108. Chương 108: Một Đêm Tám Lần

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 108: Một Đêm Tám Lần

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nhìn thấy chiếc hộp, Thẩm Trạc lập tức nhớ lại ngày anh từng phải giúp Thịnh Diễm giải quyết rắc rối. Anh khẽ nhướng mày, rất tự nhiên nhận lấy từ tay Lâm La rồi nhét thẳng vào túi.
"Suốt ngày nói mấy chuyện linh tinh." Anh khẽ tặc lưỡi.
Vừa dứt lời, anh đã bắt gặp ánh mắt trách móc của Sơ Vũ, như đang hỏi tội anh tại sao đến giờ vẫn chưa vứt bỏ thứ đó.
Lâm La cũng đành chịu. Tính cả lần ở giảng đường Kinh Đại, đây đã là lần thứ mấy cô ấy vô tình bắt gặp cảnh anh họ mình yêu đương trong tình huống dở khóc dở cười thế này rồi.
"Cậu bình thản thật đấy nhỉ?" Lâm La khó tin, nhỏ giọng lầm bầm: "Tôi còn nhìn thấy chi tiết trên đó, ví dụ như kích cỡ các thứ..."
Anh trai mình cao lớn như vậy, mà thực lực... cũng chỉ đến thế thôi chứ mấy.
Cô ấy còn đang thất thần thì trán bỗng nhói đau, ngẩng lên đã thấy ngón tay vừa rút về của Thẩm Trạc.
"Không phải của tôi." Thẩm Trạc gượng gạo giải thích.
"Không phải của cậu thì mang theo làm gì?" Lâm La thật lòng hỏi, rồi lại nhìn sang Sơ Vũ.
Thẩm Trạc và Sơ Vũ thoáng nhìn nhau. Chẳng lẽ phải nói đó là đồ mua hộ Thịnh Diễm? Như thế thì chuyện giữa Thịnh Diễm và Ôn Lê chẳng phải sẽ càng trở thành một quả bom nổ chậm sao?
Khóe môi Thẩm Trạc khẽ co giật, anh thật sự không thể nào giải thích nổi.
Sơ Vũ dứt khoát đứng ra nhận: "Là của anh ấy, chứ không phải của ai khác đâu."
Lâm La lập tức ra vẻ đã hiểu, chẳng lẽ đây chính là thế giới yêu đương của người lớn? Hóa ra mình chưa từng thấy qua.
Ba người bước ra, lập tức bị cả bàn đang chờ sẵn nhìn chằm chằm.
"Sao lâu thế, bàn bạc chuyện gì vậy?" Thịnh Diễm hỏi.
Đáp lại là một cái lườm sắc lạnh của Thẩm Trạc, khiến Thịnh Diễm chẳng hiểu ra sao cả.
"Chuẩn bị thi cuối kỳ xong là nghỉ đông rồi, Sơ Vũ, nhà em ở đâu thế?" Cô Lâm nhớ lại lời chị gái mình đã dặn dò, liền tiện miệng hỏi.
"Ở Giang thị ạ, thi xong em sẽ về quê ăn Tết." Sơ Vũ ngoan ngoãn trả lời, y như một đứa học trò gương mẫu.
"Vậy thì kỳ nghỉ tôi với Ôn Lê qua chỗ em chơi." Thịnh Diễm lập tức xen vào: "Dù sao nghỉ đông cũng chán."
Thẩm Trạc liếc anh ta một cái, đột nhiên thản nhiên chen vào: "Thế khai giảng chẳng phải phải nộp đồ án tốt nghiệp sao?"
Thịnh Diễm suýt sặc cơm, luống cuống tìm nước.
"Anh mù rồi à." Ôn Lê cuối cùng cũng không nhịn được, đưa cốc nước bên cạnh cho anh ta, kẻo anh ta thật sự chết nghẹn ngay ngày Tết.
Thịnh Diễm uống liền mấy ngụm, sau đó nhìn Thẩm Trạc bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Cô Lâm bị anh nhắc khéo, ánh mắt liền dừng ở Thịnh Diễm: "Đúng thế, vậy kỳ nghỉ đông thỉnh thoảng đến đây, cô sẽ kiểm tra tiến độ đồ án của em. Đừng để đến cuối cùng chậm trễ rồi phải lưu ban trong nhóm của cô, ảnh hưởng đến việc cô xét duyệt chức danh, đến lúc đó cô sẽ mách với ba em đấy."
Thịnh Diễm tức nhưng không dám xả. Đây còn là đại học sao? Rõ ràng chẳng khác gì cấp ba bị gọi phụ huynh. Rốt cuộc tại sao mình lại phải ở lại Kinh thành học đại học cơ chứ!
"Cô Lâm, sao cô chỉ nói mỗi em, ba người họ còn có kỳ thi cuối kỳ nữa mà."
Thế là từ ba hướng khác nhau, anh ta lại nhận ba ánh mắt sắc như dao găm.
Cảm nhận được điều đó, Thẩm Trạc cuối cùng mới có thể yên tâm ăn cơm, chỉ là bất chợt anh ngẩng lên lại bắt gặp ánh mắt Lâm La, vẻ mặt kia rõ ràng viết hai chữ 'đáng tiếc'.
Thẩm Trạc: "..."
Cô ấy rốt cuộc thấy tiếc cái gì vậy?
Tối đến khi mấy người rời đi, Lâm La tiễn xuống lầu, còn không quên dặn dò Thẩm Trạc: "Này, cậu ngàn vạn lần đừng để xảy ra mấy chuyện lỡ tay như hôm nay nữa, lỡ mà để mẹ tôi biết được, chắc chắn sẽ mách dì."
Sơ Vũ hơi hiếu kỳ, nhỏ giọng hỏi Lâm La: "Vì sao thế, nhà anh ấy không cho phép trong lúc yêu đương mà..."
"Không phải." Lâm La lắc đầu, hạ giọng buôn chuyện: "Hồi nhỏ cậu ấy không biết cái này là gì, lấy từ phòng ngủ người lớn bỏ vào cặp sách, rồi khoe với tớ và Thịnh Diễm là có thể thổi bóng bay."
"Đó là lần duy nhất từ nhỏ đến lớn cậu ấy bị đánh, thảm hại lắm."
Sơ Vũ nghe xong bật cười khanh khách, hình ảnh đó thật sự quá ngây ngô: "Lúc đó bao nhiêu tuổi?"
"Vừa vào lớp Một." Thẩm Trạc ở phía sau bổ sung, đồng thời túm cổ áo Sơ Vũ kéo cô về phía xe: "Hai người không hợp làm bạn đâu, sau này ít gặp mặt đi."
Thịnh Diễm lầm bầm phía sau: "Sớm biết Thẩm Trạc giỏi 'đào hố' thế này, hồi đó tôi đã không học chung ngành máy tính với cậu ta, tôi nên đi học Hóa cùng Phương Bác."
"Cậu quên bài kiểm tra Hóa 11 điểm hồi lớp mười à." Thẩm Trạc lạnh nhạt nói, hôm nay anh mất mặt đều là do Thịnh Diễm. Anh khẽ cười khẩy: "Mười một điểm lang?"
Ôn Lê cười đến gập bụng: "Chỉ nghe nói một đêm tám lần, lần đầu nghe thấy Mười Một Điểm Lang đấy."
Sơ Vũ vẫn chưa thoát khỏi suy nghĩ về câu chuyện Lâm La kể, mãi đến khi lên xe, cô vẫn cứ nhìn chằm chằm Thẩm Trạc mà cười.
Xe dừng dưới khu nhà, Thẩm Trạc nhìn người ngồi ghế phụ, ánh mắt mang theo ý vị sâu xa, anh đưa tay nhéo gò má mềm mại của cô: "Buồn cười đến thế à? Cười cả quãng đường rồi."
Sơ Vũ thấy vẻ mặt căng thẳng, lạnh lùng của anh, lại càng không nhịn được mà tưởng tượng ra cảnh một Thẩm Trạc lớp Một, trong cặp còn giấu "bao cao su", chạy đi khoe có thể thổi bóng bay.
"Còn cười?" Thẩm Trạc nghiến răng, hôm nay căn bản không phải buổi tụ tập ăn cơm, mà rõ ràng là một màn tụ hội để anh phải bẽ mặt.
Sơ Vũ níu lấy cổ áo anh, cười ngả nghiêng: "Hóa ra hồi nhỏ anh đã có tinh thần ham học hỏi mãnh liệt thế rồi sao?"
"Câm miệng." Tai Thẩm Trạc hơi nóng lên, cũng vì thế mà từ sau khi trưởng thành, mỗi lần đi siêu thị anh chưa từng dừng lại trước quầy bán thứ đó lấy một giây, đây là vết đen duy nhất trong cuộc đời anh.
Thấy Sơ Vũ mím môi cố nén cười, Thẩm Trạc tức khí bốc hỏa, cúi đầu trực tiếp chặn lấy môi cô.
Sơ Vũ vốn đã cố nhịn cười, bị anh bất ngờ hôn như vậy lại càng nghẹt thở, mà người này còn chẳng chịu buông, răng khẽ cắn mút lấy môi dưới của cô, tê dại một trận.
Mãi đến khi Thẩm Trạc cảm nhận được sức lực trên tay cô dần mềm nhũn, anh mới chịu buông, đôi môi còn vương ánh nước.
"Không cười nữa?"
Sơ Vũ vẫn đang điều chỉnh hơi thở, người như sắp tắt thở, lấy đâu ra sức mà cười nổi.
"Anh nhớ vứt thứ đó đi, đừng để rơi ra lần nữa." Sơ Vũ vừa rồi sờ thấy chiếc hộp trong túi anh.
"Áo khoác để trong xe, quên mất." Thẩm Trạc cũng hận không thể nhanh chóng ném thẳng thứ đó đi, anh dứt khoát ôm Sơ Vũ từ ghế phụ sang đặt lên đùi mình.
Sơ Vũ nhìn dáng ngồi quen thuộc này, nhớ đến tiếng còi xe hôm nọ, liền vùng vẫy muốn xuống: "Lát nữa lại ấn phải còi, mất mặt lắm."
Khóe môi Thẩm Trạc nhếch lên: "Có mất mặt bằng anh hôm nay không? Lâm La nhìn anh kiểu gì chứ, cái hộp đó kích cỡ nhỏ thế, anh còn chẳng thể giải thích nổi."
Sơ Vũ bất lực giơ tay: "Đừng bận tâm ánh mắt người khác nữa, Thịnh Diễm biết còn khen anh có nghĩa khí ấy chứ."
Thẩm Trạc khẽ cười lạnh, bàn tay lớn đỡ lấy cặp mông mềm: "Anh cần cậu ta khen sao? Khen thì có ích gì, rõ ràng là lỗ to."
Sơ Vũ dở khóc dở cười: "Thì em cũng đâu có cách nào, chẳng lẽ lại đi tìm Lâm La, nói thật ra là kích cỡ đó không hợp với anh, là mua nhầm, rồi giải thích anh đặc biệt đặc biệt lợi hại, một đêm tám lần?"
"Một đêm tám lần?" Thẩm Trạc lặp lại lần nữa: "Trong mắt em, lợi hại chỉ có vậy thôi à?"