Chương 10: Chàng 'trai bao' tuổi trẻ?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 10: Chàng 'trai bao' tuổi trẻ?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sơ Vũ ngẩng đầu ngạc nhiên, hóa ra Thẩm Trạc đã thấy hết từ trước rồi, vậy mà còn hùa theo lời Thịnh Diễm, nói cô khóc vì bị giáo viên mắng.
"Không phải, sao lại nói sang chuyện nhìn người thế?" Thịnh Diễm đứng giữa hai người, có hơi không theo kịp mạch đối thoại của họ.
Sơ Vũ liếc nhìn đồng hồ, sắp đến giờ vào học. Cô đứng trước máy nước, rót đầy bình rồi nói: "Em về lớp trước nhé."
"Được, mấy hôm nữa anh qua căn nhà đó ghé chơi với hai người." Thịnh Diễm phất tay, vừa khoác vai Thẩm Trạc vừa đi về phía trước.
"Không ngờ cậu lại chịu ở ghép với con gái đấy?" Anh ta vừa đi vừa hỏi một cách thản nhiên, giọng điệu không chút nghiêm túc.
Thẩm Trạc liếc sang anh ta một cái: "Tôi đâu phải chủ nhà, không đến lượt tôi quản."
"Nhưng cô bé kia nhìn tính cách cũng được đấy. Nếu đổi thành loại có ý đồ với cậu, chẳng phải thiếu gia Thẩm chúng ta đêm nào cũng mất ngủ, suốt ngày lo giữ gìn thân mình à?" Thịnh Diễm cười nhạo: "Phải không đấy, Thẩm tiểu kiều?"
Thẩm Trạc, cái tên quen thuộc ở Kinh đại, lạnh lùng khó gần, người thì sạch sẽ như thể không vương chút bụi trần, miệng mắng mỏ đến nỗi ai nghe cũng phải khóc, dám từ chối người ta không nể nang gì. Thế mà vẫn có người bất chấp lao vào. Dẫu sao đây cũng là một thế giới trọng hình thức.
Thẩm Trạc nghiêng đầu liếc anh ta, lạnh nhạt nói: "Thế giờ tôi đã có thể ngủ ngon chưa?"
"Ý gì đấy?" Thịnh Diễm trêu chọc: "Cậu đừng nói là nghĩ cô bé đó cũng thích cậu nha? Tôi không nhìn ra đâu nhé, đừng tự phụ quá đấy, ông bạn."
"Còn phải quan sát thêm." Thẩm Trạc vẫn nhớ rõ cảm giác khi cô lao vào người anh, còn níu lấy áo anh không chịu buông. Có một loại cảm giác như thể bị ai đó nhắm vào mình rồi.
"Vậy theo phong cách thường ngày của cậu, lẽ ra phải từ chối thẳng thừng ngay từ đầu rồi mới đúng." Thịnh Diễm không hề nhận ra điều gì khác thường, chỉ cảm thấy bạn mình lại tiếp tục suy nghĩ viển vông.
Thẩm Trạc nhàn nhạt nói: "Bình thường thì tôi không quan tâm. Với cái kiểu vừa gặp đã muốn bỏ chạy như cô ấy, có cho thêm mười lá gan cũng chẳng dám mưu đồ gì với tôi đâu."
Thịnh Diễm vỗ vai anh, giọng điệu đầy ẩn ý: "Nghe tôi nói này, hoang tưởng cũng là bệnh đấy."
"Cút, ngu quá cũng là bệnh đấy."
-
Trên đường về lớp, Sơ Vũ gặp Cảnh Vân, một người bạn cùng phòng khác. Cô, Ôn Lê, Cảnh Vân và Lâm Chu Chu – người đã tung video lần trước – ở cùng ký túc xá.
Cảnh Vân nắm lấy tay cô, vẻ mặt áy náy: "Sơ Vũ, video lần đó chắc chắn là có người cố tình gửi cho Lâm Chu Chu, biết cậu với Lâm Chu Chu không ưa nhau nên mới lợi dụng cậu ta để chia rẽ cậu và bạn trai. Cậu đừng mắc bẫy nhé."
"Hay là cậu dọn về ký túc xá đi, ở ngoài một mình cũng không có ai bầu bạn."
Sơ Vũ lắc đầu: "Gần đây tớ hay thức khuya gõ bàn phím, ở một mình tiện hơn."
"Video gì vậy?" Ôn Lê chờ cô ngồi xuống rồi mới ghé sát lại hỏi.
Sơ Vũ kể cho cô ấy nghe chuyện ở ký túc xá hôm đó.
Ôn Lê hừ một tiếng lạnh lùng: "Lâm Chu Chu chắc chắn là cố tình rồi. Cậu ta ghen tỵ việc cậu và Giang Ký Bạch yêu nhau đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Nhưng Giang Ký Bạch cũng đâu phải người tốt đẹp gì."
Sơ Vũ gật đầu. Có lẽ từ hôm nay, cô nên kết thúc quãng thời gian theo đuổi hình bóng của Giang Ký Bạch.
Yêu thầm chỉ có hai kết cục: hoặc là lặng lẽ không thành công, hoặc là có được rồi lại mất. Cô đã từng có được, nên cho dù kết thúc không tốt thì cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Lịch học chuyên ngành của họ dày đặc cả ngày, đến khi tan học thì đã bảy giờ tối. Sơ Vũ và Ôn Lê cùng đi đến cổng trường.
"Không phải cậu muốn qua chỗ trọ của tớ xem thử à?" Sơ Vũ nghĩ cũng tiện đường, dẫn đường trước để sau này bạn có tìm đến cũng dễ hơn.
Ôn Lê lắc đầu: "Dạo này không được. Tớ nói rồi mà, mẹ tớ đang hẹn hò ấy, giờ nhà tớ là gia đình tái hôn rồi, mẹ bắt tớ mấy ngày này phải về nhà ăn cơm làm quen với người ta."
"Với bố dượng á?" Sơ Vũ ngạc nhiên hỏi, không hiểu kiểu làm quen này thì có gì để mà thân thiết.
Ôn Lê nhắc đến chuyện này liền thấy ngượng ngùng: "Già đến tuổi này rồi mới biết quý trọng sự hòa thuận trong gia đình. Còn có thêm một người anh kế không hề có quan hệ máu mủ gì nữa cơ."
"Căng thế..." Sơ Vũ nghĩ tới cái khung cảnh đó thôi đã thấy không thoải mái. Hai người nói chuyện tới cổng trường rồi tạm biệt nhau.
Không biết có phải do thời tiết oi bức không, trên đường về, Sơ Vũ cứ cảm thấy ngứa ngáy khắp người. Càng đến gần căn hộ, cảm giác đó càng rõ ràng. Cô biết đây là phản ứng tâm lý.
Cô nhập mật mã mở cửa, vừa bước qua cửa liền thấy Thẩm Trạc đang đứng ở phòng khách cho cá ăn. Trên người anh ăn mặc tươm tất, rõ ràng là sắp ra ngoài.
"Cửa có gắn camera, em kết nối điện thoại vào mà sử dụng." Thẩm Trạc nhét chìa khóa xe để ở kệ tủ vào túi, tiện miệng dặn dò một câu.
Trước đây anh ở chung với Thịnh Diễm, hai người đàn ông sống với nhau, ai ra ai vào cũng không cần lo nghĩ gì về an toàn. Giờ thì khác rồi.
"Người ở tầng này nhiều, em thấy không khỏe sao?" Thẩm Trạc nhìn cánh tay để lộ của cô, phía trên có vài vết xước đỏ mờ.
Anh vốn không phải kiểu người hay xen vào chuyện người khác, nhưng nhìn cô vừa bị bạn trai phản bội, sau đó lại gặp kẻ quấy rối, anh sợ cô nghĩ quẩn nên mới tiện miệng hỏi. Dù sao cũng là người thuê trọ, nếu xảy ra chuyện thì cũng phiền phức.
"Không phải, em tự gãi đó." Sơ Vũ vội rụt tay lại. Là do chứng khát da vừa mới xuất hiện, cô tự cào vài cái để làm dịu cảm giác.
Hai người lướt qua nhau ở cửa. Chỉ đến khi cửa đóng lại, cô mới thở hắt ra một hơi thật sâu.
Chỉ là lướt qua nhau thôi mà cả người cô đã căng thẳng rồi.
Nhìn đồng hồ, chắc anh lại ra ngoài "làm việc". Dù không hiểu sao học IT giỏi như thế mà còn đi làm trai bao... Chắc là thiếu tiền nhỉ? Nghề này kiếm tiền nhanh mà?
Tuổi còn trẻ mà đã làm trai bao, chắc là cuộc đời anh từng gặp biến cố gì đây.
Cô đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Nếu anh là "trai bao", vậy nếu mình trả tiền thì có thể chạm vào anh để chữa bệnh không? Ở một góc độ nào đó thì số tiền trong tài khoản của cô hoàn toàn có thể "mua" được vài đêm với anh.
Khi cô đang ngồi cầm điện thoại kiểm tra số dư thì điện thoại vang lên, là Ôn Lê gọi đến, vẫn là cái phong cách nhanh như cơn lốc thường thấy.
"Mẹ tớ nói hôm nay người anh kế không về, nên tớ cũng không cần về nhà ăn cơm. Gửi địa chỉ đi, tớ qua ghé thăm chỗ trọ của cậu một chút!"
Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên.
Ôn Lê vừa bước vào đã hạ giọng hỏi nhỏ: "Bạn cùng phòng kia có ở nhà không?"
Sơ Vũ lắc đầu: "Chắc đang đi làm rồi."
Nghe cô nói vậy, Ôn Lê bĩu môi: "Công việc như vậy đúng là giống trai bao thật." Quay đầu lại thấy cánh tay của Sơ Vũ có vết đỏ, cô ấy liền thắc mắc: "Cậu bị dị ứng à?"
"Không..." Sơ Vũ cảm thấy hơi khó nói. Nhưng cái suy nghĩ vừa rồi về việc trả tiền tìm "trai bao" để chữa bệnh lại càng thôi thúc cô muốn tìm ai đó để bàn bạc.
Ôn Lê nhìn thái độ lấp lửng của cô thì biết ngay: "Dạo này cậu có chuyện giấu tớ đúng không?"
"Yên tâm đi, cho dù bây giờ cậu bảo cậu thích bạn cùng phòng, tớ cũng không bất ngờ đâu. Cùng lắm cậu bảo muốn bắt cá hai tay, vừa yêu Giang Ký Bạch vừa yêu thêm người mới thì tớ vẫn ủng hộ."
Sơ Vũ dở khóc dở cười: "Cậu đánh giá đạo đức của tớ thấp vậy sao?"
"Vậy nói đi, tớ tò mò chết đi được." Ôn Lê kéo cô vào phòng, tiện thể quan sát một lượt.
Sơ Vũ tiện tay ôm con thú nhồi bông trên giường: "Cậu biết có bệnh gọi là khát da không? Lúc tâm trạng bức bối, bất an sẽ rất thèm được người khác chạm vào hay ôm."
"Biết chứ, tớ đọc mấy tiểu thuyết thấy hoài." Ôn Lê quay đầu nhìn cô, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc: "Cái đó có thật à?"
"Bây giờ đỡ hơn rồi." Sơ Vũ còn chưa dứt lời đã bị Ôn Lê ôm chặt cứng, một cái ôm mạnh đến nỗi cô sắp ngạt thở.
"Vì sao lại bị vậy chứ?" Ôn Lê hỏi.
"Chắc là một kiểu bệnh tâm lý." Sơ Vũ lắc đầu: "Căn bệnh của tớ rất có xu hướng cố định. Hồi tiểu học từng tái phát một lần vì một vài chuyện. Lúc đó, người cho tớ cảm giác an toàn là anh trai, nên mỗi khi phát bệnh, chỉ cần ở cạnh anh ấy là ổn."
Ôn Lê không hỏi sâu hơn, chỉ có chút tò mò: "Anh ruột hả?"
"Cùng cha cùng mẹ." Sơ Vũ có phần bất đắc dĩ: "Anh ấy lớn hơn tớ năm tuổi, chẳng phải cậu biết rồi sao?"
"Hù tớ hết hồn, thời buổi bây giờ mấy cái kiểu 'giả loạn luân' đang nổi rần rần, nghe mà phát sợ." Ôn Lê đùa: "Vậy giờ thì sao, không có anh ở cạnh, cậu thấy sợ à?"
"Ban đầu thì không." Sơ Vũ nhăn mặt: "Nhưng hôm kia Thẩm Trạc giúp tớ một lần, rồi bệnh lại tái phát."
"Cái anh bạn cùng phòng làm "trai bao" kia á? Nên bây giờ người khiến cậu thấy an toàn là anh ta?"
Sơ Vũ không muốn thừa nhận, nhưng sự thật chính là vậy.
"Là da của tớ, là cơ thể của tớ, bây giờ chỉ nhận biết một mình Thẩm Trạc."