Bạn Cùng Nhà Là Người Mẫu Nam?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Bạn Cùng Nhà Là Người Mẫu Nam?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay ngày đầu tiên chuyển đến căn nhà mới, Sơ Vũ đã lên một ứng dụng hỏi đáp xã hội và đăng bài:
"Bạn cùng nhà hình như là người mẫu nam thì phải, tôi phải làm sao đây?"
---
Thời tiết cuối hạ oi ả, mang theo chút khó chịu bức bối. Mấy ngày nay, Kinh Đại vừa mới khai giảng.
Sơ Vũ kéo lê chiếc vali to sụ của mình đến trước cổng khu dân cư, loay hoay mãi mới tìm được đường vào tòa nhà.
Cuối cùng, cô cũng ra khỏi thang máy, nhập mật khẩu rồi đẩy cửa bước vào. Thấy phòng khách vẫn còn khá trống trải, cô khẽ thở phào.
Ngay sau đó, điện thoại cô đổ chuông.
"Sơ Vũ, tớ vừa nghe nói cậu sắp chia tay với Giang Ký Bạch hả? Sao vậy trời, cho dù có chia tay thì cũng đâu đến mức phải dọn ra khỏi ký túc xá chứ?"
Là Ôn Lê, bạn cùng phòng ký túc của cô, cũng là người bạn thân thiết suốt hai năm đại học ở Kinh Đại.
Sơ Vũ nghĩ đến đoạn video bị Lâm Chu Chu, một bạn cùng phòng khác, vô tình phát tán chiều nay, lòng cô chợt chùng xuống như cà tím héo.
"Sơ Vũ bình thường ít nói chứ dáng người thật sự rất đẹp, tao chưa từng thấy ai có vóc dáng đẹp như vậy. Giang Ký Bạch, mày quen con nhà người ta chắc cũng vì vóc dáng đúng không?"
"Nhưng mà mày không thấy con bé vẫn hơi mũm mĩm à? Hồi trước mày không phải chỉ thích loại eo con kiến, chân dài thôi sao?"
Bên kia vang lên một tiếng cười nhẹ, là giọng Giang Ký Bạch: "Tán chơi thôi, miễn là trong lòng hiểu rõ là được."
...
Sống mũi Sơ Vũ cay xè, hốc mắt cũng bắt đầu nóng lên. Bên kia, Ôn Lê vẫn tiếp tục: "Không phải cậu từng nói đã thích anh ta từ hồi cấp ba rồi sao? Khó khăn lắm mới vào đại học quen được, mới hai tháng đã muốn chia tay rồi hả?"
"Không hợp." Sơ Vũ cắn môi, "Vốn dĩ tớ cũng tính ra ngoài thuê phòng rồi, hôm nay tiện thể thì chuyển luôn."
Ôn Lê thấy cô không muốn nhắc thêm nên cũng không gặng hỏi nữa: "Chia tay gã đào hoa đó là đúng, thoát khỏi biển khổ luôn ấy mà! Mà cậu ở cùng ai vậy?"
Sơ Vũ liếc sang cánh cửa phòng đóng im ỉm bên cạnh, chắc người kia chưa về: "Không quen. Trên ứng dụng ghi là sinh viên Kinh Đại, làm nghề mới nổi."
"Nam hay nữ?"
"Nam."
"Cậu bị ngu hả Sơ Vũ? Ở chung với con trai? Chưa nói đến bất tiện, đã vậy còn không an toàn nữa!" Ôn Lê bắt đầu nổi điên ở đầu dây bên kia.
Cô lầm bầm: "Bây giờ là xã hội pháp trị rồi, chắc không sao đâu... Cậu biết khó đến mức nào để tìm được một căn hộ gần Kinh Đại, vừa đẹp, tiện nghi lại dễ sống không? Với lại đều là sinh viên Kinh Đại chắc không phải người xấu đâu... ngay sát đồn cảnh sát ấy mà!"
"Cậu đúng là bé thỏ trắng luôn đấy!" Ôn Lê bất lực nói, "Bây giờ thuê chung thì đúng là chuyện thường, nhưng cậu nhìn lại mình đi, trông đúng kiểu nhát cáy ngây thơ dễ dụ ấy!"
"Dù sao cũng thế, có chuyện gì nhớ gọi tớ liền. Giờ cậu định làm gì?"
Sơ Vũ cụp mắt, trong lòng nặng trĩu như bị chèn bởi cục đá lớn. Cô nhìn điện thoại, khí thế bừng bừng tuyên bố: "Tớ, Sơ Vũ, từ hôm nay sẽ làm hai việc. Một, kiếm bạn trai đẹp trai hơn Giang Ký Bạch gấp trăm lần. Hai, giảm mười cân."
Đầu dây bên kia bùng nổ tiếng cười sặc sụa.
Sơ Vũ lặng người.
Mãi đến khi Ôn Lê cười chán chê: "Thứ nhất, cậu không béo, giảm thêm nữa là thành lông vũ mất tiêu đó. Thứ hai, cậu là tác giả tiểu thuyết ru rú ở nhà suốt bao năm. Ý cậu là một ngày đẹp trời, một người đàn ông cao 1m88, tám múi cơ bụng, vừa ngầu vừa đẹp trai, nhà giàu, khí chất kiểu daddy, tính tình tốt, sạch sẽ biết nấu ăn, giọng còn trầm khàn kiểu từ tính bất ngờ xông vào nhà cậu rồi rơi vào lưới tình với cậu hả?"
"Cái khả năng này chắc là 0,000...1% đó bạn."
Sơ Vũ vừa nghe đến chuỗi số dài ngoằng liền chỉ muốn lăn ra chết trên tấm thảm ngay lập tức.
Xác suất nhỏ vậy là đúng rồi. Giang Ký Bạch từ khi nhập học đã là nhân vật phong vân của Kinh Đại, tìm người đẹp hơn anh ta đúng là còn khó hơn cả giảm cân.
Đúng lúc đó, cửa phòng khách vang lên tiếng "tít tít" của mật mã được mở. Sơ Vũ lập tức cảnh giác, ôm chặt con gấu bông đứng bật dậy.
Người bước vào mặc áo khoác đen dáng thể thao, tay ôm một chiếc mũ bảo hiểm đen. Dây kéo mở hé, để lộ làn da trắng lạnh cùng xương quai xanh, bên trên đeo một sợi dây chuyền bạc.
Rõ ràng là cuối hè nhưng khí chất quanh người anh lại lạnh như tuyết mùa đông.
Sơ Vũ vốn có thói quen nhìn mặt người khác cuối cùng, vừa liếc một cái, cô đã đứng hình.
Phải nói chính xác là một nam sinh. Môi mỏng, sống mũi thẳng, đôi mắt hẹp dài, con ngươi rất đậm, tóc đen rối nhẹ phủ xuống trán. Ánh mắt anh lướt qua cô đầy hờ hững, tay còn đang mở loa ngoài điện thoại:
"Anh Thẩm, tối nay vụ đó bao nhiêu?"
"Mười ba ngàn."
Anh đặt mũ bảo hiểm xuống chỗ để giày, mắt liếc sang cô gái đang đứng đờ ra trong phòng khách, ôm gấu bông như đang cố dùng nó làm khiên tự vệ.
Mức độ tấn công: 0. Mức độ buồn cười: 100.
"Tối nay vất vả cho anh rồi, không để lại di chứng tâm lý chứ? Khó quá nên mới phải nhờ anh tới." Giọng bên kia vẫn đang nói, nhưng điện thoại đã bị người trước mặt dứt khoát ngắt cuộc gọi.
"Người mới thuê nhà à?" Anh đi tới gần, nhìn con gấu bông chắn giữa mình và cô, khẽ "chậc" một tiếng.
Sơ Vũ đần mặt gật đầu. Mũi cô thính nên lập tức ngửi được mùi nước hoa nữ nồng nặc từ người anh, là mùi hoa hồng rất gắt, chắc chắn là của nữ.
Một đêm lương mười ba ngàn, còn dính mùi con gái... Nghề nghiệp mới nổi kiểu gì mà nghe là biết nguy hiểm.
"Anh cao bao nhiêu?" Miệng cô nhanh hơn đầu óc, hỏi xong mới thấy xấu hổ, chỉ muốn độn thổ xuống tấm thảm ngay lập tức.
Anh hơi nhướng mày: "1m88."
"Đây là kiểu chào hỏi mới à?" Anh tiếp tục nói, "Thẩm Trạc. Trạc trong chữ 'Tẩy Trạc Chi Vũ'."
(濯清涟而不妖 – gột rửa trong dòng nước trong mà không trở nên lả lướt, trích từ bài Ái Liên Thuyết của Chu Đôn Di, mang ý nghĩa thanh cao, sạch sẽ, không nhiễm bụi trần.)
Sơ Vũ nhìn làn da trắng gần như phát sáng dưới đèn của anh, còn có quầng thâm mắt rõ rệt, cả người toát ra vẻ chán đời như muốn giết hết thế giới. Cô vội gật đầu, thuận tiện kéo giãn khoảng cách.
Người này nhìn còn khó dây hơn cả Giang Ký Bạch nữa.
"Sơ Vũ. Sơ như sơ sinh, Vũ như lông vũ."
Thẩm Trạc liếc cô một cái, ánh mắt đảo qua người cô. Kiểu tự giới thiệu này đúng là độc lạ, nhất quyết phải dùng từ "sơ sinh" để ghép chữ.
Anh quá mệt mỏi, vừa nói xong là vào thẳng phòng ngủ. Trước khi đóng cửa, Sơ Vũ nghe thấy vài tiếng chó sủa.
Cô lăn quay về phòng mình, nơi vẫn chưa dọn dẹp gì cả. Điện thoại vẫn mở, Ôn Lê giờ mới dám lên tiếng lại: "Sao rồi? Đẹp trai không? Nghe giọng thì ngầu lòi, trầm khàn nam tính."
"Cậu không phải nói con trai không an toàn sao? Đồ mê trai!" Sơ Vũ nhớ tới khuôn mặt có lực sát thương cấp độ tận thế đó, đẹp hơn Giang Ký Bạch một trăm lần, không, một ngàn lần!
"Con nhỏ này số hưởng ghê, đúng là có soái ca đột nhập nhà, cái 'số 1' của cậu tới rồi đó. Mấy bữa nữa tớ qua coi cho cẩn thận nha, xem có an toàn không..."
"Cái bàn tính gõ lóc bóc của cậu rơi trúng mặt tớ rồi." Sơ Vũ lười vạch trần cô nàng.
Cúp máy xong, nghĩ lại chuyện ban nãy cô vẫn thấy bất ổn, vội vào tài khoản clone mình đã bỏ xó lâu ngày.
"Ngày đầu ở ghép, cảm giác bạn cùng phòng giống như người mẫu nam thì phải, phải làm sao đây?"
Mạng đêm nhiều người rảnh rỗi, liền có bình luận:
"Bài đăng câu view sẽ bị báo cáo đó nha."
"Tao ngồi đây hóng tiếp."
"Đừng có đoán mò chứ? Xem nhiều tiểu thuyết quá thành rồ rồi à? Có bằng chứng không?"
Sơ Vũ nghiêm túc trả lời bình luận đó: "Thứ nhất, anh ta về lúc ba giờ sáng, còn nói đơn hàng này khó, tâm lý tổn thương, giá một đêm là mười ba ngàn. Thứ hai, trên người có mùi nước hoa nữ, nồng cực kỳ. Thứ ba, môi giới bảo anh ta làm nghề mới nổi..."
Viết đến đây, cô thuận tiện lên ứng dụng cãi nhau với bên trung gian môi giới. Vụ bạn cùng phòng nuôi chó không hề được thông báo trước, tuy cô không dị ứng gì nhưng bên môi giới rõ ràng là giấu diếm sự thật, phải giảm giá cho cô 20% mới được.
Quay lại ứng dụng hỏi đáp, bài đăng đã có cả đống bình luận:
"Nghe kể thì giống dân làm nghề... không đứng đắn thật. Hóng tiếp."
"Làm gì ư? Không đánh lại thì gia nhập thôi. Một đêm mười ba ngàn, chắc chắn là người bán chạy nhất."
"Tôi là nữ, không xuống biển được đâu..." Sơ Vũ mơ màng gõ một dòng.
Bình luận phản hồi đến nhanh chóng:
"Bảo gia nhập đâu phải bắt cậu làm cùng nghề với người ta? Cậu có thể trắng trợn hưởng ké, xong cho tôi biết chiều cao, vòng ngực, vòng eo của nam thần này được không? Tò mò chút thôi, không có ý gì hết!"
Là tác giả tiểu thuyết, khả năng quan sát cuộc sống của Sơ Vũ đương nhiên là vô địch.
Cô nghĩ tới cái phần lồi ra dưới chiếc quần thể thao của người nọ, nghiêm túc đáp lại:
"Tôi là con gái đàng hoàng."
"Nhưng chắc cũng đủ tiêu chuẩn làm nam chính trong truyện."
---
Bạc hà chanh × sữa đào ngọt
Một câu chuyện ngọt muốn sâu răng! Nhìn hai bé gà bông nhà lành đáng yêu biết bao~
Chúng tôi là 'CP Song Vũ' – đảm bảo siêu ngọt siêu cưng nha!