126. Chương 126: Anh Cười Một Cái Được Không?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 126: Anh Cười Một Cái Được Không?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Trạc vốn đang chuẩn bị tạo không khí lãng mạn, nhưng nghĩ: Vô lý đến không thể chịu đựng nổi.
Nhưng câu nói của Sơ Vũ có sức sát thương quá lớn, anh vẫn đứng dậy hỏi: "Em nói thật đấy à?"
"Em đoán thôi, chứ còn ai vào giờ này được nữa, chắc là bên quản lý khu?" Sơ Vũ cũng đang căng thẳng lắm, nếu đúng là anh trai cô xông vào thật thì cô phải tìm xem trong phòng còn chỗ nào để giấu một thằng con trai cao mét tám tám, à không, mét tám chín, có cơ bụng.
Thẩm Trạc cảm thấy khả năng này rất khó xảy ra, với tính cách của Sơ Tự, anh ấy gõ cửa cũng không đến mức dồn dập thế này, chắc chắn sẽ từ tốn lịch sự.
"Được rồi, để anh ra xem."
Sơ Vũ bật dậy khỏi ghế sofa, vội vàng chỉnh lại quần áo trên người: "Hay là để em ra mở cửa?"
Nếu đúng là anh trai cô thật, mà để Thẩm Trạc ra mở cửa thì chỉ có nước ăn ngay một trận đòn liên hoàn.
Thẩm Trạc nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, chỉ thấy bất lực: "Chắc không phải đâu." Ở Giang thị thì lo bị bắt vì yêu đương, về Kinh thị rồi mà vẫn chưa yên thân.
Thẩm Trạc đứng trước cửa, mở camera lên nhìn, chỉ thấy một người đang áp sát mặt vào ống kính, phía sau còn đứng hai cô gái với vẻ mặt đầy ghét bỏ, thêm cả Phương Bác nữa.
Sơ Vũ thấy vẻ mặt anh khó tả liền hỏi: "Ai thế?"
Thẩm Trạc: "..."
Nguyên một đội quân.
Nếu không phải nhìn thấy phía sau còn có Ôn Lê, hôm nay anh chắc chắn sẽ không mở cửa.
Anh mở cửa, nhìn Thịnh Diễm với vẻ mặt hớn hở, giọng lạnh tanh hỏi: "Cậu biết mật mã rồi còn gõ cửa làm gì?"
Thịnh Diễm với đôi mắt trong veo đáp: "Thì tôi sợ lại như lần trước, vào rồi làm phiền các cậu. Gõ cửa cho lịch sự hơn chứ."
Thẩm Trạc tức đến bật cười: "Cậu tưởng gõ cửa thì không làm phiền à?"
Thịnh Diễm phớt lờ luôn mấy câu châm chọc mỉa mai đó, dù gì cái miệng của Thẩm Trạc cũng không sửa nổi, anh ta hoàn toàn không để bụng: "Bị cậu ghét bỏ là số mệnh của tôi, tôi hiểu."
Anh ta nghiêng đầu nhìn thấy Sơ Vũ đang đứng trong phòng khách, giọng phấn khởi nói: "Tiểu Sơ muội! Chúc mừng năm mới! Biết hôm nay muội về Kinh thị nên anh đặc biệt gọi mọi người ra ăn một bữa!"
Sơ Vũ nhìn vẻ mặt rạng rỡ như pháo hoa đêm giao thừa của anh ta mà hơi ngỡ ngàng, nếu không phải đêm ba mươi vừa rồi anh ta đã lì xì rồi, cô còn tưởng Thịnh Diễm tới để đòi lì xì nữa.
Ôn Lê bên cạnh nói thẳng: "Đừng nghi ngờ, Tết Nguyên Tiêu cũng phải lì xì đấy."
Lâm La còn xách theo hai túi đồ nói: "Hôm nay là rằm, phải ăn bánh trôi bánh chay chứ, bọn tớ đã mua nguyên liệu rồi, tối nay nấu lẩu nhé! Tớ còn lén mang theo mấy chai rượu ở nhà nữa."
Thẩm Trạc đóng cửa lại, nhìn đám người đang vây quanh Sơ Vũ trong phòng khách, khóe miệng giật giật: "Sao không ai thông báo cho tôi một tiếng vậy?"
Thịnh Diễm đáp: "Mọi năm cũng vậy mà? Năm nay chỉ là có thêm Ôn Lê với Sơ Vũ thôi, tôi tưởng cậu nhớ chứ?"
Thẩm Trạc chỉ biết cạn lời. Đã có thế giới hai người rồi, ai mà còn nhớ đám bạn quỷ quái này nữa chứ.
Sơ Vũ giúp Lâm La mang túi đồ lên bàn ăn, nhìn mớ nguyên liệu bọn họ mua mà ngạc nhiên hỏi: "Không phải mọi người thường mua sẵn sao? Các cậu biết tự làm hả?"
Lâm La chỉ qua Thẩm Trạc, lúc này đang trừng mắt nhìn Thịnh Diễm đòi lì xì: "Anh trai tớ biết làm."
Sơ Vũ từ trước đến nay hoặc là ăn Tết ở trường, hoặc là ở nhà với gia đình, đây là lần đầu tiên đón lễ cùng bạn bè, cô thấy hơi tò mò hỏi: "Trước đây mọi người đều cùng nhau làm bánh rồi ăn hả?"
Lâm La gật đầu, chỉ qua bên kia, nơi Thịnh Diễm đang vòng quanh Thẩm Trạc để đòi lì xì, rồi nói: "Ba của Thịnh Diễm thường không có ở nhà, mẹ thì ở nước ngoài chẳng về. Ba tớ thì hay đi công tác. Cô Lâm thì lại là người cuồng việc. Ba mẹ của Phương Bác huynh thì hay càm ràm, huynh ấy chẳng muốn về nhà."
"Anh trai tớ đúng kiểu vua của bọn trẻ con luôn ấy, có lúc đến Tết Nguyên Tiêu hay Trung Thu gì đó, thấy bọn tớ nhà cửa vắng vẻ, trông tội nghiệp quá là anh ấy kéo hết về nhà chơi. Cô chú thì cũng chẳng quản chuyện bọn tớ quậy phá trong nhà."
"Lên cấp ba rồi rảnh rỗi quá đâm ra chán, anh ấy mới rủ bọn tớ cùng gói bánh trôi, gói bánh chưng các kiểu."
"Rồi dần dà, lễ Tết tụ họp thành thói quen luôn."
Sơ Vũ nghe xong mới vỡ lẽ ra, đúng là chuyện Thẩm Trạc có thể làm. Miệng thì lúc nào cũng than vãn, nhưng từ lúc quen biết đến giờ, hình như cô với Ôn Lê cũng chưa từng bỏ lỡ bữa nào anh nấu.
Cả đám đi rửa tay, Thịnh Diễm thấy Thẩm Trạc còn chưa bắt tay vào làm thì hơi ngạc nhiên, chen đến bên cạnh hỏi: "Cậu còn đứng đây làm gì? Đợi cái gì thế?"
Thẩm Trạc liếc anh ta một cái: "Đợi quả báo."
Thịnh Diễm đẩy vai anh lùa vào bếp, vừa đẩy vừa lầm bầm: "Hôm nay là Rằm đấy, nói chuyện kiểu này có được không?"
Thẩm Trạc vừa rửa tay trong bồn rửa vừa lấy bát đũa ra ngoài nói: "Nói chuyện khó nghe là vì cố tình nói thế, chứ không thì nói ra làm gì, rảnh lắm à?"
Trong cả đám chỉ có Sơ Vũ là biết anh đang hậm hực điều gì. Mọi người còn đang dọn đồ ăn mua về ngoài phòng khách, cô lén lút lẻn vào bếp, nhìn anh đang loay hoay với lớp vỏ nếp bên ngoài của bánh trôi.
"Không ăn Tết chung thì thôi, hôm nay cùng ăn bánh trôi cũng được mà."
"Ừm." Thẩm Trạc đáp, "Anh quên hôm nay là Rằm rồi. Nếu không thì nhất định đã dán bảng "Người lạ miễn vào" ngay cửa rồi."
Sơ Vũ thấy mặt anh vẫn lạnh như băng, liền nghiêng người tới gần anh hỏi: "Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện tự làm? Ở đây siêu thị đầy ra, mua về là có ngay mà."
Thẩm Trạc cúi đầu nhìn cô gái đang ngửa mặt tò mò ngắm mình, có chút lúng túng đáp: "Không có gì, lần trước mua phải đồ bẩn, nên quyết định tự làm."
Sơ Vũ nhớ tới lúc nãy Lâm La kể, nên biết ngay là do bệnh sạch sẽ của anh ấy lại nổi lên chứ chẳng phải buồn chán gì cả.
"Em không biết làm đâu, hay là... anh dạy em đi?" Cô khẽ khàng chen sát vào người anh, vừa lấy lòng vừa dỗ ngọt.
Mấy người bên ngoài thấy hai người đang đứng nói nhỏ trong bếp, đều rất hiểu chuyện, không ai chen vào phá rối. Lâm La ghé sát Ôn Lê, thì thầm to nhỏ: "Cậu nói xem sao mặt Thẩm Trạc cứ lạnh tanh thế? Có phải lúc nãy bọn mình làm phiền người ta không? Tớ thấy bọn mình với kiểu người đã có bạn trai như Sơ Vũ hình như bắt đầu có khoảng cách thế hệ rồi."
Ánh mắt Ôn Lê nhìn cô ấy cứ như đang nhìn trẻ con, lúc nãy vừa vào là biết ngay không khí ngượng ngùng đến mức ngốc nghếch, rõ ràng là tình nhân lâu ngày gặp lại đang tình chàng ý thiếp.
Lâm La còn chưa từng yêu ai nên cảm nhận chậm cũng đúng, chỉ là cô nàng thắc mắc Thịnh Diễm sao lại ngơ ngác chẳng nhận ra gì cả. Chuyện đó xảy ra rồi mà Thịnh Diễm còn chưa khôn ra chút nào à?
Thịnh Diễm cũng hạ giọng hỏi: "Thì thầm gì đấy?"
Ôn Lê đáp lại bằng ánh mắt kiểu thằng đần: "Tự chơi một mình đi."
Lâm La gãi đầu hơi hoang mang, sao cảm giác chẳng giống đang nhìn anh em gì cả.
Trong bếp, Sơ Vũ nói chuyện với anh cả buổi mà mặt anh vẫn lạnh tanh, cô đưa tay chạm nhẹ vào khóe môi anh, nhẹ giọng dỗ dành: "Anh cười một cái được không?"
Thẩm Trạc cố ý đáp: "Không."
Vừa nãy anh còn đang nghĩ may mà chưa làm gì cả. Nếu lúc đó đang làm thật mà bị cả đám gõ cửa như thế, chắc ám ảnh cả đời mất.
Sơ Vũ biết anh đang giận chuyện gì, chẳng phải là vì vừa rồi không hôn được sao, làm gì phải đến mức đó.
Cô nhón chân, tay bám lên vai Thẩm Trạc, khó khăn lắm mới với tới được môi anh, Sơ Vũ khẽ nghiêng người, hôn lên khóe môi anh một cái thật nhẹ.
Cô ngẩng đầu nghiêm túc hỏi: "Bây giờ có thể cười rồi chứ?"
Thẩm Trạc thật sự không ngờ cô lại dám làm thế, bình thường ra ngoài chỉ dám nắm tay.
Anh kéo Sơ Vũ lại, để cô đứng giữa mình và quầy bếp, vừa khéo che khuất thân hình cô lại, bên ngoài sẽ không nhìn thấy được.
"Hy vọng tối em còn nhớ mình đã nói gì."