Chương 9: Chúng ta chia tay đi

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 9: Chúng ta chia tay đi

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu gương mặt Thẩm Trạc mang vẻ sắc sảo, mạnh mẽ, với những đường nét lạnh lùng, xa cách như tuyết mùa đông, thì Giang Ký Bạch lại giống một cơn gió xuân dịu dàng. Đôi mắt đào hoa của anh ta khiến bao cô gái vây quanh không dứt, từ thời cấp ba đã là một tay chơi có tiếng khắp trường.
Sơ Vũ thật không ngờ người đứng trước cửa lại là anh ta, rõ ràng hai người đã nói chuyện dứt khoát qua điện thoại rồi.
"Anh muốn nói gì thì nói đi." Sơ Vũ mím môi, "Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện." Trước cửa có quá nhiều người, cô không muốn bị ánh mắt tò mò của họ soi xét.
Giang Ký Bạch cúi xuống nhìn cô gái chẳng thèm ngẩng đầu nhìn anh lấy một lần, lòng anh nghẹn lại một cục ấm ức: "Tại sao đột nhiên lại nói chia tay?"
Sơ Vũ cúi đầu không đáp.
"Nếu là vì đoạn video đó thì cũng chỉ là một trò đùa trong buổi tiệc thôi, em không cần bận tâm đến thế."
Giang Ký Bạch nhìn đỉnh đầu mềm mại của cô, lại nhớ đến hồi hai người mới quen nhau. Bạn bè xung quanh đều tò mò hỏi tại sao anh ta lại thay đổi khẩu vị đột ngột như vậy. Anh ta cũng quên mất mình đã trả lời thế nào, chỉ nhớ trong buổi tiệc hôm ấy, Sơ Vũ đỏ mặt chủ động tỏ tình, ánh mắt lưng tròng như sắp khóc.
Khi đó anh ta chỉ nghĩ, kiểu đáng yêu như thế này cũng không tệ.
Giọng của Sơ Vũ hơi run, nhưng ánh mắt lại kiên quyết đến lạnh lùng: "Tại sao lại đem em ra làm trò đùa cợt?" Cho dù cô không phải bạn gái anh ta, chỉ là người qua đường thì cũng không ai có quyền lấy cô ra đùa giỡn.
"Lúc đó uống hơi nhiều, đầu óc không tỉnh táo." Giang Ký Bạch khẽ tặc lưỡi, thấy cô đỏ mắt như vậy thì lòng chợt nhói đau, khom người muốn nắm tay cô, "Anh xin lỗi em, vậy được chưa?"
Trong lòng Sơ Vũ hỗn loạn. Lúc học trong lớp vì cơ thể không khỏe nên khi ôm lấy tay Ôn Lê, cô cũng chẳng thấy khá hơn. Giờ bị Giang Ký Bạch chạm tay, cô nghĩ mình sẽ có phản ứng.
Bởi vì, một phần nào đó, cô vẫn chưa buông bỏ được anh ta.
Đây là người cô từng đơn phương từ những năm trung học, thích đến mức đau lòng.
Nhưng đáng tiếc, cơ thể và cảm xúc của cô không có chút phản ứng nào. Cô biết lý do là gì.
"Sơ Vũ, vậy rốt cuộc em muốn thế nào nữa?" Giang Ký Bạch bắt đầu mất kiên nhẫn, từ trước tới giờ anh ta chưa từng phải nhún nhường với bạn gái, "Bọn họ nói em thế này thế kia, cũng đâu phải anh nói, em bận tâm làm gì?"
Sơ Vũ hất tay anh ta ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Anh không nói gì thật à?"
Giang Ký Bạch thoáng chút bối rối, ánh mắt anh ta dao động: "Anh không nhớ nữa... mà họ nói cũng không sai."
Một câu như sét đánh ngang tai, ánh mắt Sơ Vũ lộ vẻ kinh ngạc đến không thể tin nổi: "Cái gì là không sai? Anh thấy em không đủ gầy là đúng, thấy ở với em là chịu thiệt cũng là đúng... hay chỉ là quen chơi bời cũng là đúng?"
Từ cuối cùng cô không thể thốt ra thành lời.
"Em cứ phải làm quá mọi chuyện lên thế à?" Giang Ký Bạch cũng nổi cáu. Anh ta đã gặp bao nhiêu người rồi, đâu phải vì thân hình mà anh ta mới ở bên cô!
"Đúng." Sơ Vũ khẽ nhắm mắt, cảm giác bất lực cuộn trào trong lòng. Có lẽ trong khoảnh khắc nào đó, cậu thiếu niên mà cô từng yêu thương đến đau lòng ấy, sớm đã không còn nữa rồi. Trước mắt cô bây giờ chỉ là một cái xác với gương mặt giống hệt như xưa.
"Chúng ta chia tay rồi."
"Giỏi lắm, Sơ Vũ." Giang Ký Bạch lần đầu tiên bị một cô gái làm bẽ mặt đến thế. Anh ta đảo mắt nhìn đám người đang hóng hớt bên cạnh, tức giận đến mức buông lời mắng chửi: "Cút! Nhìn cái mẹ gì!"
Giang Ký Bạch là một tay ăn chơi có tiếng ở Giang Đại, đương nhiên chẳng ai dám gây chuyện với anh ta.
Sơ Vũ chỉ cảm thấy những ánh nhìn bao vây của mọi người khiến cô nghẹt thở. Cô không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, cảm giác cứ như thể oxy cũng bị rút cạn vậy.
Không thèm quan tâm Giang Ký Bạch đã rời đi chưa, cô ôm lấy bình nước, quay đầu chạy về phía hành lang bên kia. Những giọt nước mắt vừa nén lại trong cuộc nói chuyện ban nãy cuối cùng cũng vỡ òa ra.
Ngay giây tiếp theo, cô đâm sầm vào một bức tường thịt cứng rắn. Đau đến mức sống mũi ê ẩm, mắt càng cay xè, nước mắt tuôn ra như suối.
Mùi hương quen thuộc ngay lập tức xông vào mũi. Cô chưa kịp phản ứng thì làn da đã nhận ra người đó là ai, nhanh hơn cả lý trí.
Vì theo quán tính, một tay cô vẫn ôm bình nước, tay còn lại vô thức đặt lên eo người kia.
Cơ bụng rắn chắc, nhưng cảm giác lại vô cùng an tâm. Nước mắt vẫn chưa ngừng rơi, nhưng cơ thể cô dường như quên sạch nỗi đau vừa rồi.
Thật không có tiền đồ gì cả.
"Ở đâu rớt ra con nhóc chuyên đi tông người thế này?" Một giọng nói trêu chọc cợt nhả vang lên ngay phía trên đỉnh đầu cô.
!?
Không phải giọng của Thẩm Trạc. Sơ Vũ giật mình ngẩng đầu lên.
Vừa nhìn thấy ánh mắt ấy, tuy không quá quen thuộc nhưng vẫn khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên là Thẩm Trạc.
Còn giọng nói khi nãy là của người bạn đứng cạnh anh.
"Buông ra." Lần này là giọng của Thẩm Trạc. Anh khẽ cau mày cúi đầu nhìn người con gái vừa lao vào anh, từ đằng xa cứ như một chú chim nhỏ đang tăng tốc, suýt chút nữa thì đâm sấp mặt anh.
Sơ Vũ tuy sợ nhưng vẫn luyến tiếc mà lùi ra xa. Căn bệnh này của cô quá rõ ràng rồi, trước kia là dựa dẫm vào Sơ Tự, bây giờ mới quen mấy ngày đã bị cơ thể tự động 'khóa mục tiêu' vào người trước mắt.
"Cậu quen hả?" Chàng trai đứng cạnh Thẩm Trạc tò mò hỏi, ánh mắt sáng sủa, vừa cười vừa đánh giá cô vài lượt, anh ta có gương mặt rất sáng, nhìn qua đã thấy kiểu người ấm áp, hoạt bát.
Anh ta vẫn chưa hiểu rõ tính Thẩm Trạc. Tuy không đến mức vô tình mà đẩy người ta ra, nhưng kể cả không tránh được, chắc chắn anh ấy cũng sẽ im lặng không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng ép đối phương phải tự động rút lui không một dấu vết.
Nên chuyện Thẩm Trạc có thể mở miệng nói được tận hai chữ đã là chuyện hiếm thấy.
"Người thay thế cậu." Thẩm Trạc nói xong thì quay đầu nhìn về phía Sơ Vũ: "Thịnh Diễm, người thuê nhà cũ."
Sơ Vũ lập tức nhìn đối phương bằng ánh mắt như thể vừa gặp được ân nhân cứu mạng. Nếu không phải vì anh ấy không thuê nữa, thì cô cũng chẳng có cơ hội tìm được căn phòng vừa đẹp vừa hợp đến thế: "Chào anh Thịnh ạ."
Thịnh Diễm liếc Thẩm Trạc, ý muốn nói anh đúng là người không biết thương hoa tiếc ngọc, rồi phàn nàn: "Cậu cũng kém lãng mạn thật đấy, sao không giới thiệu tên cô em cho tôi đi?"
Thẩm Trạc liếc nhìn Sơ Vũ, ánh mắt sâu xa đầy ẩn ý: "Cậu để em ấy tự nói đi."
Linh cảm chẳng lành trỗi dậy, Sơ Vũ cảm thấy chắc chắn Thẩm Trạc lại muốn nhân cơ hội này 'châm chọc' cô một nhát. Nhưng nhìn Thịnh Diễm rõ ràng là đang rất mong chờ, cô chỉ đành căng cứng mặt, gượng gạo giới thiệu: "Em tên Sơ Vũ, sơ trong sơ sinh, vũ là lông vũ."
Không khí thoáng chốc trầm mặc. Thẩm Trạc hơi nhướng mày. Sơ Vũ thì vẫn còn hơi mờ mịt chưa hiểu gì, cho đến khi tiếng cười phá lên đầy ngông nghênh của Thịnh Diễm vang lên, phá tan sự im ắng.
"Em gái, tên thì hay thật, nhưng lần sau đừng giới thiệu kiểu đó nữa nha."
"Ơ... sao ạ?" Sơ Vũ chớp mắt ngơ ngác.
Thịnh Diễm liếc Thẩm Trạc, nhìn một cái là biết ngay anh ta cố ý chơi khăm, không nói trước, còn để người ta tự đâm đầu vào bẫy, để lại ấn tượng xấu ngay từ lần đầu gặp mặt.
"'Sơ sinh' ấy hả, lần sau em nói 'sơ trong tiểu học chuyển cấp' cũng được rồi, đừng nói 'sơ sinh', anh tai kém tí nữa tưởng em nói là 'súc sinh' đấy."
...
Sơ Vũ quay đầu nhìn Thẩm Trạc với ánh mắt đầy hận ý. Cô nói mà, sao lần đầu gặp nhau, nghe tên xong mà mặt anh trông cứ kỳ kỳ, thì ra là vậy đó!
Thẩm Trạc khẽ ho một tiếng, muốn chuyển đề tài: "Không ra sân vận động mà lại tập thể dục trong hành lang à?"
"Cậu thôi độc miệng đi được không?" Thịnh Diễm vỗ lên vai anh một cái, "Rõ ràng là bị thầy mắng đến phát khóc rồi còn gì. Học môn gì mà căng thẳng thế?"
Sơ Vũ không muốn kể thật, liền đáp đại: "Lớp Java, cô Lâm dạy."
"Vậy thì em với cậu ta là đồng chí rồi." Thẩm Trạc chỉ sang người bên cạnh.
Thịnh Diễm lập tức im bặt. Chạm phải ánh nhìn đầy ẩn ý của Thẩm Trạc, anh ta lầm bầm: "Ờ, vậy thì hợp lý thật ha."
Thẩm Trạc mắt tinh tường, từ phía này đã thấy rõ cảnh vừa rồi ngoài hành lang. Tên con trai quay lưng nên anh không nhận ra, nhưng nét mặt tội nghiệp của cô bé trước mặt thì thấy rất rõ ràng.
Anh cất giọng lơ đãng như thể tiện miệng buông ra: "Nhiệm vụ hiện tại của em là 'tiểu học lên trung học', khả năng nhìn người còn kém là chuyện bình thường."