Ran: "Thực ra em cũng không tận mắt nhìn thấy cô ấy đúng không?"
"Anh đừng có mà ngậm máu phun người!" Ninomiya Sakurako tức giận đến phát điên: "Tuy giàn nho che khuất, nhưng xuyên qua kẽ lá vẫn có thể thấy bóng người! Tôi vẫn luôn ở đó thật mà! Ran, em nhìn thấy chị mà phải không?!"
Mori Ran nghe vậy vội vàng gật đầu, cô nói với Matsuda: "Khi em và chị Sakurako đến vườn nho tìm chị Miyagawa, chị ấy phụ trách tìm từ cuối vườn đi lên, em có ngẩng đầu nhìn lướt qua, đúng là bóng dáng chị ấy vẫn luôn ở chỗ đó..."
Chưa nói dứt lời, cô đã bị Matsuda Jinpei bước đến khiến cô hoảng sợ, đôi mắt nghiêm nghị sau cặp kính râm của anh ta nhìn chằm chằm vào cô: "Em chắc thứ mình nhìn thấy là bóng của cô ta?"
Người con trai lạ mặt đến gần khiến mặt Mori Ran đỏ ửng, cô ấp úng nói: "Vâng, đúng rồi ạ. Hôm nay chị Sakurako mặc một cái áo khoác len dệt kim màu hồng nhạt, đứng trong vườn nho rất dễ nhận ra."
"Chỉ vậy thôi sao? Hai người không nói chuyện gì ư?" Matsuda Jinpei hỏi dồn.
"Việc này, hình như không có ạ... Em vẫn luôn mải miết tìm chị Miyagawa..."
"Cho nên, thật ra em chỉ dựa vào âm thanh và hình bóng mơ hồ mà cho rằng cô ta đang ở đó..." Matsuda Jinpei chưa nói dứt lời đã bị Edogawa Conan đột nhiên chen vào cắt ngang.
"Thanh tra Matsuda, sao anh không cho mọi người xem thứ chúng ta vừa tìm được đi!" Cậu không biết từ đâu chen vào giữa Matsuda Jinpei và Mori Ran, giơ hai bàn tay nhỏ lên, sốt sắng nói: "Chính là đồ vật chúng ta tìm được trong vườn nho ấy ạ!"
Matsuda Jinpei nhướng mày, anh lấy ra một túi trong suốt từ trong túi áo, bên trong là một sợi len màu xanh.
Ninomiya Sakurako nhìn thấy thứ đó, mặt biến sắc, vẻ mặt tức giận vừa rồi lập tức biến mất.
"Chúng tôi tìm được thứ này ở vị trí mà em Mori nói cô Ninoyama đã đứng, ngay trên vòi phun nước... Vậy nên, cô Ninoyama hẳn rất rõ đây là cái gì phải không?" Matsuda Jinpei vừa nói vừa đưa cái túi cho thanh tra Megure.
Thanh tra Megure nghiêm túc nhận lấy.
"Cái đó thật ra là sợi len trên áo khoác của tôi, nhưng đó là do tôi vô tình cọ vào thôi!" Ninomiya Sakurako nói, "Tôi nhớ ra rồi! Lúc đó tôi mải miết tìm Yuki-chan khắp nơi nên không để ý đến bước chân. Đất trong vườn nho rất mềm, tôi bị vấp suýt ngã, may mà bám được vào vòi phun nước. Chắc chắn là lúc đó nó bị mắc lại, đúng! Nhất định là thế!"
"Á nè nè ~ kỳ lạ thật đó ~ tại sao lại là sợi len từ mặt trong của áo khoác chị Sakura rơi xuống mà không phải mặt ngoài vậy?" Edogawa Conan nghiêng đầu nói với giọng trẻ con, "Lúc chị Ran nhìn thấy chị Sakura, áo khoác chị ấy mặc là màu hồng mà phải không?"
Áo khoác len dệt kim hồng nhạt của Ninomiya Sakurako chính là loại áo mặc được hai kiểu rất thịnh hành gần đây. Bên ngoài là màu hồng nhạt trông vô cùng nữ tính, bên trong là màu xanh lam, trông rất tươi trẻ.
Mori Ran gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, là màu hồng nhạt. Khi đó chị thấy chị Sakura cài cúc áo, còn hỏi chị ấy có thấy lạnh không."
"Cài cúc áo vào, chắc là không muốn bị người khác nhìn thấy băng dính dán ở bên trong đúng không?" Matsuda Jinpei cười khẩy một tiếng: "Cái vòi phun nước kia cao 1.5m, Ninomiya Sakurako cao khoảng 1.6m. Nếu treo áo khoác lên, nhìn từ xa giống như cô ta đang đứng ở đó."
"Dễ dàng vậy sao? Cái vòi phun nước kia chỉ là một ống nước thẳng đứng, vòi phun cũng là loại đầu nhỏ. Kể cả có treo được áo lên đó thì cũng sẽ bị tuột xuống, nhìn kiểu gì cũng không giống người mà?" Mori Kogoro phản bác.
"Cho nên chị ta mới dùng băng dính." Edogawa Conan với vẻ mặt nghiêm túc nói: "Vì để áo khoác trông giống như đang mặc trên người, chị ta liền bẻ một cành nho, dùng băng dính dán nó vào ống nước, tạo thành hình chữ thập, sau đó mới treo áo khoác lên."
Cậu vừa khoa chân múa tay vừa nói: "Mọi người xem, cửa hàng quần áo đôi khi cũng treo áo vào móc rồi tròng lên mannequin bơm hơi đó, trông rất giống đang mặc trên người mannequin phải không?"
Takagi Wataru gật đầu: "Đúng vậy! Nhiều cửa hàng thời trang có mặt tiền nhỏ, nếu dùng mannequin thì tốn quá nhiều diện tích, nên để trưng bày họ thường dùng cách này!"
"À ~ Takagi cậu hiểu biết nhiều thật nhỉ?" Sato Miwako trêu: "Không ngờ cậu còn rất thích đi mua sắm nhỉ?"
Takagi vội vàng xua tay: "Không phải! Tại Chiba thường xuyên quên giặt quần áo, để lâu quá nên bị mốc hết. Sau đó cậu ấy cũng lười xử lý nên mới hay kéo tôi đi mua đồ mới cùng!"
"Hả?" Trên mặt Sato Miwako hiện lên vẻ mặt ghét bỏ: "Tên Chiba kia cũng quá lôi thôi rồi! Con gái nhà ai mà dám thích cậu ấy chứ..."
"Khụ khụ!" Nghe cấp dưới càng nói càng lạc đề, thanh tra Megure ho khan mạnh hai tiếng.
Takagi Wataru cùng Sato Miwako lập tức im bặt.
"Được rồi, chúng ta đang phá án đấy! Hai cô cậu có thể nghiêm túc một chút không? Đừng làm gương xấu cho Hanada với Matsuda!" Thanh tra Megure bất mãn nói.
"Xin lỗi ạ..." Takagi Wataru, Sato Miwako cúi đầu nhận lỗi.
Hanada Saharuna đảo mắt, thật ra cô cũng không quan tâm lắm, dù sao khả năng học hỏi của cô cũng chẳng ra đâu vào đâu. Rốt cuộc cả đời này cô cũng không thể trở thành cảnh sát ưu tú được đâu.
Edogawa Conan bên này vẫn nghiêm túc giải thích: "... Kết hợp với giọng nói, rất dễ tạo ra ảo giác rằng có người đang đứng ở đó. Hơn nữa cháu và thanh tra Matsuda còn phát hiện dấu vết băng dính dán trên ống nước kia, vừa rồi đã gọi bộ phận giám định đến chụp làm bằng chứng rồi."
Nói xong cậu ngẩng đầu nhìn Matsuda Jinpei, nở nụ cười đáng yêu: "Cũng may có thanh tra Matsuda!"
Edogawa Conan thầm lau mồ hôi lạnh. Vừa nãy khi cậu đang điều tra, Matsuda Jinpei đột nhiên xuất hiện từ phía sau, suýt nữa hù chết cậu! Sau đó ánh mắt của anh ta vẫn luôn gắt gao bám theo, cậu chỉ có thể giả vờ ngây thơ nhắc cho anh ta vị trí có manh mối... Má ơi, rốt cuộc tên này là ai chứ, sao lại nhạy bén đến vậy?!
Matsuda Jinpei không tỏ ý kiến, chỉ nhướng mày: "Chính đứa nhỏ này phát hiện ra trước, trẻ con bây giờ thông minh thật đấy." Nói rồi anh đưa tay xoa đầu Conan.
"Ha hả..." Edogawa Conan cười gượng gạo.
Phụt, tên Matsuda Jinpei kia rất lợi hại, nếu như xem thường anh ta, không cẩn thận còn bị vạch trần thân phận thì sao? Hanada Saharuna đứng một bên hóng chuyện, sung sướng khi người gặp họa, nhìn tên thám tử đã làm tăng khối lượng công việc của mình gặp xui xẻo khiến cô vô cùng sung sướng.
Khen ngợi con nít xong, Matsuda đứng thẳng người dậy, bổ sung: "Nói tóm lại, Ninomiya Sakurako lợi dụng máy ghi âm và vòi phun nước, tạo ra bằng chứng ngoại phạm giả. Hôm nay cô mặc váy, trên người cũng không có túi, cho nên khi tháo băng dính ra mới dính lên mặt bên trong của áo khoác. Để tránh vạt áo bị gió thổi bay lên làm lộ, cô liền cài cúc áo lại."
Sato Miwako đi đến trước mặt Ninomiya Sakurako, nghiêm túc nói: "Xin hãy phối hợp."
Nói xong cô kéo áo khoác của đối phương ra, bên trong quả nhiên dán đầy băng dính, Ninomiya Sakurako mặt xám như tro.
Mori Kogoro kinh ngạc: "Thì ra là cô Ninoyama giết cô Miyagawa thật sao?!"
"Ha, tôi đã nói rồi mà!" Mukai Inowaki nở nụ cười ác ý.
Thanh tra Megure nhìn Sato Miwako gật đầu, Sato Miwako lập tức lấy còng tay từ bên hông ra tra vào cổ tay Ninomiya Sakurako: "Cô Ninomiya, mời cô theo chúng tôi về cục cảnh sát để tiếp tục điều tra."
"Không! Không phải!" Ninomiya Sakurako hoảng loạn, cô đẩy Sato Miwako ra: "Đúng là tôi đã cố tình tạo bằng chứng ngoại phạm giả! Nhưng tôi không hề giết Yuki-chan! Tôi chỉ đi trộm chứng cứ tham nhũng tiền hoa hồng thôi!"
Nói xong cô cũng không quan tâm gì nữa, trực tiếp đưa tay vào trong cổ áo rút ra một chiếc USB màu đen, giơ lên cao trước mặt mọi người: "Yuki-chan luôn để tài liệu quan trọng vào trong USB, hôm nay tôi tới đây chính là muốn tìm cơ hội vào phòng đọc sách trộm nó! Buổi chiều lúc thưởng thức rượu, cậu ấy nói không khỏe, sau đó đi mãi không quay về, tôi liền nghĩ đây là cơ hội tốt nên mới lấy một cuộn băng dính trong phòng khách, sau đó đề nghị Ran cùng đi tìm người. Nếu nhận ra USB bị mất, Yuki-chan nhất định sẽ nghi ngờ tôi đầu tiên, lúc đó tôi sẽ lợi dụng Ran làm nhân chứng. Nói như vậy, cho dù Yuki-chan có cho rằng tôi là kẻ trộm, cũng có Ran làm chứng cho tôi... Tôi, tôi thật sự không biết cậu ấy sẽ chết! Thật sự không phải tôi làm! Tôi thề!"
Ninomiya Sakurako vô cùng kích động, trông không giống như đang nói dối, mọi người đều nhíu mày.
Đúng lúc này, tiếng chuông lớn từ phòng khách đột nhiên vang lên.
Quản gia Jimbo hơi biến sắc, ông đứng dậy nói: "Xin thứ lỗi, các vị cảnh sát. Đã đến giờ cho ăn rồi, tôi phải rời đi một lát."
"Hả? Cái gì?" Thanh tra Megure ngây người, vào lúc này sao?
"Là thú cưng mới của tiểu thư." Ông đáp.