Hôn Lễ Không Cô Dâu
Chương 8 - Nỗi Sợ Của Tiểu Dụ
Hôn Lễ Không Cô Dâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Khả Hân – kẻ bị đồn sẽ cướp Tô Nguyên khỏi tay tôi.
Theo bản năng, tôi quay lại nhìn người phía sau mình. Và rồi, ánh mắt của hai người họ chạm nhau.
Trước khi tôi kịp phản ứng, Bạch Khả Hân đã lướt qua tôi, lao thẳng tới ôm chầm lấy Tô Nguyên – người vẫn đang ngẩn ngơ tại chỗ.
…
Tôi giống như kẻ đứng ngoài cuộc, buộc phải chứng kiến đôi tình nhân ấy vượt qua bao gian nan, sinh ly tử biệt để rồi lại được đoàn tụ.
Nếu tôi chen vào, tôi sẽ trở thành kẻ thiếu tế nhị, như con chim khách chiếm tổ của chim bồ câu.
Từng tế bào trong cơ thể tôi đều gào thét, thúc giục tôi chạy trốn.
Ngoài kia trời mưa dai dẳng, và thời gian như trôi chậm vô tận.
Tôi phải thừa nhận, lúc ấy tôi cảm thấy nhục nhã tột cùng, sợ hãi rằng mình sẽ bị so sánh và thua kém.
Nỗi tự ti vốn đã chôn giấu sâu trong lòng bỗng trỗi dậy, lan tràn không kiểm soát.
Tôi nghe nói, trước đây Bạch Khả Hân từng tìm lại Tô Nguyên khi anh ấy đang yêu một người phụ nữ khác.
Và không chút do dự, anh ấy đã đá người kia để quay lại với cô ấy, dù chỉ trong chốc lát.
Tôi không biết tình cảm giữa họ ra sao.
Tôi cũng không biết liệu Tô Nguyên, sau nhiều năm như vậy, còn nhìn cô ấy bằng ánh mắt đó hay không.
…
Hóa ra, tôi vẫn sợ cô ấy.
Tôi không nghĩ ngợi gì, lao thẳng vào màn mưa, không biết làm sao đối diện khi họ được đoàn tụ.
Tôi thậm chí biết rõ, sau khi tôi bỏ chạy, cô ấy sẽ có vẻ mặt đắc thắng như thế nào.
Nhưng tôi không thể chịu đựng được điều đó.
Tôi luôn nghĩ Tô Nguyên sẽ bỏ rơi tôi – điều mà tôi từng tưởng tượng mỗi đêm.
Mưa thật lớn.
Lớn hơn tôi tưởng, và lạnh lẽo.
Tôi chợt nghĩ mình sẽ bị cảm, nhưng tôi không quay lại được.
Đầu tôi vẫn mơ màng vì cơn say, cộng thêm cái lạnh thấu xương khiến tôi run lên.
Đúng lúc đó, có người nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi cảm nhận rõ ràng, bàn tay đó siết chặt.
Tô Nguyên kéo tôi cùng quay lại, cả hai đều ướt sũng trong cơn mưa nặng hạt.
Anh ấy đã thoát khỏi vòng tay của Bạch Khả Hân sao? Tôi không biết.
Nhưng khi về đến nhà, tôi thấy cô ấy bị anh ấy đẩy ra ngoài, đứng ở cửa với chiếc ô trông có phần ngượng ngùng.
Cô ấy nhìn Tô Nguyên bằng ánh mắt không dám tin, giống như tôi.
Anh ấy đóng cửa một cách dứt khoát.
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rì rào.
Vẫn không buông tay tôi, anh kéo tôi vào phòng tắm, đặt tôi ngồi lên bệ rửa.
Anh lấy một chiếc khăn tắm khô, nhẹ nhàng lau tóc tôi.
Ngón tay anh vương trong tóc tôi, ẩm lạnh, và cằm anh tựa vào hõm cổ tôi.
Anh cứ thế ôm lấy tôi, rồi khẽ thở dài.
“Tiểu Dụ, anh đã nói rồi, em đối xử với anh thế nào cũng không sao cả.”
Giọng anh trầm khàn, như hòa lẫn vào âm hưởng ẩm ướt của cơn mưa.
“Nhưng tại sao em luôn đối xử với chính mình như vậy?”