Chương 7: Hamster mất tích và suy đoán của thám tử

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 7: Hamster mất tích và suy đoán của thám tử

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Con vật nhỏ ấy cực kỳ thông minh, tiểu thư rất quý nó, còn lắp cả đồng hồ báo thức riêng để cho nó ăn đúng giờ. Ngày thường tiểu thư đều tự tay cho ăn, nhưng hôm nay cô ấy đã..." Quản gia ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tôi mong muốn có thể chăm sóc thứ mà tiểu thư yêu thích."
Quản gia Jimbo rất kiên quyết, hơn nữa phòng thú cưng lại nằm ngay cạnh phòng ngủ của Miyagawa Yuki, thế nên Mori Kogoro đề nghị mọi người tiện thể ghé qua luôn. Khi đoàn người đến trước phòng thú cưng, cánh cửa vừa mở ra, Hanada Saharuna suýt chút nữa bị ánh sáng hồng rực rỡ làm cho lóa mắt.
Cả căn phòng thú cưng được sơn màu hồng nhạt, giữa phòng đặt một chiếc lồng sắt cực lớn. Gọi là lồng sắt, nhưng bên trong lại giống hệt một tòa cung điện thu nhỏ. Tất cả đồ trang trí và vật dụng đều là phiên bản mini, từ giường, ghế dựa cho đến bình hoa và giá sách, không thiếu thứ gì, vô cùng tinh xảo! Gọi đó là lồng thú cưng thì không bằng gọi là một tác phẩm nghệ thuật.
"Oa ~ đáng yêu quá!" Mori Ran không kìm được mà reo lên.
Mori Kogoro hoàn toàn câm nín: "Cái này có hơi khoa trương quá rồi không?" Đây thực sự là nơi ở của một con thú cưng sao?
Edogawa Conan nhìn thấy những vụn gỗ lót dưới đáy lồng sắt, lập tức hiểu ra: "Ông ơi, chị Miyagawa nuôi chuột hamster ạ?"
"Đúng vậy, đó là một con hamster rất dễ thương, chỉ bé bằng nửa bàn tay, tròn ủng, lông màu đỏ cam. Vì dưới mắt nó có hai chòm lông trắng nên tiểu thư gọi nó là Mắt Kính Nhỏ." Quản gia Jimbo vừa nói xong liền bước tới tủ kính, lấy ra một gói thức ăn cho chuột.
Ông cầm gói thức ăn đi về phía lồng sắt, đang cúi người định mở cửa lồng thì chợt nhận ra cửa không khóa! Ông vội vàng nhìn quanh, nhưng tìm mãi cũng không thấy bóng dáng màu cam nổi bật kia đâu.
"Không thấy Mắt Kính Nhỏ đâu nữa rồi!" Quản gia Jimbo hoảng hốt: "Giữa trưa tôi đến cho nó ăn, rõ ràng nó vẫn còn ở bên trong!"
Mori Kogoro nhíu mày: "Có phải ông quên khóa cửa lồng nên nó chạy ra ngoài rồi không?"
"Tuyệt đối không thể nào!" Quản gia Jimbo nghiêm túc đáp: "Lúc tôi rời đi đã kiểm tra kỹ lại rồi, chắc chắn là cửa đã khóa!"
Thanh tra Megure cảm thấy đau đầu: "Thú cưng thì có gì quan trọng chứ! Bỏ chuyện này sang một bên đã! Hiện giờ điều quan trọng nhất là phải tìm ra hung thủ!"
Quản gia Jimbo mấp máy môi, cuối cùng cũng không phản bác, ông nói: "Phòng tiểu thư ở ngay bên cạnh, để tôi dẫn các vị qua xem."
Vẻ mặt ông đầy lo lắng, hiển nhiên vẫn còn bận tâm đến con hamster không biết đã chạy đi đâu.
Hanada Saharuna nhìn chiếc lồng sắt rồi lại nhìn lão quản gia... Theo kịch bản trong Conan, những gì xuất hiện tại hiện trường vụ án mà còn được nhắc đến thì đều là mấu chốt để phá án. Con hamster kia nghĩ thế nào cũng thấy không hề đơn giản, chẳng lẽ nó là một trong những công cụ gây án của hung thủ?
À... Không thể nào. Một loài động vật nhỏ bé như vậy, cùng lắm là dùng để đào mật thất. Vụ án này hoàn toàn không có mật thất gì cả, chắc hẳn không thể dùng hamster được rồi nhỉ?
Trong lúc Hanada Saharuna còn đang suy nghĩ, bọn họ đã đến phòng ngủ của Miyagawa Yuki.
Hanada Saharuna nhìn chiếc gối lẻ loi trên giường đôi, đột nhiên cảm thấy kỳ lạ: "Sao lại chỉ có một chiếc gối? Anh Mukai và chị Miyagawa không phải là vợ chồng sao? Tại sao hai người không ở chung một phòng vậy?"
Mukai Inowaki lộ ra một chút vẻ xấu hổ: "Yuki-chan ngủ không sâu giấc, cho nên cô ấy thường ngủ một mình."
"Khụ khụ! Hanada, đừng hỏi nữa!" Thanh tra Megure ngượng ngùng ho khan hai tiếng.
"Tôi lại cảm thấy vấn đề này rất đáng để hỏi đấy chứ. Quan hệ giữa vợ chồng anh Mukai có vẻ không được tốt cho lắm." Matsuda Jinpei đặt khung ảnh trên bàn xuống, "Bức ảnh chụp vợ chồng trên tủ đầu giường bị lật úp, hiển nhiên cô Miyagawa rất phản cảm với tấm ảnh này, hoặc là, với người trong ảnh."
Mukai Inowaki tái mặt, hiển nhiên đã bị Matsuda Jinpei nói trúng tim đen.
Edogawa Conan ngồi xổm trên mặt đất, cậu để ý thấy trên giường có một mảnh giấy vụn màu trắng, liền dùng khăn tay nhặt lấy. Tờ giấy hình như là xé ra từ một tài liệu nào đó, bên trên viết "Về thị trường của Love In Four Seasons...".
Edogawa Conan nhíu mày, đây là cái gì?
"Kể cả quan hệ vợ chồng bọn họ không tốt, cũng không có nghĩa cậu Mukai là hung thủ chứ? Mori Kogoro chống nạnh, "Thời điểm cô Miyagawa chết, cậu ta vẫn luôn ở cùng tôi, căn bản không có thời gian gây án!"
Nói rồi ông nhìn quản gia Jimbo: "Người duy nhất có thời gian và động cơ gây án là quản gia, chắc chắn ông ta là hung thủ!"
Quản gia Jimbo luống cuống: "Tiểu thư không phải do tôi giết! Hơn nữa, cho dù cô Ninomiya có thật sự đến phòng đọc sách trộm đồ đi nữa cũng đâu có nghĩa là cô ấy không giết tiểu thư?!"
"Tôi thực sự chỉ đi trộm USB mà thôi!" Ninomiya Sakurako gào lên.
Đúng lúc này, một cảnh sát chạy vào, trong tay cầm một chiếc túi trong suốt, anh ta đi về phía thanh tra Megure: "Thanh tra, chúng tôi phát hiện trong tay người chết một chiếc cúc áo. Bộ phận giám định sau khi đối chiếu đã kết luận vật này được lấy từ trên quần áo người chết xuống!"
Mori Ran lập tức nhận ra chiếc cúc áo đựng trong túi ni lông: "A! Là cúc cài trên chiếc váy của chị Miyagawa! Trước đó chị ấy từng nói, chiếc váy đó được đặt may riêng cho buổi họp báo ra mắt "Love In Four Seasons", có ý nghĩa rất quan trọng."
Mori Kogoro trợn trắng mắt: "Vậy thứ này không phải là lời trăn trối sao?!" Ông vội vàng truy hỏi: "Cô Miyagawa có nói với con cụ thể thứ này đại diện cho cái gì không?!"
Mori Ran lắc đầu: "Lúc ấy con cũng có hỏi, chị ấy chỉ cười nói cái đó rất phù hợp với chủ đề buổi họp báo thôi..."
Chủ đề buổi họp báo... Trong đầu Matsuda Jinpei và Edogawa Conan cùng lóe lên một tia sáng, hai người chợt nhận ra, chính là nó!!
"Hừ, thì ra là vậy." Matsuda Jinpei lộ ra nụ cười tự tin nắm chắc phần thắng.
"Đúng vậy, hiện tại tất cả thông tin đều đã đầy đủ." Chiếc kính của Edogawa Conan phát ra ánh sáng trắng, "Tiếp theo là để hung thủ phải thừa nhận hành vi của mình..."
Nói rồi hai người liếc nhìn nhau và mỉm cười.
Hanada Saharuna đứng một bên nheo mắt lại, rốt cuộc hai người này đã hiểu ra điều gì rồi? Tại sao cô chẳng biết gì hết? Quả nhiên lúc nãy hai người đã đi đâu đó điều tra rồi phải không?
Matsuda Jinpei bước lên phía trước nói với thanh tra Megure: "Thanh tra, có thể cho mọi người quay về nơi phát hiện thi thể được không, tôi có một số việc cần xác nhận lại."
Thanh tra Megure mở to hai mắt: "Matsuda, chẳng lẽ cậu đã biết hung thủ là ai rồi sao?"
Matsuda Jinpei nhìn về phía ba người đang lo lắng đứng, anh cong khóe miệng: "Tôi nghĩ vậy."
"Nghĩ vậy", thế rốt cuộc là cậu biết hay không biết? Thanh tra Megure lộ ra ánh mắt cá chết.
Hanada Saharuna nhìn thùng rượu vang đỏ cao ngang đầu người trước mặt, vẻ mặt khó chịu.
Chà, nhìn cái này, hình ảnh đáng sợ của Miyagawa Yuki lúc chết lại hiện lên trong đầu cô, khiến cô hơi muốn chạy đi nôn tiếp. Còn tại sao lại có thùng rượu to như vậy, cô nhớ rõ là các xưởng đều lên men rượu trong loại thùng có kích cỡ nhất định mà?
Cô nghĩ như vậy liền hỏi ngay.
Quản gia Jimbo trả lời: "Đây là ý tưởng của tiểu thư, cô ấy muốn tạo một chiêu trò nhỏ thú vị trong buổi họp báo ngày kia, nên đã chế tạo ra cái thùng rượu khổng lồ này, không ngờ..."
Ông chưa nói hết, nhưng Hanada vẫn hiểu được -- không ngờ chiếc thùng này lại trở thành nơi chôn thân của chính Miyagawa Yuki, quả thật rất đáng buồn.
"Đúng vậy, ai mà nghĩ chiếc thùng rượu nạn nhân đặt làm lại bị hung thủ lợi dụng để giết chết chứ?" Matsuda Jinpei cười lạnh: "Anh nói có phải không? Anh Mukai?"
"!" Mukai Inowaki trợn tròn mắt.
Cùng lúc đó, trong đầu Hanada Saharuna nhận được một cuộc trò chuyện riêng.
【 Lớp trưởng [Số 12]: Hừ, không trốn được nữa đâu, tên nhãi con chờ chết đi.】