Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 107: Buổi gặp mặt cô giáo bất ngờ
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ tám giờ sáng đến mười giờ, Thẩm Trạc bất lực pha chút buồn cười khi nhìn cô gái đứng trước gương trong phòng khách, cứ mười phút lại thay một bộ đồ.
Sơ Vũ đứng trước gương ngắm nghía một lượt, rồi quay đầu hỏi anh: "Bộ này thế nào, có phải hơi thiếu trang trọng không?"
Thẩm Trạc ngẩng mắt, nghiêm túc đánh giá: "Anh thấy rất dễ thương."
"Dễ thương tức là không trang trọng rồi." Sơ Vũ lại chui vào phòng thay thêm một bộ khác, rồi tiếp tục đi ra hỏi.
"Còn bộ này thì sao, có phải trông không giống học sinh lắm không?" Cô vẫn tiếp tục băn khoăn.
Thẩm Trạc chống cằm, liếc nhìn chiếc áo hoodie trắng mình tiện tay mặc từ sáng sớm, rồi trấn an cô gái vẫn đang loay hoay thay đồ: "Thật sự chỉ là một bữa cơm thôi, không cần căng thẳng đến vậy đâu."
Trong lòng Sơ Vũ, người duy nhất lúc này có thể hiểu tâm trạng của cô chỉ có Ôn Lê. Dù sao thì số phận của cả hai đều nằm trong tay cô Lâm.
Cuối cùng khi ra khỏi nhà, Thẩm Trạc nhìn sang cô gái ngồi ở ghế phụ, trên người là áo len dệt kim phối váy ngắn, liền hơi nhíu mày: "Áo khoác của em đâu?"
Sơ Vũ cúi đầu nhìn quần áo trên người mình: "Mặc áo khoác vào thì cả người sẽ bị nhăn nhúm, trông nặng nề quá."
Thẩm Trạc liếc nhìn thời tiết bên ngoài. Dù Kinh thành chưa vào giữa mùa đông lạnh nhất, nhưng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất rõ rệt, buổi tối trời cực kỳ lạnh.
Anh quay đầu thấy chiếc áo khoác còn để ở ghế sau, lần trước để quên trong xe chưa lấy vào, bèn nghiêng người cầm lấy, đặt lên đùi cô: "Lạnh thì dùng tạm cái này."
Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn nghĩ hôm nay sao có thể lạnh được. Kết quả, xe vừa chạy được nửa đường, trời đã sầm tối, những bông tuyết nhỏ xen lẫn hạt mưa rơi lộp bộp lên kính xe. Cô vội vàng kéo áo khoác phủ lên chân, thầm hối hận vì hôm qua đã không chịu xem dự báo thời tiết.
Xe dừng dưới lầu, Sơ Vũ vừa bước xuống thì đúng lúc gặp Ôn Lê và Thịnh Diễm cũng vừa tới. Cô và Ôn Lê nhìn nhau, rồi lại nhìn quần áo trên người đối phương.
Thịnh Diễm xuống xe, quét mắt nhìn hai cô gái, chân thành thốt lên: "Hai người quả là chị em tâm đầu ý hợp, chịu lạnh cũng phải cùng nhau."
Thẩm Trạc mở cửa xe ra, vừa khéo nghe thấy, liền thuận tay khoác chiếc áo khoác lên vai Sơ Vũ, rồi lạnh nhạt quét mắt về phía Thịnh Diễm tay không tấc sắt: "Cùng nhau cái gì, tôi có mang áo khoác mà."
Trong nháy mắt, mũi nhọn liền chĩa thẳng về phía Thịnh Diễm.
Thịnh Diễm cúi xuống nhìn chiếc hoodie duy nhất trên người mình, vội ôm chặt lấy: "Hôm nay tôi chỉ mặc mỗi cái này thôi, cởi ra thì thành ** trần rồi."
Ôn Lê tỏ vẻ chán ghét: "Ai muốn nhìn anh ** trần chứ, ở đây không cho phép lưu manh nhé."
"Em đúng là vong ân bội nghĩa, hôm qua là ai đã lái xe đưa em về nhà hả?"
Ôn Lê không chịu kém: "Đấy là vì hôm qua tôi uống rượu, nếu không thì kỹ thuật lái xe của tôi còn giỏi hơn anh nhiều."
Thẩm Trạc và Sơ Vũ coi như không nghe thấy gì, tiếp tục đi vào bên trong. Đến lúc gõ cửa, Sơ Vũ liên tục nuốt mấy ngụm nước bọt.
Cửa mở ra, cô chưa kịp chớp mắt đã cúi đầu khom lưng: "Chào cô Lâm."
Kết quả, đối diện lại chẳng có tiếng đáp. Sơ Vũ dè dặt ngẩng mắt lên, phát hiện người mở cửa căn bản không phải cô Lâm, mà là người cô ngàn lần không ngờ tới – Lâm La.
"?" Sơ Vũ hoàn toàn mờ mịt, mãi đến khi ngồi trong phòng khách trên sofa vẫn chưa kịp phản ứng. Ôn Lê cũng là lần đầu tiên biết được chuyện này.
"Thì ra cậu là con gái cô Lâm, cô Lâm là dì ruột của Thẩm Trạc, vậy Thẩm Trạc chẳng phải chính là anh họ của cậu sao?" Sơ Vũ lại sắp xếp lại một lượt mối quan hệ của mấy người.
"Đúng thế." Lâm La gật đầu: "Tớ không muốn người khác biết, nếu không hôm nay người này đến hỏi thành tích, ngày mai người kia lại tìm xin số liên lạc của Thẩm Trạc, phiền chết mất."
Sơ Vũ nghĩ đến tình huống đó, quả thật thấy phiền, bèn liếc sang chàng trai bên cạnh: "Bảo sao lần trước anh nói Lâm La hay xen vào chuyện người khác, hóa ra còn có mối quan hệ này, em còn tưởng là..."
"Tưởng gì cơ?" Thẩm Trạc nhướn mày nhìn cô: "Ngày nào cậu ta cũng giở trò ly gián, em tưởng anh không biết chắc sao?"
Sơ Vũ chột dạ, cứ tưởng anh chỉ đơn thuần là miệng độc, không nhịn được trong lòng muốn phản bác. Sau đó cô còn cố ý mời Lâm La uống mấy lần trà sữa, chỉ vì thấy hôm đó Thẩm Trạc nói năng quá thẳng thừng.
Cô Lâm bưng đồ ăn vặt đặt xuống bàn trà, thấy mấy người trẻ đang trò chuyện: "Vốn định hết học kỳ này sẽ để Lâm La dẫn Sơ Vũ và Ôn Lê đến nhà chơi, không ngờ hôm nay Thẩm Trạc cũng tới, thế nên cô gọi mấy đứa đến sớm luôn."
"Cô đi xem món ăn chín chưa, mấy đứa cứ để Lâm La dẫn đi chơi nhé."
Cô Lâm vừa đi, Sơ Vũ mới thở phào một hơi: "Cô Lâm ngoài đời khác với trên lớp thật đấy."
Trong bếp, màn hình điện thoại vang lên giọng Lâm Thu Đồng đầy kích động: "Thu Hoa, em lén mang điện thoại ra ngoài, để chị xem thử tình hình thế nào rồi."
"Trò của em chị khỏi lo, ngoan lắm, hơn nữa làm cô giáo sao có thể làm mấy chuyện lén lút này chứ."
"Nghe lời ư? Chớ để bị Thẩm Trạc lừa mất đấy. Từ khi nó có bạn gái là chẳng thèm gọi điện, chẳng thèm video với chị nữa, cứ sợ chị hỏi, rõ ràng là có tật giật mình."
Lâm Thu Hoa liếc nhìn ra ngoài: "Chị khỏi hóng hớt, bọn nhỏ bị Lâm La dắt đi chơi rồi. Chị đừng giống mấy bà mẹ lo con trai không gả đi được thế. Em thấy tình cảm cũng ổn lắm."
"Chị tất nhiên phải lo rồi, Thẩm Trạc độc thân từ trong bụng mẹ hơn hai chục năm rồi chứ ít ỏi gì!"
Lâm La dẫn bọn họ đi tham quan phòng ốc: "Bảo sao hai người lại quen nhau, hóa ra em gái trước đây Thịnh Diễm nói tới chính là cậu à?"
Ôn Lê gật đầu.
"Nhưng sao nhìn hai người chẳng giống anh em gì cả, lạ thật." Lâm La hơi nghi hoặc.
Trong lòng Sơ Vũ thầm nghĩ, đúng là chẳng giống thật, bởi mối quan hệ của hai người đã sang một cấp độ khác rồi.
Thịnh Diễm và Ôn Lê chạy ra ban công nghịch ghế nằm, để lại Sơ Vũ bị Lâm La kéo đi kể tội Thẩm Trạc, còn Thẩm Trạc thì ngồi bên cạnh dùng ánh mắt tử thần gườm gườm nhìn.
"Cậu ta từ bé đã đáng ghét rồi, đúng là điển hình con nhà người ta. Hồi cấp ba ngày nào cũng có người nhờ tớ chuyển thư tình cho cậu ta. Cho nên lúc lên đại học tớ thề phải giả bộ như không quen biết."
Thẩm Trạc liếc cô ấy một cái: "Bảo sao hồi cấp ba tuần nào đổi chỗ ngồi, bàn của tôi cũng luôn bị tìm ra, thì ra thủ phạm là cậu à?"
Lâm La cười hì hì: "Trung gian mà, có quà nhỏ đấy."
"Đồ ăn nấu xong rồi, ra ăn cơm nào." Cô Lâm đứng ngoài gõ cửa, Sơ Vũ và Lâm La liền đứng dậy.
"Phạch" một tiếng, có thứ gì đó rơi ra từ túi áo khoác của Sơ Vũ, chính xác hơn là chiếc áo khoác Thẩm Trạc vừa choàng lên người cô.
"Cái gì vậy?" Lâm La đi phía sau, cúi xuống nhặt.
Sơ Vũ ngoảnh đầu nhìn thấy cái hộp đó, trong đầu lập tức trống rỗng. Lâm La nhìn rõ đó là gì xong, gương mặt cũng đầy ngạc nhiên.
"Không phải chứ?" Cô ấy quay sang nhìn Thẩm Trạc, rõ ràng nhận ra đó là áo khoác của anh, ánh mắt nhìn anh như nhìn thú vật: "Ông anh à, cái thứ này mà cậu cũng mang theo người hả?"
"Sơ Vũ có biết cậu... đói khát đến mức này không vậy?"